Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Tình Nhân Của Ông Trùm Là Sát Thủ!

Cưỡng Đoạt.

Dưới cơn mưa rả rích đang có một bóng người ngồi thu lu trước cửa căn biệt thự bề thế, mái tóc dài bị nước mưa làm cho ướt sũng bết dính vào mặt.

Thẩm Dương mặc một chiếc áo thun trắng mỏng, quần jean, trên người không một chỗ nào khô ráo, cô ngồi ôm gối cúi mặt nhìn xuống dưới chân.

"Cô là ai vậy?" Bóng người cao lớn đứng sừng sững trước mặt Thẩm Dương, cô ngước lên nhìn hắn, cơn mưa vẫn đang xối xả rơi xuống mặt cô, mắt cô nhòe đi chỉ có thể nhìn lờ mờ thấy được một gương mặt điểm trai đang câu mày khó chịu nhìn cô chằm chằm.

Hắn tặc lưỡi dùng chân đá Thẩm Dương một cái: "Bẩn thỉu, tránh xa chỗ này một chút, ở đây không phải nhà từ thiện, đừng bài ra bộ mặt đáng thương đó với tôi."

"A!" Thẩm Dương bị cú đá của hắn làm cho ngã ngào xuống đường, cô khó khăn chống thân thể đứng lên, cắn răng thét lên với bóng lưng đang bước kia.

"Đồ khốn nạn! Sao anh lại hại gia đình của tôi? Tại sao hả? Rốt cuộc gia đình của tôi đã làm gì có tội với anh? Anh là đồ khốn!"

"Một thằng khốn! Ư um ưm."

Thẩm Dương còn chưa chửi hết câu đã bị thuộc hạ của hắn bịt miệng, cô trừng mắt nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống cái người trước mắt mình.

"Tại sao?" Hoàng Phong xoay người nhìn thẳng đôi mắt ngập tràn hận thù của Thẩm Dương, hắn cười khẩy: "Cô là con gái nhà họ Thẩm? Bố cô không nói lý do tại sao ông ta vứt bỏ cô hay sao?"

Hắn bước chậm rãi về phía cô, ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống thân thể ướt sũng của cô, hắn nâng cằm cô lên, chầm chậm nói ra những lời khiến Thẩm Dương tuyệt vọng nhất:

"Cô gái à, trông cô không khác gì một con chó đang làm càng cả, chủ của cô bỏ cô rồi, đừng cầu mong gì nữa, cô mà còn làm loạn trước mặt tôi nữa thì đừng trách tôi tại sao vô tình đến cùng!"

Thẩm Dương trừng mắt, tên thuộc hạ đã thả tay để cô có thể nói, cô nghiến răng nghiến lợi: "Anh là cái thá gì? Ông trùm của một tổ chức làm chuyện phi pháp? Tôi trù anh có một ngày bị cảnh sát còng đầu vào tù ngồi mục xương!!!"

"Ồ." Hoàng Phong vứt bỏ chiếc ô hắn đang cầm, vươn tay kéo mạnh Thẩm Dương rồi vác cô lên vai như một bao gạo: "Vậy thì từ giờ trở đi cô là đồng phạm của tôi."

"Thả ra! Thằng khốn! Thả ra!" Thẩm Dương liều mạng giãy dụa đánh vào người Hoàng Phong, nhưng sức lực của cô chẳng thể làm hắn bị gì cả, ngược lại còn làm hắn thấy phấn thích hơn rất nhiều.

Căn biệt thự xa hoa lộng lẫy được trang trí theo tông màu trầm, âm u, Hoàng Phong đi thẳng lên phòng, hắn vứt mạnh Thẩm Dương lên giường.

"Anh làm cái quái gì thế hả!" Cô lùi nhanh về sau, hai mắt hoảng loại nhìn hắn đang cởi bỏ áo sơ mi.

Hắn nhướn mày: "Chẳng phải mục đích cô đến đây ngày hôm nay không phải vì chuyện này sao? Tôi có thể tha cho nhà họ Thẩm, nếu tối nay cô phục vụ tôi thấy hài lòng."

Dứt lời chân cô đã bị hắn nắm, một lực mạnh mẽ kéo tụt cô về phía hắn.

Thẩm Dương hốt hoảng phủ nhận: "Không phải! Tôi không đến đây vì chuyện đó! Anh hiểu lầm rồi, tôi không có..ưm.."

Mấy lời biện bạch của cô còn chưa nói hết thì môi đã bị người nọ xâm chiếm, hắn hôn ngấu nghiến bạo lực rút hết từng chút không khí của cô, bàn tay to lớn xé toạc chiếc ao thun mỏng manh để lộ phần da thịt trắng xanh vì lạnh của cô.

Tay hắn ấm nóng trượt lên xuống, Thẩm Dương có phản kháng nhưng không thành, cô cắn mạnh môi hắn: "Khốn nạn!"

Hoàng Phong đưa tay lau vết máu ở khóe môi, hắn cười khẩy cúi đầu hôn xuống cổ cô, để lại những dấu đỏ ám muội. Hắn thì thầm:

"Ngoan đi, cô còn vùng vẫy nữa thì sẽ đau lắm đấy."

Thẩm Dương vung tay tát mạnh hắn một cái 'Chát' rõ vang: "Thằng khốn nạn! Anh biết anh đang làm gì không hả? Anh có vợ rồi đó, tại sao còn muốn làm nhục tôi!?"

Hoàng Phong bị cái tát đó làm cho lệch mặt sang một bên, hắn nhíu mày chống hai tay hai bên ép cô ở giữ, bình tĩnh mỉm cười:

"Vợ thì sao? Tôi thích cảm giác này, em có thể làm tình nhân của tôi, vợ tôi sẽ chẳng bao giờ có ý kiến đâu."

"Đồ khốn!"

"Nào!" Hắn kéo mạnh hai tay Thẩm Dương lên đỉnh đầu, ngăn chặn cú tát tiếp theo: "Em không ngoan rồi, thế thì cần phải phạt thật nặng!"

"Ưm!!"

Nụ hôn của hắn lại lần nữa xâm chiếm lấy môi cô, cô tuyệt vọng, nước mắt bắt đầu trào ra.

Sao lại xảy ra chuyện này chứ? Cô đến đây chỉ để chửi hắn một trận thôi mà, tại sao lại như vậy chứ!

Ép Buộc.

Thẩm Dương cắn môi đến bật máu, cô run rẩy cả người, tâm trí vẫn muốn vùng vẫy nhưng cơ thể đã mềm nhũn không thể làm theo ý mình nữa rồi.

"Em đau à?" Hoàng Phong lau giọt nước mắt còn đọng lại trên mi cô, hắn dịu dàng nhất bổng cô lên: "Tự làm tôi xem nào, đến bước này rồi mà vẫn còn muốn phản kháng hay sao? Em có biết để được như em có bao nhiêu người phụ nữ muốn mà không được chưa?"

Cô vịn vai hắn, hơi thở dồn dập: "Đồ chó! Anh là thằng cặn bã thì có! Khốn nạn!"

Hoàng Phong nhíu mày, hắn bóp cổ Thẩm Dương đè xuống giường, khoé môi nhếch lên: "Vẫn còn mạnh mồm được như thế cơ à? Em không biết xem tìm trạng hiện tại của mình là cái dạng gì sao?"

"Anh giết tôi đi!"

Hắn buông tay xoay người cô lại, lòng ngực đè xuống tấm lưng trần của cô, giọng nói lạnh lùng vang lên đều đều: "Chết dễ dàng như thế là chuyện sẽ chẳng bao giờ xảy ra đâu cô gái à, cái miệng nhỏ này của em độc địa quá rồi đấy!"

Thẩm Dương nhắm mắt cắn răng cố chịu đựng cơn đau dưới thân, cái tên này không hề nhẹ nhàng một chút nào, từng cái thúc của hắn như muốn đâm sâu hơn vào trong người cô.

"Anh... là...thằng..Chó!"

Hoàng Phong mỉm cười, khoé mắt cong cong dùng lực mạnh hơn, hắn cảm thấy cô gái này rất được, chỉ là cái miệng không ổn.

"Nếu còn mắng tôi là chó nữa thì tôi sẽ cắn em." Hắn cúi người thì thầm vài tai Thẩm Dương, hơi thở ấm nóng phả vào cổ làm cô ớn lạnh cả người.

Cô cắn răng không đáp cũng không rên một tiếng nào, trạng thái phản kháng hiện tại cô có thể làm chỉ là không thuận theo mấy động tác của hắn.

Hoàng Phong kéo hai tay cô lên, bế bổng Thẩm Dương ngồi trên người hắn: "Phản kháng đến cùng?"

"Môi em chảy máu rồi, đừng cắn nữa." Hắn miết nhẹ ngón cái qua vết máu đang rỉ ra ở khóe môi cô, lông mày nhíu chặt hơn: "Cứ như thế này sẽ đau lắm đấy, em vẫn muốn chống đối tôi?"

Hoàng Phong ôm chặt lấy cô, vươn tay kéo tủ đầu giường lấy ra một viên thuốc nhỏ, đút vào miệng cô.

"Ưm! Ư!" Cô muốn phun ra nhưng đã bị hắn bịt miệng, trong cơn hoảng loại cô đã nuốt chửng luôn viên thuốc đó vào trong bụng.

"Ngoan nào." Hắn thả lỏng tay khi mục đích đã đạt được: "Từ giờ trở đi sẽ không còn đau nữa."

"Anh cho tôi uống cái gì!!" Thẩm Dương thở hồng hộc gào lên: "Khốn nạn! Rốt cuộc anh đã cho tôi uống cái quái gì vậy hả!?"

Hắn kéo tay cô, theo lực kéo của hắn cô nhào vào lòng hắn.

"Thuốc kích thích đấy, sao? Em lại muốn đánh tôi à?"

"Khốn nạn..." Cô yếu ớt mềm nhũn cả người, cơ thể đang phản ứng với thuốc, cảm giác nóng bức dần dần khiến cô khó chịu.

Hoàng Phong để yên cho cô ngấm thuốc, đến khi Thẩm Dương không nhịn được nữa vòng tay qua cổ hắn, hôn hắn, cũng là lúc ý thức của cô không còn tỉnh táo nữa.

...----------------...

Sáng hôm sau Thẩm Dương mệt mỏi nâng mí mắt, cô đảo mắt một vòng nhìn căn phòng xa lạ: "Đây...aa."

Cô ngã nhào xuống giường, cơ thể đau nhức dữ dội, xương eo như muốn gãy làm đôi, cô hoảng loại nhìn xuống thân thể, một chiếc đầm ngủ đen, hai mắt cô trợn tròn.

"Cái gì thế này... quần áo của mình..ai thay đồ cho mình chứ?"

"Cạch." Cửa phòng ngủ bật mở, Hoàng Phong mặc một thân âu phục đắt tiền, đeo cặp kính gọng vàng, lạnh lùng bước về phía cô.

"Thức rồi? Đói không, tôi gọi người làm cho em chút đồ ăn?"

Thẩm Dương siết chặt tay, cô nhìn hắn không chút thiện cảm: "Thằng khốn nạn!!"

Hắn bịt một bên tai, mày nhíu chặt: "Sáng sớm mà em gào lên như thế không được đâu nhé, em không ngoan sẽ bị phạt đấy."

Cô loạng choạng đứng lên: "Sao lại làm vậy với tôi? Rõ ràng anh có vợ rồi mà, ý thức của một thằng đàn ông cặn bã như anh sao lại tệ nạn quá vậy hả?"

"..."

"Tôi nói cho anh biết, Thẩm Dương tôi thù này chắc chắn ghi nhận." Cô bước chậm rãi từng chút về phía hắn, nghiến răng rít lên: "Tôi sẽ giết anh! Thằng khốn nạn nhà anh!"

Hoàng Phong tặc lưỡi: "Em không xem tình trạng của mình như thế nào à? Một con chuột trong tay tôi lại muốn ra oai!?"

Hắn bóp cổ cô ép xuống giường, gương mặt hoà nhã khi nãy hoàn toàn biến mất, trước mặt Thẩm Dương chỉ còn lại một người đàn ông với thứ uy áp đáng sợ.

"Thẩm Dương, cô nghĩ cô là cái gì? Tình một đêm thôi, đừng quá ảo tưởng những gì không thuộc về cô, cái miệng này nếu không biết nói lời hay thì tôi không ngại cắt lưỡi cô đâu!"

Tình Nhân Của Ông Trùm.

Thẩm Dương đau đến nhăn nhó, cô vẫn nhìn hắn chằm chằm, thều thào: "Giết đi, anh giết chết tôi cũng được..cơ thể này của tôi, quá dơ bẩn rồi!"

"Cứng đầu!" Hoàng Phong thả lỏng tay, hắn quay đầu bỏ đi không nói gì thêm.

Cánh cửa phòng đóng lại, tiếng khóa cửa từ bên ngoài truyền vào, cô ôm cổ ngồi dậy, thẩn thờ nhìn cánh cửa lạnh lẽo yên tĩnh trước mắt.

Cô.. bị hắn nhốt lại rồi sao? Hắn giam lỏng cô trong chính căn biệt thự này!

Thẩm Dương nằm vật xuống giường, cơ thể đau nhứt làm cô mệt mỏi, đêm hôm qua mọi thứ xảy ra như một giấc mơ.

Hoàng Phong một ông trùm của thế giới ngầm lại nói những lời ám muội nhất với cô, hắn được mệnh danh là kẻ máu lạnh nhất thành phố A, cũng là một kẻ nắm trong tay quyền lực vô hạn ở thế giới ngầm, những phi vụ làm ăn trái phép được một tay hắn lo liệu, cảnh sát chỉ biết bất lực không thể làm gì ngoài điều tra trong vô vọng.

Phụ nữ bên cạnh hắn nhiều vô số kể, hắn cũng chẳng bao giờ từ chối một ai, một kẻ như hắn đã chạm mức khốn nạn đến độ ai cũng ghét.

"Cạch!" Cửa phòng lần nữa được bật mở, một người phụ nữ trung niên bước vào, nhìn Thẩm Dương từ trên xuống dưới rồi cười khẩy:

"Cô Thẩm phải không? Ông chủ có nói cô cần được tắm rửa chỉn chu lại quần áo tóc tai, cô muốn tự làm hay để tôi giúp cô?"

Thái độ khinh thường ra mặt của bà ta làm cô phát bực: "Bà biết nói chuyện không? Không biết nói thì cút mẹ đi, vướng mắt chết đi được!"

"Cô! Cái đồ không biết kính trên nhường dưới, một tình nhân như cô không có quyền ở đây đâu, thứ rẻ rách dơ bẩn!"

"Còn bà là gì? Là mẹ của Hoàng Phong à?" Cô ung dung ngồi dậy, nhìn ba ta tức mà không làm được gì lại cảm thấy thích thú một cách kì lạ.

Bà ta muốn nói móc cô thì cô sẽ cho bà ta biết kiếm chuyện với cô không dễ như tưởng tượng.

"Cảm ơn mấy lời bà đã nói, nhưng tôi không phải tình nhân của ai cả, tôi là Thẩm Dương, nhớ kĩ tên tôi."

Cô bước chân xuống giường, đi vào nhà tắm, mặc dù bà ta nói mỉa mai rất nhiều nhưng phải công nhận một điều bà ta đã chuẩn bị mọi thứ rất hoàn hảo, bồn tắm xã đầy nước, quần áo được xếp gọn gàng một bên.

Cởi bỏ bộ đồ ngủ mỏng manh trên người xuống, trên làn da trắng mịn ẩn hiện rất nhiều dấu đỏ, minh chứng cho một đêm hoang đường của cô và Hoàng Phong.

"Chết tiệt!" Thẩm Dương lấy xà phòng chà xát lên những vết đỏ, đến khi chỗ bị chà ửng đỏ cô mới thấy hài lòng.

Ba mươi phút sau cô bước ra khỏi phòng tắm, bà giúp việc vẫn đứng yên một chỗ nhìn cô đầy chán ghét.

Cô không để tâm bà ta nhìn cô như thế nào, đi lướt qua bà ta ra khỏi phòng, căn biệt thự xa hoa lộng lẫy lại có một màu trang trí u ám, tường sơn màu xám tro, đồ vật được trưng bày cũng chỉ là những chiếc bình cổ.

Phong cách bài trí này không khác gì một ông già. Theo như cô biết thì Hoàng Phong cũng chỉ mới ba mươi tuổi, hắn sống ẩn ở thế giới ngầm, rất ít người biết đến hắn, gương mặt hắn như thế nào cũng chẳng ai rõ, kể cả cô cũng không biết mặt hắn, hôm qua cô đến căn biệt thự này cũng chỉ là nghe nói Hoàng Phong sống ở đây nên liều mình thử một lần, cô cứ đinh ninh trong bụng rằng bản thân sẽ không gặp hắn.

Thế giới hàng trăm triệu người chẳng lẽ lại rơi xuống đầu mình?

Và rồi người xui xẻo trong số đó lại chính là cô...

"Đồ đẹp đấy." Hoàng Phong ngồi trên ghế sô pha, gương mặt điểm trai đeo thêm chiếc kính gọng vàng làm cho hắn trở nên tri thức hơn.

Thẩm Dương bước nhanh về phía hắn, cô đứng trước mặt hắn, giật phăng tờ báo trên tay hắn: "Anh rốt cuộc muốn cái gì ở tôi đây hả? Tôi muốn ra ngoài."

Hoàng Phong bình tĩnh tháo kính: "Phép lịch sử tối thiểu nhà họ Thẩm cũng không dạy cho cô hay sao? Muốn nói chuyện thì ngồi xuống, tôi không có thói quen ngước lên nhìn."

"Hừ." Thẩm Dương vứt tờ báo xuống bàn, ngồi xuống sô pha đối diện hắn: "Giờ nói được chưa? Chuyện tối qua xem như chưa có gì là được, tôi muốn ra ngoài!"

"Cái miệng đó của cô không muốn giữ nữa à?" Giọng hắn lạnh lẽo vang lên: "Còn nói những lời xấc xược đó nữa thì tôi nghĩ chiếc lưỡi xinh xắn của cô sẽ không còn tồn tại nữa."

Khí thế ban đầu của cô rõ ràng đã không còn, câu vừa rồi của hắn quá đáng sợ, cô nuốt khan mỉm cười lấy lòng: "Hoàng thiếu... tôi thật sự không muốn ở đây nữa, anh có thể rộng lòng thả tôi đi được không? Tôi xin anh."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play