Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[JiminJeong/Winrina] Shorts

Sói Ngu (1)

=
Sói con ngốc thật
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Trời lộng gió, Kim Minjeong đứng trên vách núi, ánh mắt lơ đãng từ trên cao nhìn xuống
Mẹ nó, Chiquita lại bùng kèo rồi
Kim Minjeong
Kim Minjeong
AHHHH, Khốn Kiếp!!! /gầm lên/
Vốn chẳng phải là một tiểu thư danh giá có lễ nghi, em không khỏi chửi thề khi nhỏ cốt báo bùng kèo, điên không chịu được
Đành phải về thôi chứ sao, đồ Riracha chết bầm
“Ư….”
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /khựng/
Tiếng động vang lên, cắt phăng cái không khí lặng thinh chỉ toàn tiếng chửi bới của Minjeong
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /nhíu mày/
Sói?
Đm sói á???
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /hơi lùi lại/
Khi họ Kim đang dò xét nhìn con sói đang nằm xụi lơ trong bụi, giọng ư ử, nhìn là biết đang bị thương
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Hừ, xui xẻo /đi đến/
BỐP!
Cú đá dùng lực khá mạnh, nện thẳng vào bụng con sói đáng thương
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Rác rưởi /lạnh nhạt/
Đồ tàn nhẫn, quỷ tàn nhẫn!!!
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /khựng/
Hành động ngưng lại
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Đó là….? /nheo mắt/
Kim Minjeong tò mò nhìn vào cái vòng cổ treo trên cổ con sói, đúng là bất ngờ
Là vật định dạng của hoàng tộc người sói…
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ha..! /cười khẩy/
Ai ngờ được, em là đang nhặt được một cục cứt to rất được coi trọng
Con tin này được đấy, Kim Minjeong thích thú, vác luôn con sói kia trên vai mà mang về biệt thự, không kìm được mà vui vẻ cười tươi rói
Cha sẽ lại tự hào về em rồi, hehe
-
-
-
“Ưm…”
Không gian lạ lẫm
“!!! /giật mình/“
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Oh, dậy rồi
“Ư… l-là ai..? /run rẩy/“
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Được rồi, trông hình dạng thật của con sói này mà Minjeong hoài nghi nhân sinh
Con sói này nhìn…. Ngây thơ vãi….
Thực sự là Yu Jimin thuộc họ Yu, hoàng tộc nhà sói sao?
Yu Jimin
Yu Jimin
Đ-đây là đâu vậy..? /cảnh giác nhìn em/
Cái vẻ sợ sệt thấy mà ghét
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ý kiến gì? /nhíu mày/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Tôi cứu cô đấy, hiểu chưa? /gõ đầu cô/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Biết ơn đi, chó ngu /cười khẩy/
Yu Jimin
Yu Jimin
… /ngơ ngác nhìn nàng/
Yu Jimin
Yu Jimin
Dạ… cảm ơn… /ngượng ngùng/
Tai sói khẽ cụp xuống, mặt ửng lên sắc đỏ, là đang ngại
Con sói này thuộc hoàng tộc họ Yu… nhưng vấn đề là nhìn con sói này ngu vãi, không giống cái dòng họ hoang dã háu chiến kia
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Chậc…/ngán ngẩm/
Mà thôi, kệ đi, dù sao thì con tin này cũng khá đáng giá
Đến khi đó, lấy con sói này kiếm tiền chuộc từ tộc sói là ok rồi, vương gia sẽ rất hài lòng
Cho con chó này ở đây làm người hầu là được
-
Hành hạ…
Rất hành hạ
Con sói hoàng tộc này thực sự trở thành một người hầu, mặc dù hậu đậu và ngu ngốc, song, nó cũng rất nghe lời và ngoan ngoãn
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị ơii /tươi rói quẫy đuôi/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
gì?
Minjeong nhàn nhã ngồi đọc sách trên ghế bành lót đệm êm ái, không thèm nhìn người đang lè nhè dưới đất kia
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị đang làm gì vậy ạ? /vểnh tai sói/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
ra chỗ khác chơi
Con chó hoang phiền phức
Yu Jimin
Yu Jimin
Em rửa chân cho chị nhé? /dụi đầu vào chân nàng/
Bốp!
Kim Minjeong
Kim Minjeong
cút /đạp đầu cô ra/
Jimin bị đẩy ra mà chẳng giận, cô vẫn cười tươi, lật đật đi lấy chậu nước
Yu Jimin
Yu Jimin
Em cho thêm cả tinh dầu hoa hồng nữa đó ạ
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị thích chứ? /vẫy đuôi/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /nhíu mày/
Nàng nhíu mày, nhưng không ghét bỏ hành động này của Jimin
Việc của mấy con chó mà, kệ đi
Làn da ấm nóng của người sói chạm vào làn da lạnh buốt của vampire, bàn tay với những khớp xương trắng vuốt ve bàn chân nàng, nâng niu như ngọc
Kim Minjeong
Kim Minjeong
hừm…. /thoải mái thả lỏng người/
Việc thở chung một bầu không khí với con sói này trong khoảng thời gian lâu dài khiến Minjeong sinh ra một loại cảm giác an toàn đặc biệt
Con sói này quá ngốc - đó là điều mà nàng luôn nghĩ
Minjeong mơ màng tựa đầu ra sau, gập cuốn sách lại, đắm chìm trong cơn dễ chịu, có ý thiếp đi một chút
Mà chắc không kịp nhỉ? Tại vì con sói kia lại dở trò hư hỏng rồi
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /hơi nhíu mày/
Khựng lại khi sự lòng bàn tay ấm nóng kia trượt lên bắp đùi, miết một cách khẽ khàng
Nhưng nàng cũng không vạch trần
Yu Jimin
Yu Jimin
“Chụt…” /hôn nhẹ lên mu bàn chân nàng/
Mềm mại…
Nhưng hơi nhớp
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ủa từ từ nhớp á?
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /dần mở mắt nhìn xuống dưới/
Sắc mặt Kim Minjeong tối sầm, ánh mắt lạnh đi một tông khi trông thấy việc con sói kia làm
Nó liếm chân nàng
Đồng tử con sói hư giãn ra, gò má mềm mại khẽ ửng hồng, đê mê mà “chiếm đóng”, không hề nhận ra ánh mắt vampire đang tức giận kia
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Làm gì đây…? /lạnh lùng/
Yu Jimin
Yu Jimin
! / giật thót/
Jimin luống cuống rời ra, miệng thì chảy dãi, ánh mắt ngây ngô sợ sệt, ầng ậng nước
Đồ sói hư hỏng
Yu Jimin
Yu Jimin
Em…em.. không…./ấp úng/
BỤP!
Yu Jimin
Yu Jimin
Ah!.. /ôm đầu/
Lại bị đá rồi, lần này có lẽ hơi mạnh nên Jimin bị lùi ra xa một chút, máu mũi chảy ra nhưng cô lại chẳng trách nàng
Yu Jimin
Yu Jimin
Hức… c-chị Minjeong ơi….em xin lỗi, xin lỗi.. /nấc lên/
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị ơi….em.. em không dám nữa đâu…huhu…/gượng dậy/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Minjeong nhìn vẻ mặt ướt đẫm nước mắt của con cún kia, lại bực mình
Bực không phải vì thấy phiền phức mà bực là vì nàng lại mềm lòng
Đây không phải lần đầu tiên Jimin quá phận như vậy, mấy lần đầu còn chửi rồi đuổi, nhưng dần dần lại quen, chẳng quan tâm nữa
Nàng là dung túng cho con cún hư ấy
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Hừ! /thở hắt/
Người dưới đất bộ dạng đáng thương, quần áo thấm nước vì hồi nãy bị hắt vào, nhìn nàng cầu xin tha thứ
Chẳng buồn nói
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Lần sau đừng như vậy nữa /thở dài/
Yu Jimin
Yu Jimin
Hức…t-thật ạ..? /ngước nhìn nàng/
Đm
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Yu Jimin
Yu Jimin
D-dạ.. cảm ơn chị… /dụi mặt cười tươi/
Jimin thấy được tha thứ, đuôi vẫy tít mù, tai sói vốn cụp xuống giờ đã vểnh lên hết cỡ, lấy khăn lau chân cho nàng
Cũng tận tuỵ phết, con cún này phiền thật
=

Sói Ngu (2)

Con cún Jimin thực sự là ngày một hư hỏng, khó chữa
Đã hơn hai tháng rồi đấy…
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Làm gì? /nhíu mày/
Yu Jimin
Yu Jimin
Hihi /híp mắt cười/
Sói kia đứng sững trước phòng sách, tay dang rộng hết cỡ mà chắn lối đi, vẻ mặt ngơ ngơ hớn hở, nụ cười rạng rỡ
Kim Minjeong
Kim Minjeong
….
Minjeong thấy nó dạo này ngày một quá phận rồi đấy nhỉ? Là người của hoàng tộc nhà sói mà hành xử như mấy con cún hoang chưa được nuôi dạy kĩ lưỡng
Nhưng hôm nay tiểu thư vampire họ Kim đây thấy khá là mệt, không tiện nói to, liền lách qua khe hở mà Jimin chưa thể che hết mà vào phòng sách
Vì là lách qua nên không thể tránh khỏi việc đụng chạm cơ thể, hơi ấm từ người kìa khiến nàng khẽ rùng mình, vội vàng lướt qua
Con sói ranh ma….
Yu Jimin
Yu Jimin
...hehe /khúc khích/
Yu Jimin dường như hài lòng với điều gì đó, liền vui vẻ bám theo Minjeong, nhìn nàng chọn sách đến chăm chú
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị ơi~ /dụi đầu vào vai nàng/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
gì?
Lại bắt đầu rồi đấy
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị thơm ạ~
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Xàm
Minjeong có chút bất lực, chẳng để ý đến con sói kia mà đi thẳng đến chiếc ghế quen thuộc, sách chưa kịp mở thì lại tiếp tục bị làm phiền
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị ơi chị ơiii /lao vào lòng cô/
Yu Jimin thật dính người, thân ảnh cao lớn đè lên đùi nàng, gương mặt xinh đẹp ngây thơ ửng hồng, híp mắt nũng nịu
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /liếc xuống/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ngoan /gãi nhẹ cằm cô/
Jimin thoải mái dụi đầu vào lòng bàn tay lạnh ngắt của vampire, sống mũi cao thẳng cọ lên làn da trắng sáng ấy
Yu Jimin
Yu Jimin
Minjeong ah, em ngoan lắm đúng không? /khúc khích/
Giọng cô ngọt lịm, cơ thể lại nóng lên, bàn tay dịch thêm, ghì vào da mềm
Minjeong hôm nay mặc một chiếc quần ngắn, chưa đến nửa đùi, bị kéo lên thì có chút khó chịu
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Đủ rồi, đừng có làm càn /gỡ tay cô/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /khựng/
Nàng nhíu mày, con sói khốn kiếp lần này không nghe lời nàng, nó vẫn lấn tới, môi mềm cúi xuống áp vào đùi trong
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị ơi, em ngoan lắm mà, sẽ không làm phật ý chị đâu
Yu Jimin
Yu Jimin
Em là con chó ngoan của chị, đúng không? /híp mắt ngẩng lên/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Cô là chó của tôi?
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Vậy thì phải nghe lời, hiểu chứ? /nhướng mày/
Yu Jimin
Yu Jimin
Dạa /vẫy vẫy đuôi/
Jimin nói là vậy, tay lại tiếp tục tiến lên thêm, lớp vải ở quần trong nàng khẽ tụt xuống, hư hỏng
Đúng vậy, con sói này quá hư hỏng
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Vậy thì bỏ cái tay dơ bẩn của cô ra, ngay lập tức
Yu Jimin
Yu Jimin
Em đang phục vụ chị mà /bĩu môi/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Tch..
Bụp!
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Bỏ /trừng mắt/
Vampire nọ vỗ một cái rõ mạnh lên đầu con sói, bực quá “CHÁT!” luôn một phát vào mặt
Yu Jimin
Yu Jimin
…đau /đỏ bừng mặt/
Jimin bị đánh mà ngơ ra, ánh mắt nhìn nàng trông vô cùng đáng thương
Tay nó chậm chạp rời khỏi nơi kia, tiếc nuối thấy rõ
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /nhăn mặt/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Tránh ra chỗ khác, đừng có đè lên người tôi /đạp vai cô/
Minjeong đơn giản là không hề cho người kia chút sắc mặt tốt, đẩy cho cô rời khỏi người mình rồi đặt mắt vào trang sách
Yu Jimin
Yu Jimin
… /cụp tai/
Jimin phụng phịu nhưng cũng chẳng dám làm càn nữa, im lặng nghịch món đồ bằng pha lê dày mà mình vớ được bên cạnh
Đồ vampire vô tâm…
*Ting-gggggg
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /liếc/
Tiếng chuông vang lên trên bàn làm việc, là từ một chiếc điện thoại bàn
Cạch
Kim Minjeong
Kim Minjeong
📲 alo?
Chiquita Riracha
Chiquita Riracha
📲 MINJEONGGG!!!
Chiquita Riracha
Chiquita Riracha
📲 Mẹ nó, Minjeonggg /nức nở/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
📲 ha…. /cười khẩy/
Minjeong nghe thấy tiếng con bạn cốt vang lên từ đầu dây bên kia thì khẽ thả lỏng người, gấp cuốn sách lại mà nghe người kia than vãn
Chiquita Riracha
Chiquita Riracha
📲 ôi mẹ nó Minjeong à, Ahyeon lại cho tao ăn bơ rồi, dạo này chị ấy né tao như gì ấy…huhu
Chậc chậc, công chúa vampire thuộc hoàng tộc lại bị một con người quay như chong chóng
Kim Minjeong
Kim Minjeong
📲 haha, đáng yêu quá nhỉ? /châm chọc/
Chiquita Riracha
Chiquita Riracha
📲 Mày thì hay rồi /bực/
Chiquita Riracha
Chiquita Riracha
📲 bày cách cho tao đeee
Kim Minjeong
Kim Minjeong
📲 quỷ con lại ấm ớ rồi à, chịu thôi~
Minjeong khúc khích cười cợt, thầm khinh cái sự ngu ngốc của con bạn mình
Sao mà nàng biết được chứ? Với nàng thì con người chỉ để ăn chứ có phải để yêu đâu mà con nhỏ kia cứ than mãi
Nhưng suy cho cùng thì cũng vui, những cuộc trò chuyện này là gia vị trong cuộc sống nhàm chán của vampire như nàng
Cha nàng làm việc trong hoàng tộc thường xuyên, chẳng mấy khi ghé xem đứa con này, đúng là tồi tệ
Chiquita Riracha
Chiquita Riracha
📲 Thấy ớn, Minjeong đúng là đồ khốn mà /nghiến răng/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
📲 Rồi rồi, cố lên nhé, đừng làm loạn /cười nhạt/
Tút———tttt
Đầu dây bên kia chắc vì điên quá nên cúp máy luôn kìa
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Haizz… con nhỏ này… /lẩm bẩm/
Minjeong buông ống nghe xuống, lắc đầu nguầy nguậy, nhưng khoé môi vẫn vương vấn nụ cười vui vẻ
Một liều thuốc tinh thần hiếm hoi trong đời nàng đấy
‘cạch…’
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /khựng/
Thế nhưng, nụ cười trên môi chưa kịp tắt thì với giác quan nhạy bén của một vampire, nàng đã lập tức nhận ra sự thay đổi áp suất không khí ngay cạnh mình
Nàng quay xuống
Yu Jimin…
Cô vẫn ở đó, chỉ là không còn nghịch quả cầu pha lê nữa
Đôi bàn tay lớn của Jimin đang ép chặt lấy quả cầu. Các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức
Rắc.
Tiếng nứt vỡ khẽ khàng vang lên
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /nhíu mày/
Quả cầu pha lê dày, thứ vốn rất cứng bỗng nứt toạc một đường dài như nhện giăng dưới sức mạnh của bàn tay cô, mảnh vụn li ti rơi xuống đất, nhìn thật ngứa mắt
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Jimin?
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Cô làm gì đấy? Làm vỡ đồ của tôi à?
Yu Jimin
Yu Jimin
Cô không trả lời
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Mẹ kiếp! Ai cho phép cô phá hoại đồ đạc thế hả?! Quả cầu pha lê ấy còn quý hơn cái mạng chó của cô đấy biết không?! /gằn giọng/
Yu Jimin
Yu Jimin
Im lặng
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /bực/
Minjeong là không hài lòng khi con chó kia thất lễ, nàng dung túng cho nó quá nhiều rồi thì phải? Khiến nó lại ảo tưởng cái gì rồi à?
Vừa có chút vui vẻ, nàng đã bị con chó này chọc giận, liền đứng dậy đi thẳng, không thèm nhìn lại
Yu Jimin
Yu Jimin
… /nhìn theo/
Minjeong bỏ đi rồi, cũng bỏ qua ánh mắt của sói kia…
Một cái nhìn lạnh tanh, sầm xuống, mái tóc che đi một nửa khuôn mặt, chỉ còn lại sọc đỏ như phát sáng đầy nguy hiểm
Vui vẻ lắm sao, chị ơi?…

Sói Ngu (3)

Con sói ấy đang giận dỗi gì đó
Kiểu giận dỗi của nó đặc biệt khó chịu
Từ cái vụ ở phòng sách, nó dường như lầm lì ít nói hơn, và… nó hung dữ hơn thì phải..?
Bình thường, Jimin rất hay bị bắt nạt, những người hầu vampire trong nhà thường sỉ nhục nó
Người hầu
Người hầu
1: Cái đồ chó hoang, được cô chủ mang về mà chẳng biết điều gì cả /cười khẩy/
Nó trước giờ với mấy lời đó hoàn toàn là chỉ cúi đầu chịu đựng, không để mọi người phật ý
Giờ thì…
Người hầu
Người hầu
1: Này chó hoang, bê đống đồ kia vào kho đi
Yu Jimin
Yu Jimin
… /liếc/
Cô không nói gì, lờ đi
Người hầu
Người hầu
1: Này! /nhíu mày/
Người hầu
Người hầu
1: Con điên kia! Mày điếc à?! /nói lớn/
Người hầu vốn là vampire, dòng máu mang chút ngạo mạng từ gốc, thấy kẻ mà bản thân coi là thấp kém coi thường như vậy, liền đẩy cô một cái thật mạnh
Dẫu vậy, cơ thể rắn chắc kia lại vững vàng đến lạ, ánh mắt nhìn vampire lạnh đi một tông, như nhìn người chết
Người hầu
Người hầu
AH! /rít lên/
*Nhoẹt…
Dạ thịt nát bươm, người hầu kia chết sững, mảng thịt lớn bên hông đã biết mất, xương sống lộ ra rắc gãy
Máu chảy thành dòng, thấm đẫm chiếc đệm lót trắng bên dưới
Người hầu
Người hầu
a..aa.. /gục xuống/
Vết thương ấy chắc chắn sẽ hồi phục, nhưng nỗi đau nó đem lại là thật, Jimin đá nhẹ lên cơ thể mềm oặt của vampire, lẩm bẩm chửi rủa
Yu Jimin
Yu Jimin
con mẹ… tao không nói gì là làm tới à? /trừng mắt/
Chân cô ghì chặt hơn, nghiến vào phần ngực đang phập phồng, gân xanh nổi rõ
Yu Jimin
Yu Jimin
mẹ nó…..mày nghĩ..mày là ai..?
Yu Jimin
Yu Jimin
rác rưởi…….mày còn không bằng một phần của chị ấy…. /lầm bầm/
Giọng cô lí nhí, nhưng sát khí toả ra là quá nhiều
Yu Jimin
Yu Jimin
… /quay đi/
Chẳng thèm nhìn nữa, cô quay đầu bước đi
Được một hai bước thì lại chậm dần, rồi dừng hẳn
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Minjeong đứng trên cầu thang, lạnh nhạt nhìn cảnh tượng đó, liếc từ cái thân ướt máu của người hầu rồi chuyển sang sói kia
Nàng chẳng nói gì, nhưng Jimin nhìn thấy nàng thì ánh mắt lập tức ướt át, tai cụp xuống, uất ức chăm chú vào bóng dáng vampire
Chỉ là Minjeong không hiểu, con sói kia là đang uất ức cái gì
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Hừ! /thở hắt/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Đến giờ mới lộ cái bẩn thỉu bừa bộn đó rồi sao? Quả nhiên là mấy con chó các ngươi theo gen cả lũ mà
Jimin nghe mà chẳng phản bác, hàng đồng tử đen láy lấp ló ánh nước, rồi bất chợt tối sầm, dường như vừa nhớ lại điều gì đó
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Dọn dẹp đi, xong lên đây
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Có việc cho mấy con chó như cô làm đấy /cười nhạt/
Yu Jimin
Yu Jimin
….
Jimin không nói, Minjeong cũng chẳng đợi, cất bước lên lầu, để lại cho cô mớ thịt bủn rủn đang èo oặt dưới đất
Yu Jimin
Yu Jimin
… /liếc xuống/
Yu Jimin
Yu Jimin
Tự xử đi, đồ hạ đẳng
Vứt cho cô hầu gái một câu, Yu Jimin chậm bước lên tầng, đặt chân vào căn phòng rộng lớn quen thuộc
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Hửm? /nhíu mày/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Nhanh thế à?
Yu Jimin
Yu Jimin
Lại là cái dáng vẻ ấy rồi
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ha!… /cười khẩy/
Miệng thì cười, lòng lại khó chịu, nàng không quen với việc bị lơ đi, nhất là khi người lơ nàng là con sói này
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Qua đây /ngoắc tay/
Bất động
Yu Jimin
Yu Jimin
Kim Minjeong
Kim Minjeong
NHANH! /bực/
Jimin thấy Minjeong đang tức giận thì lủi thủi đến trước mặt nàng mà quỳ xuống, như một thói quen
Minjeong ngoắc chân, ngực hơi ưỡn ra, kiêu ngạo, chiếc giường êm ái ở dưới khiến nàng thoải mái mà ánh nhìn Jimin có phần dịu đi
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Làm sao?
Yu Jimin
Yu Jimin
Kim Minjeong
Kim Minjeong
… /nhíu mày/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Sao, giận chuyện gì? /giọng dịu dần/
Bàn tay lạnh lẽo của nàng chạm vào gò má ấm nóng, nhẹ nhàng vuốt ve
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Lại gần đây chút /gãi nhẹ cằm cô/
Yu Jimin
Yu Jimin
… /dịch gần lại/
Nàng cho con cún kia dựa đầu vào đùi, đầu nó cọ nhẹ vào da thịt trắng nõn, mắt bắt đầu ngấn nước, đỏ hoe
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Sao lại giận? /vuốt ve/
Yu Jimin
Yu Jimin
hừ….chị.. /lẩm bẩm/
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị…chị không thích em…
Kim Minjeong
Kim Minjeong
….
Ồ, chỉ vì thế thôi hả?
Minjeong có chút bất lực, nhìn người đang dỗi vô lý kia mà không nỡ mắng, chỉ đành dịch mông lên một chút, cho cô dụi vào bụng
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Thật không?
Yu Jimin
Yu Jimin
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị…..chị cười.. với người khác…
Kim Minjeong
Kim Minjeong
“Người khác” á?
Ai cơ?
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị…hức!..
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị không thích em gì… /mếu/
Minjeong nhìn cảnh này mà đau đầu, nheo mắt lại đánh giá
Đến giờ nàng vẫn còn thắc mắc
Đây thực sự là Yu Jimin thuộc hoàng tộc nhà sói đó sao?
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ừ, đúng đấy, tôi chẳng thích cô đâu /cười nhạt/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Cô cũng giống mấy con chó đó thôi
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Bẩn.
Yu Jimin
Yu Jimin
K-không có…
Yu Jimin
Yu Jimin
Em khác họ mà! /ngẩng phắt đầu lên/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Ồ.. Vậy à? /nhếch môi/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Vậy tôi sẽ kiểm tra cô, được chứ? /híp mắt/
Jimin gật đầu mạnh, thấy nàng đứng lên thì lùi người ra một chút
Jimin đợi chờ, và rồi khựng lại, mắt mở to ngơ ngác, ánh nhìn mờ mịt bỗng nhiên sáng rực
Yu Jimin
Yu Jimin
Cô nhìn đến chăm chú, ai mà ngờ Minjeong kia lại táo bạo đến vậy, nàng là đã cởi quần đùi của mình ra, vứt qua một bên, thích thú đặt chân lên mặt Jimin, cười nhạt
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Nào, cún con… /nhướng mày/
Jimin đờ đẫn, chẳng hiểu thế nào mà mắt mở to, trợn trừng, gương mặt nóng bừng thở dốc, môi lướt trên đùi non trắng nõn, hàng mi dài cụp xuống, mê mẩn
Yu Jimin
Yu Jimin
ưm..~
Con sói hư hỏng hôn đến mức chính nó cũng bắt đầu mất đi lí trí, hai tay miết vào làn da mềm mà vuốt ve không dứt, đồng tử sọc lên một đường đỏ của dục vọng, chăm chú vào hang động đang bị che đi kia
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Chậc… quả nhiên… /nheo mắt/
Mặt vampire nọ hơi biến sắc, có chút thất vọng
Biết sao giờ? Vì Yu Jimin kia đã và đang bắt đầu cắm mặt vào chỗ ấy mà hít rồi
Vừa hít vừa thở đến mê muội, nước dãi chảy xuống mất kiểm soát, chóp mũi dài thẳng làm lún một phần bẹn, còn ánh mắt vốn tròn xoe thường ngày giờ nửa nhắm nửa mở, đọng sương
Hư hỏng! Con chó này quá hư hỏng
Yu Jimin
Yu Jimin
a.. /ngước lên nhìn/
Đồng tử nhoè sương đục ngầu của sói kia nhìn nàng, thế nhưng, đến khi Jimin nhận ra ánh mắt ấy lạnh nhạt cỡ nào, cô mơi gượng gạo đưa tay quệt dãi, vụng về như chưa từng lớn
Yu Jimin
Yu Jimin
Ưm… c-chị ơi…
Yu Jimin
Yu Jimin
Ch—
Yu Jimin
Yu Jimin
A!
Chưa kịp thanh minh, đầu cô đã bị kéo mạnh, đập thẳng vào cái chỗ ở giữa hai chân kia
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Không được liếm
Mùi dịch tình ngay lập tức tuôn trào nơi cánh mũi, Jimin đờ cả người, bị giữ lại giữa hai háng người kia mà không khỏi kích thích
Con mẹ nó… con mẹ nó điên thật…
Jimin sướng đến mức phần dưới cương cứng, sưng lên đau đớn rồi
Yu Jimin
Yu Jimin
Ưm…
Khó ở chỗ, cô không được liếm, không được xé…
Jimin thật muốn đè nàng xuống mà mút, nhưng tiếc nỗi, nếu thực sự làm vậy, Minjeong của cô sẽ giận cô chết mất
Không sao cả…
Yu Jimin
Yu Jimin
Chị ơi..~
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Gì?
Yu Jimin
Yu Jimin
Em..thích chị lắm… /tít mắt/
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Con chó dẻo mỏ
Kim Minjeong
Kim Minjeong
Lắm chuyện
Minjeong cũng chịu thôi, nàng sẽ chẳng nói đâu
Sẽ chẳng nói rằng nàng cũng thấy vậy
Ít nhất là ổn khi bên cạnh sói này
End Shorts.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play