Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Thiên Kim Thật Trở Về, Các Người Đừng Tưởng Bở!

Chương 1: Đại tiểu thư trở về

Giữa buổi trưa, Thẩm Tuyết Đình tay xách chiếc túi vải nhỏ bước xuống taxi, cánh cổng phía trước mặt vẫn im lìm. Cô đành bấm chuông.

Khoảng 10 phút sau, một người đàn ông lớn tuổi bước ra, vừa mở cổng vừa than phiền "Đến giờ nào không đến, sao cứ chọn giữa trưa." Tuyết Đình nghe thấy, lớn giọng hỏi:

"Chú là ai?"

"Tôi là Triệu Tư, quản gia của Lâm gia"

"Vậy chú biết tôi là ai không?"

"Chẳng phải là đại tiểu thư thất lạc sao?"

"Chú biết mà chú còn tỏ thái độ như vậy à? Lâm gia không biết dạy người làm phải tôn trọng người khác sao?" Tuyết Đình bĩu môi rồi đi thẳng vào cửa chính, để lại người quản gia mặt mày hậm hực phía sau.

Vừa bước tới cửa,

"Đứng lại!" Một tiếng quát lớn từ trong phòng khách vọng ra "Cô đi ra cửa sau, kẻo làm bẩn tấm thảm tôi mới đặt bên Ý về."

"Thảm mà đặt tận bên Ý, có phải phô trương quá rồi không?" Tuyết Đình thầm nghĩ. Sau đó cô "Hừ" một tiếng, rồi bước qua tấm thảm đi thẳng vào phòng khách.

"Anh muốn sao thì tôi phải làm vậy à? Dù sao tôi cũng là tiểu thư duy nhất của cái nhà này mà, tôi thích bước ở đâu thì sẽ bước ở đó!"

"Mày... mày... tao chỉ có một đứa em gái duy nhất là Tuệ An, mày đừng hòng".

"À, thì ra đây là ông anh trai Lâm Minh Triết bất tài vô dụng đây à? Thứ anh trai như anh, tôi cũng không cần."

"Mày..."

"Thôi, thôi, đều là người một nhà cả..." Giọng của một người đàn ông trung niên vang lên.

Lúc này Tuyết Đình mới nhìn xung quanh, kia chắc là người cha Lâm Mạnh Hùng vừa mới đứng dậy lên tiếng can ngăn, còn hai người ngồi trên sofa, là người mẹ Trần Phương Thúy và cô thiên kim giả Lâm Tuệ An.

"Anh hai, chị mới về tới chắc còn mệt, anh hai để chị nghỉ ngơi đã." Lâm Tuệ An vừa nói vừa tiến tới nắm lấy tay Tuyết Đình dẫn vào ghế sofa "Chị, chị ngồi đây với em và mẹ nhé, để em rót cho chị cốc nước".

"Cảm ơn cô!" Tuyết Đình thoải mái ngồi xuống. Lúc này bà Trần Phương Thúy lại gần nắm tay cô.

"Minh Triết nó nói năng thô lỗ, con đừng để bụng nhé. Nhưng Tuệ An do ba mẹ nuôi từ nhỏ, có tình cảm sâu sắc, nên con bé vẫn sẽ ở cùng chúng ta, ba mẹ sẽ tổ chức tiệc ra mắt cho con. Còn bây giờ con ở tạm phòng chứa đồ nhé, chúng ta đã cho người dọn dẹp sạch sẽ rồi, em con thiếu phòng để túi xách nên ba mẹ để phòng lớn cho em con rồi, ba mẹ sẽ sắp xếp phòng khác cho con." Bà Phương Thúy nói nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt nhìn cô lại có phần xa lạ.

Lúc này ông Lâm Mạnh Hùng tiến đến nói theo "Mẹ con nói vậy, con có gì không hài lòng không?"

Tuyết Đình chưa kịp trả lời thì Tuệ An bước tới, giọng mếu máo.

"Chị, em biết là em không nên tranh giành với chị, dù sao em cũng chỉ là đứa ba mẹ nhặt về, em sẽ trả lại phòng lớn cho chị, em ở phòng chứa đồ cũng được." Vừa nói, nước mắt cô ta vừa lã chã rơi.

"Thôi nào con gái, con cứ ở phòng lớn, chị con lớn lên ở nông thôn, phòng chứa đồ còn lớn hơn phòng ngủ ở quê rồi." Bà Phương Thúy vừa ôm vừa xoa đầu Tuệ An.

Tuyết Đình nhếch miệng "Khóc cũng nhanh đấy, tôi còn chưa trả lời thì cô đã trả lời thay rồi. Nước của tôi đâu?"

"Vâng em sẽ đi rót nước cho chị ngay" - Tuệ An Định đứng dậy và bước ra thì bà Phương Thúy nắm tay cô ta lại và nói:

"Con cứ ngồi ở đây việc gì thì cũng đã có người làm rồi." Rồi sau đó quay sang phía Tuyết Đình - "Sao con cứ phải làm khó em gái còn làm gì? Muốn uống nước thì cứ gọi cho dì Lưu giúp việc."

"Ồ con không biết là nhà mình cũng có giúp việc. Với lại chính cô ta nói là cô ta đi rót nước cho con mà. Hứ".

"Cô nên biết điều, em gái tôi là bảo bối trong cái gia đình này, không ai được sai bảo em gái tôi làm bất cứ điều gì." Minh Triết lớn tiếng đứng dậy, ánh mắt nhìn cô hình viên đạn.

Ngay lúc này, Triệu quản gia hớt hải chạy vào:

"Lão gia phu nhân, bà cụ tới rồi ạ!"

Ông ta vừa dứt lời, phía sau có một lão bà cùng hai người vệ sĩ đi bên cạnh bước vào. Bà tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn còn nhìn rất khí thế, ánh mắt quắc thước, đầy uy lực. Nhưng khi vừa nhìn thấy Tuyết Đình bà run rẩy nước mắt rơi ra:

"Cháu gái của ta... Cháu gái của ta... đã về rồi... Ta là bà nội của con đây!"

Vừa nói bà vừa chống gậy bước tới phía Tuyết Đình "Lại đây lại đây bà xem nào!"

Tuyết Đình bước tới đỡ lấy tay bà.

"Con tên là gì?" - Bà nội Lâm nắm lấy tay cô và hỏi.

"Dạ con là Thẩm Tuyết Đình."

"Tuyết Đình, cái tên rất hay. Đã về đây rồi thì hãy đổi sang họ Lâm đi, nhưng nếu con không muốn thì ta cũng không ép. Ta chỉ cần con vui vẻ là được!"

Tuyết Đình nhìn bà nội Lâm cảm nhận được hơi ấm từ tay bà. Có lẽ bà là người duy nhất trong gia đình này chào đón cô về.

"Nhưng mà bà nội ơi dù sao thì chị cũng là con gái nhà họ Lâm mà chị phải đổi sang họ Lâm chứ. Nếu chị không chịu thì thể diện nhà họ Lâm còn để vào đâu?" Tuệ An nũng nịu lại ôm lấy bà cụ.

"Hừ! Lời ta nói con nghe không rõ sao, hay cần ta nhắc lại?" Bà cụ khó chịu ra mặt.

Ông Lâm Mạnh Hùng thấy vậy liền cười hòa hoãn "Me, An An còn nhỏ mẹ đừng để bụng. Nhưng Tuyết Đình thì chắc chắn phải đổi sang họ Lâm rồi."

"Tôi không thích!" Tuyết Đình thẳng thừng- "Bây giờ tôi muốn lên phòng nghỉ ngơi phòng của tôi ở đâu?"

Lâm Mạnh Hùng tức đến nỗi mặt chuyển sang màu tím ngắt, nhưng vẫn phải giả nở nụ cười. "Triệu Tư, ông dẫn Tuyết Đình lên phòng con bé đi."

"Bà nội! Người có muốn đi cùng con không?"

Chương 2: Phòng chứa đồ

"Cái gì đây? Đây là phòng cho người ở à?"

Tiếng bà cụ vang lên lanh lảnh, tràn đầy sự tức giận. Lâm Mạnh Hùng và Trần Phương Thúy lập tức chạy lên tầng 2, theo sau là Lâm Tuệ An. Vừa nhìn thấy ông bà Lâm, bà cụ vung gậy ném thẳng vào họ.

"Tụi bây làm cha mẹ kiểu gì thế? Phòng này thì nó ở đâu?"

Ông bà Lâm nhìn vào căn phòng chứa đồ, đầy những thú bông chất đầy trên giường, trên tủ, xếp tràn ra tới cửa.

"Là con, để con dọn ngay ạ, phòng con chật quá, nên con... con... con chỉ để tạm thôi..." Tuệ An vừa nói vừa khóc, trông rất đáng thương.

"Tụi bây định để con bé ở phòng chưa đồ à?" Ánh mắt bà cụ sắc lại. "Nếu các người không sắp xếp được cho con bé thì ta sẽ đưa con bé về bên ta."

"Không được, để cô ta về bên đó cô ta sẽ lấy hết toàn bộ tài sản của bà cụ. Lúc đó mình sẽ chẳng còn gì!". Tuệ An thầm nghĩ.

"Con bé mới về thôi, để com bé ở đây vun đắp tình cảm, mẹ để con sắp xếp lại mẹ yên tâm." Bà Phương Thúy tiến đến.

"Bà, mẹ, hãy để chị ở phòng lớn đi, con sẽ dọn sang phòng để túi bên cạnh, sắp xếp lại một chút, có chỗ nằm là được rồi ạ."

Tuệ An lên tiếng, Nghe có vẻ thì rất là hiểu chuyện. Tuyết Đình cũng chẳng thèm nể nang gì, trực tiếp vác đồ sang bên phòng ngủ lớn. Bà cụ Lâm nhìn thấy vậy thì nở nụ cười hài lòng, sau đó đưa ra một chiếc thẻ đen dúi vào tay Tuyết Đình.

"Cái này là bà cho con. Con muốn mua gì thì mua nhé. Đừng tiết kiệm quá! Thôi ta còn có việc ta sẽ ghé thăm con sau."

Bà cụ thong dong bước đi. Ông bà Lâm đi tiễn bà cụ. Tuệ An tức đỏ mặt. Cô ta sống ở đây từ nhỏ, rất nhiều lần xin chiếc thẻ đen, nhưng chưa bao giờ được đáp ứng, lòng ghen ghét đố kỵ của cô ta lại càng mạnh mẽ, nước mắt chực trào ra.

"Cô còn đứng đó làm gì? Vô dọn đồ của cô đi đi." Tuyết Đình bình thản.

"Người dọn đồ đi là cô chứ không phải là An An." Minh Triết nhào tới ném túi đồ của cô ra cửa "Cô đừng tưởng có bà cụ thương mà cô muốn làm gì thì làm. Mọi thứ trong nhà này đều là của An An. Cô về lại phòng chứa đồ đi, sống ở nông thôn thì ở phòng chứa đồ là đã là ưu ái cho cô, rồi còn đòi đòi phòng lớn!"

"Anh, anh đừng làm vậy, căn phòng này vốn dĩ thuộc về chị mà. Em đã chiếm chỗ của chị quá lâu rồi, giờ trả lại cho chị cũng đúng thôi." Cô ta nói trong nước mắt.

"Chậc chậc, nước mắt cô ta cứ như sẵn trong hốc mắt thế nhỉ" Tuyết Đình lắc đầu thầm nghĩ.

Lúc này bà Phương Thúy đi tới, nhìn thấy Tuệ An đang khóc liền chạy lại ôm lấy cô ta xót xa "Con sao vậy, nói mẹ nghe nào? Có phải Tuyết Đình lại nói gì con không?"

"Không phải đâu mẹ ạ! Chị không làm gì con hết." Cô ta khóc to hơn.

Minh Triết đứng bên cạnh phụ họa "Con chỉ kêu cô ta trả lại phòng cho An An, làm sao An An có thể ở phòng để túi xách được."

"Tuyết Đình! Dù sao con cũng là chị nhường em một chút thì có sao đâu! An An nó đã tủi thân vì biết không phải là con ruột của ba mẹ rồi, com đừng làm con bé phải tủi thân thêm. Thôi con về lại phòng chứa đồ đi, cứ ở tạm đó rồi ba mẹ sắp xếp sau." Bà Phương Thúy nói xong liền dẫn Tuệ An và Minh Triết đi.

Tuyết Đình cười khỉnh một cái, rồi xách túi đồ đi, thầm nghĩ "Sau này các người có mời tôi cũng không thèm về căn phòng đó, để coi ai sợ ai. Tiếc là lúc nãy quên lấy số điện thoại của bà cụ, haiz."

Cô vào phòng chứa đồ dọn dẹp hết những con gấu bông của Tuệ An ném ra ngoài cửa, cuối cùng giường nệm thông thoáng. Cô khóa cửa phòng, bỏ lại tiếng khóc ỉ ôi hòa lẫn tiếng gào của Lâm Minh Triết và tiếng răn đe của bà Phương Thúy.

Khỏe, trước mắt là ngủ đã, sau đó lúc nào dậy thì đi vòng vòng trong nhà coi phòng ốc như thế nào. Cứ nghĩ rằng họ sẽ vui mình khi cô về, đâu có ngờ rằng họ lại chỉ lo cái thứ mít ướt kia tủi thân, thôi ở vài ngày coi sao, không thích thì đi thôi.

Reng... reng...

Tiếng chuông điện thoại reo. Là tin nhắn của Trình Vũ Phong.

"Bảo bối, em về nhà mới là quên anh rồi sao? Hức hức! Báo cho em một tin vui, tuần sau anh đến Hải Thành gặp em. Chờ anh nhé bảo bối!"

"Bảo bối, anh chờ em từ sáng tới giờ, em hết quan tâm anh rồi sao, bảo bối ơi!"

...

Hơn chục cái tin nhắn chỉ toàn là nhõng nhẽo hờn dỗi của Trình Vũ Phong. Cô mỉm cười, nhắn lại vài câu trấn an anh, rồi buông điện thoại. Cô ngủ ngon lành.

Gần 6 giờ tối, có tiếng gõ cửa làm cô tỉnh giấc.

"Ai vậy?"

"Tôi là Mai Chi"

"Mai Chi? À, là vợ của Lâm Minh Triết!"

Cô bước ra mở cửa, người đứng ngoài cửa có gương mặt thanh tú, nhưng người nhìn có vẻ ốm yếu, xanh xao. Trời mùa hè mà cô ta mặc quần áo dài tay. Nhìn sơ qua chắc bị suy nhược cơ thể rồi. Chậc! Cô thầm nghĩ.

"Ba mẹ kêu em xuống ăn tối, em xuống ngay nhé!" Mai Chi nhẹ giọng.

"Được, chị xuống trước đi!"

Chương 3: Em chơi một chút thôi

Vừa bước vào phòng ăn, đã nghe tiếng Lâm Minh Triết vang lên.

"Cái loại lớn lên ở nông thôn, không có giáo dục, tới bữa cơm bắt cả nhà phải chờ."

"Thôi mà anh hai, chắc chị không biết giờ ăn. Ừm... nhưng mà... hôm nay dì Lưu làm Beefsteak, không biết chị ăn có quen không." Lâm Tuệ An vừa nói vừa che miệng.

Tuyết Đình nhìn cảnh này mà ngán lên tận cổ, ngồi xuống ghế dùng dao nĩa một cách thuần thục, ăn nhanh nhất có thể rồi đứng dậy đi lên lầu trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả thành viên.

"Ba mẹ, có phải chị giận con rồi không? Con phải lên xin lỗi chị, nếu chị không vui, chị sẽ không cho con ở cùng ba mẹ nữa." Lâm Tuệ An tỏ vẻ đáng thương, cô ta biết, chỉ cần cô ta như vậy, thì ba mẹ Lâm và ông anh trai ngu ngốc vẫn tiếp tục bênh vực cô ta.

"Con không cần phải xin lỗi ai hết, dù thế nào đi nữa, con vẫn là con gái ta, là thiên kim tiểu thư của Lâm gia." Lâm Mạnh Hùng gằn giọng "Một đứa con gái thô lỗ, hỗn láo, chỉ xứng đáng ở phía sau con."

Lâm Tuệ An mỉm cười đắc ý "Dù cô có là con ruột của ba mẹ thì sao chứ, cũng chỉ ở phía sau tôi thôi."

"Ba có tin vui đây, Trình gia đồng ý liên hôn rồi." Lâm Mạnh Hùng vừa nói vừa nở nụ cười đầy mãn nguyện "Tuần sau Trình thiếu gia sẽ đến nhà ta gặp mặt."

"Chúc mừng em gái nhé, em gái anh tài giỏi xuất sắc như vậy, Trình gia chắc chắn là rất thích em." Lâm Minh Triết cười ha hả, còn Lâm Tuệ An cúi đầu đầy e thẹn.

"À, ba còn nghe ngóng được Thẩm gia ở Kinh Thành cũng có ý liên hôn với Trình gia, nhưng Trình thiếu gia lại chọn gia đình ta. Con gái ta, quả thật rất xuất sắc." Ông ta vừa nói, vừa vỗ đùi đen đét.

Lâm Tuệ An nhỏ giọng "Con được như ngày hôm nay, cũng nhờ ba mẹ dạy dỗ. Con chỉ thương chị, không được cha mẹ dạy như con..."

"Thôi đang vui, đừng nhắc tới con bé đó, nào ăn miếng bò đi Trình phu nhân tương lai" Lâm Minh Triết cười nói hớn hở. Chỉ có Mai Chi, từ đầu đến cuối chỉ im lặng ngồi ăn, không cười không nói một câu.

Cùng lúc đó, tại phòng chứa đồ,

"Em ngủ trong cái ổ chuột đó à? Lâm gia nghèo khổ vậy sao? Về! Về nhà ngay cho anh!" Tiếng Thẩm Duy Anh gào lên qua màn hình điện thoại. "Nếu Lâm gia đã muốn nghèo khổ như vậy thì anh chiều..."

"Thôi thôi, em xin đấy, dù sao em cũng mới đến có vài tiếng, để em chơi với họ chút, cũng không mất mát gì mà. Hơn nữa bà cụ Lâm rất thương em. Nè..." Cô đưa chiếc thẻ đen lên trước màn hình khoe với Thẩm Duy Anh.

"Thẻ đó cũng chỉ là loại giới hạn trong nước thôi mà! Thôi được, coi như vì bà cụ, nhưng em gọi cho mẹ đi, bà nhớ em khóc từ chiều tới giờ."

"Yes, sir!" Cô cúp máy, gọi cho bà Tạ Nhã Thanh, mẹ nuôi của cô. Nghe bà khóc lóc ỉ ôi, cô đành hứa qua tháng sẽ về thăm bà, rồi ở lại tới tiệc mừng thọ của ông nội luôn, lúc này bà mới thôi khóc và chịu đi ngủ.

......................

Tuyết Đình nằm im nhìn lên trần nhà. Trước khi tới đây cô cũng đã tìm hiểu sơ qua về Lâm Gia, là một gia đình thương yêu con cái, nhưng có vẻ như họ chỉ thương những người con hiện tại, chứ không chắc sẽ thương một người mà được coi là xuất thân từ nông thôn như cô. "Thôi cứ ở thêm vài ngày nữa coi sao."

Đang mơ màng thì có tiếng gõ cửa: "Tuyết Đình, là... là tôi đây!"

Mai Chi? Cô ta đến giờ này làm gì? Cô cũng đã tìm hiểu về người con dâu này, chỉ biết cô ta đang học đại học thì nghỉ và kết hôn với Lâm Minh Triết, cha mẹ thì ở quê, ít khi qua lại.

"Cửa không khóa, chị vào đi."

"Tôi... tôi mang cho cô ly sữa..." Mai Chi ngập ngừng "Dù sao tôi cũng pha cho Minh Triết và An An, tiện pha cho cô luôn."

"Cảm ơn chị."

Tuyết Đình thấy Mai Chi còn chần chừ "Chị còn muốn nói gì nữa sao?"

"Cô... cô... nếu được, cô hay rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Nếu không... nếu không... Thôi coi như tôi chưa nói gì nhé." Mai Chi dứt lời liền đi thẳng. Tuyết Đình cũng chẳng bận tâm nhiều, căn nhà này, chẳng có ai bình thường, à không, trừ bà nội ra!

Sáng hôm sau, cô theo thói quen dậy sớm, xuống sân vận động thể dục thể thao, thì nghe trong phòng khách có tiếng ồn ào, là Lâm Minh Triết và Mai Chi.

"Ai cho phép cô mang sữa cho con nhỏ nhà quê đó? Cô có biết sữa này đắt thế nào không?"

"Cô ấy cũng là em gái anh, cô ấy mới là thiên kim thật sự của cái nhà này mà."

BỐP!

Cái tát giòn giã vang lên, Tuyết Đình vội vã bước vào, thấy Mai Chi đang ôm mặt, ánh mắt vô cảm nhìn Lâm Minh Triết. Cô lại gần hắn ta, nắn nhẹ một cái vào vai rồi ngay lập tức kéo Mai Chi đi lên lầu trong ánh mắt hậm hực xen lẫn kinh ngạc của Lâm Minh Triết.

"Con nhỏ kia, mày quay lại đây cho tao. Á á á... tay tao... tay tao sao không nhấc lên được... mày đứng lại đó, tao đánh chết mày." Lâm Minh Triết dùng tay còn lại với cây gậy đánh Golf hùng hổ xông tới.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play