[ Allyuji ] Xích Ảnh Ngục
1 món nợ
⚠️ cân nhắc kỹ khi đọc bộ này ⚠️
Có những yếu tố gây khó chịu
Có h+
Có tục tiểu
Sai occ
Chênh lệch tuổi tác
Căn nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm tối, bốc lên mùi rượu nồng nặc đến khó chịu.
Yuji đứng ở góc tường, lưng tựa nhẹ vào lớp sơn bong tróc. Cậu không nói gì, cũng không dám nói. Những âm thanh quen thuộc lại vang lên — tiếng chai lọ va vào nhau, tiếng chửi rủa, rồi tiếng cười khàn đặc của người đàn bà mà cậu gọi là “mẹ”.
Giọng nói thô ráp vang lên từ ngoài cửa.
Cánh cửa bị đạp mạnh, mở tung.
Ba người đàn ông bước vào, mang theo không khí lạnh lẽo đến nghẹt thở. Ánh mắt họ lướt qua căn nhà lộn xộn, rồi dừng lại ở người phụ nữ đang ngồi bệt dưới sàn.
npc
lại chưa có à?//hắn cười nhạt//
Người phụ nữ cười gượng, giọng lè nhè
nhiều vai ác
chậm vài hôm thôi.. mong mấy anh thông cảm..
hắn bước tới đá đổ chai rượu bên cạnh
npc
bọn tao đây không làm từ thiện
Không gian chùng xuống.
Yuji biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Cậu siết chặt tay.
nhiều vai ác
không có tiền..
người phụ nữ nhìn quanh rồi ánh mắt dừng lại chỗ cậu
Chỉ một giây thôi.
Nhưng đủ để tim Yuji trượt xuống đáy.
nhiều vai ác
nhưng tao có thứ khác
Không ai nói gì.
Tất cả đều hiểu.
Yuji bật ra giọng khàn đi
Chát!
Cái tát giáng xuống khiến đầu cậu lệch sang một bên, tai ù đi.
bà ta gằn giọng mắt đỏ ngầu
nhiều vai ác
Ta nuôi mày từ nhỏ đến lớn, cho mày ăn học— giờ trả ơn tao có nhiêu đó cũng không làm được à?!
Yuji không nghe hết câu.
Hay đúng hơn… cậu không muốn nghe nữa.
Căn phòng như quay cuồng.
Một bàn tay thô bạo nắm lấy cổ tay cậu.
Yuji khựng lại.
Cậu có thể vùng ra.
Có thể chạy.
Có thể—
…Nhưng đi đâu?
Ngoài kia, cậu cũng chẳng có gì.
Ở đây… càng không.
Cậu cắn chặt răng, nuốt hết mọi thứ xuống.
Giọng cậu nhỏ đến mức chính cậu cũng không nhận ra.
Người phụ nữ lập tức thở phào, như vừa trút được gánh nặng.
nhiều vai ác
thấy chưa, ngoan như vậy có phải tốt hơn không?
Yuji không nhìn bà ta nữa.
Cậu bị kéo đi ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại phía sau, phát ra một tiếng “rầm” nặng nề.
Như cắt đứt hoàn toàn thứ gọi là “nhà”.
Chiếc xe chạy rất lâu.
Không ai nói gì.
Yuji ngồi ở ghế sau, tay bị giữ chặt. Ánh đèn đường lướt qua gương mặt cậu, từng nhịp, từng nhịp… như đếm ngược.
Cậu không hỏi họ sẽ đưa mình đi đâu.
Cũng không hỏi chuyện gì sẽ xảy ra.
Có những thứ… không cần hỏi cũng biết.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa nhà cũ kỹ, nằm tách biệt.
Cánh cổng sắt mở ra.
Một luồng khí lạnh lẽo ập tới.
Yuji bước xuống.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu hiểu—
Từ đây trở đi, sẽ không còn đường quay lại nữa.
t/g
cái này ai không đọc được thì nước nha đừng có đọc
t/g
mất công đọc xong lại chửi tôi không những gạnh đá
t/g
và lý do tại sao tôi lại tạo ra bộ truyện này?
t/g
nguyên một đêm nay tôi đã suy nghĩ về cốt truyện và tôi để ngồi tôi viết
t/g
để hoàn thành một cốt truyện hoàn chỉnh
2 NƠI KHÔNG CÓ ÁNH SÁNG
⚠️ cân nhắc kỹ trước khi đọc ⚠️
Có tục tiểu
Có h+
Có những tình tiết gây khó chịu
sai lệch độ tuổi 💔
sai nguyên tắc không có trong truyện hay phim
sai occ = lỗi
Cánh cổng sắt khép lại sau lưng Yuji.
Âm thanh khô khốc vang lên, như một dấu chấm hết.
Cậu không quay đầu lại.
Vì cậu biết… phía sau chẳng còn gì để nhìn nữa.
Bên trong tối hơn cậu tưởng.
Hành lang dài, ánh đèn trắng lạnh treo lơ lửng trên trần, chập chờn như có thể tắt bất cứ lúc nào. Mùi ẩm mốc pha lẫn thứ gì đó kim loại khiến người ta khó thở.
Một cú đẩy từ phía sau.
Yuji loạng choạng nhưng không ngã.
Cậu siết tay lại.
Không phản kháng.
Chưa phải lúc.
Cánh cửa cuối hành lang mở ra.
Một căn phòng rộng, nhưng trống trải đến đáng sợ.
Không cửa sổ.
Chỉ có một chiếc ghế đặt giữa phòng.
Và một người đàn ông đang ngồi đó.
Ông ta không nói gì khi Yuji bước vào.
Chỉ nhìn.
Ánh mắt lạnh, sắc, như đang cân đo một món hàng.
Yuji khựng lại.
Từ “hàng” vang lên trong đầu cậu như một nhát dao.
Nhưng gương mặt cậu vẫn không biểu lộ gì.
Chỉ có bàn tay… siết chặt hơn một chút.
Yuji bước tới.
Từng bước, chậm rãi.
Cậu cảm nhận rõ ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đang đổ dồn vào mình. Không ai nói, nhưng sự im lặng đó còn nặng hơn cả tiếng quát mắng.
Người đàn ông hơi nghiêng đầu.
NV phụ
biết nghe lời không?
cậu im lặng một lúc rồi lại nói
NV phụ
biết chịu đựng không?
Lần này, cậu không trả lời ngay.
Một khoảng lặng kéo dài.
Yuji Itadori
... tôi sẽ học
Người đàn ông bật cười khẽ.
Cánh cửa khác mở ra.
Lần này… không phải phòng.
Mà là cầu thang đi xuống.
Từng bậc, từng bậc một.
Không khí lạnh dần.
Ánh sáng yếu dần.
Cho đến khi…
Gần như không còn gì.
Một cánh cửa sắt mở ra.
Yuji bị đẩy vào trong.
Căn phòng nhỏ, tường bê tông lạnh ngắt. Không có giường, chỉ có một tấm nệm mỏng đặt dưới sàn.
Cánh cửa đóng lại ngay sau đó.
bóng tối như muốn nuốt chửng mọi thứ
Yuji đứng yên.
Không cử động.
Không nói.
Không khóc.
Một phút.
Hai phút.
Hay lâu hơn nữa… cậu không biết.
Ở nơi không có ánh sáng, thời gian trở nên vô nghĩa.
Cuối cùng, cậu từ từ ngồi xuống.
Lưng tựa vào tường.
Đầu cúi thấp.
Tóc che đi đôi mắt.
Yuji Itadori
mình vẫn còn sống
Cậu lẩm bẩm, giọng gần như không tồn tại.
Không phải vì may mắn.
Mà vì—
Cậu chưa được phép chết.
Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên rồi xa dần.
Bên trong, chỉ còn lại sự im lặng.
Nặng nề.
Ngột ngạt.
Như thể đang bóp nghẹt từng nhịp thở.
Yuji nhắm mắt lại.
Trong đầu cậu, hình ảnh cuối cùng của căn nhà cũ thoáng qua—
Rồi biến mất.
Thay vào đó là một suy nghĩ khác.
Chậm rãi.
Rõ ràng.
Yuji Itadori
nếu không thể trốn thì phải sống sót...
Và ở một nơi nào đó phía trên—
Người đàn ông ban nãy đứng trước màn hình giám sát, ánh mắt dừng lại trên hình ảnh cậu thiếu niên đang ngồi co mình trong bóng tối.
Ông ta khẽ nhếch môi.
NV phụ
xem nó trụ được bao lâu...
3 THỬ NGHIỆM
Yuji không biết mình đã ở đó bao lâu.
Không có ánh sáng.
Không có âm thanh.
Chỉ có bóng tối… và chính suy nghĩ của mình.
Cơn đói đến trước.
Âm ỉ, rồi rõ ràng.
Dạ dày co thắt từng cơn.
Nhưng Yuji không đập cửa.
Không gọi.
Cậu chỉ ngồi im.
Lưng tựa tường, mắt mở nhưng chẳng nhìn thấy gì.
Đến lúc cánh cửa mở ra lần nữa—
Ánh sáng bất ngờ chiếu vào khiến cậu nheo mắt.
giọng nói quen thuộc nhưng cậu không trả lời
Hai người bước vào, đặt xuống trước mặt cậu một khay thức ăn đơn giản.
Cậu nhìn.
Không động.
Một trong hai kẻ đó bật cười nhạt.
Hắn cúi xuống, định nhấc khay lên.
Ngay khoảnh khắc đó—
Yuji đưa tay giữ lại.
giọng cậu khàn nhưng đủ nghe
Họ không nói gì thêm.
Chỉ đứng nhìn.
Quan sát.
Đánh giá.
Yuji cầm lấy thức ăn.
Chậm rãi.
Không vội vàng như một kẻ đói khát.
Dù thực tế… cậu đã rất đói.
npc
biết điều đấy.. đỡ mất công bọn tao phải dạy
cậu đứng dậy theo mà không nói gì
chân cậu hơi run nhưng vẫn đứng vững một chút
Lần này, họ không đưa cậu xuống sâu hơn.
Mà dẫn lên.
Trở lại tầng trên.
Ánh sáng mạnh hơn.
Không khí… ngột ngạt theo cách khác.
Yuji bị đưa vào một căn phòng lớn.
Không còn trống như trước.
Có người.
Rất nhiều người.
Tất cả đều quay lại nhìn cậu.
Ánh mắt giống nhau đến đáng sợ—
Không phải tò mò.
Không phải thương hại.
Mà là… đánh giá.
Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Chậm.
Trầm.
Và… đủ để khiến cả căn phòng im lại.
Yuji không cần quay đầu cũng biết—
Người đó khác.
Yuji bị đẩy tiến lên.
Từng bước.
Càng gần… áp lực càng rõ.
Người kia đứng dựa vào bàn, ánh mắt hạ xuống nhìn cậu.
Không vội.
Không gấp.
Như thể đang thưởng thức một thứ gì đó.
Yuji ngẩng đầu.
Lần đầu tiên—
Ánh mắt cậu chạm thẳng vào đối phương.
Không né tránh.
Không run sợ.
Chỉ là… im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Người kia khẽ nhếch môi.
Ông ta quay sang người bên cạnh.
Chưa kịp hiểu—
Một lực mạnh bất ngờ giáng xuống.
Yuji bị đẩy ngã xuống sàn.
Cậu chống tay.
Đứng lên.
Lại một cú đánh khác.
Lần này mạnh hơn.
Yuji lảo đảo.
Nhưng vẫn đứng.
Không phản kháng.
Không xin tha.
Chỉ… đứng.
Cả căn phòng im lặng.
Người kia nhìn cậu.
Ánh mắt thoáng thay đổi.
Yuji không biết câu đó có nghĩa gì.
Nhưng cậu biết—
Mình vừa vượt qua thứ gì đó.
Và cũng vừa bước sâu hơn—
Vào nơi không còn đường lui.
Khi bị kéo đi—
Yuji nghe thấy giọng nói đó lần nữa, rất khẽ:
Download MangaToon APP on App Store and Google Play