[NgocVu] Đá Quý
#câu1
Pan Pan😼
Có ai thích lịch sử khum
:Hình như có 1 cậu nhóc bị xe tông!
:trời ơi tội thằng nhỏ chưa
:Rồi xe cứu hỏa tới chưa!!?
:Cháy lớn quá mọi người chạy đi!!
: /khóc nức nở/ nó...hic...nó còn trong xe mà!!!
: không biết cậu trai có sống nổi không nữa..
: cháy mọe nó toàn thân rồi sống gì nổi!
1 thanh gỗ rớt xuống đống lửa làm nó cháy to hơn
tất cả lính cứu hỏa bao vây tới cũng chẳng cứu nổi đám cháy này, dù có dùng tới công xuất nước lớn nhất vẫn không thể nào dập tắt 70% đám cháy được
1 làn gió lạnh nhẹ mang theo hơi nước
1 nơi tối mờ với xíu ánh sáng trắng nhạt phát ra từ những khung hình bay bao quanh cậu trai trẻ
Và...1 con robot lơ lửng trong không gian đang nhắm mắt chờ đợi thứ gì đó tỉnh..
🤖: chúng tôi vừa nhận được thông tin về 1 nam thanh niên bị xe đâm tử vong.
🤖: tuổi còn khá trẻ mà đi sớm cũng uổng
🤖: Nên là giờ bên chúng tôi xe cho cậu làm lại.
🤖: yên tâm sẽ không có bất kì điều gì nguy hiểm đâu, trừ khi cậu làm mấy thứ mạo hiểm
🤖: thân phận mới của cậu là 1 cậu trai trẻ làm công việc bưu tá cùng người cha của mình
🤖: nhà gồm hai cha con thôi, hãy sống tốt nhé
1 luồng ánh sáng bao bọc lấy cậu thanh niên rồi đưa cậu tới 1 thế giới khác hạnh phúc hơn♡
🤖: đang đọc truyện ngôn tình mà còn bắt làm việc!! lỡ tay đưa mọe cậu ta vào rồi!!
🤖: ais! làm ăn kiểu này chắc bị cắt lương đuổi việc quá!!
🤖: mà thôi không sao, cậu ta là nhân vật phụ mờ nhạt mà, chỉ cần không đụng độ n9 nu9 hoặc phản diện là sống tốt rầu.
Phạm Khôi Vũ
//giật mình mở mắt dậy//
Đỗ Nam Sơn
chiều tối rồi anh còn ngủ nữa?
Đỗ Nam Sơn
em mà không kêu thì biết chừng nào anh dậy
Phạm Khôi Vũ
đây là đâu vậy?
Phạm Khôi Vũ
"tao nhớ nãy tao gặp cái con robot gì mà"
Đỗ Nam Sơn
anh vẫn chưa tỉnh ngủ hả
Đỗ Nam Sơn
để em tán cái nữa
Đỗ Nam Sơn
//bặm môi mỉm mỉm//
Phạm Khôi Vũ
//gãi đầu// đây là 1 cánh đồng à
Phạm Khôi Vũ
//cố nhớ lại những gì con robot lỏ kia nói//
Phạm Khôi Vũ
"hai cha con, làm bưu tá,"
Phạm Khôi Vũ
"rồi còn cái gì mà nhân vật phụ ấy nhờ"
Phạm Khôi Vũ
//nhắm mắt suy tư//
Đỗ Nam Sơn
//lay lay K.Vũ//
Phạm Khôi Vũ
hả hả? sao sao?
Đỗ Nam Sơn
//ngưng// What are you thinking about?
Đỗ Nam Sơn
anh đang nghĩ gì vạyyyy
Đỗ Nam Sơn
sao cứ ngẩn ngơ théee
Phạm Khôi Vũ
ờ ờm chẳng có gì
Đỗ Nam Sơn
giờ anh mau về nhà đi không thôi bác lo á
Phạm Khôi Vũ
mà đường nào về nhà anh vậy em
Phạm Khôi Vũ
à thôi anh đùa ấy
Đỗ Nam Sơn
anh đùa vui đấy
Phạm Khôi Vũ
hì hì "ê ai biết nhà toi ở cái hướng mô khônggg"
Phạm Khôi Vũ
//trèo lên xe đạp chạy đi//
Phạm Khôi Vũ
đây phải không nhờ
Phạm Khôi Vũ
//dắt xe vô//
Phạm Khôi Vũ
hê lô cả nhà mình nhá
Vũ đi vào trong sân, thấy 1 người đàn ông trung niên đang dọn cơm ra bàn, Vũ ngó ngó rồi bẻn lẻn đi vào
Phạm Khôi Vũ
hê...lô //lấp ló sau cửa//
Ba của Vũ
//ngước lên// ủa
Ba của Vũ
//cười// con về rồi hở
Ba của Vũ
ba dọn sẳn cơm rồi nè con rửa tay rồi ăn nhé
Phạm Khôi Vũ
"hồi đó ba mình mất sớm mà giờ..."
Phạm Khôi Vũ
"thôi kệ, có ba là được"
Phạm Khôi Vũ
//đi vô// cám ơn baa
Ba của Vũ
nay đi làm có mệt hông con
Phạm Khôi Vũ
dạ..cũng bình thường hà..
Phạm Khôi Vũ
con quen ờiii
Ba của Vũ
thương con nhiều, cậu cả nhà ông Bùi cứ viết cả đống thứ rồi bắt con đạp xe từ làn mình sang làn bên để giao cho tiểu thư nhà đó
Ba của Vũ
mà cũng tội cậu Bùi, thích ngta mà chẳng được đáp lại
Phạm Khôi Vũ
dạ dạ đúng!! tội ảnh thật
Phạm Khôi Vũ
"biết cái quần gì âu mà tội với không"
Phạm Khôi Vũ
"ít ra người ta xuyên không còn có kí ức nguyên chủ, còn tôi thì không"
Ba của Vũ
ăn nhiều lên mai còn giao thêm mấy nhà nữa
Ba của Vũ
à còn bên nhà chú hai á, mai con qua lấy thịt về để ba kho cho con ăn nhá
Phạm Khôi Vũ
cám ơn ba nhiềuuu
Ba của Vũ
chời ơi có gì đâu mà cảm ơn
Phạm Khôi Vũ
ba cũm ăn đi ạ
Phạm Khôi Vũ
ba ăn nhiều cho khỏe
Ba của Vũ
chời ơi con tui nó lớn rồi
Từ sau vụ tai nạn Vũ mới cười tươi được như vậy, hồi còn ở thế giới kia, Vũ phải work ngày cày night để kiếm sống, tiều tụy đến thâm cả mắt mà có mấy đồng, ba má mất sớm, không có anh em nên Vũ sống 1 mình 1 thân, độc thân. Giờ có 1 người cha làm Vũ khá bỡ ngỡ và cũng rất hạnh phúc.
Hôm sau Vũ dậy sớm, theo lời ba mình kể thì Vũ đi sang nhà chú hai hàng xóm lấy thịt, ra chở mua cân rau với củ sau đó là đi giao thư hoặc báo mới vừa được đi lấy từ cơ sở chính của thôn
Vì là ngày thứ ba mươi mấy đi làm nên Vũ hỏi đường người ta vẫn chỉ không nghi ngờ gì
Phạm Khôi Vũ
"nhà của ông Bùi"
Phạm Khôi Vũ
//xách tờ báo đi vào//
Người làm
giao báo à cậu bé
Người làm
ông chủ ở trong nhà khách ấy, đi thẳng vào nhé
Phạm Khôi Vũ
cảm ơn chị //đi vào//
Phạm Khôi Vũ
"nhìn sang vãi"
Phạm Khôi Vũ
"cô nào gả vô đây chắc sướng chét"
Bên trong, có 1 người trung niên và 1 cậu trai trưởng thành chững chạc đang ngồi uống chè với nhau.
Phạm Khôi Vũ
//chậm rãi đi vào// chào cả nhà..ạ
Ông Bùi
//đặt tách trà xuống// ùm
Phạm Khôi Vũ
con..giao báo mới cho ông ạ
Phạm Khôi Vũ
"giọng trầm voãi"
Ông Bùi
bớt lụy tình dùm bố cái con
Phạm Khôi Vũ
"ể đây là ai mà đẹp chai thế"
Phạm Khôi Vũ
"phải cậu cả hông nhỉ"
Bùi Duy Ngọc
tèo, cầm này đưa nó
Tèo
dạ //cầm lá thư đưa Vũ//
Bùi Duy Ngọc
gửi tới chỗ cũ
Phạm Khôi Vũ
"chỗ cũ là nơi nào cha" dạ vâng
Ông Bùi
thảo nào cũng bị xé
Bùi Duy Ngọc
mưa dần thấm lâu bố ơi
Bùi Duy Ngọc
bố đợi đi, chắc chắn em ấy sẽ đổ
Phạm Khôi Vũ
*có mà đổ vào lòng thằng khác ấy* //lẩm bẩm//
Bùi Duy Ngọc
ê cậu kia//🫵//
Bùi Duy Ngọc
Tôi nghe hết đấy nhé
Phạm Khôi Vũ
dạ dạ cho con xin lỗi cậu cả ạ
Phạm Khôi Vũ
con xin lũi...
Bùi Duy Ngọc
tôi là tôi để ý cậu rồi đấy
Bùi Duy Ngọc
còn thêm lần nữa coi như cái nhà cậu bị tôi đốt nha
Phạm Khôi Vũ
dạ dạ //cúi đầu rời đi//
Phạm Khôi Vũ
"bộ tao nói sai hay gì"
Phạm Khôi Vũ
"nhìn mặt ổng y chang ông sếp già khó tính hồi mình làm"
Phạm Khôi Vũ
"già khó tín hèn chi ế"
Khôi Vũ lên con chiến mã của mình phi nước đại qua làn bên để giao thư, phải nói là nó xaaaaa!
Đạp muốn gãy chân mới tới nơi cần tới
Phạm Khôi Vũ
"ngày nào cũng như vầy chắc tôi không còn lùn nữa ha"
Phạm Khôi Vũ
//đi vào sân//
Từ trong nhà xuất hiện 1 nàng tiên vô cùng xinh xắn đi ra, mỗi bước chân cô nàng nhẹ bẫn như đi trên cánh hoa
Phạm Khôi Vũ
//cảm thán// "đù! đẹp thế này hèn chi anh trai kia mê"
Phạm Khôi Vũ
"tui nhìn tui còn mê mà"
Thái Minh Lê
Từ anh Ngọc sao?
Thái Minh Lê
//cười// tôi không nhận
Thái Minh Lê
em về bểnh bảo tôi không thích anh ấy nhé
Thái Minh Lê
nói nhẹ nhàng xíu kẻo ang ấy buồn
Phạm Khôi Vũ
"sợ người ta buồn mà từ chối"
Phạm Khôi Vũ
"eo ơi ta nói nó thảo maiii"
Phạm Khôi Vũ
"mà thôi đẹp nên bỏ qua" được ạ
Trương Bình Hưng
cô hai ơi tui chẻ xong củi rồi nè
Trương Bình Hưng
cô giữ lời hứa đi
Thái Minh Lê
//vén tóc// để tôi xem thử nhá
Phạm Khôi Vũ
//liếc rồi đi// "đã không có pồ rồi còn gặp gì đâu không"
Phạm Khôi Vũ
//lên chiến mã đạp dìa//
Bùi Duy Ngọc
//đập bàn// CÁI GÌ!?
Bùi Duy Ngọc
cô ấy không nhận?
Bùi Duy Ngọc
không nhận thì mày cũng phải làm cho em ấy nhận chứ?
Bùi Duy Ngọc
Hay là mày không giao nên kiếm cớ
Phạm Khôi Vũ
Ai nói tôi không giao!
Phạm Khôi Vũ
tôi đây á hả, phải đạp hơn chục cây đa, băng qua hai con suối
Phạm Khôi Vũ
mệt thấy tổ tiên luôn ấy mà anh lại phủ nhận công sức của tôi
Phạm Khôi Vũ
nếu nghi ngờ thì anh tự làm đi!
Phạm Khôi Vũ
//vuốt tóc// đã không được thích lại rồi còn giận cá chém thớt
Phạm Khôi Vũ
nếu tôi là cổ tôi cũng thấy phiền!
Bùi Duy Ngọc
tôi thấy cậu hơi láo rồi đấy
Bùi Duy Ngọc
có phải chán sống không hả?
Phạm Khôi Vũ
//hơi rén nhẹ//
Phạm Khôi Vũ
t-tôi chỉ nói sự thật thôi...
Bùi Duy Ngọc
tôi thấy là nhà mày cần được sửa sang lại ha
Phạm Khôi Vũ
//trừng// anh dám
Bùi Duy Ngọc
dám chứ sao không? tôi chủ đất mà
Phạm Khôi Vũ
//đứng phắt dậy// Tùy anh!
Phạm Khôi Vũ
người ta tuyệt tình rồi trút giận sang người khác
Phạm Khôi Vũ
nếu được thì anh thích tôi nè
Phạm Khôi Vũ
tôi đồng ý cái rụp luôn cho đỡ tốn thời gian chờ đợi
Bùi Duy Ngọc
//đơ tạm thời//
Phạm Khôi Vũ
nói chuyện mà cái mặt cứ đơ ra
cả đời Duy Ngọc chưa ai dám nói sảng như vậy, ai cũng cung kính anh lên tận mây chứ chẳng ai dám nói chuyện cỏ lúa như nhau vầy
Đây là điều sốc nhất mà Duy Ngọc từng nhận được.
Bùi Duy Ngọc
Tèo, đi mang cái tên đó về đây
Bùi Duy Ngọc
Không! đem cái thông tin của nó ấy
Đặng Thành An
//núp trong góc//"thằng anh nhà mình bị khùng hả ta"
Đặng Thành An
"tự nhiên cười cười"
Đặng Thành An
*hay bị từ chối nhiều quá cái sản mọe rồi*
Đây là cậu út nhà Họ Bùi, bé theo họ mẹ nên mới khác họ.
#câu2
Pan Pan😼
số đo ba vòng của Khôi Vũ là...
Pan Pan😼
chắc hỏi khầy đi 😗
Về nhà, nằm trên giường, nhìn lên trần nhà Vũ nhớ lại chuyện hồi chiều
Khôi Vũ nghĩ lúc đó ngầu cực mà giờ nhớ lại thấy quê quá à
Nghĩ lại thấy nó kì kì sao á
Phạm Khôi Vũ
"sao lúc đó tui lại vạ mồm thế chứ!!"
Phạm Khôi Vũ
"aaaaaaaaaaaaaaa"
Phạm Khôi Vũ
dạ //ngồi dậy xuống giường//
Ba của Vũ
à có em Sơn qua kiếm con nà
Ba của Vũ
cho em vô chơi nhé
Phạm Khôi Vũ
"Sơn là thằng cu nào"
Đỗ Nam Sơn
//phi vô// anh dũ oiiiii
Đỗ Nam Sơn
anh nói gì vậy?
Phạm Khôi Vũ
à- không có gì đâu
Phạm Khôi Vũ
con nít con nôi đừng hỏi nhiều
Phạm Khôi Vũ
qua kiếm tôi chi
Đỗ Nam Sơn
dạ em muốn ngủ chung tâm sự mỏng ạ
Phạm Khôi Vũ
oke cho ngủ chung đó
Phạm Khôi Vũ
nhớ kể gì nó vui vui xíu nhe
Phạm Khôi Vũ
nói xấu cũng được anh không phán xét đâu
Đỗ Nam Sơn
em nhớ hồi trước anh biểu em không được nói 6 người ta mà
Phạm Khôi Vũ
mà thôi!! nói tí cũng có sao đâu
Đỗ Nam Sơn
anh đúng là kẻ hai lời
Phạm Khôi Vũ
nằm đây đi //lấy gối cho em//
Phạm Khôi Vũ
mày trái tao phải
Đỗ Nam Sơn
dạ //nhảy lên nằm//
Phạm Khôi Vũ
cẩn thận xập giường nghe
Đặng Thành An
//tung tăng tung tăng//
Đặng Thành An
có con chim vành khuyên nà~
Đặng Thành An
nó trông thật xinh quá~!
Bùi Duy Ngọc
ồn ào nhức hết cả đầu
Đặng Thành An
anh cứ la em hoài
Đặng Thành An
nào anh hai dìa em méc anh hai là anh cả bắt nạt em
Bùi Duy Ngọc
nó làm gì được tao
Đặng Thành An
hự //dẫm chân//
Bùi Duy Ngọc
sao dạo này cứ đau đầu miết thế
Bùi Duy Ngọc
mình không thể nghĩ ra câu thơ nào hay để ẻm đổ hết á
Bùi Duy Ngọc
tch! bực mình quá!!!
Đỗ Nam Sơn
thật ra em có thích 1 người á anh
Đỗ Nam Sơn
mà ảnh là con nhà cao quý
Phạm Khôi Vũ
ờ, ảnh- Ủa ảnh?
Đỗ Nam Sơn
thật ga em thích đồng giới...
Đỗ Nam Sơn
anh không ghét em chứ ạ
Phạm Khôi Vũ
sao phải ghét
Phạm Khôi Vũ
anh thấy cũng thú vị mà
Đỗ Nam Sơn
ba má em thì không cản cấm gì hết, nhưng mà còn mọi người thì...
Đỗ Nam Sơn
họ chê bai bêu rếu mấy người như em 1 cách thậm tệ luôn á anh
Đỗ Nam Sơn
em sợ bị lộ rồi ảnh hưởng tới gia đình nữa
Phạm Khôi Vũ
nếu tao là mày ha
Phạm Khôi Vũ
tao tỏ tình nó đồng ý là tao hốt nó đi nơi khác ở liền
Phạm Khôi Vũ
chứ đây toàn mấy con gà không hà!
Phạm Khôi Vũ
biết gì mà lói!!
Đỗ Nam Sơn
em cảm động quá anh ưi
Đỗ Nam Sơn
mà em chỉ đơn phương thôi
Đỗ Nam Sơn
chắc người ta không đồng ý rùi
Phạm Khôi Vũ
biết trước là sẽ đau...mà cứ đâm đầu
Đỗ Nam Sơn
em chỉ cần nhìn người ấy từ xa thôi là đủ hạnh phúc òi
Đỗ Nam Sơn
em sẽ chôn giấu nó mãi mãi
Phạm Khôi Vũ
chài ai cái thằng bé lày
Phạm Khôi Vũ
hay cứ như vậy đi
Phạm Khôi Vũ
đỡ đau được nhiều phần
Đỗ Nam Sơn
nhưng em không thích người ta lấy vợ!!
Phạm Khôi Vũ
tao mệt mày quá mày ơi
Phạm Khôi Vũ
thôi ngủ dùm tao đi
Đỗ Nam Sơn
huhuhuhu hổng chịu
#câu3
Phạm Khôi Vũ
ba ơi..., điện thoại con đâu ạ
Ba của Vũ
là cái ở nhà ông Bùi mà có dây kết nối ấy hả con
Phạm Khôi Vũ
"í quên mình đang số ở thời tiền sử"
Phạm Khôi Vũ
à...dạ cái đó đó!!
Ba của Vũ
ờ, nhà mình không mua nổi đâu con ạ
Ba của Vũ
hay đợi ba kiếm đủ tiền mua cho con 1 cái nhé
Phạm Khôi Vũ
aa thôi thôi!!
Phạm Khôi Vũ
con chỉ đùa thôi
Phạm Khôi Vũ
con thì..cần gì mấy thứ đó!!
Phạm Khôi Vũ
có ba là đủuu
Phạm Khôi Vũ
ba làm gì làm i
Phạm Khôi Vũ
//cười cười rồi vô phòng//
Phạm Khôi Vũ
"thời gì mà chả có miếng wifi để cập nhập thế giới"
K.Vũ vào phòng thì thấy cậu em của mình vẫn còn ngủ nướng, với cái nết khá đanh đá của mình thì Vũ đã ngồi thẳng lên người Sơn cho cậu bé tỉnh
Phạm Khôi Vũ
không tao bán mày đó nhe
Đỗ Nam Sơn
//khó thở// Anh...ơi...em...
Phạm Khôi Vũ
//ra khỏi người Sơn// sao
Đỗ Nam Sơn
cân nặng anh gấp đôi em mà anh đè vậy chắc chết em quá
Phạm Khôi Vũ
thức đi rồi tao tha
Phạm Khôi Vũ
không tao ngồi tiếp
Đỗ Nam Sơn
rồi rồi em thức
Ba của Vũ
cậu..cậu cả kêu con qua kìa
Phạm Khôi Vũ
cậu cả? là ai dạ?
Ba của Vũ
cậu cả...là cậu cả nhà họ Bùi..đó con
Ba của Vũ
con nói thế lỡ lọt tai cậu là mình không xong đâu
Ba của Vũ
thôi con đi lẹ đi cậu chờ
Phạm Khôi Vũ
dạ //xách quần chạy đi//
Đỗ Nam Sơn
cho em theo với!!
Phạm Khôi Vũ
đánh răng đêêêêê!!
Tới nhà họ Bùi, Vũ gạt chân chóng xuống rồi ung dung đi vô, Sơn đứng ngoài sân ngó chứ hổng dám vô.
Bê trong, Duy Ngọc ngồi đó mắt nhắm tay cầm ly chè nóng, vẻ mặt không vui lắm khi phải chờ đợi.
Bùi Duy Ngọc
sao mà lâu vậy?
Bùi Duy Ngọc
có phải nhà ngươi không cần nơi ở phải không Khôi Vũ
Phạm Khôi Vũ
dạ......em đi ỉa..
Bùi Duy Ngọc
thôi vô việc chính đê!
Đỗ Nam Sơn
//ngồi xổm// anh dũ ổn hông ta..
Đặng Thành An
//cười// đừng sợ
Đặng Thành An
chờ anh nhà cậu phải hơm
Đặng Thành An
hay đi chơi với tui không
Đặng Thành An
//nheo mắt// thế à?
Đỗ Nam Sơn
dạ...//cuối gầm mặt//
Đặng Thành An
vậy hoi tui tự chơi //tung tăng chạy đi//
Phạm Khôi Vũ
"cái mía lùi! bắt người ta nghĩ thơ hay tán gái cho"
Phạm Khôi Vũ
"rõ mấy câu mình gợi ý hay thế mà bị gạt bỏ!"
Phạm Khôi Vũ
cậu nà, em mong cậu này cậu thích
Phạm Khôi Vũ
em biết hông, nụ cười của em như ánh nắng ban mai đầu mùa hạ, ánh mắt em trong veo đầy tinh anh như 1 chú mèo đáng yêu
Phạm Khôi Vũ
Anh chỉ mong chúng ta gặp nhau sẽ có những câu qua lại đầy ý nhẹ nhàng thâm tình như ánh mắt anh dành cho em
Phạm Khôi Vũ
"chê đi coi tôi làm gì ông"
Bùi Duy Ngọc
ùm...cũng tạm đi
Bùi Duy Ngọc
//day thái dương//
Phạm Khôi Vũ
cậu cần hông em viết dô cho
Bùi Duy Ngọc
Tèo! lấy mực cho ta
Bùi Duy Ngọc
còn mi về được rồi đó
Phạm Khôi Vũ
ông Bùi đâu cậu
Bùi Duy Ngọc
cờ rút cha tao hả
Phạm Khôi Vũ
tch- dạ em hỏi chơi hoi
Phạm Khôi Vũ
em về thưa cậu
Phạm Khôi Vũ
đầu tiên là tiền đâu
Đỗ Nam Sơn
em có chiếc déo đổi nè
Phạm Khôi Vũ
đổi bằng dép á??
Đỗ Nam Sơn
vâng, anh hay đổi cho em ăn mà giờ anh lại hỏi
Phạm Khôi Vũ
"lấy đồ cũ đổi à, nếu ở cái thời của mình chắc dép của mấy đứa bạn không còn quá"
Vũ chở em tới xe kem, Sơn nhảy xuống chạy tới đổi kem
Nam Sơn cầm về 1 que trắng xóa nhìn như đá không thôi, Vũ nhíu mày nhìn cây kem
Đỗ Nam Sơn
//đưa gần mồm Vũ//
Vì sợ em bùn nên là Vũ cạp 1 miếng cho em vui, quả thật nó là đá, nhưng nó hơi ngọt như được trộn đường, đều đặt biệt là nó có mùi quả na rất rõ
1 hương vị ngon đến khó quên...
Đỗ Nam Sơn
//cười// em biết ngay mà
Đỗ Nam Sơn
em thương anh lắm nên là miếng đầu tiên cho anh á
Phạm Khôi Vũ
//cười nhẹ// vậy sau này em có thương anh như vậy nữa không
Phạm Khôi Vũ
chắc không rồi chớ gì
Đỗ Nam Sơn
em sẽ thương anh màaa
Phạm Khôi Vũ
có nên tin không nhờ
Chọc em cho vui vậy đó, rồi Vũ chở em dìa, nay không ai báo mới hay thư nên Vũ được nghĩ 1 hôm.
Trên đường đi chill chill vậy đó, cái tự nhiên họ nghe tiếng gì rất lạ
Phạm Khôi Vũ
"cái chóa gì vậyyy"
Phạm Khôi Vũ
//đạp nhanh//
Đỗ Nam Sơn
ủa anh Vũ, nãy là tiếng gì dạ?
Phạm Khôi Vũ
ờm chắc là con gì kêu á
Phạm Khôi Vũ
em còn nhỏ không nên quan tâm đâu
Phạm Khôi Vũ
vì sau này em sẽ hiểu
Phạm Khôi Vũ
nếu em tò mò nữa là ông kẹ bắt đó
Đỗ Nam Sơn
thế em không qua tâm nữa
Từ xa xa chỗ họ, 1 chiếc xe với vẻ ngoài sang trọng chạy trên con đường ngang cánh đồng ngược hướng họ phi thẳng về phía nhà họ Bùi
Đỗ Nam Sơn
//nhìn chiếc xe//
Phạm Khôi Vũ
//nhìn đầy tò mò// đù! xe đâu nhìn sang ha
Phạm Khôi Vũ
nhưng không đẹp bằng con xe của ông sếp cũ .
Phạm Khôi Vũ
//quay qua Sơn// em-...
vừa quay sang là Vũ thấy mặt em mình nó buồn hẳn, cây kem trên tay nhiễu nước rơi ướt quần mà nó cũng không để tâm
Đỗ Nam Sơn
//tỉnh hồn// dạ...!!
Phạm Khôi Vũ
em có chuyện khó nói à
Đặng Thành An
áaaaaaa!! anh ưi
Bùi Duy Ngọc
thằng hai về rồi à
Phan Đức Nhật Hoàng
//cười nhẹ// chào anh cả, em út
Đặng Thành An
nhớ anh quó òoo
Đặng Thành An
ở nhà anh cả ăn hiếp em suốttt
Phan Đức Nhật Hoàng
thế á!!
Phan Đức Nhật Hoàng
cha đâu ạ
Phan Đức Nhật Hoàng
em có mua quà cho mọi người nè
Bùi Duy Ngọc
đi mấy năm không về giờ bày đặt
Phan Đức Nhật Hoàng
em kiếm tiền mà
Phan Đức Nhật Hoàng
sau này còn có cái cưới vợ nữa
Phan Đức Nhật Hoàng
anh này!!
Đặng Thành An
còn đỡ hơn người tán mãi không xong
Bùi Duy Ngọc
muốn ăn dép không
Đặng Thành An
aaaa bớt người ta anh cả oánh em!!
Phan Đức Nhật Hoàng
tch! tch! thằng bé vẫn hồn nhiên như ngày nào
Bùi Duy Ngọc
thôi mày làm gì làm đi
Bùi Duy Ngọc
tao đi ngủ chút
Bùi Duy Ngọc
dạo này đau đầu vãiii
Download MangaToon APP on App Store and Google Play