Ở trung tâm thành phố khu chung cư gần Bắc Kinh, trời kéo đến mây đen.
Vốn vừa rồi trời còn đang nắng, không hiểu sao cơn mây đen kéo đến? Tôi lên tới ban công cao nhất ở chung cư lúc thu quần áo vào trong, cũng đúng lúc mưa bắt đầu rơi tí tách.
Lúc đầu là giọt mưa nhỏ dần dần càng to hơn, quần áo vốn đã khô bây giờ đã ướt nhẹp hơn.
'Chết rồi, sao nay lại mưa to như vậy?'
Trời mưa như bão vậy, cơn mưa liên tục đập mạnh khiến tôi cảm thấy như có thứ gì đang đập vào người mình.
Trong lúc tôi còn đang loay hoay vào trong nhà, bất ngờ có một người đàn ông đẩy cô ra khỏi ban công.
"A"
Tôi bất ngờ nắm chặt tay vào bờ rào của chung cư, vốn bờ rao đến ngực tôi.
Không hiểu sao ở tự dưng tôi lại bị ai đẩy xuống, mắt nhìn xuống dưới chung cư, cao tới nỗi khiến tôi phải nhắm chặt mắt lại.
"Cô sợ sao?"
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, tôi ngạc nhiên tôi ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông trước mặt mình.
"Gia Long, sao anh…?"
Tôi ngạc nhiên không nói nên lời, không hiểu tại sao người đàn ông tôi đã yêu suốt mười năm trời tại sao lại làm vậy với mình?
"Cô ngạc nhiên lắm sao?"
Gia Long vừa nói hẳn vừa nở nụ cười như thỏa mãn chuyện gì đo?
"Tại sao? Tôi đã làm gì mà anh lại làm vậy?"
"Tại sao?"
Hắn nhìn tôi , ánh mắt như muốn giết người còn tôi khi đối mặt với cái chết ở đằng sau lưng, không còn sợ hãi mà kiên định!
"Suốt mười năm qua, tôi chưa từng làm gì khiến anh phải tức giận, tôi đều chịu đựng ngoan ngoãn nghe lời, còn anh tại sao lại làm vậy?"
Đối mặt với câu hỏi của Tịnh Như, hắn không tức giận thay vào nói:
"Cô biết vì sao không? Vì tôi chỉ yêu Ngọc Chi thôi, còn sở dĩ tôi lấy cô một phần là vì tài sản bố mẹ cô để lại, bây giờ cô đã đưa hết cho tôi rồi, với cả cô ấy cũng nói nếu tôi chiếm đoạt hết tài sản của cô, Ngọc Chi sẽ yêu tôi!"
Nhìn con người tàn ác ngay trước mặt, thì ra bao nhiêu năm qua tôi là kẻ mù quáng, cứ nghĩ sự chân thẳng của mình sẽ khiến hắn yêu mình nhưng không.
Thực chất nhắm vào tài sản bố mẹ tôi để lại sau khi mất, đúng là người ta đã yêu ai dù có vào hố lửa cũng có thể làm được.
"Xem ra cái giá của bao năm qua tôi đánh đổi bằng sự chân thành, dịu dàng và tình yêu đối với anh, tất cả chỉ là giả dối!"
Gia Long nghe hết lời tôi nói, nhưng anh ta không cảm động trái lại còn lạnh lùng dùng chân dẫm mạnh lên tay cô.
Đau đớn cùng nước mưa thấm vào khiến tôi muốn kêu nhưng không thể, cơn đau thể xác có là gì khi bị người mình yêu phản bội.
"Nếu cô đã biết những gì tôi đã nói, thì tôi nghĩ cô nên chết đi! Sống làm gì khi không còn giá trị?"
"Giá trị?"
Tôi cảm thấy chua chát cái sự quan tâm lẫn tình yêu tôi dành cho anh ta, xem ra chỉ như muối bỏ biển còn tài sản của tôi chỉ là giá trị mà anh ta cần đạt.
"Được, anh nghĩ tôi giá trị chỉ vì có tài sản? Còn không anh đá tôi như một con chó sao?"
"Đúng vậy, khi hết giá trị để lợi dụng tất nhiên để cô chết đi!"
Dứt lời Gia Long liền trực tiếp dẫm mạnh lên tay tôi, tay vì bị hắn dẫm nhiều nên da đã bị xước hết máu bắt đầu rỉ ra.
Nhưng tôi không buông tay, tôi nhắm chặt mắt nước mắt rơi lã chã hòa cùng nước mưa ở trên người.
"Trước khi tôi rơi xuống, tôi muốn hỏi anh một chuyện!"
Gia Long nghe giọng yếu ớt, anh ta bỏ chân ra vẻ mặt trở nên tàn nhẫn hơn, ánh mắt hiện rõ khinh thường.
"Được, nói đi!"
"Lúc tôi theo đuổi anh, tại sao anh lại đồng ý? Lúc đó anh có yêu tôi không? Và tại sao lại muốn kết hôn với tôi?"
Câu hỏi từ tận trong suy nghĩ, tôi muốn biết tại sao ghét mình mà hắn lại làm vậy? Tại sao?
"Cô muốn biết sao? Nói ra chắc cô có lẽ muốn chết luôn đấy?"
"Tôi muốn biết!"
Gia Long nhìn tôi, ánh mắt như muốn tìm được câu trả lời, hắn không cười lên mà trả lời.
"Sở dĩ tôi đồng ý là vì Ngọc Chi, cô ấy nói nếu tôi đồng ý thì tôi muốn gì cô cũng sẽ cho tôi, đồng ý lấy cô một phần là vì tài sản là cô ấy nhắm tới, vậy nên cô vui chứ?"
Một con dao như đâm vào tim tôi vậy, vốn đã sẵn sàng để nghe nhưng khi nghe hết tôi mới cảm nhận được mình thật ngu ngốc đến nhường nào?
Gia Long khi thấy chết lặng, hắn biết thời cơ đã tới dùng chân đạp mạnh lên một phát.
Tôi không còn đau nữa, cô bỏ tay ra hắn thấy vậy liền bỏ chân ra.
Không còn tay bám vời tôi liền rơi xuống dưới, cả người rơi từ từ nước mắt rơi theo trong không gian đó tôi cảm nhận mình như bị cả thế giới bỏ rơi vậy.
'Không lẽ cuộc đời mình phải kết thúc ở đâu sao?'
Cơn mưa tầm tã càng khiến cả người tôi rơi xuống nhanh chóng hơn, tôi biết cơn mưa như đang trút hết tất cả buồn bã và mấy năm mình đã phải chịu đựng vậy.
Rơi thẳng xuống dưới cơ thể như hòa vào dòng nước mưa vậy, không còn cái gọi là đau đớn thay vào là bình thường.
Nhìn cơ thể đã tan xương nát thịt trước mặt, tôi không thể rơi được một giọt nước mắt nào, máu hòa vào nước.
Những người đi xung quanh vì mưa khá to nên vội đi về không để ý tới tôi, đến khi họ đi tới cũng là lúc trời đã dần tạnh.
"Ai lại rơi xuống đây vậy?"
Một người trong số đám đông nói to, có người khác nói:
"Chắc họ bị hại hoặc tự tử?"
"Điên à, chắc chắn bị hại chứ ai tự tử đi chọn cái cách nhảy từ tầng cao nhất xuống?"
Người này với người khác nói qua nói lại, còn tôi linh hồn đã tách khỏi thể xác, nhìn cơ thể của mình cô thấy thật nực cười.
'Thì ra, số phận của mình chỉ có vậy thôi sao?'
Người khác chỉ nói vậy, họ vốn chỉ đến nói để hóng hớt hoặc hỏi tại sao lại vậy? Thật khó nói.
Lúc đó tôi cảm thấy mọi thứ đã kết thúc, một người đàn ông chầm chậm đi tới, đám đông như biết người đàn ông này đều nhường hai bên đường, đến tận nơi nhìn thi thể không còn nguyên vẹn, không biết có phải là do yêu không? Anh nhận ra đó là tôi!
"Tịnh Như!"
Tôi đã quay lưng lại cơ thể mình, nhưng khi nghe tiếng nói quen thuộc tôi ngạc nhiên có người gọi tôi, người đang quỳ xuống cơ thể đã nát bét lại là anh Quang Đệ.
"Sao…Anh ấy lại…?"
Tôi ngạc nhiên nhìn người đàn ông không khác mấy lúc ở độ tuổi 18, nhưng người gầy hơn trước da không còn trắng như hồi xưa, thay vào đã đen sạm hơn.
Quang Đệ quỳ xuống hai bên rơi lã chã vừa khóc vừa sụt sùi.
"Sao em lại ra nông nỗi này, Tịnh Như? Em có biết anh thích em nhiều lắm không? Anh yêu em nhiều lắm không? Tại sao em lại thành như vậy?"
Nghe câu nói đó tôi như chết lặng, tôi không nghĩ một người ít nói lạnh lùng như anh thì ra lại thích mình?
'Thì ra anh ấy vẫn thích mình từ mấy năm trước sao?'
Ký ức ùa về hồi tôi 16 tuổi, tôi thích Gia Long người cùng lớp anh ta không giàu có gì cả, gia cảnh bình thường nhưng lại đẹp trai khiến nhiều nữ sinh khi gặp lần đầu cũng phải rung động.
Còn tôi cũng như người khác không thoát khỏi lần đầu khi gặp anh ta, trái tim đập mạnh liên tục cái cảm giác thích một người là như vậy sao?
Từ đó tôi đã hạ quyết tâm theo đuổi Gia Long, mỗi sáng đều làm đồ ăn gửi gắm cái gọi là tình yêu ở trong đó, còn anh ta nhìn thấy thay vì bỏ qua ném thẳng vào thùng rác còn chê.
Tôi nhìn thấy hết nhưng tôi không trách, chỉ nghĩ nhiều người theo đuổi nên mới vậy, lúc thành công lúc lấy nhau.
Lúc đó tôi cứ nghĩ mình thành công nhất là lấy được Gia Long, giờ đây nhìn người yêu mình ngay trước mặt tôi mới biết cái gọi là yêu đơn phương là như thế nào?
Cái cảm giác yêu thầm một người nhưng họ không yêu là như nào? Nhìn Quang Đệ khóc sướt mướt người xung quanh cũng khuyên cậu đừng đau buồn, họ chỉ nghĩ là bạn hoặc người thân mà thôi.
Quang Đệ mặc kệ lời khuyên của người khác, anh vẫn quỳ xuống đường nước mưa vẫn còn, không quan tâm mình có ướt hay không?
Nước mắt vẫn cứ rơi vẫn sụt sịt, chỉ khi tôi chết mới biết được người mà yêu mình đã làm như vậy?
'Thì ra anh ấy yêu mình, vậy mà mình lại…'
Hồi tôi theo đuổi Gia Long, hắn như để ý được Quang Đệ thầm thích mình, còn tôi không để ý có một hôm hắn nói rằng nếu tôi khiến anh cút thì sẽ làm người yêu hắn.
Quả thật tôi vì thích hắn tới nỗi nên đồng ý, không còn quan tâm tới tình cảm hồi xưa, tôi trực tiếp tỏ thái độ khinh thường thậm chí còn xúc phạm anh, thách thức.
Ấy vậy mà Quang Đệ không nói gì, anh im lặng từ đó biến mất khỏi cuộc đời tôi, không còn xuất hiện như đã biến mất khỏi thế gian này vậy.
Khi gặp lại cũng là lần cuối chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã rơi, một hồn ma không còn là con người tại sao lại có thể khóc? Hay phải chăng tôi đã thích anh?
Nhìn Quang Đệ khóc nhiều tới nỗi nằm hẳn xuống dưới đường, người xung quanh cũng tản đi còn ít người quan tâm ở lại người thì gọi xe người mặc kệ.
Tôi nhìn thấy vậy đau lòng, không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?
‘Giá như…Nếu mình có thể quay trở lại năm 16 tuổi, không còn yêu hay theo đuổi Gia Long nữa, thay vào là yêu Quang Đệ, mình muốn làm lại tất cả!'
Không biết có phải ông trời đã nghe thấy hết không? Tôi chỉ nghĩ như vậy nhìn lên bầu trời vốn đã xanh, bây giờ lại kéo đến màu đen kịt, người xung quanh sợ mưa đã chạy nhanh, người còn lại thì đưa anh đi lên xe cứu thương.
Tôi nhắm mặt như đón chờ một điều gì đó, tôi không hiểu khi mây đen kéo tới tôi thấy đỡ đi một chút.
Không biết ngủ bao lâu hay nhắm mắt bao lâu, cảm nhận chân thực như mình đang ngủ gục ở bàn vậy, dễ chịu thoải mái hơn ở trên giường bao giờ hết, thật là lạ?
Tách, một viên phấn ném mạnh về phía đầu khiến tôi đang ngủ ngon vội bật dậy.
"Tịnh Như, đang trong giờ học mà em ngủ là sao?"
'Giờ học?'
Lúc này tôi mới để ý nhìn trước mặt trên bục giảng một thầy giáo với vẻ mặt tức giận cùng với người ngồi xung quanh đang nhìn chằm chằm vào tôi.
"Em…Em xin lỗi!"
Tôi ngồi xuống ánh mắt của những người khác mới rời đi, thầy giáo cũng không quản nhiều mà tiếp tục dạy học.
Còn tôi nhìn không gian xung quanh một lượt, tôi cảm nhận có chút quen thuộc.
'Đây là đâu? Hình như mình khá quen thuộc thì phải?'
Tôi thấy quen nhưng suy nghĩ mãi cũng không đoán ra được, tiếng trống giờ ra chơi mọi người ra ngoài.
Tôi thấy vậy cũng ra ngoài nhìn xung quanh tôi mới biết thì ra mình đã quay về năm 16 tuổi.
'Không lẽ mình đã trọng sinh sao?'
Một ý nghĩ thoáng trong đầu, tôi không biết mình có đoán đúng không? Nhưng khung cảnh trước mắt giống như vậy nhìn lên cửa vào lớp học 10D1, tôi mới xác nhận mình đã quay về 16 tuổi.
'Nếu nhớ không nhầm thì mình quay về lúc bắt đầu theo đuổi Gia Long thì phải? Không biết có đúng không?'
Tôi suy nghĩ nhìn mình ở cửa kính cửa sổ, người béo da khá đen khiến tôi nhìn vào bản thân mình mà cạn lời.
'Sao lúc trước mình lại có thể để bản thân mình xấu xí tới vậy?'
Tôi nghĩ trong lòng nhưng rồi thôi, lúc tôi định vào trong lớp học tiếng của người đàn ông đằng sau vang lên.
"Ồ không phải là Tịnh Như sao? Sao không mang nước tới cho tôi?"
Nghe giọng nói quen thuộc, tôi xác định không phải quay về lúc mới quen nhau mà là gần một tháng.
Tôi không quan tâm mà rời đi trước ánh mắt ngạc nhiên của Gia Long.
Anh ta thấy tôi như vậy, đi tới nắm lấy cổ tay giọng quát lớn:
"Cậu không nghe tôi nói sao? Tôi nói cậu mang chai nước cho tôi?"
Tôi không để tâm hất mạnh tay ra, nhưng Gia Long lại cầm lấy lần này không còn quát lớn mà trừng mắt lên.
"Nếu cậu không nói thì tôi từ giờ không bao giờ để ý tới cậu nữa!"
Gia Long nói câu này vì anh ta biết nếu nói câu đó tôi nhất định sẽ khóc lóc cầu xin anh, nhưng anh ta đã sai.
Tôi không để ý tới cậu ta liền trực tiếp vào trong lớp làm Gia Long tức điên lên dẫm chân mạnh ở trên sàn nhà như đang trút hết tức giận vậy.
Nữ sinh trong lớp thấy tôi từ chối có phần tức giận nhưng cũng ghen tị.
"Èo được Hotboy đẹp trai của trường để ý, vậy mà cậu ta còn từ chối!"
"Cứ tưởng mình xinh lắm ấy, được Hotboy để ý vậy là phúc ba đời của cậu ta!"
"Đúng là sướng không biết dùng!"
Từ một câu bây giờ góp vào thành nhiều, tôi ngồi bên trong cuối lớp cạnh cửa sổ, vốn tôi muốn ngồi đó để mỗi ngày có thể ngắm Gia Long chơi thể thao.
Còn bây giờ tôi không quan tâm mà làm bài tập, khiến người trong lớp ngạc nhiên vô cùng.
"Xem kìa, học rõ ngu lại còn học thật giả tạo!
"Ai biết được, nhỡ cô ta học cho có thực chất để liếc mắt xem Hotboy Gia Long thì sao?"
Người này nói người kia nói tạo thêm câu chuyện còn tôi không quan tâm, nhìn Gia Long không khác gì người của 10 năm trước, nếu chưa phản bội có khi tôi còn tin tưởng tuyệt đối, còn bây giờ chỉ coi như gió thổi qua.
Tan học mọi người trong lớp ra về còn mình tôi, nhìn lại lớp học tôi vẫn chưa tin được mình đã quay về 10 năm trước, ký ức mơ hồ lúc trước khi chết vẫn nhớ rõ như in.
Cho đồ vào trong cặp tôi khoác lên trên vai rời khỏi phòng học, đi xuống sân trường cô nhớ lại bóng dáng của người đàn ông quỳ trước thi thể không còn lành lặn của mình.
'Không biết anh ấy đang ở đâu?'
Đang suy nghĩ thì giọng nói của Gia Long lại cất lên:
"Tịnh Như."
Anh ta chạy nhanh tới chắn trước mặt tôi, giọng nói mang vài phần bực bội.
"Tôi hỏi cô, sao cô lại không mang chai nước cho tôi?"
Tôi biết nếu không vạch rõ ranh giới ra, chắc chắn ngày nào cũng sẽ bị anh ta làm phiền liền trực tiếp nói thẳng.
"Lý do? Cậu có tay có chân việc gì tôi phải mang chai nước cho câu?"
Bị tôi nói thẳng thắn anh ta có chút sững sờ dường như chưa tin được những lời mà tôi nói.
"Chẳng phải hôm trước tôi có bảo cô mang nước cho tôi sao? Chính cô còn vui vẻ gật đầu vâng các thứ, bây giờ lại còn chối cãi cô không thấy buồn cười sao?"
Nghe Gia Long nói tôi suy nghĩ lại quả thật là có nói như vậy, thấy hơi ngại nhưng nói thẳng.
"Trước đây do tôi đồng ý nên mới vậy, còn bây giờ cậu có thể nhờ người khác được rồi!"
Nói xong tôi liền rời đi nhưng Gia Long nào để cho tôi rời đi, liền trực tiếp chặn.
"Hừ, cô nghĩ mang đến thì đến không thì thôi à? Cô chắc cũng biết một người như tôi không thiếu gì gái để ý đâu, vậy nên biết điều đi!"
"Cút!"
Tôi nói với giọng lạnh lùng khiến anh ta ngạc nhiên.
"Cô…"
Chưa kịp để anh ta nói gì một người đàn ông đi tới nắm lấy tay tôi kéo khỏi tầm mắt của Gia Long.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play