[MasonB] Mãi Mãi Tuổi 18
Chap 1
tg
Ờ thì đây là chap đầu cũng như chap cuối của bộ này nka
tg
tại đây là truyện ngắn 1 chap á
Công và Bách là bạn thân từ nhỏ, thân đến mức coi nhau như tri kỉ
Từ bé, hai người đã quen với sự tồn tại của nhau
Bách lớn lên cùng Công, Bách đã quen với việc Công luôn đi chậm hơn mình nửa bước
Tình cảm của Bách xuất hiện rất sớm, Bách cũng biết có thể Công cũng cảm nhận được điều đó
Đến năm mười tám tuổi - độ tuổi đẹp nhất của mỗi người
Ngày chụp kỉ yếu, sân trường rất đông và ồn ào
Công đứng trước ống kính, chỉnh lại cổ áo và cười thật tươi
Nguyễn Thành Công
Mình là Thành Công, năm nay mình 18 tuổi!
Giọng nói trong trẻo, ánh mắt sáng, đầy hi vọng
Bách đứng phía sau, nhìn Công qua khoảng trống của những người đứng phía trước, Bách cười mỉm
Nguyễn Xuân Bách
Mình là Xuân Bách, năm nay mình 18 tuổi!
Hai người bằng tuổi, Bách đã từng nghĩ hôm nay chưa nói thì ngày mai vẫn còn
Chiều hôm đó, Bách đứng trướng cổng trường đợi Công
Công đi ra muộn hơi mọi ngày, sắc mặt nhạt hơn nhưng vẫn cố cười
Nguyễn Xuân Bách
Cậu mệt à?
Nguyễn Thành Công
Không sao, chắc tại hôm nay hơi nhiều việc
Bách nhìn Công thêm vài giây
Sợ có điều gì đó không ổn nhưng Bách không dám hỏi thêm vì sợ Công sẽ chỉ cười cho qua
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay cậu rảnh không, tớ có chuyện muốn nói
Công im lặng vài giây rồi gật đầu
Nguyễn Thành Công
Ừ để tớ về lấy xe rồi quay lại
Bách gật đầu, thầm nghĩ mọi chuyện sẽ ổn
Trên đường Công quay lại, cơn đau ngực xuất hiện, không dữ dội ngay, chỉ là cảm giác nặng dần. Quen thuộc đến mức Công đã từng bỏ qua rất nhiều lần
Từ nhỏ, Công đã biết tim mình không hoàn toàn khỏe mạnh. Không nghiêm trọng mấy, bác sĩ từng nói vậy, chỉ cần chú ý, đừng cố sức
Công đã quen với việc coi nhẹ nó
Cậu nghĩ đến Bách, nghĩ đến câu "tớ có chuyện muốn nói"
Nghĩ đến việc nếu đến muộn, Bách sẽ đứng đợi một mình
Cơn đau siết chặt hơn
Công tấp xe vào lề đường
Thở gấp
Tim đập loạn nhịp
Tay run rẩy khi lấy điện thoại ra, màn hình sáng lên, rồi tối lại
Trong khoảnh khắc ấy, Công chợt nghĩ
Nguyễn Thành Công
"Chắc là mình không kịp nghe lời Bách muốn nói rồi"
Nhắn tin thì Công không trả lời
Gọi điện không ai bắt máy
Bách bắt đầu thấy lạnh, mặc dù không có gió
Một cảm giác rất lạ bóp chặt lồng ngực, như thể có thứ gì đó đang âm thầm rời đi mà Bách không giữ lại được
Bác sĩ
📲Anh có phải là Xuân Bách, người nhà của Thành Công không ạ? Thành Công gặp tai nạn, đang được đưa đi cấp cứu
Bách tắt máy, leo lên xe, chạy về phía bệnh viện nhanh nhất có thể
Tại bệnh viện, bác sĩ nói rất chậm, rất đều
Bác sĩ
Cậu ấy bị ngưng tim trên đường, lúc đưa đến đây thì đã muộn
Bách đứng im, chết lặng vài giây
Nguyễn Xuân Bách
Nếu... đến sớm hơn thì sao?
Bác sĩ im lặng một lát rồi nói
Bác sĩ
Nếu đến sớm hơn mười phút, có lẽ đã khác
Khoảng thời gian Bách đã đợi Công không biết bao nhiêu lần
Đám tang diễn ra trong yên lặng
Công nằm đó, mặt rất bình yên
Vẫn là 18 tuổi
Không lớn thêm được nữa...
Bách đứng trước quan tài rất lâu, thì thầm
Nguyễn Xuân Bách
Tớ đã định nói với cậu, tớ đã thích cậu từ lâu rồi
Nhưng lần này, không còn ai nghe thấy nữa...
Có những đêm, Bách mơ thấy Công
Trong mơ, Công đứng ở con đường cũ, ánh đèn đường vàng, gió thổi nhẹ
Công vẫn là cậu học sinh ấy
Nguyễn Thành Công
Sao cậu lớn nhanh thế?
Bách không trả lời, nước mắt rơi không kịp lau
Bách mở điện thoại, nhìn lại dòng tin nhắn cũ:
"Mình là Thành Công, năm nay mình 18 tuổi! "
"Mình là Xuân Bách, năm nay mình 23 tuổi! "
Nhưng dòng tin nhắn mãi mãi không được trả lời...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play