Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

STRANGER THINGS: BERLIN WALL

ĐÊM TƯỜNG ĐỔ

1945 - BÀI HÁT CUỐI CÙNG
KHU RỪNG TUYẾT - BA LAN, MÙA ĐÔNG 1944
Màn hình tối đen.
Tiếng gió rít qua cành cây trụi lá. Tiếng tuyết lạo xạo dưới chân người chạy.
Rồi, tiếng thở dốc của một đứa trẻ.
Màn hình sáng dần.
Một bé gái đang chạy trong rừng. Chân trần trên tuyết. Mặc áo tù nhân sọc xanh xám rộng thùng thình, rách nát, không đủ ấm.
Em khoảng 9 tuổi. Đầu cạo trọc, tóc mới mọc lởm chởm. Gầy gò đến mức nhìn thấy xương sườn qua lớp áo mỏng.
MÁY QUAY bám sát gương mặt em. Môi tím tái. Mắt mở to, không phải sợ hãi, mà là kiên cường của một người đã nhìn thấy quá nhiều.
Phía sau, tiếng chó sủa. Tiếng la hét bằng tiếng Đức. Gần lắm.
Em bé gái vấp ngã. Ngã sõng soài trên tuyết. Cố bò dậy, nhưng chân không còn sức nữa.
Đèn pin chiếu thẳng vào mặt em.
lính Đức (ngẫu nhiên)
lính Đức (ngẫu nhiên)
//giọng khàn, thở hổn hển// A-1411. Sao mày trốn được??
Em bé gái không trả lời. Em nhìn thẳng vào ánh đèn, và mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo đến kỳ lạ.
Em mở miệng, và hát. Một nốt nhạc duy nhất.
Nhưng nó vang xa hơn bất kỳ âm thanh nào từng tồn tại. Nó xuyên qua rừng cây, xuyên qua tuyết, xuyên qua da thịt.
Những người lính bỏ súng, bịt tai, gào thét.
Tuyết ngừng rơi.
Và dưới lòng đất, xa hàng trăm kilomet về phía Tây, dưới thành phố Berlin, một vết nứt bắt đầu mở ra.
Berlin, Đức. 44 năm sau. Đêm 9 tháng 11 năm 1989.
TRẠI TỊ NẠN - CHIỀU 9/11/1989
Một khu nhà tạm bợ ở Đông Berlin. Tường bê tông bong tróc. Hành lang chật hẹp, ám mùi ẩm mốc và thức ăn cũ.
”Máy quay” lướt qua những cánh cửa, dừng lại trước một căn phòng nhỏ.
Bên trong, ALISTAIR (14 tuổi) ngồi bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Cậu gầy, tóc nâu nhạt hơi rối, mặc áo len xám rộng, cũ, sờn gấu. Ánh mắt xa xăm, như đang nhìn thứ gì đó không ai thấy.
MẸ ALISTAIR - IRINA (40 tuổi, tóc muối tiêu, mắt có quầng thâm sâu), bước vào phòng, tay cầm đĩa bánh mì.
IRINA
IRINA
Con đã chưa ăn gì từ sáng rồi đó...
Alistair không quay lại.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Con không đói
IRINA
IRINA
Con tính không đói như vậy bao giờ nữa? Mẹ lo lắm, ăn một chút thôi..
Bà đặt đĩa bánh xuống bàn, ngồi xuống mép giường.
IRINA
IRINA
Ngoài kia người ta đang chuẩn bị ăn mừng. Họ nói tối nay Bức tường có thể mở
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Nó sẽ.. sụp đổ
Irina ngạc nhiên khựng lại, bà nhìn con trai mình với cặp mắt khó hiểu.
IRINA
IRINA
C-con nói vậy là sao? Sao con biết điều đó?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
//quay lại nhìn mẹ// Con đã nhìn thấy được nó.
Mẹ cậu im lặng. Bà đã quen với những câu nói như vậy. Từ khi ở Siberia, từ khi ông nội còn sống, cậu bé đã luôn nhìn thấy những điều kỳ lạ.
IRINA
IRINA
Ông nội con đã nói con sẽ thấy được nhiều thứ
IRINA
IRINA
Mẹ không hiểu nhưng mẹ tin con..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Con cảm ơn mẹ
Một khoảng lặng thinh.
IRINA
IRINA
Bây giờ..con thấy gì?
Alistair nhìn ra ngoài cửa sổ. Qua lớp kính mờ, cậu nhìn lên bầu trời xám xịt.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Những sợi dây.. Hàng ngàn sợi dây, trên đầu mọi người..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Chúng kết nối họ với..với thứ gì đó..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Và chúng đang căng ra, sắp đứt..
IRINA
IRINA
Vậy nếu chúng đứt thì sao?
Alistair im lặng hồi lâu.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Thì thứ gì đó sẽ trèo sang, mẹ ạ
---
TRẠI TỊ NẠN - ĐÊM
Ngoài trời, tiếng ồn bắt đầu vọng vào. Xa xa, tiếng la hét, tiếng búa đập, tiếng còi xe.
Alistair không ngủ được. Cậu nằm trên giường, mắt mở, nhìn lên trần nhà.
Nhưng qua trần nhà, cậu thấy chúng.
Những sợi dây, đang bay loạn xạ trên bầu trời đêm. Hàng ngàn sợi. Và một sợi lớn nhất, từ dưới lòng đất đang từ từ chui lên.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Nó đang ở đây..
Cậu ngồi dậy, nhìn về phía cửa sổ. Xa xa, ánh đèn từ trung tâm thành phố le lói.
Một nỗi thôi thúc, không thể cưỡng lại, kéo cậu ra khỏi giường.
Cậu mặc vội áo khoác, nhìn về phía mẹ đang ngủ.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Xin lỗi mẹ.. Con phải đi..
Cậu mở cửa, và biến mất vào màn đêm.
---
CĂN HỘ Ở ĐÔNG BERLIN - CÙNG THỜI ĐIỂM
Một căn hộ nhỏ, ấm cúng nhưng nghèo. Tường dán giấy báo cũ. Trên kệ, vài cuốn sách và một khung ảnh đen trắng.
DANIEL (15 tuổi) đứng trước gương. Cô mặc áo phông trắng, quần jean đen. Mái tóc vàng hơi xoăn nhẹ dài ngang vai, một bên cạo sát sau tai, chỉ lộ ra khi cô nghiêng đầu.
Cô nhìn vào mắt mình trong gương.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Hôm nay.. Mình sẽ làm gì nhỉ..
Tiếng ồn từ ngoài phố vọng vào. Tiếng người la hét, vui mừng, phấn khích.
Cô mở tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Mở nắp.
Bên trong, một chiếc chìa khóa bằng đồng cũ.
Cô nâng niu nó trong lòng bàn tay. Nó lạnh. Cũ kỹ. Trên mặt khắc một ký hiệu, vòng xoắn ốc bị bẻ gãy.
"Bố ơi... hôm nay Bức tường sụp đổ. Nếu bố còn sống.. bố có về không?"
Cô nhắm mắt. Nhớ lại.
---
4 NĂM TRƯỚC - 1985
Daniel nhỏ hơn, 11 tuổi. Bố cô - HERR YILMAZ, một người đàn ông trầm lặng, tóc muối tiêu, mắt hiền, ngồi trước mặt cô.
Ông đưa cho cô chiếc chìa khóa.
Herr Yilmaz
Herr Yilmaz
Con giữ cái này. Nếu có chuyện gì xảy ra với bố, đừng tìm bố. Nhưng nếu một ngày nào đó, con cảm thấy... nó nóng lên... thì hãy đến nơi này
Ông đưa cho cô một mảnh giấy ghi: "Ga Gesundbrunnen".
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Sao bố nói..như thể bố sắp đi xa ạ?
Bố cô mỉm cười buồn.
Herr Yilmaz
Herr Yilmaz
Bố chỉ..chuẩn bị thôi. Con hứa với bố nhé?
Daniel hồn nhiên, gật đầu.
Và đúng ba ngày sau đó, hay tin, ông hoàn toàn mất tích.
---
Trở lại. Daniel mở mắt. Nước mắt lăn dài trên má.
Cô lau vội, nhìn ra ngoài cửa sổ. Đám đông đang đổ về phía Bức tường.
Rồi cô cảm thấy, nóng. Chiếc chìa khóa trong tay, nó ấm lên.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Huh..
Cô nhìn xuống. Nó phát sáng yếu ớt, màu xám lạnh.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
//Tim đập mạnh// kh-không thể nào..
Daniel lập tức chạy ra khỏi phòng như thể một lời nguyền nào đó sắp bắt đầu.
---
CĂN GÁC XÉP - ĐÊM
NovelToon
TYNA (14 tuổi) đang cúi trước một máy dò sóng tự chế.
Tóc cô đen, xoăn nhẹ, bù xù không chải. Kính cận gọng tròn, một bên quấn băng dính đen. Mặc áo len cổ lọ xám, bên ngoài khoác áo bomber cũ của bà.
Máy kêu be be be liên hồi.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Tch, mày bị gì thế.. Tao đã chỉnh mày cả tuần rồi đấy!..
Cô vặn nút chỉnh. Tiếng kêu càng to, rồi đột ngột chuyển thành tiếng nói.
"...Achtung... Achtung... Hier spricht der Führer..." Máy.
Tyna giật mình, súyt đánh đổ máy.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
C-cái quái..??
Cô định tắt, thì giọng nói chuyển thành tiếng hát. Một giai điệu cổ xưa, buồn bã. Một giọng trẻ con, bé gái. "Bà ơi!"
PHÒNG BÀ TYNA
Cửa mở. BÀ TYNA (80 tuổi) bước vào.
Tóc bà bạc trắng, búi thấp sau gáy. Mặc áo len dài tay, quàng khăn choàng cũ. Mắt bà, dù đã mờ, nhưng khi nghe tiếng hát, bà mở to.
Bà Tyna
Bà Tyna
Trời ơi..
Bà đến bên chiếc radio đời cũ góc phòng. Vặn nút. Chỉnh tần số. Từ radio, cùng tiếng hát vọng ra.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Bà.. đó là gì vậy?
Bà Tyna ngồi xuống, tay run run.
Bà Tyna
Bà Tyna
Năm 1945... ta 20 tuổi. Ta là kỹ sư vô tuyến. Chúng bắt ta làm việc, dưới ga Gesundbrunnen, trong một boongke bí mật
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Chúng nào cơ? Chúng là ai thế hả bà?
Bà Tyna
Bà Tyna
SS. Đức Quốc xã.
Bà Tyna
Bà Tyna
Họ có một dự án Ahnenerbe, nghiên cứu về huyền bí học. Họ tin rằng có thể mở cánh cửa sang thế giới khác
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Cánh cửa sang thế giới khác? Là sao vậy bà..
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Và họ đã mở nó thật sao?
Bà Tyna
Bà Tyna
Có một bé gái, tên Ruby. Nó có thể hát. Và khi nó hát, những thứ không thuộc về thế giới này xuất hiện..
Bà chỉ vào cuộn băng cũ trong hộp thủy tinh.
Bà Tyna
Bà Tyna
Ta đã ghi âm được giọng nó. Và giữ nó suốt 44 năm
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Và..mới nãy..mới nãy nó hát kìa bà ơi..
Bà Tyna
Bà Tyna
//Nhìn ra ngoài cửa sổ// Tối nay Bức tường sụp đổ. Và thứ bị chôn vùi dưới đó, đang thức dậy
Tyna nhìn bà, rồi nhìn cuộn băng, rồi nhìn máy dò sóng.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Không được, con phải xuống đó
Bà Tyna
Bà Tyna
Không! Nguy hiểm lắm!
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Nhưng nếu cái thứ gì đó như bà đã nói thức dậy..
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Thì Berlin sẽ..
Bà Tyna
Bà Tyna
//Nắm chặt tay Tyna// Berlin, đã chết từ lâu rồi con ạ
Bà Tyna
Bà Tyna
Nhưng nếu con chọn cách đi, con sẽ không thể quay lại như cũ
Tyna nhìn bà. Mắt cô đỏ hoe.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Con không cần con không thể quay lại như cũ. Chỉ tìm ra được chân tướng sự thật.. thì con rất cần nó
Bà Tyna nhìn cháu hồi lâu. Rồi bà gật đầu.
Bà Tyna
Bà Tyna
Thôi được rồi.. Nhưng bà không cam tâm cho lắm
Bà Tyna
Bà Tyna
Nhưng con hãy nhớ rằng
Bà Tyna
Bà Tyna
Nếu con thấy một ai đó, đúng hơn có thể là một đứa trẻ.. có một lọn tóc tóc trắng nằm khúc phía sau gáy, xin con hãy đi theo nó
Bà Tyna
Bà Tyna
Bằng mọi giá
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Tại sao vậy bà?..
Bà Tyna
Bà Tyna
Vì nó là người duy nhất có thể giúp con. Nó mang dòng máu của con bé Ruby.
---
ĐÊM
BERLIN - GÓC PHỐ
Ba con người, từ ba hướng khác nhau, đang băng qua màn đêm.
Alistair, rời trại tị nạn, bước nhanh qua những con phố vắng, mắt nhìn lên trời, theo dõi những sợi dây.
Daniel, chạy qua đám đông, tay nắm chặt chiếc chìa khóa đang phát sáng.
Tyna, xách máy dò sóng và cuộn băng cũ, bước xuống cầu thang căn gác, bà cô nhìn theo từ cửa sổ.
Họ chưa gặp nhau. Nhưng tất cả đều hướng về cùng một điểm:
Nhà ga Gesundbrunnen.
TRƯỚC CỬA GA - ĐÊM
Alistair đến trước. Cậu đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, nhìn lên tấm biển ga cũ kỹ.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Đây rồi..
Trên trời, những sợi dây đổ dồn về một điểm, ngay dưới chân cậu.
Cậu nghe tiếng bước chân.
Quay lại, Daniel đang đứng đó, thở dốc.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
C-cậu là ai?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
//Cảnh giác// Alistair..
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
..Daniel
Họ nhìn nhau, cảnh giác, tò mò.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Sao cậu đến đây?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Là những sợi dây, chúng dẫn tôi đến đây
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Sợi dây? Sợi dây nào?
Daniel liền ngó dọc ngó nghiêng nhưng không những không thấy được sợi dây gì mà còn khiến cô chóng mặt.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Cậu không thể thấy được đâu, chỉ có tôi thấy thôi..
Rồi Daniel nhớ lại, rút chìa khoá ra.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Ừm, tôi có cái này..
Nó phát sáng. Alistair nhìn, và thấy một sợi dây từ chìa khóa nối thẳng lên trời.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
N-nó đang kết nối với thứ gì đó..
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Hả? Với gì cơ?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Kh-không biết..
Một giọng nói khác vang lên.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Hai người là ai? Sao lại đến đây giờ này?
Cả hai quay lại. Tyna đứng đó, máy dò sóng kêu be be be.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Tôi là Tyna. Tôi vừa bắt được tín hiệu từ năm 1945
Cô giơ cuộn băng lên.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Bà tôi ghi âm được tiếng một bé gái tên là Ruby gì đó. Trong boongke này
Mặt Alistair tái đi.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Ruby, là Ruby Lenvison?
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Hả? Cậu biết con bé đấy hả?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Ừ, bà cố tôi
Ba đứa trẻ đứng lặng giữa màn đêm.
Xung quanh, tiếng ồn từ xa vọng lại, nhưng chỗ này vắng tanh.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Bố tôi mất tích năm 1985, ông đã làm việc ở ga này
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Cũng ngay tại đây, bà cố tôi cũng mất tích.. Nhưng là năm 1945
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Còn bà tôi thì làm việc trong Boongke năm 1945. Ghi âm được giọng Ruby ở đây..
Họ nhìn nhau, một sợi dây vô hình đang kết nối họ, dù không ai thấy.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Chúng ta đều có liên quan đến nơi này..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Và tối nay, thế lực nào đó dẫn ta đến đây..
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Không phải ngẫu nhiên đâu
Một tiếng động từ dưới lòng đất, xa xa, như tiếng thì thầm. Cả ba đều nghe thấy.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Có thứ gì đó.. Dưới đó?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Có lẽ là thế .. Nó đang gọi chúng ta
---
Ở Hawkins, Indiana, cách Berlin 7.000 km, một cô gái tóc trọc chợt tỉnh giấc.
Cô nhìn về phía Đông.
Và thì thầm: "Anh ấy đang gọi."
[HẾT TẬP 1]

NHỮNG LINH HỒN TRONG BÓNG TỐI

1945 - PHÒNG THÍ NGHIỆM DƯỚI LÒNG ĐẤT
BOONGKE - MÙA XUÂN 1945 - 3 TUẦN TRƯỚC KHI CHIẾN TRANH KẾT THÚC
Một căn phòng trắng, sáng loáng dưới ánh đèn neon, khác hẳn với không gian tối tăm còn lại của boongke. Tường lát gạch men trắng, sàn bê tông đánh bóng. Trên bàn, những dụng cụ y tế, những lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu hổ phách.
NovelToon
TIẾN SĨ KLAUS VON STRAHL (35 tuổi) ngồi trước một chồng tài liệu cao ngất. Ông mặc áo blouse trắng khoác ngoài đồng phục SS, nhưng đồng phục đã nhăn nhúm, cúc áo cởi.
Trước mặt ông, một cậu bé 12 tuổi, tóc vàng chải ngược, mặc đồng phục Hitlerjugend chỉnh tề.
HANS.
Von Strahl
Von Strahl
Ngươi đã thấy gì trong phòng đó?
Hans
Hans
Thưa tiến sĩ.. Con thấy nó hát..
Hans
Hans
Con nhìn thấy những tia sáng từ miệng nó bay ra
Hans
Hans
Và trên tường có các vết nứt..
Von Strahl
Von Strahl
Vết nứt sao? Chúng có lớn không?
Hans
Hans
Lúc đầu nó nhỏ, nhưng khi nó hát lâu hơn và lớn dần
Hans
Hans
Từ đó có thứ gì đó thò ra.. //giọng run rẩy//
Von Strahl nhìn cậu bé chằm chằm.
Von Strahl
Von Strahl
Thứ gì?
Hans im lặng một lúc. Mắt cậu ta, vốn trong sáng của một đứa trẻ, bỗng trở nên xa xăm, già cỗi.
Hans
Hans
Là một bàn tay..
Hans
Hans
Nhưng không phải tay người
Hans
Hans
Nó như được làm từ hoa...
Hans
Hans
Hoa màu xám
Von Strahl ghi chép nhanh vào sổ.
Von Strahl
Von Strahl
Rồi sau đó?
Hans
Hans
Nó rút lại
Hans
Hans
Nhưng trước khi nó rút, nó có thì thầm gì đấy
Hans
Hans
Nó đã nói rằng nó sẽ trở lại.. một khi bức tường sụp đổ
Von Strahl
Von Strahl
Bức tường nào?
Hans
Hans
//Lắc đầu// Con chả biết, nhưng nó không phải là bức tường bằng đá thông thường
---
PHÒNG Giam CỦA RUBY - CÙNG THỜI ĐIỂM
RUBY (9 tuổi) ngồi trong góc phòng. Đầu cô bé cạo trọc, tay áo xắn lên, lộ rõ vết xăm A-1411 đè lên vết bớt xoắn ốc.
Cô bé không khóc. Không run. Chỉ ngồi im, và nhìn vào bức tường như thể xuyên qua nó.
Cửa mở. VON STRAHL bước vào.
Von Strahl
Von Strahl
Này Ruby.
Cô bé không quay lại.
Von Strahl
Von Strahl
Ngày mai, Hồng quân sẽ vào Berlin
Von Strahl
Von Strahl
Chiến tranh sắp kết thúc rồi
Von Strahl
Von Strahl
Nhưng với ta nó vẫn chưa kết thúc, nó vẫn tiếp tục
Von Strahl
Von Strahl
Và chỉ mới là bắt đầu thôi
Ông ngồi xuống trước mặt cô bé.
Von Strahl
Von Strahl
Những gì ta thấy trong phòng thí nghiệm, những vết nứt, những bàn tay từ nơi khác, đó không phải ảo giác
Von Strahl
Von Strahl
Đó là sự thật. Và ngươi, ngươi là chìa khoá
Ruby từ từ quay lại. Đôi mắt xanh thẳm của cô bé nhìn thẳng vào ông, không sợ hãi, không căm hận. Chỉ trống rỗng.
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Ông không hiểu gì cả.
Von Strahl
Von Strahl
Hừm, thế thì mau giải thích cho ta xem nào
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nó không phải là cánh cửa để ông muốn mở thì ông mở
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nó là cánh cửa để ông KHÔNG BAO GIỜ được phép mở
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nếu ông ngoan cố mở nó, thứ ông thấy không phải là sức mạnh
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Mà là nỗi đau.. Nỗi đau của tất cả những người ông đã giết!
Von Strahl im lặng.
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Ông nghĩ Ahnenerbe của ông là gì? Một tổ chức khoa học?
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Không.
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nó là nơi những kẻ sợ chết tìm cách thoát khỏi cái chết.
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nhưng cái chết không thể thoát.. Nó chỉ có thể đến chậm hơn
Von Strahl
Von Strahl
Ngươi nói như thể ngươi biết trước tương lai
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Không, con chẳng biết gì về nó cả, nhưng con biết quá khứ
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Vì con đã thấy nó trong những sợi dây
Cô bé chỉ lên không trung.
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Ở đó
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Có hàng ngàn sợi dây. Mỗi sợi dây là một mạng người. Có sợi đứt, đó là những người chết. Có sợi còn, đó là những người sẽ sống..
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Như của ông, nó đang mục nát dần
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Ông sắp chết rồi đó, tiến sĩ Von Strahl.
Von Strahl tái mặt.
Ông nhìn xuống bàn tay mình, nơi vết bỏng hình xoắn ốc đang lan rộng.
---
HÀNH LANG BOONGKE - ĐÊM 30/4/1945
Tiếng bom rền từ xa. Hồng quân đã vào ngoại ô Berlin.
HANS chạy dọc hành lang, tay cầm đèn pin. Cậu ta mở cửa phòng giam Ruby, nhưng phòng trống.
Trên tường, một vết nứt lớn đang rỉ ánh sáng xám lạnh.
Hans
Hans
Ruby!
Tất nhiên, không ai trả lời. Nhưng từ vết nứt, một giọng nói vọng ra.
”Hans.. đừng đi theo ta..”
Hans
Hans
Ruby.. Cô ở trong đó à??
”Không. Ta không còn ở đâu nữa. Ta đã... tan vào những sợi dây. Nhưng thứ theo ta, nó vẫn ở đó. Nó sẽ chờ. Nó sẽ chờ cho đến khi... bức tường sụp đổ.”
Hans nhìn vào vết nứt. Trong ánh sáng xám lạnh, cậu thấy một bóng người cao lớn, làm từ hàng ngàn cánh hoa, đang nhìn lại cậu.
Và nó mỉm cười.
---
Berlin, Đức. 44 năm sau. Đêm 9 tháng 11 năm 1989. Bức tường sụp đổ.
TRƯỚC CỬA GA GESUNDBRUNNEN - TIẾP THEO TẬP 1
Alistair, Daniel và Tyna vẫn đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt. Cả ba đều cảm nhận được tiếng gọi từ dưới lòng đất, nhưng không ai muốn là người đầu tiên bước xuống.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Có chắc là.. Muốn xuống đó không vậy?? //bối rối//
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Cậu hỏi hay đó, tôi chỉ định ra ngoài mua bánh mì thì gặp 2 người và giờ chuẩn bị xuống địa ngục
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
//bật cười nhẹ// Cậu hài hước đó..
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Tôi hài hước?? Gì chứ, tại lo lắng quá hoá điên rồi
Một khoảng lặng.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Bố tôi.. Từng nói với tôi..
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Nếu một ngày chiếc chìa khoá này nóng lên thì hãy đến đây.. Có lẽ ông ấy biết trước điều đó..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Ông tôi cũng thế. Trước khi mất, ông có nói: 'Khi Bức tường sụp đổ, hãy tìm nơi bà con ở. Và đừng bao giờ hát.'
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Ủa? đừng hát, tại sao lại đừng hát?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Ông không nói.. Nhưng theo tôi nghĩ, nó có liên quan đến Ruby
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Bà cố cậu?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
//gật đầu// Bà ấy mất tích năm 1945. Cũng ở boongke này
Daniel nhìn xuống chìa khóa trong tay. Nó vẫn phát sáng, nhưng ánh sáng yếu hơn, như đang chờ đợi.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Nếu chúng ta xuống đó. Chúng ta có thể sẽ tìm ra được sự thật
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Về Ruby, về bố tôi.. Và về tất cả
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Hoặc là đắp chung mộ
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
//Lo lắng// Chắc là thế..
Cả ba im lặng.
Rồi Daniel bước về phía cầu thang xuống ga.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
//Không quay lại// Tôi chết thì mẹ sẽ giết tôi mất nhưng thà chết còn hơn sống mà chả biết gì
Cô bước xuống.
Alistair nhìn Tyna.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Cậu đi chứ?
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Dĩ nhiên là..không muốn đi.. Nhưng mà cũng không muốn ở lại một mình
Cô bước theo.
Alistair nhìn lên bầu trời lần cuối, nơi những sợi dây đang đứt thêm, từng sợi một.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Ruby ơi.. Cháu đến đây.
---
DƯỚI LÒNG ĐẤT
CẦU THANG XUỐNG GA
Ba đứa trẻ bước xuống những bậc thang dài vô tận. Đèn đường không chiếu xuống được đây, chỉ có ánh sáng le lói từ chìa khóa Daniel và đèn pin Tyna.
Không khí ẩm thấp, lạnh lẽo. Mùi mốc, mùi rỉ sét, và, một mùi khác, mùi của thứ gì đó rất cũ, rất xa xưa.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Sao lạnh thế.. Tôi mặc 2 lớp áo luôn đó
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Vì tụi mình đang đến gần nơi những sợi dây tụ lại. Ở đó, ranh giới giữa thế giới này và thế giới kia rất mỏng
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Cái lạnh đó, là từ bên kia
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Cậu nói như cậu đã từng xuống đây rồi ấy
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Trong mơ.. Tôi đã thấy nơi này trong mơ..
Họ đến chân cầu thang. Một sân ga cũ hiện ra, ghế đá phủ bụi, biển chỉ dẫn bằng tiếng Đức từ thời chiến tranh. Trên tường, những tấm áp phích tuyên truyền của Đức Quốc xã đã bạc màu, rách nát.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Für Führer, Volk und Vaterland.. (Vì Führer, Nhân dân và Tổ quốc)
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
//rùng mình// Sao chỗ này.. Nó giống bảo tàng của quá khứ..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Không phải bảo tàng. Mà là nơi quá khứ chưa chịu chết
Daniel chỉ về cuối sân ga, nơi một cánh cửa sắt lớn đóng kín.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Này, chỗ đó..
Trên cánh cửa, một ký hiệu quen thuộc: vòng xoắn ốc bị bẻ gãy.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
N-nó.. Trông giống vết bớt của tôi
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Nó cũng giống ký hiệu trên chìa khoá của tôi.. //xoè tay ra, ký hiệu trên chiếc chìa khoá phát sáng trong lòng bàn tay//
Cô đưa chìa khóa vào ổ. Nó vừa khít. Cô vặn.
Cạch.
Cánh cửa mở ra, để lộ một hành lang dài, tối om, với những bóng đèn dầu treo lơ lửng, nhưng không ngọn nào cháy.
NovelToon
Và từ bên trong, một luồng khí lạnh ùa ra, mang theo mùi của thứ gì đó ngọt ngấy, như hoa mục.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Trời ơi..
Cô giơ máy dò sóng lên. Nó kêu điếc tai.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Tín hiệu đang mạnh.. Chưa từng thấy luôn
Họ bước vào.
---
HÀNH LANG
Ba đứa trẻ đi dọc hành lang. Hai bên là những cánh cửa nhỏ, đánh số từ A-1000 đến A-1500.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Mấy con số này nhìn khá là quen..
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Giống như trong trại tập trung á
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Vì nó là trại tập trung. Một trại tập trung bí mật, dành cho những đứa trẻ có năng lực đặc biệt
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Là bà cố cậu ở đây hay sao
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Đúng.. Trong phòng A-1411
Họ tìm kiếm. Những con số trôi qua: A-1405, A-1407, A-1409...
Và rồi A-1411
Cánh cửa nhỏ, bằng sắt, đã rỉ sét. Trên đó, một tấm biển nhỏ, viết tay: "R. Levinson, Đối tượng đặc biệt, Không được phép tiếp cận."
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Đây rồi.. //Tay run run đặt lên cánh cửa//
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Cậu ổn chứ?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Có lẽ là không nhưng tôi cần phải vào.. //đẩy cửa//
Một căn phòng nhỏ, khoảng 10m². Trong góc, một chiếc giường sắt tồi tàn. Trên tường, những hình vẽ bằng than. Rất nhiều hình vẽ.
Tyna bật đèn pin lên, chiếu vào tường.
Những bức vẽ, tất cả đều là những sợi dây. Hàng ngàn sợi dây, đan xen, kết nối, đứt gãy. Và ở cuối những sợi dây, những khuôn mặt. Khuôn mặt trẻ em. Khuôn mặt người lớn. Khuôn mặt của những người lính Đức, những tù nhân, những đứa trẻ.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Ruby vẽ tất cả những thứ..mà được nhìn thấy...
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Giống hệt tôi..
Cậu chỉ vào một bức vẽ, một bông hoa khổng lồ với những cánh hoa xám, bên trong là khuôn mặt méo mó.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Đây là thứ đã lấy Ruby..
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Cậu biết..nó là gì không vậy?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Tôi vẫn chưa hoàn toàn biết.. Nhưng dòng tộc của tôi luôn miệng gọi nó là Vua Hoa
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Nó không phải quái vật.. Mà là những nỗi đau được kết tinh lại
Trên bàn, một cuốn nhật ký cũ, bìa da đen. Tyna cầm lên và mở nó ra.
NHẬT KÝ CỦA RUBY (viết bằng tiếng Yiddish, nhưng có ai đó, có thể là bà Tyna, đã dịch sang tiếng Đức ở lề):
”Ngày thứ 147. Con không biết còn bao lâu nữa. Nhưng con biết một điều: thứ trong bóng tối đang chờ. Nó nói với con, nó sẽ trở lại. Khi bức tường sụp đổ. Con không biết bức tường nào. Nhưng con sợ lắm. Con sợ cho những đứa trẻ sau này. Những đứa trẻ mang dòng máu của con.”
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Bức tường.. Là bức tường Berlin hả?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Có thể.. Nhưng cũng có thể là nó nói về bức tường vô hình
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Bức tường ngăn cách thế giới này với thế giới kia
Daniel nhặt lên một mảnh vải cũ, trên đó thêu vòng xoắn ốc.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Nhìn đây, lại là ký hiệu kì lạ này
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Của Ruby.
Cậu cầm lấy, áp lên má. Mắt cậu nhòe đi.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Bà ơi...
---
CUỐI HÀNH LANG
Một tiếng động vọng ra từ cuối hành lang.
Cạch...cạch...cạch
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Này.. các cậu nghe thấy gì không vậy?
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Hình như có thứ gì đó đang đến..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Im lặng.. đừng nhúc nhích.
Tiếng bước chân, nhưng không phải bước chân người. Nó nhẹ hơn, như lá khô rơi trên nền đá.
Và rồi, từ bóng tối, hàng ngàn đốm sáng xám lạnh bắt đầu xuất hiện.
SAMEN.
Chúng bay lượn lờ, như đom đóm ma quái. Mỗi đốm sáng, một hạt giống. Mỗi hạt giống, một mảnh ký ức.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Nhìn đẹp quá ha.. //vô thức đưa tay chạm//
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Đừng chạm vào nó!!
Nhưng đã muộn.
Tyna đưa tay lên, và một Samen đáp vào lòng bàn tay cô. Ngay lập tức, mắt cô mở to. Cô nhìn thấy...
1945 - CÙNG MỘT HÀNH LANG
Tyna, nhưng không phải Tyna, cô đang nhìn qua mắt một người khác.
Một cậu bé 12 tuổi, tóc vàng, mặc đồng phục Hitlerjugend, Hans, đang đứng trước phòng giam Ruby.
Hans
Hans
Tôi sẽ cứu cô..
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Không ai cứu được tôi đâu, Hans
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nhưng cậu, cậu có thể cứu chính mình
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Chỉ là đừng đi theo thứ ch*t tiệt đó..
Hans
Hans
..Thứ nào?
Ruby chỉ vào cuối hành lang, nơi một bóng đen cao lớn đang đứng, làm từ hoa xám.
Ruby Golda Levinson
Ruby Golda Levinson
Nó đã chọn cậu.. Từ lâu rồi.
Hans quay lại. Bóng đen đó, nhìn thẳng vào cậu. Và cậu cảm thấy, một bàn tay vô hình, chạm vào trái tim mình.
---
Tyna hét lên, vứt Samen xuống đất. Cô lùi lại, thở dốc.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
T-tôi thấy có một người tên Hans..
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Cậu bé Hitlerjugend..
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Hắn... hắn đã bị nó chiếm hữu..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Hans sao?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Cậu ta là người đã ở bên Ruby những ngày cuối..
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Hắn muốn cứu Ruby.. Nhưng cái thứ gì đó mà Ruby nói đã chọn hắn..
Từ cuối hành lang, một giọng nói vang lên.
Giọng của một cậu bé, nhưng méo mó, vỡ vụn:
Hans
Hans
Đúng vậy, nó đã chọn ta.
Một bóng người bước ra từ bóng tối.
HANS, vẫn là cậu bé 12 tuổi năm nào, nhưng mắt hắn đen tuyền, không tròng trắng. Trên người hắn, những cánh hoa xám đang mọc ra từ da thịt.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Cái gì thế???
Hans
Hans
Nào, đừng sợ, các chú thỏ.
Hans
Hans
Ta không làm hại các ngươi đâu
Hans
Hans
Ta chỉ chờ thôi. Chờ 44 năm rồi.
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Chờ gì?
Hans
Hans
Chờ ngươi. Alistair. Kẻ mang dòng máu của Ruby.
Hắn bước lại gần.
Hans
Hans
Ruby đã hát, và cổng đã mở.
Hans
Hans
Bà của ngươi đã hát và cổng mở rộng hơn
Hans
Hans
Còn ngươi, ngươi sẽ hát, và lần này cổng sẽ mở hoàn toàn
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Tôi không hát!
Hans
Hans
Ngươi không có lựa chọn đâu nhóc con, ngươi sẽ hát
Hắn chỉ về cuối hành lang, nơi vết nứt trên tường đang rỉ ánh sáng xám lạnh.
Hans
Hans
Nhìn đi, nó đang đến
Từ vết nứt, một bàn tay bắt đầu thò ra. Làm từ hàng ngàn cánh hoa xám. Lớn hơn, khủng khiếp hơn bất kỳ thứ gì họ từng thấy.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
C-cái ..??
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Chạy đi! Nhanh lên!..
---
PHÒNG LƯU TRỮ
Ba đứa trẻ chạy vào một căn phòng khác, đóng sập cửa lại. Bên ngoài, tiếng bước chân nhẹ như lá khô đang đến gần.
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Ch*t tiệt mà, không lẽ đắp mộ ở đây thật sao????
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Chưa đâu
Cậu nhìn quanh phòng. Đây là phòng lưu trữ tài liệu, hàng trăm hộp hồ sơ xếp chồng lên nhau, phủ đầy bụi.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Cái gì vậy?
Cô mở một hộp. Bên trong, những bản báo cáo, đánh máy bằng tiếng Đức, có đóng dấu "GEHEIM" (Tối mật).
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Tài liệu của SS..
”Dự án Ahnenerbe - Nghiên cứu về nguồn gốc siêu nhiên của chủng tộc Aryan. Mục tiêu: tìm ra cánh cổng dẫn đến thế giới nguyên thủy, nơi phát sinh sức mạnh của tổ tiên.”
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Họ vẫn tin rằng người Aryan có nguồn gốc siêu nhiên thật à? Lúa thật đấy!
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Đó là..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
đó là cách họ biện minh cho tội ác của mình
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Nếu họ là 'chủng tộc thượng đẳng', thì việc giết người khác là 'hợp lí'
Daniel tìm thấy một cuốn sổ da đen, dày, cũ kỹ, bìa có khắc chữ "K. von Strahl".
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Nhật ký của tiến sĩ Von Strahl
---
NHẬT KÝ CỦA VON STRAHL - TRÍCH ĐOẠN
Ngày 15 tháng 3 năm 1943. Hôm nay, chúng tôi nhận được một đối tượng mới. Một bé gái từ Warsaw Ghetto. Tên Ruby. Khoảng 8 tuổi. Trên cổ tay trái em có một vết bớt lạ, hình xoắn ốc. Giống hệt những hình vẽ trong các văn bản cổ của Ahnenerbe. Khi tôi hỏi em có biết ý nghĩa của nó không, em chỉ nhìn tôi, và nói: 'Đây là dấu hiệu của Người giữ lửa. Dòng tộc của em đã giữ lửa từ hàng ngàn năm nay.' Tôi cười. Một đứa trẻ Do Thái nói về 'dòng tộc'? Thật nực cười. Nhưng rồi em hát. Một nốt nhạc duy nhất, và những ngọn đèn dầu trong phòng đều tắt. Không phải tắt, mà như thể ánh sáng bị hút vào một nơi nào đó. Tôi không cười nữa.
---
Ngày 22 tháng 6 năm 1944. Chúng tôi đã thí nghiệm trên Ruby suốt một năm. Càng thí nghiệm, tôi càng tin rằng em ấy không phải người thường. Em nhìn thấy những thứ chúng tôi không thấy. Em gọi chúng là 'những sợi dây'. Theo em, mỗi người, mỗi vật đều có một sợi dây kết nối với 'thế giới bên kia'. Khi ai đó chết, sợi dây đứt, và một phần của họ ở lại bên kia. 'Thế giới bên kia là gì?' tôi hỏi. 'Nơi những nỗi đau không nguôi ngoai,' em trả lời. 'Nơi những người chết oan tụ lại. Và nơi đó, đang đói.' Đói? Tôi không hiểu. 'Đói ký ức. Đói tình yêu. Đói những thứ mà chúng đã mất. Vì vậy chúng luôn tìm cách trèo sang, để lấy.'
---
Ngày 30 tháng 4 năm 1945. Hồng quân đã vào Berlin. Chúng ta sắp thua. Nhưng tôi không quan tâm. Tôi chỉ quan tâm đến Ruby. Tối nay, em ấy hát lần cuối. Không phải vì tôi bắt ép. Mà vì em ấy nói: 'Con phải đóng nó lại. Trước khi nó kịp trèo ra hoàn toàn.' Tôi nhìn em hát. Những sợi dây, lần đầu tiên tôi thấy chúng. Hàng ngàn sợi dây, bay loạn xạ. Và từ vết nứt trên tường, một bàn tay hoa đang thò ra. Ruby nhìn tôi, và mỉm cười. Lần đầu tiên em cười. 'Tiến sĩ,' em nói, 'con sẽ không quay lại đâu. Nhưng con sẽ để lại thứ này.' Em đưa tôi một mảnh vải, thêu hình xoắn ốc. 'Khi nào có đứa trẻ mang dấu hiệu này đến, hãy đưa nó cho chúng. Và nói, đừng hát.' Rồi em bước vào vết nứt. Và Cổng đóng lại. Tôi đứng đó, nhìn theo em, và nhận ra rằng suốt hai năm qua, tôi đã sai. Sai về mọi thứ. Về chủng tộc. Về chiến tranh. Về con người. Ruby, một đứa trẻ Do Thái, đã dạy tôi thế nào là yêu thương. Và tôi đã không thể cứu em. Nếu có kiếp sau, tôi muốn xin lỗi em.
---
Daniel đọc xong, đôi mắt có chút rưng rưng.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Ông ta.. ông ta đã thay đổi.. ở những dòng cuối, ông ta không còn là SS nữa..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Chính Ruby đã thay đổi ổng, bà tôi có sức mạnh đó
Tyna Maria Weber
Tyna Maria Weber
Nhưng nếu ông ta thay đổi thì sao ông ta không cứu Ruby?
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Ruby không cần được cứu. Ruby cần cứu thế giới khỏi thứ đó..
Tiếng động bên ngoài, lớn hơn. Bàn tay hoa đang đập vào cửa.
Daniel Karaca Yılmaz
Daniel Karaca Yılmaz
Làm sao đây.. Ta phải làm gì đây..
Alistair Davidovich Morozov
Alistair Davidovich Morozov
Tìm Hans đi, hắn là chìa khoá đó
[HẾT TẬP 2]
Trong nhật ký của Von Strahl, có một dòng được viết vội bằng máu: "Ruby nói rằng thứ trong bóng tối không chỉ đói, nó còn nhớ. Nhớ những gì đã xảy ra ở nơi nó từng là người. Và nó muốn trả thù, trả thù tất cả những ai đã tạo ra nó." "Ai đã tạo ra nó?" tôi hỏi. Ruby nhìn tôi, và thì thầm: "Chiến tranh. Hận thù. Và những đứa trẻ không được yêu thương."

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play