Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Khi Ánh Sáng Quay Trở Lại

GTNV

Dương Mộc An
Dương Mộc An
Dương Mộc An (17 tuổi) Thiên kim duy nhất của Dương gia — tập đoàn đứng thứ hai thế giới. Từ nhỏ được nuôi dưỡng như bảo bối nhưng không hề kiêu ngạo, trái lại dịu dàng và giàu tình cảm. Sau cú sốc tình yêu với Thẩm Tư Triệt, cô trở nên trầm lặng, trưởng thành sớm và dần học cách bảo vệ trái tim mình. Sự bình thản lạnh nhạt của cô khi gặp lại anh ta khiến nhiều người nhận ra cô gái từng yếu đuối đã thật sự thay đổi.
Lâm Cảnh Hàn
Lâm Cảnh Hàn
Lâm Cảnh Hàn (28 tuổi) Người thừa kế duy nhất của Lâm gia — gia tộc tài phiệt đứng đầu thế giới. Lạnh lùng, kiệm lời, gần như không có biểu cảm, anh nổi tiếng trong giới thương trường với phong cách tàn nhẫn và quyết đoán. Dù hơn Mộc An nhiều tuổi, anh chưa từng phản đối hôn ước, chỉ âm thầm quan sát cô lớn lên từ xa. Bên dưới vẻ ngoài băng giá là một người đàn ông cực kỳ bảo hộ và trung thành.
Dương Mộc Phong _atrai nu9
Dương Mộc Phong _atrai nu9
Dương Mộc Phong (28 tuổi) Anh trai ruột của Mộc An, bằng tuổi Lâm Cảnh Hàn. Là người thừa kế trực tiếp của Dương gia, tính cách ôn hòa nhưng cực kỳ đáng sợ khi động đến em gái. Anh luôn phản đối Thẩm Tư Triệt và từng nhiều lần muốn ra tay dạy dỗ nhưng bị Mộc An ngăn cản. Đối với Lâm Cảnh Hàn, anh vừa đề phòng vừa tôn trọng — bởi chỉ người đủ mạnh mới xứng với em gái mình.
Thẩm Tư Triệt
Thẩm Tư Triệt
Thẩm Tư Triệt (18 tuổi) Thiếu gia Thẩm gia, nổi tiếng học giỏi, điển trai và hoàn hảo trước mặt người ngoài. Thực chất anh kiêu ngạo, ích kỷ và xem tình cảm của Mộc An là điều hiển nhiên. Chỉ khi cô thật sự rời đi, anh mới nhận ra mình đã đánh mất thứ quan trọng, nhưng lòng tự tôn khiến anh không thể cúi đầu thừa nhận.
Bạch Khả Tâm
Bạch Khả Tâm
Bạch Khả Tâm (17 tuổi) Xuất thân nghèo khó, sống cùng mẹ trong khu dân cư cũ. Nhờ học bổng mà vào được trường danh giá, cô luôn mang cảm giác tự ti xen lẫn tham vọng muốn đổi đời. Bề ngoài dịu dàng, yếu đuối nhưng bên trong rất thực tế và sẵn sàng lợi dụng cơ hội để bước vào thế giới thượng lưu.
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn (52 tuổi) — cha của Mộc An Chủ tịch tập đoàn Dương thị, người đàn ông điềm tĩnh và cực kỳ thương con. Trong thương trường ông quyết đoán không thua ai, nhưng về nhà lại là người cha mềm lòng, luôn muốn con gái sống hạnh phúc thay vì bị ràng buộc bởi hôn ước.
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan (49 tuổi) — mẹ của Mộc An Xuất thân danh môn, thanh lịch và dịu dàng. Bà tinh tế nhận ra con gái suy sụp từ rất sớm và luôn ở bên chăm sóc, thậm chí sẵn sàng đối đầu với cả gia tộc để bảo vệ con.
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương lão gia — Dương Kính Sơn (78 tuổi) Gia chủ tiền nhiệm, người đặt nền móng cho Dương gia. Ông nghiêm khắc nhưng cực kỳ cưng cháu gái, luôn xem Mộc An là “tiểu công chúa của gia tộc”.
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Dương lão phu nhân — Lục Vân Tâm (76 tuổi) Hiền từ và bao dung, là người thường xuyên ở bên trò chuyện, giúp Mộc An vượt qua giai đoạn trầm cảm.
Lâm Thừa Quân_bố Lâm
Lâm Thừa Quân_bố Lâm
Lâm Thừa Quân (55 tuổi) — cha của Cảnh Hàn Tổng tài đương nhiệm của Lâm gia, người đàn ông quyền lực bậc nhất thế giới. Ông nghiêm khắc với con trai nhưng thực chất rất tự hào về Cảnh Hàn.
Hạ Tịnh Nghi_mẹ Lâm
Hạ Tịnh Nghi_mẹ Lâm
Hạ Tịnh Nghi (50 tuổi) — mẹ của Cảnh Hàn Quý phu nhân nổi tiếng thanh tao và kín đáo. Bà luôn lo lắng con trai quá cô độc nên rất mong Mộc An có thể mang lại hơi ấm cho anh.
Lâm Chính Đình_Lâm lão gia
Lâm Chính Đình_Lâm lão gia
Lâm lão gia — Lâm Chính Đình (80 tuổi) Người đứng sau mọi quyết định lớn của gia tộc. Ông cực kỳ hài lòng với hôn ước vì tin rằng Mộc An là người duy nhất có thể khiến cháu trai mình thay đổi.
Chung Tuyết Mai_Lâm lão phu nhân
Chung Tuyết Mai_Lâm lão phu nhân
Lâm lão phu nhân — Chung Tuyết Mai (78 tuổi) Yêu trẻ con và đặc biệt thích Mộc An từ khi cô còn nhỏ, luôn xem cô như cháu dâu tương lai.
Lâm Cảnh Nghi_egai na9
Lâm Cảnh Nghi_egai na9
Lâm Cảnh Nghi (16 tuổi) Sinh sau Mộc An, hoạt bát và đáng yêu — hoàn toàn trái ngược với anh trai. Cô rất thích Mộc An và luôn mong hai người sớm kết hôn để mình có chị dâu dịu dàng.
Hứa Thanh Du_bn nu9
Hứa Thanh Du_bn nu9
Bạn thân nữ chính — Hứa Thanh Du (17 tuổi) Thiên kim Hứa gia, tính cách thẳng thắn, nóng nảy nhưng cực kỳ nghĩa khí. Là người luôn đứng ra bảo vệ Mộc An, thậm chí sẵn sàng gây chuyện với Thẩm Tư Triệt.
Tần Dịch_bn na9
Tần Dịch_bn na9
Bạn thân nam chính — Tần Dịch (28 tuổi) Thiếu gia Tần gia, đồng thời là đối tác kinh doanh thân cận của Cảnh Hàn. Hài hước, phong lưu nhưng cực kỳ trung thành, là người hiếm hoi có thể nói chuyện thoải mái với anh.
Chu Minh_Trợ lý
Chu Minh_Trợ lý
Trợ lý của Lâm Cảnh Hàn — Chu Minh (35 tuổi) Cánh tay phải đắc lực, xử lý mọi công việc lớn nhỏ cho tổng tài. Trung thành tuyệt đối và hiểu rõ tính cách chủ nhân.
Hàn Vũ_Vệ sĩ
Hàn Vũ_Vệ sĩ
Vệ sĩ trưởng — Hàn Vũ (32 tuổi) Xuất thân quân đội, trầm lặng và đáng tin cậy. Phụ trách an toàn cho cả Lâm gia.
Trần Bá_Quản gia Lâm gia
Trần Bá_Quản gia Lâm gia
Quản gia Lâm gia — Phó quản gia Trần Bá (60 tuổi) Phục vụ Lâm gia hơn ba mươi năm, chứng kiến Cảnh Hàn trưởng thành nên rất thương anh.
Cố Diệc Thành_bác sĩ riêng
Cố Diệc Thành_bác sĩ riêng
Bác sĩ riêng — Cố Diệc Thành (40 tuổi) Bác sĩ tâm lý kiêm bác sĩ gia đình cho cả hai gia tộc, người giúp Mộc An vượt qua giai đoạn trầm cảm.
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
.
Y tá
Y tá
.
Dương Mộc An
Dương Mộc An
.
Trương Nam_Tài xê
Trương Nam_Tài xê
.
Dương Mộc An
Dương Mộc An
.
Lâm Cảnh Hàn
Lâm Cảnh Hàn
.
tgia^^
tgia^^
đây là mấy nhân vật lúc nhỏ nha!!!!

Những ngày cận kề

NovelToon
Dương gia — gia tộc đứng thứ hai thế giới — hiếm khi nào lại rơi vào trạng thái căng thẳng như những ngày này.
Biệt thự chính rộng lớn vốn luôn trật tự và trang nghiêm, nay đèn đuốc sáng suốt đêm. Bác sĩ riêng ra vào liên tục, đội ngũ y tá túc trực 24/24, ngay cả các cổ đông cấp cao cũng bị từ chối mọi cuộc hẹn với chủ tịch. Chỉ vì một lý do duy nhất — phu nhân Tô Nhã Lan sắp sinh.
Đứa trẻ này được mong chờ suốt mười một năm.
Trong thư phòng, Dương Trác Viễn đứng bên cửa sổ, ánh đèn thành phố xa hoa hắt lên gương mặt trầm tĩnh của người đàn ông quyền lực. Nhưng lúc này, đôi tay ông đặt sau lưng lại siết chặt đến trắng bệch.
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Bác sĩ nói tình trạng thế nào?
Đàm Long_Quản gia Dương gia
Đàm Long_Quản gia Dương gia
Thưa lão gia, mọi chỉ số đều ổn định, nhưng do phu nhân yếu khi mang thai nên vẫn cần theo dõi sát/khẽ cúi người/
Dương Trác Viễn không đáp. Ông chỉ nhìn ra khoảng đêm vô tận ngoài kia, như thể mọi quyền lực và tiền bạc của Dương gia cũng không thể bảo đảm tuyệt đối cho người phụ nữ ông yêu.
Ở phòng bên cạnh, một cậu bé đứng tựa vào cửa, im lặng lắng nghe.
Dương Mộc Phong — 11 tuổi.
Thiếu gia nhỏ của Dương gia đã cao hơn bạn bè cùng trang lứa, gương mặt non nớt nhưng đã có nét điềm tĩnh hiếm thấy. Cậu mặc đồng phục học sinh chỉnh tề dù hôm nay không đi học.
Người hầu
Người hầu
Thiếu gia, cậu nên nghỉ ngơi!
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
/lắc đầu/
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Con muốn ở đây!
Cậu chưa từng nói nhiều, nhưng từ ngày biết mình sắp có em, ánh mắt luôn vô thức hướng về phòng của mẹ. Đối với một đứa trẻ lớn lên trong cô đơn của hào môn, đứa em này không chỉ là người thân — mà còn là món quà.
Cánh cửa mở ra.
Tô Nhã Lan được dìu ra ngoài sau buổi kiểm tra, sắc mặt hơi tái nhưng nụ cười vẫn dịu dàng.
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Mộc Phong?
Cậu lập tức bước tới, động tác nhanh đến mức người hầu còn chưa kịp phản ứng.
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Mẹ có đau không?
Giọng cậu nhỏ nhưng rất nghiêm túc.
Nhã Lan khẽ bật cười, xoa đầu con trai.
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Không sao, em gái con rất ngoan!
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
/khựng lại/
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
… Là em gái?
Ánh mắt cậu bỗng sáng lên — thứ cảm xúc hiếm khi xuất hiện trên gương mặt vốn điềm tĩnh.
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Con muốn em!
Nhã Lan sững người một chút rồi ôm con vào lòng. Mười một năm qua, bà luôn áy náy vì để con trai lớn lên quá cô độc trong thế giới hào môn lạnh lẽo này.
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Sau này con phải bảo vệ em, được không?
Mộc Phong gật đầu không do dự.
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Con sẽ không để ai bắt nạt em!
Giọng nói non nớt nhưng chắc chắn đến mức người lớn cũng phải tin tưởng.
Ở tầng dưới, Dương lão gia và lão phu nhân đang ngồi uống trà nhưng chẳng ai thật sự thưởng thức.
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lần này nhất định phải là cháu gái/thở dài/
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Trai hay gái cũng là huyết mạch Dương gia!
Nhưng ngay sau đó ông lại lặng lẽ hỏi quản gia:
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Đã chuẩn bị phòng công chúa chưa?
Đàm Long_Quản gia Dương gia
Đàm Long_Quản gia Dương gia
Đã hoàn tất từ lâu, thưa lão gia!
Đêm xuống sâu hơn.
Trong phòng ngủ, Nhã Lan nằm nghiêng, bàn tay đặt lên bụng, cảm nhận từng cử động nhỏ bé bên trong. Dương Trác Viễn ngồi bên giường, hiếm khi nào ông bỏ hết công việc chỉ để ở bên như thế này.
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Anh lo lắng quá rồi/khẽ nói/
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Anh chỉ cần em và con bình an!
Không phải tập đoàn, không phải quyền lực — chỉ là em.
Một cú đạp nhẹ từ trong bụng khiến Nhã Lan bật cười.
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Con bé nghe thấy đấy/cười/
Dương Trác Viễn đặt tay lên bụng vợ, động tác cứng nhắc như một người chưa từng làm điều này trước đây. Khi cảm nhận được chuyển động nhỏ xíu ấy, ánh mắt ông chợt mềm đi.
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Mau ra ngoài đi… ba và anh trai con đang chờ!

Khoảnh khắc chào đời

Rạng sáng hôm ấy, Dương gia hoàn toàn bị đánh thức.
Một tiếng gọi dồn dập vang lên trong hành lang biệt thự:
Đàm Long_Quản gia Dương gia
Đàm Long_Quản gia Dương gia
Phu nhân chuyển dạ rồi!
Chỉ trong vài phút, đoàn xe chuyên dụng đã chuẩn bị sẵn lao ra khỏi cổng chính. Hộ tống phía trước phía sau, vệ sĩ mở đường, tất cả hướng thẳng đến bệnh viện tư nhân hàng đầu do chính Dương gia đầu tư.
______
Phòng sinh VIP được phong tỏa hoàn toàn.
Bên ngoài, ánh đèn đỏ trên cửa vẫn sáng — lạnh lẽo và căng thẳng đến nghẹt thở.
Dương Trác Viễn đứng thẳng như tượng, nhưng đôi tay ông run rất khẽ. Bộ vest vẫn chỉnh tề, song cà vạt đã bị nới lỏng từ lúc nào.
Trợ lý
Trợ lý
Thưa chủ tịch, ngài nên ngồi xuống…/nhỏ giọng/
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Không cần/giọng khàn/
Cách đó vài bước, hai người lớn tuổi ngồi cạnh nhau.
Dương Kính Sơn — ông nội chống gậy nhưng vẫn cố giữ vẻ uy nghiêm. Còn Lục Vân Tâm — bà nội thì lần chuỗi hạt trong tay, môi mấp máy cầu nguyện không ngừng.
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Con bé phải bình an…/lẩm bẩm/
Ở góc phòng, một cậu bé đứng lặng lẽ.
Dương Mộc Phong — 11 tuổi.
Cậu không được phép vào phòng sinh nên chỉ có thể đứng chờ. Hai tay siết chặt chiếc hộp nhỏ đến trắng bệch.
nvp
nvp
Thiếu gia, cậu có muốn uống nước không?
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
/lắc đầu/
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Bao lâu nữa?
Không ai trả lời được.
Thời gian trôi qua chậm chạp như ngừng lại.
Từ bên trong, tiếng đau đớn của Tô Nhã Lan vang ra từng đợt, khiến tim những người bên ngoài thắt lại. Dương Trác Viễn nhắm mắt, lần đầu tiên trong đời ông cảm thấy mình bất lực đến vậy.
Rồi—
Một tiếng khóc non nớt vang lên.
Trong trẻo. Mạnh mẽ. Sống động.
Cả hành lang như chết lặng trong một giây… rồi bùng nổ.
Cánh cửa mở ra, bác sĩ trưởng mỉm cười:
Bác sĩ
Bác sĩ
Chúc mừng, là một bé gái
Bác sĩ
Bác sĩ
Mẹ tròn con vuông!
Bà nội bật khóc ngay lập tức. Ông nội thở phào, bàn tay run run siết chặt đầu gậy.
Dương Trác Viễn đứng chết lặng vài giây, như chưa tin nổi… rồi bước nhanh vào trong.
Trong phòng sinh, Tô Nhã Lan nằm kiệt sức nhưng ánh mắt lại sáng rực.
Y tá đang lau sạch cho đứa trẻ nhỏ xíu, làn da hồng hào, tiếng khóc vẫn vang dội như khẳng định sự tồn tại của mình.
Y tá
Y tá
Cha bé có muốn bế không?
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
/khựng lại/
Người đàn ông khiến cả giới tài chính phải e dè… lúc này lại lúng túng như một cậu thanh niên lần đầu làm cha.
Y tá
Y tá
Cẩn thận phần đầu
Ông đón lấy con gái.
Nhỏ đến mức gần như lọt thỏm trong vòng tay rộng lớn của ông. Bàn tay ông run run đỡ phần đầu mềm mại, sợ chỉ cần mạnh một chút thôi cũng sẽ làm đau cô bé.
Tiếng khóc bỗng nhỏ dần.
Đôi mắt tí hon mở hé, nhìn về phía khuôn mặt nghiêm nghị kia.
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
/nghẹn lại/
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
… Con gái của ba!
Giọng ông trầm khàn, nhưng dịu dàng đến mức chưa từng có.
Ngoài cửa, bác sĩ cho phép người thân vào thăm từng người một.
Ông nội bước vào trước, ánh mắt cứng rắn thường ngày giờ đã đỏ hoe.
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Cho ta xem cháu gái
Khi nhìn thấy đứa trẻ trong tay con trai, ông im lặng rất lâu… rồi khẽ gật đầu.
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Giống Nhã Lan lúc nhỏ!
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
/tiến tới/
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
/nước mắt rơi không ngừng/
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Tiểu bảo bối của bà…!
Cuối cùng, Mộc Phong được gọi vào.
Cậu bước rất chậm, như sợ mình làm ồn sẽ khiến em gái biến mất.
Khi nhìn thấy sinh vật nhỏ xíu nằm trong lòng cha, cậu gần như nín thở.
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Con… có thể lại gần không?
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Đây là em gái con!
Mộc Phong đứng sát bên, mắt mở to chưa từng thấy.
Bé gái khẽ cử động, bàn tay nhỏ xíu vung vẩy… rồi vô tình nắm lấy ngón tay cậu.
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
/đông cứng/
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
… Ba
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Ừ?
Dương Mộc Phong
Dương Mộc Phong
Em nắm con!
Giọng cậu run run, nhưng ánh mắt sáng rực như vừa nhận được kho báu quý nhất thế giới.
Khi mọi thứ dần ổn định, bác sĩ hỏi:
Bác sĩ
Bác sĩ
Gia đình đã chuẩn bị tên cho bé chưa?
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
/nhìn sang vợ/
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
/khẽ gật đầu/
Ông nội chống gậy bước tới, giọng trầm ổn:
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Dương Kính Sơn_Dương lão gia
Đứa trẻ này là bảo vật của Dương gia… nhưng cũng phải bình an và tự do!
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
/mỉm cười hiền hậu/
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Lục Vân Tâm_Dương lão phu nhân
Mong con bé lớn lên như ánh nắng đầu xuân — ấm áp và dịu dàng!
Dương Trác Viễn cúi nhìn con gái trong tay, ánh mắt mềm đi.
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Con tên là…/khẽ nói từng chữ/
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Mộc An!
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Mộc là như cây non vững vàng
Dương Trác Viễn_bố Dương
Dương Trác Viễn_bố Dương
Còn An là như bình yên suốt đời!
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
/khẽ rơi nước mắt/
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Tô Nhã Lan_mẹ Dương
Chào mừng con đến với thế giới này, bảo bối của mẹ!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play