Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[BH][AnnCheer]Khoảng Lặng Giữa Trái Tim

Người Phụ Nữ Ở Hàng Ghế Cuối

Trường quay chiều muộn, ánh đèn trắng phủ kín không gian kín mít. Ann ngồi ở hàng ghế cuối, tay cầm kịch bản nhưng ánh mắt lại không đặt vào con chữ. Cô đã quay cảnh này ba lần. Không phải vì diễn chưa đạt, mà vì đạo diễn muốn một ánh nhìn ít mệt mỏi hơn. Ann khẽ thở ra, đặt kịch bản xuống.
Trợ Lý Trường Quay
Trợ Lý Trường Quay
Sirium, chị ổn chứ?” – quay hỏi nhỏ.
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann gật đầu, giọng trầm và ngắn “Ổn. Cho tôi năm phút.”
Cô đứng dậy, khoác áo vest mỏng, bước ra khỏi trường quay.
Hành lang dài, yên tĩnh, mùi sát trùng lẫn mùi cà phê nguội. Ann đã quen với sự cô độc này. Bốn mươi tuổi, nổi tiếng, đủ tiền sống mấy đời, nhưng không còn ai đủ gần để hỏi: “Chị mệt à?”
=========
Cùng lúc đó, ở Bệnh viện Quốc tế Thikamporn, tầng cao nhất. Cheer Thikamporn tháo găng tay, giao hồ sơ cho y tá.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Ca này theo dõi thêm 48 tiếng. Nếu có biến chứng, gọi tôi ngay.”
Cheer bước ra khỏi phòng mổ. Áo blouse trắng, dáng người cao, bước đi dứt khoát.
Y Tá
Y Tá
Y tá cúi đầu: “Vâng, bác sĩ Cheer.”
Cheer bước ra khỏi phòng mổ. Áo blouse trắng, dáng người cao, bước đi dứt khoát. Một bác sĩ lớn tuổi cười:
Bác sĩ khác
Bác sĩ khác
“Lại định không nghỉ ngơi à?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer đáp, giọng đều đều: “Cơ thể tôi chịu được.”
Bác sĩ khác
Bác sĩ khác
“Nhưng tinh thần thì sao?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer dừng lại một giây, rồi nói: “Tinh thần không nằm trong phác đồ điều trị.”
Ông bác sĩ chỉ lắc đầu.
Cheer từ nhỏ đã như vậy. Không dựa vào ai, không chờ ai hiểu mình.
=======
Tối hôm đó, mưa rơi nhẹ ở Bangkok. Ann ngồi trong xe, nhìn dòng người ngoài cửa kính. Điện thoại rung.
Tin nhắn từ quản lí 📱:
Quản Lý
Quản Lý
Ann, mai chị phải tới bệnh viện Thikamporn chụp hình tuyên truyền. Bác sĩ bên đó rất khó tính, chị chuẩn bị tinh thần.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann đọc xong, chỉ nhắn lại: “Biết rồi.”
Cô không thích bệnh viện. Không thích mùi sát trùng. Không thích những nơi nhắc người ta về sự mong manh của cơ thể.Nhưng đó là công việc.
===========
Sáng hôm sau. Sảnh bệnh viện rộng, sáng, sang trọng đến lạnh lẽo. Ann bước vào, kính râm che nửa khuôn mặt. Vài người nhận ra cô, xì xào nhỏ tiếng. Một giọng nữ vang lên, bình thản nhưng rõ ràng:
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Xin lỗi. Khu vực này không dành cho báo chí tự do.”
Ann quay đầu lại. Lần đầu tiên, ánh mắt cô chạm vào Cheer Thikamporn. Ánh mắt đó… lạnh, sâu, và không có chút tò mò ngôi sao nào.
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann tháo kính râm, lễ phép: “Tôi là Ann Sirium. Tôi đến theo lịch hẹn.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer nhìn cô vài giây, rồi gật đầu: “Bác sĩ Cheer. Đi theo tôi.”
Không bắt tay. Không nụ cười xã giao. Ann hơi nhướng mày – hiếm khi có người đối xử với cô như… một người bình thường.
Trên hành lang, tiếng giày của hai người vang lên đều đều.
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann lên tiếng trước: “Bác sĩ không thích diễn viên?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer không nhìn cô: “Tôi không đánh giá con người qua nghề nghiệp.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Vậy đánh giá qua điều gì?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer dừng lại, quay sang nhìn Ann, ánh mắt thẳng thắn: “Qua cách họ tôn trọng ranh giới của người khác.”
Ann im lặng. Một câu nói rất đơn giản, nhưng khiến cô thấy… mình vừa bị nhìn thấu. Cheer tiếp tục bước đi.
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhìn theo bóng lưng ấy, bất giác nghĩ: “Người này… không dễ tiếp cận.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Còn Cheer, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cũng nghĩ: “Người phụ nữ này… mang theo rất nhiều im lặng.”
Và thế là, hai nhịp tim xa lạ vô tình bước vào cùng một quỹ đạo.
============
Lần đầu làm chuyện ấy mọi người đọc thông cảm giúp em.📿
Em còn lì đòn chèo chống xuồng này dù biết nó chìm ơi chắc còn ên em quá tr
Giúp Q vote nha mn đa tạ ạ 😍

Cơ Thể Không Biết Nói Dối

Phòng khám chỉnh hình tầng 12 yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ. Ann ngồi trên giường khám, váy dài che kín đôi chân. Cô không thoải mái. Không phải vì đau, mà vì bị nhìn thấy.
Cheer đứng đối diện, cầm hồ sơ phim chụp X-quang, ánh mắt tập trung tuyệt đối.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Cô tập ballet bao lâu rồi?”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann trả lời ngắn: “Từ năm mười hai tuổi.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer ngẩng lên: “Vẫn tập đều?”
Ann Sirium
Ann Sirium
“Nếu có thời gian.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer đặt phim chụp lên bảng đèn, giọng trầm xuống: “Cô nói dối.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann khựng lại: “Ý bác sĩ là sao?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer chỉ vào vùng sáng trên phim: “Đốt xương cổ chân và khớp gối có dấu hiệu vi chấn thương lặp lại. Đây không phải của người ‘tập khi có thời gian’.”
Ann im lặng.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer tiến lại gần: “Cô vẫn tập nặng. Thường xuyên.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann khẽ cười, không nhìn thẳng: “Ballet là thói quen. Không tập… người tôi không yên.”
Cheer không đáp ngay.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cô cúi xuống, ra hiệu: “Cho tôi xem chân.”
Ann chần chừ một giây, rồi vén váy lên. Đôi chân thon, đẹp, nhưng các khớp không còn hoàn hảo như ánh đèn sân khấu vẫn che giấu. Cheer đeo găng tay, chạm nhẹ vào cổ chân Ann.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Đau không?”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhíu mày: “…Có.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Ở đây?”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann hít sâu: “Bác sĩ… đủ rồi.”
Cheer dừng lại, ngẩng lên nhìn Ann. Ánh mắt ấy không trách móc, không tò mò, chỉ là quan tâm rất tỉnh táo.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Ann Sirium,” Cheer nói chậm rãi, “cơ thể cô không còn hai mươi.”
Ann siết tay. Cô biết câu này sẽ đến. Chỉ là không ngờ… nó đến từ một người trẻ hơn mình nhiều như vậy.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Cô bốn mươi tuổi,” Cheer tiếp, “xương khớp không phục hồi nhanh như trước. Ballet chuyên nghiệp gây áp lực cực lớn lên cổ chân, đầu gối, cột sống.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann cười nhạt: “Bác sĩ đang khuyên tôi… bỏ sao?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer lắc đầu: “Tôi không có quyền đó.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cô tháo găng tay, đặt lên bàn: “Tôi khuyên cô hạn chế. Giảm cường độ. Tập phục hồi thay vì biểu diễn kỹ thuật cao.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhìn xuống chân mình, giọng khàn đi: “Nếu tôi không nghe?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer trả lời ngay, không do dự: “Ba đến năm năm nữa, cô sẽ đau mãn tính. Và có thể phải phẫu thuật.”
Không khí chìm xuống.
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann im lặng rất lâu. “Bác sĩ bao nhiêu tuổi?” – cô hỏi bất chợt.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer hơi bất ngờ: “Hai mươi lăm.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann cười khẽ: “Trẻ thật.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer nhìn cô: “Tuổi tác không làm thay đổi giải phẫu.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann ngẩng lên, ánh mắt sâu: “Nhưng làm thay đổi cảm giác khi phải từ bỏ.”
Cheer không nói gì ngay.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Một lát sau, cô đưa Ann tờ giấy: “Đây là giáo trình tập phục hồi tôi viết riêng cho cô.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhìn: “Riêng cho tôi?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Vì không phải ai cũng vừa là diễn viên, vừa là vũ công ballet.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhận lấy, tay khẽ run. “Cảm ơn.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer gật đầu: “Tôi không muốn lần sau gặp lại cô… là trên bàn mổ.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann đứng dậy, chỉnh lại váy. Trước khi ra cửa, cô quay lại: “Bác sĩ Cheer.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“?”
Ann Sirium
Ann Sirium
"Cảm ơn vì đã nói thẳng. Ít người dám làm vậy với tôi.”
Cheer nhìn theo bóng lưng Ann, rất lâu.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ rõ ràng: “Người phụ nữ này… đang cố gắng mạnh mẽ hơn mức cơ thể cho phép.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Còn Ann, khi cửa thang máy khép lại, lần đầu tiên sau nhiều năm, cô đặt tay lên đầu gối mình và thì thầm rất nhỏ: “…Mình thật sự đã già rồi sao?”
==========
Miss lạc quan là em đây càng ế càng đăng
Quý vị khán giả không đọc em đọc🤣🤣
NovelToon

Những Người Ở Bên Ngoài Ánh Đèn

==========
Ann vừa bước ra khỏi bệnh viện thì Prawit đã đứng chờ sẵn.
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
“Chị đi khám hay đi họp nội các vậy?” – Prawit khoanh tay, liếc Ann từ đầu đến chân.
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann mở cửa xe, giọng bình thản: “Bác sĩ khó tính.”
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
Prawit bật cười: “Nghe nói bác sĩ Cheer nổi tiếng lạnh như băng. Chị có bị mắng không?”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann ngồi vào ghế sau, tháo giày, xoa nhẹ cổ chân. “…Không.”
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
Prawit nhìn thấy động tác đó, lập tức nghiêm mặt: “Đau?”
Ann im lặng. Thế là đủ.
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
“Em biết ngay.” – Prawit thở dài – “Chị lại tập ballet quá sức rồi đúng không?”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhắm mắt: “Bác sĩ bảo… hạn chế.”
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
Prawit im lặng vài giây, rồi nói nhỏ: “Ann, chị không còn hai mươi. Em nói vậy không phải ác.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann mở mắt, nhìn ra ngoài cửa kính: “Chị biết.”
Chỉ là… biết không đồng nghĩa với chấp nhận.
Ở phía bên kia thành phố, trong căn phòng họp sang trọng của bệnh viện Thikamporn. Cheer ngồi đối diện cha mình.
Somchai Thikamporn
Somchai Thikamporn
“Con khám cho Ann Sirium ?” – bác sĩ Somchai hỏi, giọng trầm.
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Vâng.”
Somchai Thikamporn
Somchai Thikamporn
“Tình trạng thế nào?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer đáp ngắn gọn: “Vi chấn thương mãn tính. Nếu không điều chỉnh, sẽ nặng hơn.”
Somchai Thikamporn
Somchai Thikamporn
Bác sĩ Somchai gật đầu: “Con đã nói thẳng?”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
“Con có trách nhiệm.”
Somchai Thikamporn
Somchai Thikamporn
Người đàn ông lớn tuổi nhìn con gái, ánh mắt sắc: “Con quá nguyên tắc. Với người nổi tiếng, không phải ai cũng muốn nghe sự thật.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer bình thản: “Nhưng cơ thể họ không quan tâm họ là ai.”
Một giọng nữ xen vào, dịu dàng: “Con nói đúng.”
Malee Thikamporn
Malee Thikamporn
Khun Malee đặt tách trà xuống, nhìn Cheer: “Mẹ thấy con để ý bệnh nhân này.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer khựng lại: “Không có.”
Malee Thikamporn
Malee Thikamporn
Khun Malee mỉm cười: “Nếu không để ý, con đã không tự tay viết giáo trình phục hồi.”
Somchai Thikamporn
Somchai Thikamporn
Bác sĩ Somchai đứng dậy: “Dù sao, Ann Sirium cũng là gương mặt đại diện lớn. Con nên giữ khoảng cách.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer đáp, không ngẩng đầu: “Con luôn giữ ranh giới.”
Nhưng khi ở một mình, Cheer mở lại hồ sơ bệnh án trên máy tính. Ánh mắt dừng rất lâu ở cái tên: Ann Sirium – 40 tuổi
==========
Buổi tối
Ann đứng trong phòng tập ballet riêng tại nhà. Gương lớn phản chiếu cơ thể cô — vẫn đẹp, vẫn chuẩn, nhưng không còn vô tư.
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
Prawit đứng dựa cửa: “Chị định tập thật à?”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann buộc dây giày: “Chị chỉ thử vài động tác.”
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
“Bác sĩ bảo hạn chế.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann dừng lại một nhịp: “…Chị biết.”
Cô bước lên mũi chân. Chỉ một động tác xoay nhẹ, cơn đau âm ỉ kéo lên cổ chân. Ann khựng lại, tay bám lấy thanh tập. Hình ảnh ánh mắt của Cheer thoáng hiện lên trong đầu. ‘Tôi không muốn lần sau gặp lại cô là trên bàn mổ.’ Ann thở ra, chậm rãi hạ chân xuống. Prawit nhìn thấy, không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho cô một chiếc khăn.
Prawit Wisutthipong
Prawit Wisutthipong
Không cần phải chứng minh gì cả.” – Prawit nói khẽ – “Chị vẫn là Ann.”
Ann Sirium
Ann Sirium
Ann nhận khăn, giọng nhỏ: “Nhưng chị không quen… yếu đi.”
Cùng lúc đó, Cheer ở trong phòng làm việc, nhận được thông báo: “Bệnh nhân Ann Phatcharida đã tải giáo trình phục hồi.”
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer nhìn màn hình, rất lâu. Không hiểu vì sao, cô cảm thấy nhẹ nhõm. “Ít nhất… cô ấy đã nghe.”
Cheer đứng dậy, nhìn ra cửa sổ. Trong ánh đèn thành phố, lần đầu tiên, một bệnh nhân không chỉ là bệnh nhân. Và lần đầu tiên,
Cheer Thikamporn
Cheer Thikamporn
Cheer tự hỏi: “Nếu một ngày cô ấy đau hơn… mình sẽ phản ứng thế nào?”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play