〘Anh Trai Say Hi〡ATSH〙Từng Ngày Yêu Em
Chap⁰¹
『Tình yêu đến ngọt ngào yêu áng mây trên cao
Tình yêu khẽ thì thầm anh thích em ra sao
Tình yêu muốn nồng nàn như sóng xô dạt dào khắp muôn nơi
Từng ngày cô đơn xé đôi hạ thu đông khẽ trôi
Cạnh bên em anh sẽ thôi u sầu
Lại làm cho anh càng thấy yêu em
Lại làm mình ngất ngây nghẹn ngào từng phút giây
Cả bầu trời ngày hôm ấy bỗng như thu lại
Nhẹ nhàng rồi dắt tay
Anh ngỏ lời muốn em sẽ là của anh sau này 』
Ánh đèn vàng ấm áp lan tỏa khắp căn hộ cao cấp tại trung tâm Sài Gòn, nơi tách biệt hẳn với sự xô bồ, náo nhiệt ngoài kia. Kim đồng hồ đã điểm hơn 2 giờ sáng. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng lạch cạch đều đặn từ bàn phím và tiếng rè nhẹ đặc trưng của dàn loa kiểm âm đang hoạt động hết công suất.
Bùi Trường Linh khẽ thở dài, nhưng khóe môi lại vô thức cong lên. Anh cúi xuống nhìn "vật nhỏ" đang cuộn tròn trong lòng mình. Ngọc An đã ngủ say từ bao giờ. Ban đầu, cô nàng chỉ định ngồi cạnh xem anh phối khí cho bản demo mới, nhưng cơn buồn ngủ của một ngày chạy show mệt mỏi đã kéo cô vào giấc nồng ngay trên ghế sofa. Không nỡ đánh thức, Linh đã bế thốc cô lên, để cô dựa hẳn vào lồng ngực mình trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc.
Sự chênh lệch hình thể giữa cả hai luôn là đề tài khiến bạn bè trêu chọc, nhưng lại là sự bù trừ hoàn hảo trong mắt Linh. Với chiều cao 1m85, sải tay dài và bờ vai rộng, anh bao trọc lấy thân hình nhỏ nhắn chỉ vỏn vẹn 1m55 của Ngọc An.
Chiếc áo phông oversize của Linh mặc trên người cô trông chẳng khác nào một chiếc váy ngủ, che khuất cả đôi chân ngắn trắng ngần, khiến cô trông càng nhỏ bé và cần được bảo vệ hơn bao giờ hết. Anh với tay lấy chiếc chăn mỏng, cẩn thận đắp lên lưng cô, chắn đi luồng hơi lạnh từ máy điều hòa.
Họ đều đã 27 tuổi. Cái tuổi mà người ta bắt đầu lo toan về sự nghiệp vững chắc và những dự định tương lai xa xôi. Nhưng với Linh và An, thời gian dường như được tính bằng một thước đo khác.
Ngọc An yêu Trường Linh tròn 10 năm. Đó là 10 năm từ những ngày đầu ngây ngô của tuổi 17, khi cô lần đầu biết rung động trước chàng trai lãng tử với cây đàn guitar. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau con số đó, Trường Linh đã đơn phương dành tình cảm cho cô suốt 12 năm. Anh đã yêu cô từ khi cả hai còn là những cô cậu học trò lớp 10, yêu từ cái cách cô cười híp mắt cho đến khi cô trở thành một ca sĩ nổi tiếng đứng trên sân khấu rực rỡ ánh đèn.
Đối với Linh, Ngọc An không chỉ là người yêu, cô là cảm hứng, là "nàng thơ" duy nhất trong mọi bản nhạc anh viết. Dù giờ đây cô đã là một ngôi sao, là "em bé" của hàng triệu người hâm mộ, thì khi trở về căn hộ này, cô vẫn chỉ là người con gái nhỏ bám dính lấy anh không rời, là người có thể ngủ quên ngon lành ngay cả khi anh đang gõ những nhịp trống bass mạnh mẽ nhất.
Linh đeo tai nghe một bên để vừa có thể kiểm soát âm thanh, vừa lắng nghe được tiếng thở đều đều của người yêu. Một tay anh lướt trên trackpad, tay kia giữ chặt eo An để cô không bị trượt ngã.Đột nhiên, Ngọc An cựa mình. Cô dụi đầu vào hõm cổ anh, lầm bầm gì đó không rõ chữ.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Linh... xong chưa anh
Giọng cô khàn đặc vì ngái ngủ, mang theo chút nũng nịu đặc trưng.
Bùi Trường Linh⁹⁹
Sắp xong rồi, em ngủ tiếp đi. Anh bế vào giường nhé?// khẽ nói //
Linh thì thầm, giọng trầm ấm như tiếng đàn cello, anh khẽ hôn lên trán cô.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Không... muốn ở đây cơ. Nghe anh làm nhạc mới dễ ngủ... // lắc đầu, ôm eo anh. //
Trường Linh bất lực nhưng đầy sủng ái. Anh tiếp tục công việc của mình. Bản nhạc lần này là một bản ballad mang âm hưởng lofi, chậm rãi và tình tứ. Anh chợt nảy ra một ý tưởng, thay đổi một vài nốt cao thành những quãng trầm hơn, giống như cách anh đang vỗ về cô lúc này.
Làm người yêu của một ca sĩ nổi tiếng không hề dễ dàng, nhất là khi cả hai đều hoạt động trong giới nghệ thuật. Có những ngày An đi diễn tỉnh cả tuần, có những đêm Linh vùi mình trong phòng thu đến mức quên ăn. Nhưng suốt hơn một thập kỷ qua, sợi dây liên kết giữa họ chưa bao giờ lỏng lẻo.
Năm 27 tuổi, họ không còn những ghen tuông bồng bột. Thay vào đó là sự thấu hiểu lặng lẽ. An hiểu rằng khi Linh im lặng là lúc anh đang dồn hết tâm tư vào âm nhạc. Linh hiểu rằng sau những bộ cánh lộng lẫy và lớp trang điểm cầu kỳ trên sân khấu, An chỉ cần một bát mì nóng và một vòng tay ấm áp tại nhà.
Linh nhìn xuống màn hình máy tính, lưu lại file dự án với cái tên: "Home_An_2026".
Anh tắt bớt các thiết bị ngoại vi, không gian chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của buổi sớm mai. Khẽ khàng, Linh bế bổng Ngọc An dậy. Cô nàng nhỏ bé đến mức anh cảm thấy như mình đang ôm một đám mây.
Bùi Trường Linh⁹⁹
Chúng ta đi ngủ thôi, bé con.
Bước vào phòng ngủ, anh đặt cô xuống tấm nệm êm ái. Ngọc An theo bản năng quờ quạng tìm hơi ấm, cho đến khi chạm được vào tay anh mới chịu nằm yên. Linh nằm xuống bên cạnh, nhìn ngắm gương mặt thanh tú của người con gái đã đi cùng mình gần nửa đời người. 2 năm tình đơn phương và trọn vẹn, 10 năm danh chính ngôn thuận bên nhau ,con số ấy vẫn sẽ tiếp tục tăng lên, tỉ lệ thuận với những bản tình ca anh viết cho riêng cô.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn bắt đầu chuyển mình cho một ngày mới, nhưng trong căn phòng này, thời gian như ngưng đọng, chỉ còn lại nhịp đập của hai trái tim đã quá đỗi thân thuộc.
Chap⁰²
『Anh toàn thu mình vào trong bao lắng lo mệt nhoài
Ưu phiền trên vai, chẳng thể đợi chờ tương lai
Em thì luôn xinh đẹp như muôn đóa hoa ngọt ngào
Tự hỏi vì sao nàng phải lựa chọn thương ai
Bầu trời đêm cứ yên bình, ngàn vì sao vẫn lung linh
Chỉ còn lại mỗi anh chẳng thể ngưng nghĩ suy về em
Tự đặt ra những câu hỏi dù ngày mai có phai phôi
Nguyện cho vay trái tim mà chẳng cần thiết em trả lời』
Ánh nắng ban mai của Sài Gòn len lỏi qua khe rèm cửa màu xám tro, nhảy múa trên tấm thảm lông mềm mại. Kim đồng hồ đã nhích dần sang con số 9. Đối với giới nghệ sĩ thường xuyên thức khuya làm nhạc như Linh hay đi diễn đêm như An, đây mới thực sự là lúc bắt đầu ngày mới.
Trường Linh đã thức dậy từ sớm. Anh nhẹ nhàng gỡ cánh tay nhỏ nhắn đang ôm chặt lấy mình, đắp lại chăn cho "em bé" rồi mới lặng lẽ rời giường. Sau một đêm vùi đầu vào những giai điệu, việc đứng trong căn bếp nhỏ, tự tay chuẩn bị bữa sáng cho người mình yêu suốt 12 năm qua là cách anh tìm lại sự cân bằng.
Bùi Trường Linh⁹⁹
An ơi, dậy thôi em...
Linh đứng ở cửa phòng ngủ, giọng nói trầm thấp, dịu dàng vang lên. Anh không gọi to, chỉ đủ để đánh thức một tâm hồn còn đang lơ lửng trong giấc mộng.Từ trong chăn, một cái đầu nhỏ xù xì thò ra, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, giọng nói ngái ngủ nũng nịu hết mức.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Ưm... cho em 5 phút nữa thôi... chỉ 5 phút thôi mà...
Linh bật cười, lắc đầu bất lực. Anh quá quen với cái "5 phút" mang tính chất huyền thoại này của Ngọc An. Nó có thể biến thành 15 phút, 30 phút hoặc cho đến khi anh vào tận nơi bế xốc cô nàng dậy mới thôi. Nhưng hôm nay, anh có một "vũ khí" bí mật để kéo cô ra khỏi giường.
Hơn 20 phút sau, khi nồi nước dùng bắt đầu tỏa hương thơm nồng nàn của quế, hồi và gừng nướng, Ngọc An cuối cùng cũng chịu xuất hiện.
Cô nàng bước ra khỏi phòng với dáng vẻ lờ đờ, mái tóc dài hơi rối nhẹ, chiếc áo phông của Linh đêm qua giờ vẫn còn trên người, dài lướt thướt khiến cô trông càng nhỏ bé hơn giữa không gian căn hộ rộng lớn. Nhưng điều khiến Linh ngay lập tức nhíu mày chính là đôi bàn chân trắng ngần, nhỏ xíu của cô đang tiếp xúc trực tiếp với mặt sàn đá hoa cương lạnh ngắt.
Bùi Trường Linh⁹⁹
An! Dép của em đâu?
Linh vừa tắt bếp, vừa nghiêm giọng hỏi nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự xót xa.Ngọc An giật mình, nhìn xuống chân mình rồi cười hì hì, gãi đầu.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Em quên... tại mùi phở thơm quá làm em quên mất tiêu.
Linh thở dài, bỏ dở cái muôi múc nước dùng, bước nhanh tới chỗ cô. Với chiều cao 1m85, anh đứng trước mặt cô như một bức tường vững chãi, che khuất cả ánh nắng. Không nói không rằng, Linh cúi người, một tay luồn dưới khoeo chân, một tay đỡ lưng, bế bổng cô nàng lên như bế một đứa trẻ.
Bùi Trường Linh⁹⁹
Đã bảo bao nhiêu lần rồi, sàn nhà buổi sáng lạnh lắm, viêm họng một cái là khỏi đi hát luôn nhé.
Anh vừa mắng yêu vừa đặt cô ngồi lên chiếc ghế cao ở bàn đảo bếp, sau đó quay lại lấy đôi dép bông hình con thỏ, tự tay mang vào chân cho cô.Ngọc An ngồi trên ghế, đôi chân ngắn cũn cỡn đung đưa, nhìn người yêu bằng ánh mắt lấp lánh.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Linh siêu nhất, Linh thương em nhất!
Bùi Trường Linh⁹⁹
Dẻo miệng. Ngồi yên đó, phở xong rồi đây. Hôm qua ai bảo thèm phở bò anh làm nhỉ?// búng nhẹ vào mũi An //
Linh đặt trước mặt An một bát phở bốc khói nghi vấn. Những lát thịt bò bắp hoa được thái mỏng tang, chần vừa chín tới, thêm thật nhiều hành hoa và vài cọng ngò gai xanh mướt. Nước dùng trong veo nhưng đậm đà, là kết quả của việc anh đã ninh xương từ tối muộn hôm qua.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Thơm quá đi mất~ // hào hứng //
Nhìn cái cách cô ăn, người ngoài sẽ tưởng cô có thể ăn hết cả hai bát. Nhưng Linh thì không lạ gì. Ngọc An là kiểu người "ăn bằng mắt". Cô thèm rất nhiều thứ, nhưng sức chứa của dạ dày lại tỉ lệ thuận với chiều cao 1m55 của cô...
Sau khi húp được vài muỗng nước dùng và gắp được đúng ba sợi phở, An bắt đầu nhai chậm lại. Cô cầm đôi đũa gẩy gẩy miếng thịt bò, ánh mắt bắt đầu nhìn sang hướng khác.
Bùi Trường Linh⁹⁹
An, ăn thêm thịt đi em. Mới được có hai miếng thôi đấy.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Em... em hơi no rồi. Tại nước phở ngon quá em húp hết nước nên nó đầy bụng á.
An lý sự cùn, đẩy bát phở về phía anh với vẻ mặt tội nghiệp.Linh nhìn bát phở vẫn còn gần như nguyên vẹn, cảm giác bất lực dâng trào. Đây chính là vấn đề nan giải nhất của anh trong suốt 10 năm yêu nhau. Anh chăm cô như chăm em bé, muốn cô có sức khỏe để chạy show, để đứng trên sân khấu hàng tiếng đồng hồ, nhưng cô nàng lại ăn như "mèo ngửi".
Bùi Trường Linh⁹⁹
Trần Ngọc An, em hiện tại 27 tuổi chứ không phải 7 tuổi nhé. Ăn hết chỗ thịt này cho anh, nếu không tối nay đừng hòng anh chở đi mua trà .
An bĩu môi, biết mình không thể trốn tránh, đành cam chịu gắp thêm một miếng thịt nhỏ xíu bỏ vào miệng, nhai kỹ như đang thưởng thức món cao lương mỹ vị nhất thế giới. Nhìn vẻ mặt "đau khổ" khi phải ăn của người yêu, Linh vừa thương vừa buồn cười.
Bùi Trường Linh⁹⁹
Ăn thêm một chút thôi, rồi anh cho uống ô long sữa em thích. Em gầy quá, đứng cạnh anh người ta lại tưởng anh bỏ đói người yêu mười mấy năm trời. // xoa nhẹ đầu An //
Ngọc An nghe vậy liền cười híp mắt, nhân cơ hội Linh đang mềm lòng, cô liền gắp luôn miếng thịt bò to nhất bỏ vào bát của anh.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Vậy Linh ăn hộ em miếng này đi, Linh cao lớn Linh cần nhiều đạm hơn em!
Sự lém lỉnh của cô luôn là thứ khiến Linh chịu thua hoàn toàn. Anh chấp nhận ăn nốt phần còn lại trong bát của cô, lòng thầm nghĩ chắc chắn phải bổ sung thêm các loại vitamin khác cho cô nàng thôi.
Bùi Trường Linh⁹⁹
" bất lực thật... "
Chap⁰³
Trong không gian ấm cúng, đậm mùi phở của căn hộ, tiếng gõ cửa vang lên một cách dứt khoát và có nhịp điệu. Linh, lúc này đã dọn xong bát đĩa, thở dài một tiếng khi đoán ra "hội chị em" của người yêu đã tới. Anh quay sang nhìn An, người đang uể oải, lười biếng tận dụng những giây phút cuối cùng trên ghế sofa, rồi tiến ra mở cửa.
Đứng trước cửa là Lâm Tinh Nghi và Trần Minh Hải Nhiên. Cả hai đều bằng tuổi An nhưng lại sở hữu chiều cao và phong thái khiến người ta dễ lầm tưởng họ là những "chị đại" thực sự. Tinh Nghi, cô bạn thân kiêm trợ lý, cao 1m75, mang vẻ ngoài cực kỳ cá tính và năng động. Bên cạnh cô là Hải Nhiên, quản lý cũng là bạn thân của An, cao 1m70, toát lên vẻ chuyên nghiệp nhưng cũng đầy quan tâm.
Cánh cửa vừa mở, Nghi và Nhiên bước vào, mang theo luồng sinh khí ồn ào. Sau khi An lười biếng đứng dậy, Linh cũng đành bất lực khi thấy "em bé" 27 tuổi của mình không ngần ngại nhào tới, leo tót lên lưng Tinh Nghi. Vẻ mặt Nghi không chút biến sắc, dường như việc cõng một "vật thể" nặng chưa tới 45kg đã trở thành một phản xạ tự nhiên. Cô hơi xốc người, định vị lại vị trí của An, rồi thản nhiên để cô nàng bám chặt vào cổ.
Bùi Trường Linh⁹⁹
An đi thay đồ...
Linh ra lệnh, mặc dù anh biết giọng nói của mình không đủ sức nặng trước sự lười biếng của người yêu.An bĩu môi, lầm bầm gì đó nhưng cũng chịu tụt xuống khỏi lưng Nghi và đi vào phòng thay đồ.
Vài phút sau, cánh cửa phòng ngủ mở ra, Ngọc An bước ra, khiến mọi người trong phòng đều phải quay lại nhìn. Cô đã lột bỏ vẻ ngoài ngái ngủ ban đầu, thay vào đó là một bộ trang phục Streetwear kết hợp hoàn hảo với hơi hướng Aesthetic hay E-girl, sử dụng tông màu chủ đạo là trắng và xanh pastel, tạo cảm giác vừa năng động, vừa cá tính, đúng chất một ca sĩ thời thượng
Bộ trang phục là sự kết hợp tinh tế giữa các lớp layering. Lớp nền là một chiếc áo sơ mi trắng dáng dài , tay áo thả tự nhiên và cổ áo bẻ gọn gàng. Bên ngoài là một chiếc áo thun gân hoặc sweater cộc tay, cắt dáng siêu ngắn màu xanh pastel, nổi bật với dòng chữ "Welcome to the game" in trước ngực. Chiếc sơ mi trắng dài được phối khéo léo với chân váy xếp ly cùng màu, tạo hiệu ứng phân lớp bắt mắt. Để tổng thể không bị lùng bùng, An sử dụng một chiếc thắt lưng vải màu trắng có khóa cài chắc chắn để định hình vòng eo.
Phần phụ kiện cũng được chăm chút kỹ lưỡng. An đi một đôi boots cổ cao màu trắng với đế bánh mì đen dày dặn, kết hợp cùng dây xích bạc nhỏ trang trí, làm tăng vẻ ngoài mạnh mẽ, "hầm hố". Cô đeo một chiếc túi chéo màu xanh cùng tông với áo lửng và một vòng cổ bạc có mặt dây chuyền bản lớn. Một điểm nhấn nhỏ đáng yêu là chiếc móc khóa hoặc túi phụ hình bông trắng treo ở thắt lưng.
Nhìn bộ dạng "chiến" đến mức này của An, nhưng lại nhỏ bé giữa hai cô bạn thân cao lớn, Linh không khỏi cảm thấy buồn cười. Anh đứng khoanh tay, dựa vào thành bếp, nhìn cảnh tượng đầy đối lập đó.
Trần Minh Hải Nhiên⁹⁹
Linh thấy sao? Em bé của anh hôm nay nhìn được không?
Bùi Trường Linh⁹⁹
Nghi, mang dép cho nó hộ tôi cái... // bất lực nhìn chân An //
Tinh Nghi tặc lưỡi, cúi xuống nhặt đôi dép bông hình con thỏ và đeo vào chân cho An, người đang đứng yên vị để được phục vụ.
Lâm Tinh Nghi⁹⁹
Biết rồi, lúc nào cũng lo.
Trần Minh Hải Nhiên⁹⁹
Bé con, sáng nay chỉ ăn có vậy thôi hả? Có muốn uống trà gì không? Trà đào hay trà ô long sữa kèm chân trâu yêu thích?
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Trà ô long sữa kèm thêm nhiều chân trâu và nhiều đá nha Nhiên ơi~// ngóc đầu dậy từ vai Nghi, đôi mắt sáng rực lên //
Bùi Trường Linh⁹⁹
Đá thôi. Cổ họng em đang nhạy cảm đấy.
Trần Minh Hải Nhiên⁹⁹
Biết rồi, để bọn này lo. // cười, gật đầu //
Cảnh tượng trong căn hộ lúc này là một sự pha trộn kỳ lạ giữa sự chuyên nghiệp, tình bạn và sự bảo hộ quá mức. Ở tuổi 27, Ngọc An, dù sở hữu ngoại hình nhỏ nhắn, nhưng lại may mắn có được những người bạn và người yêu luôn sẵn sàng đứng ra che chở, chăm sóc từng li từng tí. Sự chênh lệch chiều cao giữa cô và Nghi (1m75), Nhiên (1m70), và Linh (1m85) dường như là một sự sắp đặt của số phận, để cô luôn được bao bọc ở chính giữa, được phép hồn nhiên và vô tư như chính cái cách cô đang bám chặt trên lưng Nghi lúc này.
Lâm Tinh Nghi⁹⁹
Thôi, đi thôi không muộn giờ rehearsal bây giờ! // vỗ vỗ vào chân An,cõng cô nàng đi thẳng ra phía cửa. //
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Linh ơi em đi làm nha! Chiều nhớ đón em bằng trà đó!!! // vẫy tay //
Tại địa điểm rehearsal cho đêm concert sắp tới, bầu không khí khẩn trương bao trùm mọi ngóc ngách. Tiếng thử loa, tiếng di chuyển các khối đạo cụ và ánh đèn laser quét qua quét lại trên trần nhà cao vút tạo nên một khung cảnh đầy tính kỹ thuật nhưng cũng không kém phần nghệ thuật.
Giữa không gian rộng lớn ấy, một bóng dáng nhỏ bé đứng cô độc nhưng đầy quyền lực ngay tâm điểm của sân khấu. Đó là Trần Ngọc An, nhưng khi bước chân lên những bậc thang dẫn đến thánh đường âm nhạc này, cô chính là Liora, nàng ca sĩ trẻ tuổi với giọng hát có khả năng làm tan chảy những trái tim băng giá nhất.
Dưới ánh đèn spotlight trắng lạnh, bộ trang phục Streetwear phối xanh pastel của An càng thêm nổi bật. Sự đối lập giữa vẻ ngoài nhỏ nhắn 1m55 và chiếc áo khoác lửng "Welcome to the game" hầm hố tạo nên một sức hút khó cưỡng. Đôi boots đế bánh mì nặng trịch giúp cô đứng vững chãi hơn trên mặt sàn sân khấu nhẵn thín.
Bên cạnh cô, Hải Nhiên, cô quản lý đang tận tụy che một chiếc ô lớn để chắn bớt ánh đèn cường độ cao chiếu trực tiếp vào mặt An, giúp cô không bị chói mắt khi nhìn vào màn hình nhắc lời phía xa. Sự chênh lệch chiều cao giữa hai người lúc này tạo nên một hình ảnh vô cùng đáng yêu: Nhiên như một vị hộ vệ cao lớn đang bao bọc lấy "nàng thơ" bé nhỏ của mình.
An khẽ đưa tay lên tai, điệu bộ vô cùng chuyên nghiệp khi cô chỉnh lại chiếc in-ear được đúc riêng theo khuôn tai mình. Cô hắng giọng, âm thanh vang lên qua hệ thống loa line-array khổng lồ khiến cả hội trường phải giật mình vì độ trong trẻo và nội lực.
Trần Ngọc An『Liora』⁹⁹
Bài đầu là bài "Vết Son Trên Ly Rượu" phải không Nhiên?
Trần Minh Hải Nhiên⁹⁹
Đúng rồi bé con. Đây là bản phối mới nhất mà Kewtiie vừa gửi qua đêm qua. Cậu ta bảo bản này sẽ 'cháy' hơn bản cũ rất nhiều, đặc biệt là phần drop ở điệp khúc.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play