“Yêu Lại Từ Đầu, Nhưng Là Với Em”
*1Gặp Lại
Mưa rơi nhẹ, từng hạt nhỏ đập lên vai áo Hoàng Đức Duy.
Cậu đứng lặng trước cửa công ty, tay siết chặt chiếc túi tài liệu. Thành phố này rộng như vậy… vậy mà vẫn đủ nhỏ để cậu gặp lại người mình không muốn gặp nhất.
Nguyễn Quang Anh
“Đức Duy.”
Giọng nói ấy vang lên phía sau.
Cả người cậu khựng lại.
Ba năm rồi… vậy mà chỉ cần một câu gọi tên, mọi thứ trong cậu vẫn rối tung như cũ.
Cậu quay lại.
Nguyễn Quang Anh vẫn đứng đó — cao hơn một chút, trưởng thành hơn, ánh mắt vẫn lạnh như ngày nào.
Đức Duy cố giữ giọng bình tĩnh.
Hoàng Đức Duy
Anh về rồi à?
Quang Anh nhìn cậu, ánh mắt dừng lại hơi lâu
Nguyễn Quang Anh
“Ừ. Không ngờ lại gặp em ở đây.”
Hoàng Đức Duy
Anh làm ở đây.”
Không khí rơi vào im lặng.
Cuối cùng, Quang Anh lên tiếng
Nguyễn Quang Anh
“Em… vẫn ổn chứ?”
Đức Duy bật cười nhẹ, nhưng trong mắt lại không có ý cười:
Hoàng Đức Duy
Anh thấy sao?”
Quang Anh không trả lời.
Vì cậu gầy đi. Vì ánh mắt cậu không còn sáng như trước.
Và vì… rõ ràng là cậu chưa từng quên.
Những ngày sau đó
Hai người bắt đầu gặp nhau thường xuyên hơn.
Cùng một công ty. Cùng một tầng. Cùng một hành lang.
Nhưng lại như hai người xa lạ.
Cho đến một buổi tối…
Đức Duy ngồi một mình trong phòng làm việc, đầu óc quay cuồng vì cơn sốt.
Nguyễn Quang Anh
“Em vẫn chưa về?”
Hoàng Đức Duy
“Không liên quan đến anh.”
Quang Anh bước lại gần, đặt tay lên trán cậu.
Nguyễn Quang Anh
“…Sốt rồi.”
Đức Duy lập tức gạt tay anh ra:
Hoàng Đức Duy
“Đừng động vào tôi.”
Quang Anh khựng lại một giây, rồi thở dài
Nguyễn Quang Anh
Em lúc nào cũng cứng đầu như vậy à?”
Hoàng Đức Duy
Còn anh thì lúc nào cũng thích xen vào chuyện người khác.”
Không khí căng thẳng.
Nhưng Quang Anh không rời đi.
Anh lặng lẽ rót nước, đặt thuốc xuống trước mặt cậu.
Nguyễn Quang Anh
Uống đi.”
Giọng anh trầm xuống.
Cậu im lặng.
Một lúc sau, vẫn là Quang Anh nói tiếp, nhẹ hơn
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy.”
Nguyễn Quang Anh
Đừng làm mình bệnh nặng thêm.”
Không hiểu sao, câu nói đó lại khiến tim cậu chùng xuống.
Cậu cầm lấy thuốc, uống.
Quang Anh khẽ cười
Nguyễn Quang Anh
Nghe lời vậy có phải tốt hơn không?”
Hoàng Đức Duy
//quay mặt đi// “Đừng nghĩ tôi nghe lời anh.”
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì cứ coi như em nể tôi một chút.”
Sự thật năm đó
Một buổi tối khác.
Mưa lại rơi.
Hai người trú dưới mái hiên — giống hệt lần đầu gặp lại.
Quang Anh lên tiếng trước:
Nguyễn Quang Anh
“Tin nhắn năm đó… là thật sao?”
Hoàng Đức Duy
//Cứng người.//
“Anh vẫn còn tin nó à?”
Nguyễn Quang Anh
“Anh muốn nghe em nói.”
Cậu bật cười, giọng nghẹn lại:
Hoàng Đức Duy
“Em nói thì anh sẽ tin sao?”
Quang Anh im lặng.
Đức Duy nhìn thẳng vào anh, mắt đỏ lên: “
Hoàng Đức Duy
“Em không phản bội anh.”
#2 Giải Hoà
Hoàng Đức Duy
Em chưa từng gửi tin nhắn đó.”
Quang Anh chết lặng.Mọi thứ trong đầu anh như vỡ ra.
Nguyễn Quang Anh
“Chưa từng.”
Nguyễn Quang Anh
“Vậy tại sao…?”
Hoàng Đức Duy
Anh không hỏi.”
Hoàng Đức Duy
// cắt ngang// “Anh chọn rời đi.”
Không gian chìm trong tiếng mưa.
Nguyễn Quang Anh
Anh tưởng em không cần anh nữa
Hoàng Đức Duy
Còn em tưởng anh chưa từng tin em
Quang Anh bước tới nắm lấy tay cậu lần này Duy không giật ra ngay
Nguyễn Quang Anh
Cho anh cơ hội
Nguyễn Quang Anh
Một lần thôi
Hoàng Đức Duy
Chúng ta không quay lại được nữa đâu
Hoàng Đức Duy
Bởi vì anh không muốn quay lại
Cậu ngẩng lên
Quang Anh nhìn thẳng vào mắt cậu từng chữ rõ ràng
Nguyễn Quang Anh
Anh muốn bắt đầu lại
Hoàng Đức Duy
Em sợ//nói nhỏ//
Quang Anh siết tay cậu chặt hơn
Nguyễn Quang Anh
Anh cũng sợ
Nguyễn Quang Anh
Sợ mất em thêm lần nữa
Im lặng
Rất lâu sau
Đức Duy khẽ tựa đầu vào vai anh giọng nhỏ như gió
Hoàng Đức Duy
Vậy... Thử lại lần nữa
Quang Anh khẽ cười vòng tay ôm lấy cậu
Nguyễn Quang Anh
lần này anh sẽ không buông nữa
họ không quay lại như trước không còn là hai người ngây Ngô của quá khứ mà là hai người đã từng mất nhau nên biết cách chửi nhau hơn
Một buổi sáng, Quang Anh kéo Đức Duy lại gần, khẽ hỏi:
“Em có hối hận không?”
Đức Duy nhìn anh, cười nhẹ:
“Không.”
“…Vì lần này—”
Cậu nắm lấy tay anh.
“—là yêu lại từ đầu.”
“Nhưng là với đúng người.”
một buổi sáng qua ngành kéo Đức Duy lại gần khẽ hỏi
Nguyễn Quang Anh
Em có hối hận không
Đức Duy nhìn anh cười nhẹ
Hoàng Đức Duy
Là yêu lại từ đầu
Hoàng Đức Duy
nhưng là với đúng người
*3 tập làm người yêu
sáng hôm sau Đức Duy tỉnh dậy với một cảm giác rất lạ nhẹ và ấm có mở mắt ra nhìn trần nhà và dây rồi chợt nhớ ra tối qua cầu vượt vậy mặt hơi đỏ
điện thoại luôn lên đúng lúc đó
Đức Duy nhìn tin nhắn chần chừ vài giây rồi mới trả lời
chưa đầy ba giây Quang Anh đã kêu mở cửa Cậu còn chưa kịp phản ứng đã vang lên
Quang Anh đứng đó tay cầm hai ly cà phê
Nguyễn Quang Anh
chào buổi sáng
Hoàng Đức Duy
anh bị gì vậy
Nguyễn Quang Anh
bạn trai mang đồ ăn sáng đến thì có vấn đề gì
Hoàng Đức Duy
ai là bạn trai anh
Quang anh bước vào rất tự nhiên
Nguyễn Quang Anh
chẳng phải tối qua em đồng ý rồi sao
Đức Duy lập tức quay mặt đi
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ nói thử lại thôi mà
Nguyễn Quang Anh
ừ thì thử làm bạn trai em
Hoàng Đức Duy
anh đừng có tự tiện
anh đặt cà phê xuống bàn quay sang nhìn cậu giọng trầm xuống
Nguyễn Quang Anh
vậy em nói đi Cho anh làm gì
Đức Duy im lặng tay bắt đầu đỏ lên một lúc sau cậu lầm bầm
Hoàng Đức Duy
thì thử hẹn hò
Quang Anh bật cười mắt dịu hẳn
rồi Anh cúi xuống ghé sát tai cậu
Nguyễn Quang Anh
vậy thì từ nay trở đi anh sẽ theo đuổi em lại từ đầu
buổi trưa tại công ty Đức Duy đang ngồi ăn thì một đồng nghiệp nữ Tiến lại gần
Quỳnh Chi
Duy ơi tối nay cậu rảnh không đi ăn với mình nha
Cậu còn chưa kịp trả lời một bàn tay đặt xuống bàn
Nguyễn Quang Anh
không rảnh
giọng Quang anh lạnh tanh cô gái giật mình
Quang anh nhìn thẳng vào mắt Quỳnh Chi
Nguyễn Quang Anh
Cậu ấy có hẹn rồi
Hoàng Đức Duy
//nhíu mày// Anh-
Nguyễn Quang Anh
em không có hẹn với anh à
Nguyễn Quang Anh
vậy bây giờ có rồi
cô gái kia nhìn hai người như truyện vội cười gượng rồi rời đi
không khí im lặng vài giây Đức Duy que sang giọng thấp
Hoàng Đức Duy
anh làm vậy là sao
Quang Anh chống tay lên bàn nhìn cậu
Hoàng Đức Duy
Anh bị điên à
Nguyễn Quang Anh
điên vì em
Đức Duy cứng họng mặt bắt đầu nóng lên
Hoàng Đức Duy
đừng nói mấy câu đó trước đám đông người
Nguyễn Quang Anh
vậy về nhà nói
tối hôm đó hai người ngồi trong quán ăn nhỏ không ra yên tĩnh ánh Đèn vàng diệu Quang Anh nhìn cậu
Nguyễn Quang Anh
em ăn ít vậy
Nguyễn Quang Anh
trước đây em ăn nhiều hơn
Hoàng Đức Duy
//khựng lại// anh còn nhớ à
Nguyễn Quang Anh
//cười nhẹ// Anh nhớ hết
Nguyễn Quang Anh
nhớ cả nụ cười của em đã làm anh xao xuyến
Download MangaToon APP on App Store and Google Play