Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ Đn BSD ] Nửa Chết Nửa Sống.

Chương 1.

Tạ ơn ông trời.
Vừa chết văng cả não, thịt nát như tương chưa được mấy giây đã sống lại.
Trần Quang Minh nhìn đống thịt đỏ hỏn, đầu nơi thân ngã, nội tạng lòi ra như một mảnh dây leo, vươn vụn dưới bánh xe tải, xoa cằm hỏi.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Có thể nào che mosiac lên được không, tui sợ máu.
1310
1310
?
1310
1310
Không, cậu sắp sang thế giới khác làm việc rồi, che hay không che để làm gì.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
/ thở dài /
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Chưa làm việc mà đã bị áp bức rồi, cuộc sống này khó thở quá.
Ngẫm nghĩ, Trần Quang Minh lại lần nữa thở dài, đúng là phận làm công, hẩm hiêu hết sức. Sống thì bị tư bản nô dịch, chết thì bị 1310 bốc lột.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Tự nhiên muốn chết ghê.
1310
1310
Vậy thì xoá chữ kí đi, cậu không muốn sống lại thì vẫn còn hàng ngàn người muốn.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Ai, giỡn thôi, đừng nghiêm túc vậy mà.
Có điên thì Trần Quang Minh mới chấp nhận bị tử vong dẫn đi.
Cậu còn mẹ già phải chăm sóc, còn tương lai chưa sải chân, còn biết bao nhiêu chỗ chưa lượn phố. Cậu không thể chết được, cậu nhất định phải sống, không chỉ vì chính cậu mà còn vì người thân.
---
1310
1310
Đầu tiên, cậu chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: tiếp xúc với vận mệnh của những thiên tuyển chi tử, tiến độ hơn 70% là được. Nếu thành công thì cậu sẽ sống lại ở thế giới cũ.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
À ừ quên hỏi, tiếp xúc ở đây ý là?
1310
1310
Nghĩa trên mặt chữ, làm quen, làm thân, làm bạn,... Càng ảnh hưởng tới đối phương thì tiến độ về nhà của cậu càng cao.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Thế thì 70% có phải hơi thấp không?
1310
1310
Ừ, ừ ừ, tôi biết rồi, cậu là thiên tài, cậu là số một thế giới, không ai bằng cậu hết.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Ừm, cảm ơn nha, tui cũng thấy vậy.
1310
1310
?
Khi nó nhả ra dấu hỏi, không phải vì bản thân có gì thắc mắc, mà vì đối phương có vấn đề.
1310
1310
Cậu chuẩn bị sẵn sàng chưa?
1310
1310
Tôi-
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Chờ đã!!
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Bàn tay vàng của tui đâu, mấy cái siêu năng lực đụng đâu nát đó hay sức mạnh nghịch thiên cải mệnh đâu.
Không biết vì sao càng nói, 1310 càng im lặng, Trần Quang Minh hơi ngừng lại, ngập ngừng nói.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Hoặc là kĩ năng bình thường thôi cũng được? Tui không kén cá chọn canh đâu.
1310
1310
Có cái cức chứ ở đó kén hay không kén.
1310
1310
Cậu đã kí hợp đồng bất bình đẳng rồi mà còn đòi hỏi vàng bạc à?
1310
1310
Nằm mơ cũng không có việc đó đâu, xách đít đi làm việc cho tôi.
1310 kéo Trần Quang Minh vào hố không đen kịt.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Chờ-
---
Trần Quang Minh cảm thấy có gì đó không được đúng lắm ở đây.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
1310!!!!
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Tại sao người tui lại đau thế này!! ]
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Tui muốn đình công nghỉ làm!! ]
Đau, toàn thân cậu đều đau, giống như ngũ lục phủ tạng bị đảo lộn, hệt như cảm giác lúc vừa chết.
1310 khó hiểu, vội kiểm tra lại chương trình.
1310
1310
Cậu đã đỡ hơn chưa.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Ừa, cảm ơn, đỡ hơn rồi...]
Trần Quang Minh chống tay đứng dậy nhìn xung quanh.
Màn đêm thâm trầm, sương mù bao phủ, từng đợt tiếng súng xa có gần có truyền vào tai cậu.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
....
Dân phong giản dị, chất phác thế này mà 1310 dám bảo là thế giới bình thường.
Chẳng lẽ đây là thế giới tuân theo chủ nghĩa tự do của nước Mỹ phiên bản plus à? Ai ai cũng có nhân quyền nên xả đạn thoải mái hả?
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ 1310 à. ]
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Tui nói này, cậu đừng thương tâm. Tui nghĩ là mấy phút sau, tui sẽ chết mất xác. ]
---
---
---
Áu
Áu
Nay thèm bsd quá nên đào tiếp🤗
Áu
Áu
Nào rảnh thì lấp sau💔

Chương 2.

Trong cơn mưa đạn, Trần Quang Minh căng da đầu tập trung di chuyển nhưng cũng không quên nói nói.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Giờ tui nên tìm thiên tuyển chi tử ở đâu? Hoặc là mấy người đó có đặc điểm gì nhận dạng không. ]
1310
1310
Ờ ừm...
Thấy 1310 ấm ớ, Trần Quang Minh hò hét điên cuồng.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Đừng im lặng mà!! Cậu cứ ngập ngừng là tui thấy cái mạng già của mình khó mà giữ được đó. ]
1310
1310
....
1310
1310
Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ trực tiếp thông tin về họ.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Thế thì cậu có thể cho tui biết chỗ này là chỗ nào được không? ]
Là một công dân Việt Nam, đến chết cũng chưa từng nghe tiếng súng nên Trần Quang Minh cảm thấy rất rất quan ngại về mấy thứ âm thanh đoàng đoàng không ngừng nãy giờ.
1310
1310
Rất tiếc, câu trả lời cũng không nốt.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
....
Hệ thống của người khác thì xịn xò lắm, còn của cậu chả khác gì cục sắt vụn biết nói.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Cậu vô dụng quá. ]
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Có đồng đội như cậu chắc nay mai mộ tui cao 3 thước. ]
1310 nhìn nhìn cuộc đời của Trần Quang Minh, trả lời đầy khinh bỉ.
1310
1310
Ừ ừ, tôi là con hệ thống vô dụng nhất trần đời.
1310
1310
Cậu giỏi rồi, cậu làm tất giúp tôi đi.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Không, sức mạnh càng cao trách nhiệm càng thấp! ]
1310
1310
Ai dạy cậu cái đó vậy hả??
Mắng qua mắng lại cả một đường mà tiếng súng vẫn không dừng, luôn vang lên liên hồi.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ 1310, nơi đây xảy ra chiến tranh hả? ]
Nhưng chẳng đợi 1310 trả lời, Trần Quang Minh đã tự lẩm nhẩm.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ 1310, cậu biết gì không. Môn quốc phòng, phần ném lựu đạn, tui chỉ được 5đ. ]
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Còn phần- ]
1310 cắt ngang mấy dòng tự thuật.
1310
1310
... Chỗ này là thế giới giả tưởng.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Gì!?!? ]
Trần Quang Minh sửng sốt, trợn tròn mắt.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Có bịp tui không vậy? ]
1310
1310
Ai rảnh lừa cậu?
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Thế tại sao trong hợp đồng lại không đề cập tới việc này?? ]
Càng ngày Trần Quang Minh càng nghi ngờ tính chính xác cũng như độ tin cậy từ bản hợp đồng mình đã kí.
1310
1310
Thì tôi đã bảo hợp đồng bất bình đẳng rồi mà.
1310
1310
Bộ cậu nghĩ có miếng bánh ngon nào rơi từ trên trời xuống cho cậu ăn không à?
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
...
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
/ thở dài /
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Còn gì nữa không? ]
1310 nhìn màn hình ảo của mình, ngừng một lát, như hạ quyết tâm, nó nói.
1310
1310
Không.
---
Lết mãi cũng lết được đến một mảnh đất trống, xung quanh heo quạnh, không nguy hiểm như nơi ban nãy.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
/ nằm xuống ghế /
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ 1310 ]
1310
1310
Gì?
Trần Quang Minh nhìn đôi tay mình - làn da lành lặn, không một vết xước. Dẫu vài phút trước, tay trái của cậu vừa bị đạn lạc xuyên thủng.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Cơ thể của tui có bug à? ]
Đang cặm cụi viết báo cáo, bỗng nghe ký chủ nói, 1310 liền tập trung xem xét kĩ lại.
1310
1310
/ rà dữ liệu /
1310
1310
Có vấn đề thật, cậu đợi tôi một lát.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Ây ây, đừng fix mà, cậu cứ để vậy cũng được. ]
1310
1310
Không được, phần dữ liệu cơ thể của cậu đang gặp lỗi.
1310
1310
Để lâu sẽ bị trục xuất khỏi thế giới.
Giải thích xong, 1310 liên tục nhấn gọi cho đường dây nóng của Cục.
1310
1310
/ trầm tư /
1310
1310
Cấp trên bảo tôi đó không phải bug, mà là tính năng.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Vậy nó là bàn tay vàng của tui hả? ]
1310
1310
Không.
1310
1310
Cấp trên bảo tôi một nhân viên tốt là một nhân viên không cần lương, không mắc bệnh cũng như không cần ngủ.
1310
1310
Nói ngắn gọn là nếu cậu vẫn giữ cơ thể là người chết thì sẽ tối ưu hơn.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
???
Haha, vui quá. Hoá ra năng lực hồi phục này sinh ra để phục vụ tư bản chứ không phải bàn tay vàng cho cậu.
Bộ người chết là không còn nhân quyền à??? Thời đại nào rồi mà vẫn còn bốc lột sức lao động thậm tệ như này...
Trần Quang Minh lăn qua lăn lại, rầu rĩ nói.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Không ấy cậu giết tui luôn đi. ]
1310
1310
Vẫn như cũ, muốn chết thì xoá chữ kí.
---
Nghĩ ngợi xong kế tiếp nên làm gì, Trần Quang Minh phủi bụi trên quần rồi đứng dậy. Cậu cứ thế lang thang đi về phía trước, mãi một lúc sau mới có ánh sáng lọt vào tầm nhìn.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Nhà nhà, là nhà kìa 1310!!! ]
Cuối cùng cũng gặp được con người, cuối cùng cũng có thể tìm hiểu xem chỗ này là chỗ nào.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
/ chạy tới /
- Tôi chỉ đang nói sự thật! Trong túi quần của ông vẫn còn giữ bằng chứng đấy thôi! -
Thiếu niên chật vật đứng dậy, ánh mắt chứa đầy sự quật cường cùng không phục.
--
----
---
Áu
Áu
Thíu niên này là!? đoán đúng có thưởng 😋

Chương 3.

- Cút cút -
- Đừng bén mặt đến đây nữa, thứ xui xẻo. -
Người trong nhà dùng giọng điệu cay nghiệt xua đuổi thiếu niên, cũng như vội vã phủi tay hệt kinh tởm vì bản thân vừa đụng vào người đối phương.
- Rầm -
Cửa đóng sầm lại một tiếng rõ to trong đêm.
Thiếu niên lặng lẽ đưa tay kéo nón xuống, chỉnh tóc lại rồi lẳng lặng đứng im tại chỗ.
Ranpo
Ranpo
" Lại bị đuổi..."
Ranpo
Ranpo
" Người lớn thật khó hiểu..."
Ranpo cũng chẳng rõ từ bao giờ, thế giới người lớn trong mắt cậu lại méo mó đến vậy.
Bọn họ luôn cáu gắt, luôn chối bỏ thực tại và chẳng chịu chấp nhận bất kỳ lời nào thốt ra từ miệng cậu. Dẫu cho cậu chỉ đang nói sự thật, một sự thật hiển nhiên mà ai cũng biết.
Tại sao mọi người lại khó chịu khi cậu nói việc ai cũng thấy?
Tại sao?
Ranpo
Ranpo
/ rột rột /
Ranpo nhăn mày, chầm chậm tiến về phía ghế gỗ tróc sơn cạnh đó, rồi cuộn tròn cả người lại như con mèo bị bỏ rơi.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Ừmmmm ]
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Cậu nghĩ tôi nên lại hay đi chỗ khác? ]
Đứng trong góc khuất, Trần Quang Minh trầm ngâm quan sát nãy giờ ( nãy định lại nhưng thấy xung đột qua lại nên cậu đã nấp xem tình hình ra sao ).
Đột nhiên cậu phân vân không biết có nên lại nhờ trợ giúp hay không.
Bởi thiếu niên kia trông có vẻ cũng đang lưu lạc đầu đường xó chợ, dáng dấp chỉ trạc tuổi vị thành niên, chắc chắn chẳng giúp ích được gì cho cục diện của cậu lúc này.
Ai cũng có cái chân đau thì hơi sức đâu bận tâm đèo bồng thêm người khác.
1310
1310
Tùy cậu, làm sao làm.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Cậu có thiệt sự xem tôi là cộng sự không vậy?? ]
1310
1310
Rồi rồi, vậy tôi khuyên cậu là đừng, người ta còn chưa lo xong thân thì làm sao giúp gì cho cậu.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Thế à? ]
Nhưng phàm là 1310 bảo không, Quang Minh lại càng muốn làm ngược lại. Ai bảo nó cứ ngang ngược, chửi mắng cậu.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
/ hơi khom người / Chào cậu!
Ranpo
Ranpo
?
Ranpo ngước mắt nhìn người lạ đang chống tay lên gối, dán chặt tầm mắt vào cậu. Thấy cậu nhìn, đối phương còn vui vẻ híp mắt lại, vẫy tay chào.
Ranpo
Ranpo
Ừm, chào nhưng tôi không có hứng thú để giúp cậu.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
?
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Ủa, bộ mặt tui thể hiện hết rồi hả? ]
1310
1310
...
1310 không biết nên nói gì về nhân phẩm của Trần Quang Minh.
Bảo xui thì không đúng, vì cậu ta thật sự tìm được khí vận chi tử. Nhưng bảo hên thì cũng sai nốt, vì cậu ta lại vớ ngay phải kẻ có bộ não sắc bén nhất thế giới này. Nói chuyện vài câu, e là cái nịt cũng chẳng còn để giấu.
Nhưng vẫn nguyên tắc cũ, nó nghĩ bản thân không nên can thiệp gì vào quyết định của kí chủ...
Nhìn vẻ mặt không muối không ngọt của đối phương, Trần Quang Minh đổi biện pháp, không ăn mềm thì cậu ép buộc ráng chịu.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
/ cầm tay Ranpo / Không được.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
Tui cần cậu giúp cái này.
Ranpo
Ranpo
....
Ranpo
Ranpo
" Bị thần kinh hả? "
Ranpo
Ranpo
/ nheo mắt / Được rồi, được rồi, cậu có thù lao không hả người chết - kun?
Bỗng Ranpo ngẫm lại, hình như xưng hô vậy hơi xúc phạm người khác, nhưng lỡ nói rồi cũng không thể rút lại nên thôi.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
???
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Gì thế!! ]
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
[ Hô li phắc ô mô mai phắc ]
1310
1310
....
Trần Quang Minh hoảng loạn một hồi, mới sực nhớ ra việc bị biết là người chết hay người xuyên không cũng chả ảnh hưởng đến việc về nhà của mình.
Thế là cậu bỗng bình tĩnh trở lại, nhưng thiếu niên thì không.
Cậu ta thấy thấy người trước mặt lại chìm vào im lặng thì mất hứng, ngoảnh mặt vào trong, tiếp tục thu mình lại.
Ranpo
Ranpo
/ lẩm bẩm / Người lớn mấy người suốt ngày như vậy, rõ ràng ai cũng biết nhưng một khi bị tôi nói ra lại tỏ vẻ khó chịu.
Nhìn đối phương, Trần Quang Minh thầm cảm thán thế giới 2D thật khó sống.
Một thiếu niên sở hữu bộ óc thiên tài lại có thể lưu lạc đến mức không nhà để về, ai ai cũng có thể đá một giò mèo hoang.
Trần Quang Minh
Trần Quang Minh
" Cậu ta phải thiên tuyển chi tử không nhỉ..."
Bởi Trần Quang Minh cứ có cảm giác đối phương đặc biệt ở chỗ nào, nhưng khi nhìn bộ dạng thảm thương của cậu ta, cậu lại dao động.
Thiên tuyển chi tử hẳn là không bị dồn ép đến mức này đâu nhỉ?
---
---
----
Áu
Áu
Main lúc đần lúc óc chó nên mn thông cảm, nhiều thông tin sẽ kh dc đề cập

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play