[ Văn Hàm, Nguyên Thụy ] Truyện Ngắn
chồng ngốc /1/
Tả Kỳ Hàm và Dương Bác Văn là một cặp đôi hạnh phúc, và ngày định mệnh hôm nay đã phá vỡ sự hạnh phúc đó
vào một buổi chiều thu ánh nắng chiều nghiêng nghiêng, vàng óng nhưng dịu hơn ngày hè, len qua từng kẽ lá, tạo thành những vệt sáng loang lổ như những mảnh ghép của một giấc mơ cũ.
Dương Bác Văn - hắn
hôm nay đi chơi vui ko
Tả Kỳ Hàm - cậu
vậy ngày nào anh cx dẫn em ra đây chơi nhé
Dương Bác Văn - hắn
ko đc đâu // trêu chọc//
Tả Kỳ Hàm - cậu
ờ... vậy sao // có chút buồn//
Dương Bác Văn - hắn
// nhìn thấy tiệm kem bên kia đường //
Dương Bác Văn - hắn
để anh mua kem cho em nha // chạy qua //
lúc anh đi có một ng đã đến bắt chuyện với cậu và xin in4 của cậu khiến anh ghen
anh chẳng suy nghĩ j hết liền chạy qua chỗ cậu nhưng vì chạy nhanh quá nên anh chẳng thèm nhìn đường mà chạy qua ngay lúc đó một chiếc xe tải lao đến vì đi với tốc độ nhanh nên ko kịp phanh và rồi
Dương Bác Văn - hắn
// văng ra 3 mét //
Tả Kỳ Hàm - cậu
// chạy đến //
Tả Kỳ Hàm - cậu
này Dương Bác Văn hức... anh
Dương Bác Văn - hắn
nào... ko...khóc // lau nước mắt cho cậu r ngất //
Tả Kỳ Hàm - cậu
NÀY GỌI XE CẤP CỨU NHANH LÊN
người qua đường: // gọi cấp cứu//
Tả Kỳ Hàm - cậu
hức... Dương Bác Văn... anh cố gắng lên... hức... xe cấp cứu...hức...sắp đến r
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên xé tan sự tĩnh lặng của buổi chiều mùa thu. Con đường phủ đầy lá vàng khô, mỗi lần bánh xe lăn qua lại phát ra âm thanh xào xạc, như những lời thì thầm vội vã của thời gian.
Người nằm trên cáng gần như bất động. Hơi thở yếu ớt, làn da nhợt nhạt như chính màu trời thu đang dần tắt nắng. Máy đo nhịp tim vang lên từng tiếng “bíp… bíp…” thưa thớt, mỗi nhịp như đang giằng co với sự im lặng đang bao trùm.
Su 😝
xem thì tim cho tg đi chứ ko có độc lực vt
chồng ngốc /2/
Người nằm trên cáng gần như bất động. Hơi thở yếu ớt, làn da nhợt nhạt như chính màu trời thu đang dần tắt nắng. Máy đo nhịp tim vang lên từng tiếng “bíp… bíp…” thưa thớt, mỗi nhịp như đang giằng co với sự im lặng đang bao trùm.
Bên trong phòng cấp cứu, ánh đèn trắng lạnh đối lập hoàn toàn với màu nắng ấm bên ngoài. Không gian tĩnh lặng, căng như dây đàn. Mùi thuốc sát trùng nồng lên, át cả mùi gió thu vừa lùa vào.
Tả Kỳ Hàm - cậu
// chạy đến //
Tả Kỳ Hàm - cậu
// ngồi sụp xuống//
Trần Hạ Băng
sao rồi con // chạy đến //
Dương Thanh Minh
// giống bà //
Tả Kỳ Hàm - cậu
đưa vào phòng r ạ // bật khóc //
Trần Hạ Băng
thôi con đứng dậy đi // đỡ cậu dậy //
Trần Hạ Băng
// mắt rưng rưng như sắp khóc //
Dương Thanh Minh
thôi ko sao đâu chắc chắn Bác Văn sẽ cứu đc
Dương Thanh Minh
tôi tin là sẽ đ
bí khúc này nên bỏ qua nha
Cánh cửa phòng phẫu thuật khẽ mở ra, không còn sự vội vã như trước đó. Ánh đèn trắng bên trong vẫn sáng lạnh, nhưng không khí dường như đã lắng xuống, như thể cơn bão vừa đi qua.
Tả Kỳ Hàm - cậu
sao rồi bác sĩ
bác sĩ: bệnh nhân hiện tại đã ổn nhưng tôi nghĩ là sẽ bị mất trí nhớ tạm thời vì bị va chạm vào phần đầu khá nhiều
bác sĩ: bây j mn có thể vào thăm bệnh nhân
Dương Thanh Minh
cảm ơn bác sĩ rất nhiều
bác sĩ: ko sao đây là trách nhiệm của tôi // nói xong liền rời đi //
trong phòng bệnh bây j trên giường có một người nằm trên đó bất động, khuôn mặt tái nhợt nhưng đã bớt đi vẻ căng cứng. Những sợi dây truyền, ống thở, máy theo dõi vẫn còn gắn trên cơ thể, mỗi thiết bị phát ra âm thanh đều đặn, không còn dồn dập như lúc trước.
Tả Kỳ Hàm - cậu
// chạm vào tay anh //
Tả Kỳ Hàm - cậu
Bác Văn anh mau tỉnh dậy đi
Tả Kỳ Hàm - cậu
anh hứa sẽ cưới em mà sao bây anh lại nằm đây
Tả Kỳ Hàm - cậu
anh ko muốn cưới em thì nói thẳng ra đi cần j phải làm vậy
Su 😝
pp hôm nay đến thế thôi
du học /1/
Su 😝
dạo này truyện flop nên nản hỏng muốn vt nên bây giờ phải vác xác lên đây nè
Cậu và anh quen nhau vào một buổi chiều mưa rất đỗi bình thường.Hôm đó, cậu đứng trú mưa dưới mái hiên của một tiệm sách nhỏ, tay ôm chặt cuốn tiểu thuyết vừa mua, còn anh thì chạy vội vào, tóc ướt, áo sơ mi dính sát vào người.
Hai ánh mắt chạm nhau, chẳng ai nói gì, chỉ có tiếng mưa rơi lộp bộp như đang thay lời bắt đầu.
Anh là người mở lời trước.
“Cậu… cũng thích đọc sách à?”
Cậu khẽ gật, rồi từ đó, câu chuyện của hai người bắt đầu.
Những ngày sau đó, họ gặp nhau nhiều hơn.
và rồi từ đó hai ng bắt đầu tìm hiểu đối phương, rồi dần dần có tình cảm với nhau. Vào một buổi chiều thu đẹp trời những ánh nắng xiên qua những tán lá vàng tạo nên một khung cảnh hút hồn. Bỗng một cơn gió nhẹ thổi làm rung rinh những tán lá vàng rơi dưới đất tạo nên nhx âm thanh xào xạc và rồi...
Dương Bác Văn - hắn
Tả Kỳ Hàm anh... anh thik em .... e... em đồng ý lm người yêu anh nhé
Tả Kỳ Hàm - cậu
// bất ngờ //
Tả Kỳ Hàm - cậu
em... em đồng ý
Dương Bác Văn - hắn
// vui mừng ôm chầm lấy em xoay vòng vòng //
Tả Kỳ Hàm - cậu
này thả em xuống mau lên
Dương Bác Văn - hắn
đc thôi // thả em xuống
Dương Bác Văn - hắn
hôm nay anh sẽ dẫn em đi chơi coi như chúc mừng vì em đã là ng yêu của anh
Tả Kỳ Hàm - cậu
// bật cười// haha
Dương Bác Văn - hắn
giờ mình đi luôn nha
Dương Bác Văn - hắn
đi thôi
Dương Bác Văn - hắn
// nắm tay cậu kéo đi //
Tả Kỳ Hàm - cậu
này từ từ thôi
Tả Kỳ Hàm - cậu
này anh nhìn xem đỏ hết tay em r
Dương Bác Văn - hắn
thôi anh xin lỗi mà anh dẫn em đi ăn để xin lỗi nha
Tả Kỳ Hàm - cậu
cx đc thôi nhưng tùy vào thái độ của anh
Dương Bác Văn - hắn
// cười //
Tả Kỳ Hàm - cậu
cười cái j chứ có tin là em giận anh hơn hong hả
Tả Kỳ Hàm - cậu
ko mau dẫn bổn cung đi ăn mà còn đứng đó cười nx
Dương Bác Văn - hắn
Rồi đi thôi
Su 😝
ý là tôi tính xóa chuyện ý tại ko có ai đọc ý
Su 😝
mà phân vân ko bt có nên hay ko
Su 😝
bây giờ là 00h15' và tôi phải thức đêm để vt truyện cho mấy bà
Download MangaToon APP on App Store and Google Play