[MasonB] Dưới Tán Cây Phượng
Chap 1: Những chiếc thùng carton và bữa tối mang vị cô đơn
t/g bị ảo otp
Hong biết nói gì cạa
18:30 – Buổi hoàng hôn nhuộm màu tím thẫm lên những khung cửa kính.
Căn chung cư mới của Bách, nằm ở tầng 15 của một tòa nhà hướng ra trục đường chính ồn ào.
Căn hộ rộng hơn 100 mét vuông nhưng trống trải đến mức mỗi bước chân của Bách đều tạo ra tiếng vang khô khốc trên sàn gỗ công nghiệp.
Khắp phòng khách, những chiếc thùng carton to nhỏ xếp chồng lên nhau thành những ngọn tháp nhấp nhô, trên thân thùng dán băng dính chằng chịt với những dòng chữ ghi vội bằng bút lông: "Đồ bếp", "Phòng ngủ mẹ", "Sách cũ".
Mọi thứ ở đây đều toát lên vẻ vội vã, như thể người chủ của nó chỉ muốn tống khứ quá khứ vào những chiếc hộp giấy càng nhanh càng tốt.
Mẹ Bách đứng ở ban công, tay cầm điện thoại, tay kia cầm điếu thuốc lá cháy dở.
Tiếng bà nói chuyện với luật sư về việc phân chia tài sản sau ly hôn lúc cao vút, lúc lại trầm xuống đầy mệt mỏi.
Bà không nhìn vào trong nhà, ánh mắt bà mải miết đuổi theo ánh đèn xe rực rỡ dưới đường, như muốn tìm một lối thoát khỏi thực tại.
Bách ngồi ở bàn ăn – thực chất chỉ là một chiếc bàn xếp tạm bợ vì bộ bàn ghế gỗ sang trọng ở nhà cũ đã bị bố cậu mang đi. Trước mặt cậu là một bát mì tôm úp vội, sợi mì đã nở, nước dùng nguội ngắt đóng một lớp màng mỏng trên bề mặt.
Mùi nhựa mới của căn nhà, mùi khói thuốc nhạt nhòa của mẹ và mùi vị công nghiệp của bữa tối trộn lẫn vào nhau, tạo thành một loại áp lực đè nặng lên lồng ngực cậu.
Cậu cầm đôi đũa lên rồi lại đặt xuống. Ký ức về những bữa cơm gia đình có tiếng cười, có mùi thức ăn thơm nức của người giúp việc cũ hiện về, rồi nhanh chóng bị tiếng cãi vã qua điện thoại của mẹ dập tắt.
Bách đẩy bát mì ra xa, đứng dậy vớ lấy chiếc áo khoác treo trên vách tường.
Mẹ Bách
//Giọng khản đặc, quay đầu lại// Bách, con đi đâu đấy? Tối muộn rồi, mẹ không muốn phải gọi điện tìm con ở đồn cảnh sát đâu.
Nguyễn Xuân Bách
//Cố gắng giữ giọng bình thản// Con đi dạo. Ở đây khó thở quá.
Mẹ Bách
//Thở dài, dụi tắt điếu thuốc// Mẹ xin lỗi. Chờ mẹ ổn định việc ở chi nhánh mới, mẹ sẽ nấu cơm tử tế cho con. Chúng ta cần thời gian để quên đi nơi cũ, con hiểu không?
Nguyễn Xuân Bách
//Khựng lại ở cửa, không quay đầu// Mẹ muốn quên, nhưng con thì không chắc mình muốn bắt đầu lại ở một nơi lạ hoắc này
Cậu bước ra ngoài, tiếng cửa đóng sầm lại như một dấu chấm hết cho cuộc đối thoại gượng ép.
Trong thang máy đi xuống, Bách nhìn bóng mình trong gương – một cậu thiếu niên với đôi mắt thâm quầng và mái tóc rối. Cậu ghét sự đổ vỡ này, ghét cái cách người lớn nhân danh "hạnh phúc mới" để ném cậu vào một môi trường xa lạ.
Đôi chân cậu bước vô định trên vỉa hè, lách qua dòng người hối hả. Và rồi, không hiểu sao, cậu lại đứng trước cổng trường cấp 3 mình vừa mới chuyển đến.
Qua khe cửa sắt, tán cây phượng già đứng im lìm trong bóng tối như một gã khổng lồ hiền từ.
Bách trèo qua bức tường thấp ở phía sau, tìm đến gốc cây quen thuộc.
Chỉ có ở đây, bên cạnh sự tĩnh lặng của thiên nhiên và mùi nhựa cây ngai ngái, cậu mới thấy mình thực sự được thở. Cậu nhắm mắt lại, chờ đợi một tiếng bước chân quen thuộc của ai đó cũng đang trốn chạy thế giới giống như mình.
Chap 2: Kẻ trốn chạy gặp người ẩn mình
t/g bị ảo otp
Cutee khum 🤗
Tiếng đế giày của Bách nện trên mặt sân xi măng vang lên những âm thanh khô khốc.
Trường học về đêm không hề đáng sợ như đám học sinh vẫn thêu dệt, nó chỉ mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng. Những dãy hành lang tối om, những cánh cửa lớp đóng kín mít như những cái miệng khổng lồ đang ngủ say.
Bách băng qua dãy phòng học, tiến thẳng về phía góc sân sau – nơi cây phượng vĩ già nua đang xòe tán rộng che khuất một khoảng trời đầy sao.
Cậu cứ ngỡ đêm nay chỉ có mình mình cùng với sự cô đơn, nhưng khi vừa bước tới gần gốc cây, một đốm sáng nhỏ từ màn hình điện thoại hắt lên khiến Bách khựng lại.
Dưới gốc phượng, Công đang ngồi bệt trên nền cỏ, lưng tựa vào thân cây xù xì.
Cậu vẫn mặc nguyên bộ đồng phục chỉnh tề, nhưng chiếc cà vạt đã được nới lỏng, đôi kính cận đặt sang một bên.
Trông Công lúc này không giống một vị lớp trưởng mẫu mực, cứng nhắc mà giống một bức tượng sáp đang dần tan chảy dưới sức ép của bóng tối.
Nguyễn Xuân Bách
Lớp trưởng cũng biết đi bụi à?
Bách lên tiếng, giọng khàn đặc vì dư vị của bữa tối nghẹn đắng.
Công giật mình, vội vàng quờ quạng tìm chiếc kính đeo lên mắt. Khi nhận ra đó là Bách, sự đề phòng trong ánh mắt cậu dịu xuống, nhưng thay vào đó là một vẻ bối rối khó tả.
Nguyễn Thành Công
Tôi chỉ... không muốn về nhà ngay.
Công đáp, giọng nhỏ đến mức suýt bị tiếng ve sầu muộn màng nuốt chửng.
Bách không xin phép, cậu ngồi xuống bên cạnh Công, khoảng cách vừa đủ để cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ người đối diện. Cậu rút từ trong túi áo khoác ra một chiếc tai nghe, đưa một bên cho Công.
Nguyễn Xuân Bách
Nghe không? Nhạc của những kẻ thua cuộc đấy.
Công ngần ngại một chút rồi đưa tay nhận lấy. Giai điệu của một bản Post-rock không lời vang lên, âm thanh của tiếng guitar điện kéo dài lê thê, trầm buồn nhưng đầy nội lực.
Cả hai không ai nói với ai lời nào.
Họ ngồi đó, giữa mùi nhựa cây ngai ngái và tiếng gió rít qua những tán lá phượng xào xạc.
Bách nhìn lên những cành phượng khẳng khiu, chợt thấy mình và Công chẳng khác gì những chiếc lá trên cây kia: trông thì xanh tốt, nhưng chỉ cần một cơn gió mạnh của "trách nhiệm" hay "bi kịch gia đình" thổi qua, cả hai sẽ rụng rơi và bị giẫm nát dưới chân người qua đường.
Nguyễn Thành Công
Tại sao cậu lại chọn ngồi đây?
Công đột ngột phá tan sự im lặng.
Nguyễn Xuân Bách
Vì ở đây tối.
Nguyễn Xuân Bách
Tối đến mức tôi không phải nhìn thấy khuôn mặt hối lỗi của mẹ, cũng không phải nhìn thấy đống thùng carton nhắc nhở rằng tôi đã mất đi một gia đình. Còn cậu?
Công im lặng rất lâu, lâu đến mức Bách tưởng cậu đã ngủ quên. Cuối cùng, Công mới chậm rãi nói:
Nguyễn Thành Công
Vì ở đây, tôi không cần phải là "niềm tự hào" của ai cả. Cây phượng này không biết chấm điểm, nó cũng chẳng quan tâm tôi có đứng nhất khối hay không.
Trong khoảnh khắc ấy, Bách nhận ra sự trầm tính của Công không phải bản chất, mà là một lớp vỏ bảo vệ được dựng lên sau bao nhiêu năm bị xã hội nhào nặn. Một kẻ trốn chạy khỏi quá khứ, một người ẩn mình khỏi thực tại. Hai tâm hồn vụn vỡ vô tình va vào nhau dưới một tán cây đang chờ mùa nở hoa.
Đêm hôm đó, họ ngồi bên nhau đến tận khi bảo vệ đi tuần tra vòng cuối. Khi chia tay ở cổng trường, Bách nhìn Công, lần đầu tiên cậu thấy đôi mắt sau lớp kính kia có chút ánh sáng.
Nguyễn Xuân Bách
Mai gặp lại ở lớp chứ, máy phát thanh?
Công khẽ gật đầu, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi.
Nguyễn Thành Công
Đừng đi học muộn nữa, tôi không muốn phải ghi tên cậu vào sổ lần nữa đâu.
Chap 3: Những vệt mực lem trên trang giấy trắng
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua những ô cửa kính của lớp 12A1, mang theo cái oi nồng đặc trưng của những ngày chuẩn bị bước vào mùa hạ.
Trong lớp, tiếng lật giấy, tiếng bút bi lạch cạch và tiếng xì rào bàn tán về bài kiểm tra khảo sát chất lượng vừa rồi tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Công ngồi ở vị trí bàn đầu, lưng thẳng tắp như một thước kẻ.
Trước mặt cậu là bài thi môn Toán đạt điểm 9.8 – một con số mà bất cứ ai cũng mơ ước, nhưng đôi chân mày của Công vẫn nhíu chặt.
Cậu nhìn vào vệt mực đỏ chót của giáo viên khoanh tròn một lỗi trình bày nhỏ ở cuối bài. Chỉ vì thiếu một bước kết luận mà cậu mất đi điểm tuyệt đối.
Nam
Này lớp trưởng, lại đứng nhất khối rồi chứ gì? Đưa bọn này xem với nào!
Nam, một cậu bạn trong nhóm "con nhà người ta" thường ngồi quanh Công, vỗ mạnh vào vai cậu.
Công chưa kịp phản ứng, bài thi đã bị giật khỏi tay. Đám bạn xúm lại soi mói, những lời khen ngợi vang lên nhưng mang theo một áp lực vô hình.
Họ không khen Công giỏi, họ đang tự nhắc nhở nhau rằng Công là một cái mốc mà họ phải vượt qua, hoặc là một tấm gương để bố mẹ họ mang ra so sánh.
học sinh nữ
9.8 à? Vẫn thua anh cả khóa trên năm ngoái nhỉ. Cố lên nhé Công, không là thầy chủ nhiệm lại nhắc nhở đấy.
Một tiếng cười đùa vang lên khiến lòng Công thắt lại. Cậu ghét cái cách người ta định nghĩa giá trị của cậu qua những con số sau dấu phẩy.
Ở dãy bàn cuối, Bách quan sát tất cả qua khe hở của chiếc mũ hoodie đang trùm sụp xuống đầu.
Cậu thấy cái siết tay chặt đến trắng bệch của Công dưới gầm bàn.
Bách đứng dậy, tiếng ghế gỗ kéo lê trên sàn nhà tạo ra một âm thanh chói tai, cắt ngang cuộc vui của đám học sinh bàn đầu.
Cậu thong thả bước lên phía trên, đi ngang qua chỗ Công và tiện tay giật lại tờ bài thi từ tay Nam.
Nguyễn Xuân Bách
Điểm số của người ta chứ có phải tờ rơi quảng cáo đâu mà truyền tay nhau lắm thế?
Ánh mắt bất cần của Bách quét qua đám đông.
Nam
Cậu... cậu là học sinh mới, biết cái gì mà nói? Bọn tôi là bạn thân của Công.
Nam lắp bắp, hơi chùn bước trước khí thế của Bách.
Nguyễn Xuân Bách
Bạn thân hay là mấy cái bóng ký sinh?
Bách thả tờ bài thi xuống bàn Công, rồi nhìn thẳng vào mắt cậu lớp trưởng đang ngẩn ngơ.
Nguyễn Xuân Bách
Lớp trưởng, đi xuống văn phòng lấy sổ đầu bài với tôi. Thầy chủ nhiệm gọi.
Công biết thừa là Bách đang nói dối, vì thầy chủ nhiệm đang đi họp ở sở.
Nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm và có chút ngông cuồng của Bách, Công thấy một lối thoát. Cậu vội vàng thu dọn bút thước, đứng dậy đi theo Bách ra khỏi lớp, bỏ lại sau lưng những ánh mắt ngơ ngác và những tiếng xì xào.
Họ không đi xuống văn phòng.
Bách đưa Công đi ngược lên sân thượng của dãy nhà C – một nơi vốn dĩ bị khóa nhưng bằng cách nào đó Bách đã có chìa khóa (hoặc cậu đã phá khóa từ bao giờ).
Gió từ trên cao thổi lồng lộng, làm tung bay vạt áo đồng phục của Công.
Bách tựa lưng vào lan can, rút từ trong túi ra hai hộp sữa giấy, ném cho Công một hộp.
Nguyễn Xuân Bách
Hít thở đi. Ở dưới đó lâu quá, tôi sợ cậu quên mất cách dùng phổi để thở rồi đấy.
Bách vừa hút sữa vừa nói.
Công cầm hộp sữa, cảm nhận cái lạnh từ vỏ hộp thấm vào lòng bàn tay đang nóng bừng vì căng thẳng. Cậu nhìn xuống sân trường, nơi cây phượng già bắt đầu lốm đốm những nụ hoa nhỏ xíu còn xanh mướt.
Nguyễn Thành Công
Cảm ơn cậu... lúc nãy.
Nguyễn Xuân Bách
Khỏi đi. Tôi chỉ là không chịu nổi mấy cái mặt nạ giả tạo đó thôi.
Bách quay sang nhìn Công.
Nguyễn Xuân Bách
Mà này, 9.8 với 10 thì khác gì nhau? Cậu định dùng 0.2 điểm đó để đổi lấy một cuộc đời vui vẻ hơn à?
Công lặng người. Câu hỏi của Bách thô lỗ, thẳng thắn nhưng lại đâm trúng cái u nhọt mà Công vẫn luôn che giấu. Cậu nhìn vệt mực đỏ trên bài thi trong tay, rồi bất ngờ vò nát tờ giấy, ném nó vào góc sân thượng.
Nguyễn Thành Công
Không khác gì cả. Chỉ là... tôi sợ nếu tôi không hoàn hảo, tôi sẽ chẳng còn là ai cả.
Bách cười, một nụ cười không hề có sự chế nhạo.
Nguyễn Xuân Bách
Cậu vẫn là Công. Là cái người tối qua ngồi dưới gốc phượng nghe nhạc rock cùng tôi. Thế là đủ rồi.
Trong phút chốc, Công thấy bầu trời trên cao dường như rộng hơn một chút.
Những vệt mực lem trên trang giấy không còn quan trọng bằng vệt nắng đang nhảy múa trên vai người bạn mới đứng cạnh bên.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play