[LinhRio] Tìm Thấy Nơi Yên Bình
Chap 1. Lời Đồn Có Thật
Bầu trời xế chiều ánh nắng nhẹ hất vào từng ô cửa sổ tiếng gió nhè nhẹ như ru giất ngủ
ở một nơi không phải trốn đô thị xa hoa nhưng đủ náo nhiệt.
Nơi đây nổi tiếng có những thứ đẹp đến mức ta không tin đó là thật đã từng có người đồn trong khu rừng sâu thẳm ấy có một tinh linh đang bảo vệ.
Bùi Trường Linh người mới chuyển đến đây không quen với tiếng ồn ào của khu phố ấy
Bùi Trường Linh
//lờ mờ mở mắt//
gương mặt hiện rõ sự khó chịu của anh chân mày khẽ nhíu lại cuối cùng vẫn phải xuống giường kiếm gì bỏ bụng
Anh bước ra khu phố tấp nập ấy những chậu hoa bên lề đường đến mùa nở rộ nhuộm đầy màu sắc
Nguyễn Thành Công
Ủa anh Linh!
Cậu nhóc đứng trước mặt anh là bạn thuở nhỏ của anh
Bùi Trường Linh
Lớn quá không nhìn ra
Nguyễn Thành Công
Công việc anh sao ổn không. Anh khỏe không, có mối tình nào chưa,có vợ con gì chưa?
Hàng loạt câu hỏi từ cậu nhóc ấy miệng chẳng ngừng hồi chiêu.
Bùi Trường Linh
Hỏi từng câu xem nào!
Nguyễn Thành Công
Thì ra anh vẫn nghiêm khắc như ngày nào. Mới 26 mà như ông già
Bùi Trường Linh
Ai như mày lớn rồi còn như con nít
Nguyễn Thành Công
//biểu môi// mà anh định đi đâu à? em dẫn anh đi
Bùi Trường Linh
Cần chứ, đường xá bây giờ lạ lẫm quá.
Nguyễn Thành Công
Cũng phải thôi anh đi gần 13 năm cơ mà không lạ mới sợ ấy
Hai người vừa đi vừa trò chuyện kể những chuyện diễn ra gần ấy năm cho nhau nghe
Bùi Trường Linh
tao nghe đồn trong rừng có tinh linh gì ấy à?
Nguyễn Thành Công
Em không biết rõ nữa chỉ nghe mấy người từng vào đấy nói là thấy bóng người ngồi gần bờ suối thôi
Nguyễn Thành Công
Em chưa vào nên chưa thấy bao giờ
Bùi Trường Linh
Mấy lời đồn đó có người tin thật à? //cười//
Khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười châm biếm ánh mắt đảo nhẹ như khinh bỉ
Nguyễn Thành Công
đâu phải hai ba người thấy mà là nhiều người đã thấy
Bùi Trường Linh
lỡ khi họ chỉ bịa đặt để lừa người khác thì sao
Cậu nhóc ấy cười phá lên tay tự đập chân mình bôm bốp như vừa mới nghe chuyện cười.
Nguyễn Thành Công
Anh đa nghi quá nghĩ gì mà nói được cũng hay
Bùi Trường Linh
để tao tự đi kiểm chứng xem lời đồn nó là thật hay giả
Mắt cậu nhóc tròn xoe kinh ngạc khi nghe thấy câu anh nói miệng há hốc không ngậm được.
Bùi Trường Linh
Thật dù gì đường đi vào trong đó cũng đâu có gì khó
Nguyễn Thành Công
Anh chưa vào đấy mà nói hay ghê
Một bữa ăn kết thúc trên đường đi về nhà anh còn dừng lại mua ít đồ để nấu. Cuối cùng cũng trôi qua một ngày dài trời cũng đã tối đi
trên con phố tấp nập ban nãy giờ đã yên tĩnh hẳn, anh về nhà kết thúc một ngày dài bằng một giấc ngủ.
Anh tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc miệng lẩm bẩm chửi vài câu vì tiếng ồn ã ngoài nhà
Nguyễn Thành Công
//bấm chuông// ANH LINH ƠI!!!! HÚ HÚ MỞ CỬA CHO EM
Cậu nhóc đứng trước cửa nhà bấm chuông in ỏi miệng gào thét tên anh.
Bùi Trường Linh
//đứng trên lầu nhìn xuống// MÀY ỒN QUÁ!!!
Cuối cùng anh cũng phải xuống mở cửa cho cậu nhóc này
Nguyễn Thành Công
Anh ăn sáng chưa? đi ăn với em.
Bùi Trường Linh
đợi tao rửa mặt đánh răng chải tóc rồi đi. Tao mới tỉnh ngủ
Nguyễn Thành Công
Giờ này mà mới tỉnh ngủ? thua con lợn mỗi bốn cái chân
Nguyễn Thành Công
Anh nói anh vào rừng mà
Bùi Trường Linh
ăn xong đi chứ không ăn vào cho ch3t đói à
Anh đã nói là làm anh đi vào trong đó thật trong đấy cây cối um tùm ánh nắng rọi xuyên qua những tán lá khẽ động đậy.
Khu rừng tưởng chừng như nguy hiểm nhưng nó yên bình và đẹp một cách lạ thường.
Anh đã tìm được tới con suối ấy cũng không cách bao xa anh thấy một người con trai ngồi gần bờ suối chân đung đưa dưới mặt nước miệng còn hát.
những câu hát nhẹ nhàng như vỗ về người đầy vết sướt khuôn mặt cậu ấy dịu dàng mắt long lanh nhưng sâu vút như chứa cả trời sao
Anh lẳng lặng bước gần hơn cậu giật mình đứng phắt dậy mà lui vài bước.
Đỗ Việt Tiến
*con người sao*
Bùi Trường Linh
Này khoang đã đừng sợ.
Lời từ miệng anh bằng một cách nào đó dịu dàng hẳn
Đỗ Việt Tiến
Dựa vào đâu để tôi tin loài người như anh
Bùi Trường Linh
Tôi không làm hại cậu đâu, được chứ
ánh mắt cậu đầy nghi hoặc lướt trên người anh dò xét khi cậu đã hoàn toàn không đề phòng vì biết anh không có ý hại mình thật
Đỗ Việt Tiến
Anh đến đây làm gì chứ?
Bùi Trường Linh
Tôi chỉ nghe theo lời đồn thôi, không ngờ lại có thật
Anh tiếng tới gần cậu hơn cậu cũng bình thản ngồi đung đưa chân như ban nãy
Bùi Trường Linh
//ngồi xuống kế cậu//
Đỗ Việt Tiến
Tôi khuyên anh nên về đi nếu anh có ý định hại hoặc phá bất cứ thứ gì trong đây thì anh không yên đâu
Bùi Trường Linh
Tôi không có ý gì thật, nhưng ban nãy cậu nói cậu không phải người đúng không
Đỗ Việt Tiến
ừm thì làm sao. Tôi là tinh linh cai trị nơi này
Cậu nói không một chút đề phòng nào với anh chân cậu vẫn khẽ động dưới mặt nước
Bùi Trường Linh
Quả thật cậu đẹp hơn tôi nghĩ, à mà không ban đầu tôi nghĩ lời đồn ấy là hư cấu
Đỗ Việt Tiến
ai thấy cũng nói vậy cuối cùng họ lừa tôi.
Đỗ Việt Tiến
ừm họ bắt nhốt tôi để chim ngưỡng để thỏa mãn khát khao bên trong người của họ
Bùi Trường Linh
Sao cậu thoát được
Câu nặng nề nhưng sao từ trong miệng cậu thốt ra lại nhẹ nhàng như vậy
Đỗ Việt Tiến
Anh hỏi hơi nhiều nhỉ, thấy được tôi rồi tin nó là sự thật rồi thì về đi
Bùi Trường Linh
được hôm sau nhất định tôi phải tìm lại cậu
Nói rồi anh đứng dậy rời đi trước khi đi anh lấy điện thoại chụp một bức ảnh.
Bức ảnh đó chỉ có mình cậu đang ngồi đưa chân thôi.
Chap 2. Tình
Anh quay về mặt không biết từ lúc nào đã in một nụ cười
Nguyễn Thành Công
ủa trong đó anh thấy gì mà giờ cười tươi vậy?
Nguyễn Thành Công
Gặp tiên thật à
Bùi Trường Linh
T-tiên gì chứ.
Nguyễn Thành Công
ôi bớt người ta anh tôi bị chạm mạch.
Bùi Trường Linh
Gì vậy thằng này, đi với mày nhục quá đi á
Bao nhiêu ánh mắt người đi đường nhìn về bọn họ có người cười có người xì xào bàn tán
Nguyễn Thành Công
khi không chẳng có chuyện gì mà cười //nghi ngờ// khai thật đi anh gặp cái gì
Bùi Trường Linh
hơ hơ, tao đếch nói đấy thì sao
cậu nhóc ấy đơ người ra bổng có người nào đó chạy tới miệng hét tên cậu nhóc
Nguyễn Xuân Bách
aaaa! Công Công tớ nè! //vẫy vẫy tay//
Nguyễn Thành Công
Công phượng gì giờ này!
Nguyễn Xuân Bách
Ai đây Công.
Nguyễn Thành Công
Anh tớ ấy, ảnh tên Linh hồi đó chuyển qua nước ngoài mới về lại hôm qua á
Nguyễn Xuân Bách
Hello anh Linh, em tên Bách. Nguyễn Xuân Bách ạ
Bùi Trường Linh
Chào em anh tên là Bùi Trường Linh
Nguyễn Xuân Bách
Nghe Công nhắc anh suốt mà giờ mới thấy anh
Nguyễn Thành Công
đi ăn đi em đói.
Nguyễn Xuân Bách
Tớ đi nữa
Bùi Trường Linh
đi đi tao đi theo mắc công làm kì đà cản chúng mày nữa
Nguyễn Thành Công
Em với nó bạn bè bình thường thôi à
Bùi Trường Linh
Bạn đếch gì nhìn phát biết hai đứa chúng mày quen nhau rồi khỏi giấu
Xuân Bách người được Thành Công gọi là bạn thân trong lòng chẳng thấy vui vẻ gì.
Bách có tình cảm với Công nhưng cũng lẳng lặng thôi không nói ra không phải sợ mà Bách biết thế nào mình cũng sẽ bị từ chối
Anh quay lại nhà nằm thẳng lên giường tay cầm điện thoại coi bức ảnh đã chụp lén cậu buổi sáng
Pw. (t/g)
Cũng không có hi vọng gì là sẽ xh nhưng mong đừng flop
Chap 3. Bánh và Tên
Sáng ngày hôm sau anh đi ăn sáng rồi mua một chiếc bánh kem nhỏ
sau đó anh đi vào rừng kiếm lại người hôm qua anh gặp sở dĩ vẫn chưa biết tuổi tác
Cậu dựa trên một cành cây lớn mắt nhắm nghiền.
Bùi Trường Linh
//nhìn lên cây// *ngủ rồi à*
Anh lẳng lặng ngồi đợi gần bờ suối nghịch nước
Đỗ Việt Tiến
//mắt nhắm mắt mở//
Cậu ngáp dài rồi vươn vai một cái
Đỗ Việt Tiến
//nhìn thấy anh// lại là anh à, tới đây làm gì?
Bùi Trường Linh
Hôm qua tôi nói là sẽ quay lại mà. Tôi chỉ đang thực hiện lời nói của mình thôi
Đỗ Việt Tiến
//đi tới chỗ anh + ngồi xuống//
Bùi Trường Linh
Cậu ngủ lâu vậy
Đỗ Việt Tiến
Hôm qua tôi phải thức canh rừng gần sáng mới ngủ
Bùi Trường Linh
Canh rừng sao?
Đỗ Việt Tiến
Hôm qua có một nhóm người đi săn họ muốn chặt phá cây cối ở đây nên tôi hù họ
Đỗ Việt Tiến
Cuối cùng họ nghe tiếng của tôi ra tiếng mấy con vẹt
Bùi Trường Linh
//phì cười//
Đỗ Việt Tiến
Anh cười gì chứ?
Đỗ Việt Tiến
Làm tôi phải gọi mấy con hổ mới đuổi được họ đi
Bùi Trường Linh
Tôi có này cho cậu //lấy bánh đưa trước mặt cậu//
Đỗ Việt Tiến
Nó làm từ cái gì?
Bùi Trường Linh
Yên tâm đi không có thịt thú hay bỏ độc gì đâu, tôi mua cho cậu đó ăn thử đi
Mắt cậu tròn xoe thích thú với chiếc bánh đang cầm trên tay.
Đỗ Việt Tiến
Ngon ấy chứ. Cảm ơn người lạ
Bùi Trường Linh
Người lạ!? //khựng//
Đỗ Việt Tiến
Thì đúng rồi tôi với anh quen biết gì nhau đâu
Bùi Trường Linh
Thì bây giờ quen nè. Tôi tên Linh
Bùi Trường Linh
Bùi Trường Linh, 26 tuổi
Bùi Trường Linh
Cậu tên gì
Đỗ Việt Tiến
//lắc đầu// không biết
Đỗ Việt Tiến
Tinh linh như tôi sinh ra với sứ mệnh là bảo vệ rừng và muôn thú thôi vốn dĩ tụi tôi không có tên
Bùi Trường Linh
Sao cậu không tự nghĩ tên cho mình
Đỗ Việt Tiến
Tôi thấy không cần thiết
Bùi Trường Linh
Vậy tôi gọi cậu là Việt Tiến được không
Đỗ Việt Tiến
Sao cũng được //vẽ mặt dịu đi//
Cậu nở một nụ cười trên khoé miệng mặt hiện rõ sự vui vẻ
Bùi Trường Linh
//chụp hình lại//
Đỗ Việt Tiến
Anh làm gì vậy. đưa tôi xem
Bùi Trường Linh
đâu tôi chỉ chụp hình thôi mà //cất điện thoại đi//
Đỗ Việt Tiến
Anh chụp hình tôi làm gì?
Bùi Trường Linh
Thích thì làm thôi
Đỗ Việt Tiến
anh tin anh lọt thẳng xuống suối không?
Bùi Trường Linh
ê thôi Tôi giỡn mà //cười//
Đỗ Việt Tiến
Cho tôi hỏi sao anh lại phải tìm tôi
Bùi Trường Linh
ừm..không biết nữa, chỉ là có cảm giác vậy thôi
Download MangaToon APP on App Store and Google Play