Tuyết Rơi Trước Cổng Nhà Họ Nguyễn [Rhycap]
Đêm đông -5°C
Hoàng Đức duy( captian )
Hoàng đức duy: cậu là con nuôi do cha mẹ nhặt về , gia đình cậu nghèo , từ nhỏ bị cha bạo hành, mẹ không quan tâm
Nguyễn Quang Anh( rhyder)
Nguyễn Quang Anh: cậu út nhà họ Nguyễn, gia thế hiển hách , ngậm thìa vàng từ nhỏ, chiếm hữu
Mùa đông năm đó lạnh đến mức tuyết phủ trắng cả con phố nhỏ.
Trước căn nhà cũ kỹ ở khu lao động nghèo, một cậu bé nhỏ gầy đang run rẩy đứng trước bàn ăn. Cậu bé tên Đức Duy. Năm ấy em chỉ mới 8 tuổi.
Bữa cơm tối hôm đó chẳng có gì ngoài một bát canh loãng và một đĩa thịt nhỏ. Duy đã đói suốt cả ngày. Khi ba mẹ còn chưa ngồi xuống, em lén gắp một miếng thịt cho vào miệng.
Chỉ một miếng thôi.
Nhưng ngay lập tức—
cha duy
“Mày dám ăn trước tao hả thằng mất dạy?!”
Giọng ông gằn lên đầy tức giận.
Duy 8 tuổi
“Con… con xin lỗi…” //Duy hoảng hốt đứng bật dậy, đôi tay run rẩy.//
Nhưng lời xin lỗi chưa kịp nói xong, một cái tát đã giáng xuống mặt em.
Duy 8 tuổi
//Ngã xuống sàn.//
cha duy
Đồ vô dụng! Ăn bám! Tao nuôi mày để mày ăn trước tao à?!
Những lời chửi rủa thô tục trút xuống đầu cậu bé nhỏ.
Mẹ Duy ngồi ở bàn, im lặng.
Bà chỉ nhìn. Không ngăn cản.
cha duy
// túm cổ áo em, kéo lê ra ngoài cửa.//
Duy 8 tuổi
Ba… con xin lỗi… con đói quá…//sợ hãi khóc nức nở.//
Nhưng ông ta chẳng hề nghe.
Duy bị ném ra ngoài.
Trời đêm lạnh -5°C.
Cậu bé chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng và đôi giày rách.
Duy 8 tuổi
// co ro ngồi trước cửa nhà. Hai tay ôm chặt đầu gối.//
Gió lạnh thổi qua, mang theo những bông tuyết trắng rơi xuống mái tóc đen của em.
Em run đến mức không thể kiểm soát.
Nhưng đôi mắt của Duy… vẫn sáng.
Một đôi mắt chứa đầy hy vọng
Duy 8 tuổi
Có ai… cứu mình không…?
Một chiếc xe dừng lại trước mặt em.
Chiếc xe 8888
Đó là một chiếc Rolls-Royce đen bóng.
Trong cả đất nước này…
Chỉ có một gia tộc sở hữu chiếc xe như vậy.
Gia tộc giàu nhất nhì cả nước.
Dưới trướng họ là hàng trăm doanh nghiệp.
Người ngồi trong xe hôm đó là thiếu gia Nguyễn Quang Anh.
Quang Anh 10 tuổi
//nhìn ra ngoài cửa kính//
Cậu thấy một cậu bé nhỏ đang ngồi co ro trong tuyết
Quang Anh mở cửa bước xuống.
Gió lạnh lập tức thổi qua.
Duy 8 tuổi
// ngẩng đầu lên //
Em nhìn thấy một cậu bé mặc áo khoác dày, khăn choàng và găng tay sang trọng.
Nhưng ánh mắt của cậu bé đó…
Không hề khinh thường.
Chỉ có sự tò mò.
Quang Anh 10 tuổi
//Cởi chiếc áo khoác của mình//
Quang Anh 10 tuổi
//Nhẹ nhàng khoác lên người Duy//
Duy sững sờ.
Cơ thể lạnh buốt của em lập tức được bao bọc bởi hơi ấm.
Nước mắt em rơi xuống.
Em ngước lên nhìn Quang Anh.
Đôi mắt em sáng lạ thường.
Quang Anh cảm thấy tim mình khẽ rung.
Một cảm giác mà cậu chưa từng có
Quang Anh 10 tuổi
Sao em lại ngồi ngoài này?
Giọng cậu rất nhẹ.
Duy run run kể lại.
Từ việc mình đói.
Từ miếng thịt.
Từ cái tát.
Từ việc bị ném ra ngoài.
Quang Anh nghe xong.
Cậu im lặng rất lâu.
Rồi khẽ nói.
Quang Anh 10 tuổi
…Trên đời này…
Quang Anh 10 tuổi
…lại có loại cha mẹ như thế sao?
Quang Anh đỡ Duy đứng dậy.
Quang Anh 10 tuổi
Lên xe với anh
Quang Anh 10 tuổi
//lắc đầu// Không sao
Cậu nắm tay em.
Đôi tay nhỏ nhưng rất lạnh.
Quang Anh đưa Duy vào trong xe.
Bên trong xe ấm áp.
Duy chưa từng ngồi trên chiếc xe nào sang trọng như vậy.
Em ngồi im lặng.
Không dám động đậy.
Quang Anh quay sang nhìn trợ lý của mình.
Người đàn ông tên Andree – Thế Anh.
Giọng Quang Anh rất bình tĩnh.
Quang Anh 10 tuổi
Anh Andree
Bùi thế Anh(andree )
Vâng, thiếu gia
Quang Anh nhìn ra căn nhà vừa ném Duy ra ngoài.
Ánh mắt cậu lạnh đi
Quang Anh 10 tuổi
Đi xử lý đi// ánh mắt lạnh lẽo//
Bùi thế Anh(andree )
Vâng // hiểu ý //
Cậu muốn mua đứt mối quan hệ giữa Duy và cha mẹ ruột
Với gia tộc họ Nguyễn…
Chuyện đó quá dễ
Quang Anh 10 tuổi
Em tên gì? //Quay sang Duy//
Duy 8 tuổi
…Đức Duy // giọng hơi run //
Quang Anh 10 tuổi
Bao nhiêu tuổi?
Quang Anh 10 tuổi
//Gật đầu// Sau này em đi theo anh
Duy 8 tuổi
Đi… theo anh?//Ngơ ngác//
Quang Anh 10 tuổi
Ừ //Mỉm cười//
Quang Anh 10 tuổi
Anh nuôi em // xoa đầu duy //
Đôi mắt Duy mở to.
Nước mắt em lại rơi
Đây là lần đầu tiên trong đời…
Có người nói sẽ bảo vệ em.
Duy nắm chặt chiếc áo khoác của Quang Anh.
Nhỏ giọng nói.
Quang Anh nhìn em.
Trong lòng cậu chợt có một suy nghĩ kỳ lạ.
Quang Anh 10 tuổi
“Sau này…”
Quang Anh 10 tuổi
“Anh sẽ không để em khóc nữa.”
Bên ngoài.
Tuyết vẫn rơi.
Nhưng từ đêm hôm đó…
Cuộc đời Đức Duy đã thay đổi.
Cổng lớn nhà họ Nguyễn
Chiếc Rolls-Royce chậm rãi dừng trước một cánh cổng sắt khổng lồ.
Duy ngồi trong xe, đôi mắt mở to nhìn ra ngoài cửa kính. Em chưa từng thấy nơi nào lớn như vậy.
Cánh cổng cao gần ba mét, phía trên là huy hiệu vàng của gia tộc họ Nguyễn.
Sau khi xe dừng lại, cổng tự động mở ra.
Bên trong là một con đường dài được phủ ánh đèn vàng, hai bên là hàng cây được cắt tỉa gọn gàng. Xa xa là một tòa biệt thự lớn đến mức giống như lâu đài.
Duy 8 tuổi
Đây… là nhà anh sao…?// bất ngờ//
Quang Anh 10 tuổi
Ừ // gật đầu.//
Duy nuốt nước bọt.
Em cảm thấy mình quá nhỏ bé so với nơi này.
Xe dừng trước bậc thềm lớn.
Người quản gia nhanh chóng chạy ra mở cửa.
quản gia
Thiếu gia đã về // hô to //
Quang Anh bước xuống trước.
Sau đó quay lại đưa tay cho Duy.
Duy do dự vài giây rồi đặt tay mình lên tay cậu.
Bàn tay Quang Anh rất ấm.
Quang Anh dẫn em bước vào trong.
Quang Anh dẫn em bước vào trong.
Ngay khi hai người bước vào đại sảnh, Duy gần như đứng sững.
Trần nhà cao, đèn chùm pha lê khổng lồ tỏa ánh sáng lấp lánh. Sàn nhà lát đá trắng bóng đến mức có thể soi gương.
Duy chưa từng thấy nơi nào như vậy.
Duy chưa từng thấy nơi nào như vậy.
Một giọng nói vang lên từ phía cầu thang.
Bốn cậu thiếu niên chạy xuống.
Đó là nhóm bạn thân của Quang Anh.
hải đăng doo 10 tuổi
Hải Đăng (Hải Đăng Doo) – người cao nhất, tóc hơi xoăn, tính cách vui vẻ.
Quang hùng 10 tuổi
Quang Hùng (Quang Hùng MasterD) – gương mặt hiền, nói chuyện nhẹ nhàng.
đăng dương 10 tuổi
Đăng Dương (Dương Domic) – trông lạnh lùng nhưng ánh mắt rất tinh.
song luân 15 tuổi
Và Song Luân (Trường Sinh) – người lớn tuổi nhất trong nhóm.
Hải Đăng là người chú ý đến Duy đầu tiên.
hải đăng doo 10 tuổi
Ơ?// Cậu nghiêng đầu//
hải đăng doo 10 tuổi
Đứa nhỏ này là ai vậy?
Quang Anh bình tĩnh trả lời
Quang Anh 10 tuổi
Mới nhặt ngoài đường về
Hải Đăng bước lại gần Duy.
hải đăng doo 10 tuổi
//cúi xuống nhìn em//
Duy lập tức lùi lại một bước.
Duy 8 tuổi
// Ánh mắt cảnh giác //
hải đăng doo 10 tuổi
Nhóc sợ à?
song luân 15 tuổi
Quang Anh, mày nhặt ở đâu vậy?
Quang Anh 10 tuổi
trước cửa nhà người ta ta // bình thản //
Quang Anh 10 tuổi
Sau này em ấy sống ở đây
điều mà quang anh đã quyết
ông trời cũng không lây chuyển được
Quang Hùng nhìn Duy một lúc rồi mỉm cười nhẹ.
Quang hùng 10 tuổi
Chào em // giọng dịu dàng//
Quang hùng 10 tuổi
Anh là Quang Hùng
Đăng Dương đứng cạnh nói thêm.
đăng dương 10 tuổi
Đừng sợ. Bọn này không ăn thịt nhóc đâu
Duy vẫn nắm chặt áo.
Nhưng ánh mắt em bớt căng thẳng hơn một chút.
Quang Anh quay sang quản gia.
Quang Anh 10 tuổi
Chuẩn bị phòng cho em ấy
Quản gia dẫn Duy lên lầu.
Trước khi đi, Duy quay lại nhìn Quang Anh.
Ánh mắt em hơi hoảng.
Quang Anh hiểu ngay.
Cậu nói nhẹ.
Quang Anh 10 tuổi
Không sao
Quang Anh 10 tuổi
Anh ở đây // trấn an em //
Duy gật đầu nhỏ.
Rồi đi theo quản gia.
Khi Duy rời đi, Hải Đăng lập tức quay sang Quang Anh.
hải đăng doo 10 tuổi
Giờ kể đi
hải đăng doo 10 tuổi
Chuyện gì vậy?
Quang Anh dựa vào sofa.
Cậu kể lại mọi chuyện.
Từ lúc thấy Duy ngồi ngoài tuyết.
Từ câu chuyện của em.
Sau khi nghe xong, cả căn phòng im lặng.
Quang hùng 10 tuổi
Tội nghiệp thật…// thở dài//
đăng dương 10 tuổi
Cha mẹ kiểu đó tồn tại thật à?
Song Luân nhìn Quang Anh.
song luân 15 tuổi
Vậy mày định nuôi nó luôn?
Cậu nhìn lên cầu thang.
Ánh mắt rất kiên định.
Quang Anh 10 tuổi
nó từ nay là người của nhà họ Nguyễn
Quang Anh 10 tuổi
Ai dám đụng
Quang Anh 10 tuổi
Tao chặt tay
Download MangaToon APP on App Store and Google Play