Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

(Fanfic)(JoongDunk) Hình Xăm

0. Văn án

VĂN ÁN

Dunk Natachai chỉ mới ba mươi đã là luật sư mang danh bách chiến bách thắng vang dội trong ngành. Thế nhưng rất ít người biết vụ án đầu tiên anh đã thua thảm hại, thua đến mất hết thể diện, lại là vụ bào chữa cho người yêu cũ - Joong Archen.

Ba năm sau, khi cái danh bách chiến bách thắng đã trở thành danh hiệu, người ta lại đặt câu hỏi liệu năm đó Dunk Natachai đã quá háo thắng, non trẻ và thiếu kinh nghiệm. Hay vốn dĩ mọi thứ đã là cái bẫy ngay từ đầu, khi cố tình đẩy Joong Archen vào cảnh tù tội?

“Luật sư Dunk, lâu rồi không gặp.”

Ngày hôm nay Joong Archen ra tù, việc đầu tiên là đến nhà của tên luật sư bất tài vô dụng năm đó đẩy hắn vào tù, thế nhưng chờ cả ngày dài cũng chẳng thấy, nào ngờ khi quay lại nhà cũ của mình, hắn lại trông thấy anh đang ngồi trên chiếc ghế sofa yêu thích của hắn.

“Về rồi à? Ngồi đi. Cơm đang nấu, chắc vài phút nữa sẽ chín thôi.”

Dunk tự nhiên như ở nhà, hắn lại càng khó hiểu.

“Anh không sợ tôi trả thù sao?”

“Trả thù? Trả thù gì mới được. Trả thù anh là người yêu của em, hay trả thù anh là luật sư của em?”

“Anh thông đồng với chú, đẩy tôi vào tù, bây giờ lại làm như vô tội. Anh trơ trẽn vừa thôi!”

“Joong à, em nói gì vậy? Đầu óc không tỉnh táo sao? Có phải vì ở tù lâu quá, không gian bức bối nên em bị rối loạn lo âu không?”

Bề ngoài là lo lắng, trong ánh mắt lại là thách thức và đe dọa. Hắn lúc này mới thật sự nhìn rõ người hắn yêu năm đó không phải thỏ cũng chẳng phải cừu, mà thực chất là một con quỷ dữ, tham lam lại giả dối.

Dunk bình thản tiến tới, vẫn xoa đầu hắn như lần đầu cả hai gặp gỡ, khoảng cách năm năm bên nhau không ngắn không dài, nhưng năm đầu tiên anh đã thật lòng yêu hắn, thời gian sau đó tất cả đều đã quên.

“Joong à, ngoan ngoãn một chút, căn nhà này sẽ vẫn là của em. Nhưng nếu làm anh phật lòng, lần này sẽ không phải tù đâu, mà là bệnh viện tâm thần đó. Em rất ghét nơi đó mà, có đúng không?”

“Chú ba cho anh cái gì mà anh phản bội cả nhà tôi chứ!”

“Chú ba? Ông ta không cho anh gì hết. Anh cũng chẳng phản bội ai.”

Tiến tới ôm lấy Joong vào lòng, nắm lấy cổ tay hắn đang giữ chặt con dao sau lưng, siết mạnh khiến con dao rơi xuống đất.

“Anh vẫn ở bên em mà, em không thấy anh rất trung thành với em sao?”

“Anh đừng nói dối nữa”

“Bệnh viện của bố em vẫn còn đó, nếu em muốn lấy lại thì đừng làm phật lòng anh.”

“…”

“Bé ngoan, lên phòng tắm rửa thay đồ rồi xuống ăn cơm tối. Đừng để anh phải nhắc lại lần hai.”

Joong Archen ở tù ba năm mất hết tất cả, nhà, xe, công ty và tất cả tài sản đều rơi vào tay của người chú. Hiện tại chỉ có Dunk mới giúp được hắn, dù ghét, dù hận, dù thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không thể bác bỏ được một sự thật, rằng trên đời này hắn chỉ còn lại mỗi mình anh. Nếu Dunk muốn hắn làm chó, hắn phải làm chó. Anh muốn hắn làm gì thì làm đó, không thể cãi nửa lời.

“Anh sẽ trả lại bệnh viện cho tôi sao?”

“Đừng nói như thể anh cướp mất thứ gì của em vậy. Công ty bây giờ do chú của em quản lý mà. Ông ấy vẫn là Aydin, tài sản của nhà Aydin chưa từng rơi vào tay người ngoài.”

“Nhưng bệnh viện là tâm huyết của bố tôi..”

“Vậy à? Vậy thì em phải cố gắng rồi, nếu không có năng lực, dù chú có đưa bệnh viện cho em, em cũng quay lại tù nhanh thôi.”

“Năng lực quản lý sao?”

Dunk lắc đầu, môi cong nhẹ thành nét cười dịu dàng nhưng tất cả đầy giả tạo, “Là năng lực làm anh hài lòng. Bởi vì bây giờ cuộc đời em chỉ có thể dựa dẫm vào anh thôi, ai thèm quan tâm đến năng lực của em nữa.”

Joong Archen cuối cùng cũng đã hiểu tháng ngày sắp tới của hắn sẽ ra sao. Có lẽ chỉ có thể làm một con rối trong tay Dunk Natachai, để anh muốn chơi đùa ra sao cũng được, chỉ cần làm anh hài lòng hắn sẽ có thể lấy lại tất cả.

Nhưng hắn không biết chính vẻ ngây thơ này mới là điều khiến Dunk thích hắn. Ngây thơ đặt hết niềm tin vào anh, dù bị chơi đùa hết lần này đến lần khác, bị phản bội đến hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ cần đôi ba câu dụ dỗ, hắn lại khờ dại tin thêm một lần…

1. Chương một

“Hôm nay luật sư Natachai đi xem mắt sao, trông bảnh trai quá đi”

“Không phải, hôm nay tôi đi đón người yêu”

Người trong văn phòng luật sư liền giật mình nhưng không dám nói gì, nụ cười trên môi cũng trở nên gượng gạo, vì ai cũng biết người yêu của Dunk Natachai đang ở tù. Nếu là người khác thì đã chia tay từ lâu, vì thân là một luật sư tiếng tăm lẫy lừng trong ngành nhưng vẫn một mực chung tình với người yêu, rộng lượng với việc hắn là một kẻ tù tội. Thật lòng khiến người ta cảm động đến rơi lệ.

Nhưng Dunk Natachai không để tâm những điều đó, anh chưa từng quan tâm đến cảm xúc của bất kỳ ai. Anh mặc bộ vest yêu thích nhất, tươm tất và bảnh bao, hương nước hoa cũng là loại đắt tiền nhất. Ghé qua văn phòng lấy vài tập hồ sơ rồi lái xe đến trại giam.

“Lâu rồi không gặp, anh có khỏe kh–”

Hắn còn chưa nói xong, anh đã bước tới vội ôm vào lòng. Hắn vẫn mặc bộ vest năm đó anh đích thân chọn lựa, gương mặt đã tiều tụy đi nhiều, quầng thâm mắt sẫm màu do nhiều đêm thức trắng, thế nhưng cơ thể lại rắn rỏi hơn nhiều, thiết nghĩ đã chịu không ít khổ cực.

“Anh khỏe, rất khỏe, nhưng cũng rất nhớ em. Anh nhớ em lắm Joong”

Vòng tay ôm hắn siết càng thêm chặt, đôi mắt anh hoen đỏ khiến ai nhìn vào cũng đau lòng, suýt chút quên mất một luật sư lớn như Dunk Natachai lại thua trắng tại tòa, gián tiếp đẩy người yêu của mình vào tù.

“Em về rồi, từ bây giờ hãy để anh chăm sóc em”

Joong Archen ba năm qua mỗi tháng vẫn gặp Dunk Natachai, bị bộ dạng áy náy tự trách của anh che mờ mắt, dù biết là diễn kịch vẫn không thể thôi đau lòng, cứ mãi nghĩ có lẽ năm đó mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, chỉ là năng lực của anh không đủ tốt được như bây giờ nên mới để hắn ở tù oan mất 3 năm.

“Về nhà của chúng ta thôi”

“Anh về đi.”

“Sao vậy?”

“Em muốn đến thăm bố”

“Anh đưa em đi”

“Không cần. Em không nghĩ bố muốn gặp anh đâu.”

Dunk nhìn hắn, gương mặt thâm tình và đôi mắt đỏ hoen, thế nhưng con người nâu sáng lại lạnh lẽo tột cùng.

“Anh đưa em đi. Bốn chữ này không phải đề nghị đâu Joong.”

Hắn cau mày. Ba năm trước Tòa tuyên hắn ba năm tù, khi bị đưa đi, hắn nhìn thấy nụ cười trên môi Dunk nhưng cứ tưởng bản thân nhìn lầm mà ám ảnh suốt ba năm. Nhưng bây giờ nhìn vào đôi mắt này, hắn mới nhận ra hắn chưa từng nhìn lầm. Dunk Natachai cũng chưa từng có ý che giấu.

Ván bài này thì ra Dunk đã ngửa bài ba năm rồi, chỉ có hắn là người chấp mê bất ngộ đến tận bây giờ.

“Anh..có phải ba năm trước anh cố tình thua không?”

Dunk lại trưng ra vẻ vô tội và áy náy, “Em nói gì vậy, anh không hiểu”

Đó rõ ràng từng là biểu cảm hắn yêu nhất, nhưng bây giờ lại chán ngán đến tận cổ, vì con người này từ đầu đã giả vờ. Bây giờ hắn còn chẳng biết năm năm yêu nhau liệu có nổi một phần thật lòng nào không.

Phủi tay Dunk, hắn đã quá mệt mỏi để có thể sốc hay kinh ngạc, trong lòng chỉ còn lại cảm giác buồn nôn không thể đè nén nổi cứ chực chờ trào lên cổ họng.

“Joong à, em biết anh yêu em nhất mà, sao lại cố tình thua được, lẽ nào anh nỡ nhìn người anh yêu phải ngồi tù sao? Dù em có làm điều gì sai trái thì anh vẫn đứng về phía em mà.”

“Tôi không có! Tôi bị oan! Anh hiểu rõ nhất mà Natachai!”

“Anh hiểu anh hiểu. Đừng làm loạn trước cửa trại giam, em không sợ phải quay lại đó sao? Đi thôi, anh đưa em về. Em muốn thăm mộ của bố cũng được, anh đưa em đi.”

“Mộ?”

Dunk gật đầu như một điều hiển nhiên, lại nói, “Bố tuổi cao sức yếu, vì chuyện em ở tù mà lên cơn nhồi máu cơ tim, đã qua đời rồi.”

“Nhưng còn tang lễ của bố..”

“Anh đã đứng ra tổ chức. Tất cả mọi người đều đến chia buồn, anh nghĩ vong linh của bố cũng được an ủi phần nào. Bây giờ nhìn thấy em mạnh khỏe ra tù, anh nghĩ bố cũng đã an lòng nơi chín suối.”

Hắn không biết anh là người tốt hay xấu, thật sự không biết từ khi nào không còn nhìn thấu con người này hay từ đầu đã luôn bị vẻ tử tế của anh lừa gạt. Nhưng anh đẩy hắn vào tù như thể gián tiếp giết chết bố hắn. Thế nhưng lại chính tay tổ chức tang lễ cho bố hắn, hắn chẳng biết có nên hận hay không. Bị kẹt ở cái ranh giới đó như đưa cổ vào thòng lọng treo giữa vách núi, chênh vênh đến vô cùng.

“Cảm ơn..”

“Không có gì. Bố của em cũng là bố của anh. Vì chúng ta là một mà”

“Dunk, có phải anh có nỗi khổ gì không? Hay Sion đã giữ điểm yếu gì để uy hiếp anh? Sao anh lại phản bội em và bố..”

“Sion không cho anh thứ gì, cũng chẳng uy hiếp anh điều gì. Sion và anh không liên quan đến nhau. Anh là người của em mà, ngay từ đầu đã là người của em, bây giờ vẫn là người của em, hiện tại và sau này cũng sẽ là người của em.”

Chầm chậm bước tới tựa cằm lên vai Joong, một lần nữa dùng sự điềm tĩnh của mình bao bọc lấy ngọn lửa hận thù của hắn.

“Vì anh yêu em mà, anh yêu em nhiều lắm Joong. Và trên đời này chỉ còn có anh yêu thương em thôi.”

Lời nói của anh như thuốc độc, mỗi ngày đều tiêm nhiễm vào tâm trí khiến đầu óc hắn tê liệt dần dần. Suốt ba năm. những gì hắn biết về thế giới bên ngoài chỉ qua lời Dunk nói, muốn tin lại không dám, nhưng không tin anh thì cũng chẳng biết tin ai.

2. Chương hai

Thời ông Payu còn sống, Joong Archen từ khi lọt lòng đã sống trong nhung lụa, sung túc không ngày nào chịu khổ, chỉ riêng tiền nộp thuế cũng đủ nuôi một gia đình 12 người trong tám mươi năm sống no đủ. Thế nhưng vào ngày mất đi, đến chỗ chôn cất cũng chẳng có.

Nhìn di ảnh bố trên ô bia mộ, nhớ lại lời trước đây ông ấy nói muốn khi mất đi được chôn cất cùng vợ ở khu đất ngoại ô, bây giờ lại phải chen chúc ở đây cùng người khác mà không khỏi chua xót, khóe mắt hắn cay xè như bị ai xát ớt vào trong đó, lại căm thù nhìn đến Dunk Natachai đứng bên cạnh. Nếu không phải vì anh thua kiện, hắn cũng chẳng phải vào tù, bố không mất, gia sản càng không rơi vào tay người khác.

Nhưng đáp lại ánh mắt kia, Dunk Natachai chỉ ôm lấy hắn như dịu dàng bao dung những thù hận trong lòng.

“Anh xin lỗi vì không sắp xếp được thời gian ra ngoại ô viếng bố thường xuyên, nên chỉ có thể nhờ bố thi thoảng đến đây, mỗi tháng chứng kiến anh đến cúng viếng một lần.”

“Anh nói vậy là sao?” Hắn ngạc nhiên hỏi.

“Joong còn nhớ đường đến phần mộ của mẹ ở ngoại ô không? Cảnh rất đẹp, yên bình lại không ai làm phiền nhưng lại xa xôi, anh khó mà nhang khói thường xuyên. Nên dù chôn cất bố mẹ ở đó, anh vẫn để di ảnh ở đây để tiện cho việc nhang khói.”

“Vậy bố đang được chôn cất cùng chỗ với mẹ sao?”

“Ừm, di nguyện của bố, anh nhớ mà.”

Giây trước trong mắt toàn là hận thù, giây sau lại như con hổ lớn đã được cảm hóa thành mèo con, hiền lành và biết ơn người đối diện. Dunk Natachai thích nhất điểm này ở hắn, suốt bao năm nay đều vẫn thích như ngày đầu.

“Cuối tuần này anh đưa em đến viếng bố mẹ, có được không Joong?”

“Em tự đi được rồi.”

“Anh đưa em đi.”

“Không thể rời mắt khỏi em một phút giây nào sao?”

“Ừm, anh lo cho em mà.”

“Lo gì cho em?”

“Em đi xe một mình, anh không yên tâm.”

“Anh cũng nghĩ năm đó em lái xe gây tai nạn sao? Có phải vì vậy mà anh để thua kiện không? Natachai, anh nói đi!”

Anh liền ôm chầm lấy hắn, vuốt ve tấm lưng đã chịu nhiều uất ức suốt bao năm, nhẹ nhàng nói, “Anh sợ em ám ảnh, sợ chuyện năm đó vẫn canh cánh trong lòng em. Là anh lo cho em, sao em lại không biết anh lo cho em đến nhường nào được Joong”

Vừa xoa dịu lại vừa ở bên tai nói những lời như thể chính anh mới là kẻ đã chịu uất ức, thế nhưng lại như thảo dược thần kỳ đắp vào miệng vết thương chữa mãi không lành trong lòng Joong Archen, khiến hắn bình tĩnh trở lại.

Là bởi vì giấy không gói được lửa, nhưng cái thao túng từ anh lại dễ dàng bao bọc lấy ngọn lửa bên trong Joong Archen. Bao bọc hắn bởi cái thao túng suốt bao năm nay như anh vẫn luôn làm với bao người khác.

“Mỗi tháng anh đều đến đây thắp nén hương cho bố, lần nào cũng hứa sẽ sớm dẫn em đến gặp bố.”

Lại nhìn về tấm di ảnh với vẻ bi thương ngút ngàn nhưng ai nhìn vào cũng thấy nồng mùi giả tạo. Bởi Natachai quả giả dối hay bởi dáng vẻ chân thật của anh vốn dĩ luôn khó tin, đến nỗi khiến Joong Archen cứ hoài nghi bản thân. Và rồi, đẩy hắn kẹt ở cái khoảng lưng chừng mâu thuẫn ấy với những lời thao túng quá đỗi rõ ràng của anh lại khiến người ta chẳng biết là vô tình hay cố ý.

Là cố tình để hắn cảm thấy chính mình bị thao túng và rồi tự huyễn hoặc bản thân rằng đó là những lo lắng chân thật bản thân không biết trân trọng mà chỉ luôn nghi ngờ. Và là vô ý chẳng hề che đậy ý đồ thao túng bên trong.

Dunk Natachai Boonprasert, một kẻ điên không giấu bệnh, luôn thừa nhận mình điên đến độ chẳng ai có thể tin tưởng lời thú nhận ấy thêm một lần nào nữa.

“Phải chờ đến hôm nay mới có thể hoàn thành lời hứa đó, chắc bố đã phải nhớ em rất nhiều.”

Như thể người đã đưa hắn vào tù là một ai khác nào phải anh. Joong Archen biết chuyện mình mềm lòng đã chẳng phải lần đầu, nhưng dù nhận ra cũng không có ý nghĩa gì, vì trăm lần như một, hắn vẫn chọn đứng ở cái lưng chừng giữa nghi ngờ và tin tưởng anh. Biết rõ bản thân là kẻ vì tình yêu mà trở nên nhu nhược, nhưng Dunk Natachai lại là phao cứu sinh duy nhất giữa bể dâu này.

Ngoài anh ra, hắn chẳng còn con đường nào khác.

“Vậy còn anh? Anh có nhớ em nhiều không?”

Dunk nhẹ lắc đầu, nhưng trên gương mặt lại là nét mãn nguyện, “Vì anh để em trong lòng nên  luôn cảm giác em ở bên cạnh mình.”

Vậy là không nhớ nhung gì cả. Joong Archen tự nhũ với lòng mình. Kẻ đã đẩy hắn vào tù, không nhung nhớ hắn, nhưng lại đón hắn ra tù, lo hậu sự cho bố hắn, gia sản cũng chẳng chiếm dù chỉ một xu. Nếu Dunk Natachai có ý định gì đó, chẳng một ai biết ý định đó sẽ là gì. Và có khi ngay cả bản thân anh cũng…chẳng biết được.

“Anh tránh mặt chút được không? Em muốn ở riêng với bố.”

“Vậy anh chờ em ở bên ngoài.”

Joong gật đầu, nhìn theo bóng lưng Dunk đến khi anh đã rời đi rất xa. Vì hắn muốn biết liệu anh có cười thầm, hay sẽ như ngày hôm đó, bày ra vẻ cười mãn nguyện khi Tòa tuyên hắn bị bắt giữ ngay tại tòa.

Vẻ mãn nguyện mà cả đời này Joong Archen không bao giờ quên được, như cơn ác mộng theo hắn từng đêm, đeo bám dai dẳng suốt nhiều năm mà chẳng tài nào buông bỏ được. Bởi ngày hôm đó cảm xúc hắn như tê liệt, mất tự do, mất gia sản, mất danh dự, mất cả con tim. Và hôm nay ngậm ngùi nhận ra mình mất cả gia đình, chỉ còn lại một Dunk Natachai trên đời.

“Bố, là Joong có lỗi với bố, có lỗi với gia đình mình.”

-–Không phải lỗi của em. 

“Bố cũng nghĩ giống Joong đúng không? Rằng anh ấy cũng sẽ nói đây không phải lỗi của Joong. Bây giờ Joong không biết nên tin ai nữa rồi bố..”

Nhưng ba năm qua ở trong tù được nuôi dạy không ít, đủ để hắn nhận ra một chuyện, dù giữ Dunk ở gần hay ở xa cũng không biết được nước đi tiếp theo của anh. Nhưng đối đầu với anh thì chẳng khác nào đem còng tay tự còng vào tay mình, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh, ôm chặt lấy cái phao cứu sinh này.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play