Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

RHYCAP | EYES.

I. ૮꒰ ˶• ༝ •˶꒱ა

👀 : Chương an toàn.
Tình yêu là gì ? Cách để yêu như thế nào cho đúng ?
Tình yêu là thứ cảm xúc phát sinh giữa người với người, họ có mạch giao thoa bởi những cảm xúc của nhau. Cảm xúc chính là nòng cốt của một tình yêu.
Nhưng đôi khi, cảm xúc đó không phải lúc nào cũng tích cực. Có những thứ bị nó chi phối đến mỏi mệt, kiệt quệ.
Cách chúng ta đối xử với người mình yêu đều xuất phát từ những cảm xúc, những gì ta mang trong mình, những đau đớn hay tổn thương hay là những kí ức mơ hồ đều có thể khiến ta lệch lạc.
Yêu đúng cách, đối xử với người mình yêu như nào cho phải là vấn đề nan giải trong một cuộc tình, ai cũng cho mình là đúng.
🐾
Quang Anh – Đức Duy. Một cặp bạn thân chí cốt từ thời cái bỉm còn dành nhau.
Sau khi bố mất sớm, bên cạnh Đức Duy chỉ còn mẹ là gia đình và Quang Anh là chỗ dựa tinh thần lớn nhất.
Đức Duy giỏi giang, ngoan ngoãn, lại sở hữu nhan sắc không kém cạnh ai nên được thầy cô trọng dụng, bạn bè yêu mến. Quang Anh xuất thân từ vạch đích, từ nhỏ ngậm thìa vàng, nam thần của trường mỗi tội ngông cuồng và học hành thua bò cái đuôi.
— 🧊 —
Nắng mai ấm áp lấp lánh rải rác khắc các bức tường của những ngôi nhà trong phố cũ, nhà nào nhà nấy cũng đầy hoa lá mát mẻ yên bình. Mùi hương trong nắng sớm mai là mùi thơm dịu nhất. Không nồng nàn, phô trương, chỉ là chút mùi cỏ dại còn đọng sương, mùi hoa tươi phấp phới dạo chơi cùng gió thoảng, len qua những con phố nhỏ.
Nơi góc phố, không ồn ào náo nhiệt như chốn phồn hoa đô thị bên ngoài. Nó chỉ lặng lẽ, dịu dàng đón ánh ban mai của nó.
Nhà Duy là một ngôi nhà gạch đỏ ở trong một con phố nhỏ, là một ngôi nhà phủ đầy hoa hồng leo, hoa giấy tím, cây leo và một dàn cẩm tú cầu ngoài cổng. Nhà tuy không lớn nhưng hai mẹ con cũng đã thoải mái lắm rồi.
Và như thường lệ, mỗi sáng Quang Anh vẫn đứng dưới làn đường cửa sổ phòng Duy để chờ em đến trường.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Đức Duy.. nhanh chân lên đi !!
Đức Duy từ tầng hai vọng xuống lòng đường nơi có cậu bạn thân đang bực bội chờ đợi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh đợi Duy một tí !!
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Nhanh đi, đói lắm rồi.
Đức Duy thò đầu ra cửa sổ. Nắng vàng ấm áp hằn lên gương mặt vốn trong trẻo của em, mắt sáng lấp lánh như đựng một ngôi sao trong đó lại long lanh ánh nước như đại dương xanh thẳm về đêm.
Một nụ cười xinh xắn nở ra khiến Quang Anh chậm đi một nhịp tim. Mặt anh đỏ lên, mắt đảo liên tục để che giấu thứ cảm xúc khó gọi tên.
Là rung động. Cảm xúc đầu đời mà ai cũng từng có.
Chỉ là khoảnh khắc nhỏ của người trong tim cũng đủ khiến ta lặng đi trong sự bình yên đấy. Đức Duy là cả thế giới của Quang Anh.
Là người anh thầm yêu, cả thế giới thấy nhưng Duy không thấy. Tất cả sự dịu dàng trên đời Quang Anh đều mang cho Duy.
Quang Anh đứng ngơ người sau nụ cười của em. Như hóa đá đến khi em đã vào trong, anh vẫn ngước nhìn lên khung cửa sổ đó thẫn thờ.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Hey, Quang Anh thúi.
Đức Duy đứng sau Quang Anh nhìn lên chỗ anh đang nhìn, khó hiểu quay qua vỗ vai anh.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Nhìn gì cửa sổ hoài dợ ?
Quang Anh lấy lại được tâm trí nhưng cái nóng đỏ trên mặt còn đậm hơn ban nãy, anh quay mặt đi để Duy không thấy. Tiếc là Duy thấy rồi
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Sao mặt Quang Anh đỏ thế ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quay qua Duy xem nào, hay là say nắng rồi ?
Đức Duy dùng hai tay mềm mại ôm lấy mặt Quang Anh xoay qua, mặt anh nóng hổi trên đôi tay mát lạnh. Ngại chết Quang Anh nhà ta rồi.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
D- Duy.. Trễ rồi.. đó.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Bỏ tao ra nào.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Có sao không đó, Duy lấy dầu cho Quang Anh nha ?
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Dầu gì chứ ?! Là bạn làm tao đỏ mặt đấy. "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Tao đứng nắng nên nóng thôi. Duy biết tao dễ nóng mà.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Ò, đi đi ăn sángg. Duy đói rồi.
Đức Duy nắm cổ tay Quang Anh nhẹ nhàng kéo đi trong vui vẻ. Quang Anh phó mặc cho em kéo đi như cún con, vì anh đang bận chìm trong mơ mộng rồi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh ơi, Duy muốn ăn bánh này, bánh này nữaa.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Nhưng bự quá, Duy không ăn hết một cái, Duy cũng không chọn được.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Để tao mua hết cho bạn.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy biết màa, cảm ơn Quang Anh nha.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Lát nữa kiểm tra Toán, bạn cho Quang Anh chép bài đi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Ơ ? Thế không ăn nữa!
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy dặn Quang Anh học bài rồi mà ? Quang Anh lại chơi game không học à.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Tao xin lỗi bạn mà.. Bạn chỉ cho tao nốt đi lần sau tao học. 🥺
Lại là bộ mặt đó, Quang Anh năn nỉ khiến Duy mềm lòng.
Nhưng đó có phải rung động hay nuông chiều không ?
Không ai biết Duy có thích Quang Anh không. Duy cũng không biết chỉ là cạnh Quang Anh, Duy hạnh phúc, ấm áp, vùng an toàn tuyệt đối.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Được rồi. Nhưng mà ngoài 3 cái bánh này, Quang Anh phải mua cho Duy sữa nữa.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Tao mua cả nhà máy sữa cho bạn luôn.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Mua đi, Duy không ngại nhận đâu.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Bạn uống sữa gì tao mua nhà máy đó cho bạn.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Chài ưi..
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Hửm ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Mình thích cách người có tiền nói chuyện ghê.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Chài.. chài tương lông.
Đức Duy quay sang cười tủm tỉm, mí mắt híp lại bắn tim cho Quang Anh. Kiểu này Quang Anh mua thiệt, nhưng mà đó giờ cũng không biết giỡn với tiền.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Chiều đi kí hợp đồng luôn, má. Đáng yêu chết mất.. "
Quang Anh quá cưng em rồi. Duy ngốc thì quá vô tư chỉ tưởng là Quang Anh bao em thôi, nhưng tất cả từ ánh mắt, hành động, lời nói của một thằng hổ bảo ngông cuồng dành cho bạch nguyệt quang là dịu dàng hơn gió thu, nhẹ nhàng hơn nắng mai.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Duy.. bạn có nhận ra tình cảm của tao dành cho bạn không ? "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Bạn có ghét tao nếu tao nói tao yêu bạn không ? "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Bạn có kì thị tao không.. "
— 🥛 —
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Ổn hum yêu ?
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Ngọt xí thui. Hổng biết sau này ra sao.

II. ໒꒰ྀིっ˕ -。꒱ྀི১

🦷 : Chương này hơi đau.
— 🍥 —
Trong giờ kiểm tra, Quang Anh ngồi bàn cuối, Đức Duy trên một bàn.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Duy.. Duy ơi.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Câu 24.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Duy ơi.. lẹ lên Duy ơi..
Đức Duy có lẽ không nghe thấy, Quang Anh chọt chọt vào lưng em đúng lúc giáo viên đi ngang qua.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
24 Duy chưa làm được..
Một bạn nữ bàn trên quay nhẹ đầu xuống bàn Duy.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Duy ơi, câu 27 là 18,3 hả..?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Ò tớ cũng tính được cái đó.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" 24 chưa làm đã nhảy sang 27 ? "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Duy, câu 10 ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh.. cô giáo nhìn kìa.
Sau khi hết giờ, Đức Duy cả bài 40 câu chỉ giúp Quang Anh 2 câu. Nhưng lại giúp Thư tận 5 câu.
Quang Anh ghen, giận lắm. Ra về là đi thẳng, chẳng chờ Duy như hôm trước.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Bình thường đâu có vậy.. giáo viên lúc nào chẳng làm ngơ Đức Duy ? "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Viện cớ ư ? "
Đức Duy dọn sách vở xong quay qua tìm Quang Anh nhưng không thấy đâu vội xách một quai cặp phóng đi tìm.
Nhưng chưa ra khỏi cửa lớp thì.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Đức Duy.
Bị gọi giật, Đức Duy quay ngoắt lại. Là Uyển Thư gọi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Sao đó Thư ?
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Cậu có biết chỗ mua giấy thi và bút viết uy tín không ?
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Cậu học nhiều chắc là biết ha ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Có, vậy để tớ đưa cậu đi.
Quá vô tâm. Quên mất Quang Anh rồi.
Quang Anh về đến nhà, mở điện thoại. Không một tin nhắn, không cuộc gọi, không tín hiệu, cũng không đi tìm.
Bình thường Duy luôn dỗ dành Quang Anh nhưng hôm nay thì không.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Duy không tới dỗ tao à ? Mẹ mày chứ !!
Quang Anh bực lắm rồi, anh quăng điện thoại xuống nền nhà rồi ngồi phịch xuống sofa nhắm mắt.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Má.. Tao nhịn lắm nhé Duy.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Chưa bao giờ.. Tại sao hả ?!
Quang Anh quật một phát, bộ ấm sứ đắt tiền của ông Nguyễn vỡ choang.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mẹ..
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Cút hết đi !!
RENG-
Là.. Duy gọi. Quang Anh không nghe máy, điện thoại nằm dưới đất vỡ viền rung lên từng đợt.
Quang Anh không quan tâm, chân trần dẫm qua những mảnh sứ vỡ nát lòng chẳng đau.
Những mảnh sứ sáng dưới đèn pha lê chiếu thẳng vào ánh mắt đen u tối của Quang Anh. Quang Anh nhìn dưới chân máu nhuộm đỏ những mảnh vỡ đó.
Yêu thái quá, ghen đến điên dại che mờ mắt.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh giận à ? Mình làm gì chứ..
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Cậu ấy càng ngày càng trẻ con.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Duy, cậu gọi cho ai mà có vẻ không vui vậy ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Aa, không sao không gì đâu.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Ò, đi ăn thôi, cậu đói không ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Điii.
Công nhận.. vô tư quá.
———
21h, Quang Anh nhốt mình trong phòng. Thái quá ư ? Là do Đức Duy trước giờ chỉ ở cạnh Quang Anh, từ chối tất cả vì Quang Anh.
Quang Anh quen rồi, đau một chút không chịu được.
Quản gia năm lần bảy lượt gõ cửa hỏi han, Quang Anh chỉ đáp " còn sống ". Họ biết cậu chủ đang phát điên.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
AA MẸ MÀY, ĐỨC DUY. !!
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
MÀY ĐÂU RỒI, ĐẾN ĐÂY MAU.
Quang Anh vùng vẫy, mắt đẫm lệ phát điên phát dại đập đầu vào tường.
Anh không bình thường, từ bé đã bị bệnh tâm lí. Gia đình tuy giàu và Quang Anh được chiều chuộng nhưng từ bé đã bị cô lập.
Một đứa trẻ non nớt, nó không hiểu tại sao mọi người lại xa lánh nó. Nó không hiểu tại sao ai gặp nó cũng gọi nó là kẻ lập dị ngu ngốc.
Nó thường xuyên im lặng, giờ ra chơi hí hoáy vẽ tranh. Gia đình bố mẹ bận bịu cả tháng không gặp là lẽ thường.
Lúc đó, nó chỉ biết im lặng chịu đựng. Nhưng nó không đơn độc. Nó có ánh sáng của đời nó, Hoàng Đức Duy.
Duy mỗi chiều đi học về luôn qua nhà nó, xoa gương mặt bị đánh của nó, an ủi nó những lời non nớt chân thành nhất. Nó không đau nữa, nó muốn Duy luôn cạnh nó nên không chống trả để bị đánh, để nghe Duy phàn nàn những vết thương, vết nhơ của nó bằng sự dịu dàng quan tâm mà nó lần đầu cảm nhận.
Nó không biết tại sao Duy luôn cạnh nó, học khác lớp khác trường nhưng luôn cạnh nhau sau khi tan học. Cả tâm hồn bé nhỏ đã bị băng hoại theo tháng năm của nó chỉ có một ánh sáng lấp lánh cứu rỗi cả thế giới của nó.
Sau này, nó sống một cuộc đời mới. Nhưng thế giới của nó vẫn là ánh sáng năm đó, Quang Anh không biết đã yêu Duy từ lúc nào. Chỉ biết rằng cả cuộc đời này sẽ chỉ có một đóa bạch liên hoa nhỏ đó.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Fuck..
Duy lúc đó vẫn đang đi chơi với Thư rất vui, đến lúc chuẩn bị về. Em nắm cổ tay cô dặn dò.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Uyển Thư.. ngàn vạn lần đừng để Nguyễn Quang Anh biết cậu hôm nay đi chơi với tớ nhé. ?
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Hở.. Tại sao ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh không thích đâu.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Cậu ấy là bạn trai cậu à ?
Đức Duy sững người..
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Không. Bọn tớ là bạn, tớ thích con gái.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Vậy.. Duy cho tớ cơ hội nhé ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Cậu.. phải giữ bí mật.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Nhé ?
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Tớ cảm ơn cậu nhá, hôm nay tớ vui lắm.
Hà Uyển Thư.
Hà Uyển Thư.
Duy về cẩn thậnn.
Sau khi Thư rời đi, Duy vẫn đứng đó nhìn theo. Lòng bồn chồn không thể tả.
Quang Anh im lặng 4 tiếng rồi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Cậu ấy.. có phát điên không nhỉ ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Mình phải đến nhà cậu ấy.
Vừa chạy, Duy vừa bấm máy gọi cho Quang Anh.
Điện thoại vang lên tiếng máy móc. " Thuê bao quý khách vừa gọi..- "
" Thuê bao quý khách vừa gọi..- "
Tắt rồi gọi lại, Duy lo lắm. Sợ Quang Anh phát điên lên sẽ không để yên cho ai.
Đến nhà Quang Anh, Đức Duy vào thẳng không cần chuông.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Dì quản gia... Quang Anh.. cậu ấy đâu rồi ạ..?
" Cậu chủ ở trên lầu nãy giờ không chịu ra, cơm không ăn... lật cả cái bàn vỡ hết bộ chén sứ, máu nhuộm đỏ cả sàn nhưng chúng tôi chỉ có thể lau dọn.. "
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Dạ.
Duy không chần chừ, chạy lên tầng 2.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh, mở cửa !!
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy đây, Quang Anh nghe Duy nói không ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Làm ơn đó, mở cửa đi.. hức.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy sai rồi.. hức.
Quang Anh nghe rồi lúc đầu không care nhưng em khóc rồi.
Quang Anh nén cơn đau dưới lòng bàn chân, lê từng bước đến cửa. Máu trên sàn chảy thày một đường dài theo từng bước của Quang Anh.
CẠCH–
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang..Anh
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
M-máu ? Sao cậu lại.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Đi về đi.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Tao không muốn gặp mày.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
" Mày – tao luôn rồi.. "
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy xin lỗi.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
BIẾN VỀ ĐI!!
RẦM–
Cửa đóng lại.
— 🍜 —
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Quang Anh sinh nhật vui vẻeeee.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
NovelToon

III. 𐔌՞꜆.  ̫.꜀՞𐦯

𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Đổi Quang Anh từ xưng anh => nó cho hợp lí.
👀 : Chương an toàn.
— 🪸 —
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh ơi.. Duy xin lỗi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh mở cửa cho Duy.. hức.
Đức Duy khóc nấc ngoài cửa. Quang Anh bên trong tựa người vào cửa nước mắt không ngừng chảy.
Thuốc an thần trên bàn đổ vương vãi, máu dưới chân chẳng ngừng rỉ ra vì những mảnh sứ còn phía trong chưa rút.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Duy.. mày ghét tao lắm đúng không ?
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày cũng giống bọn họ.. sẽ bỏ rơi tao đúng không ?
Đức Duy nghẹn ngào nức nở, tay nhỏ gõ gõ cửa không ngừng.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Không.. Quang Anh mở cửa đi, làm ơn.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh bị thương rồi.. Duy lo lắm.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Bị từ hồi chiều rồi. Muộn rồi Duy.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Về đi, tao mệt.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh mà không mở.. Duy không về đâu.
CẠCH–
Cửa hé mở, Duy đẩy cửa xông vào.
Nhìn bãi chiến trường trong phòng và cậu bạn thân tóc rối mù áo quần xộc xệch mắt tối sầm. Duy biết Quang Anh không ổn rồi.
Quang Anh chưa lần nào phát điên đến mức quá ngưỡng như này, lí do lại là vì mình, Duy vô cùng áy náy.
Mặc dù trăm lần bảy lượt Duy thấy Quang Anh nổi máu nhưng luôn được Duy ngăn lại kịp thời.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh..
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Hức.. Duy xin lỗi.. Hức xin lỗi.
Duy lao vào lòng nó đẩy nó ngồi xuống giường rồi ôm chặt nó vào lòng dịu dàng xoa mái tóc rối của nó và cảm nhận được nước mắt của nó thấm vào áo nóng hổi chua chát.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Duy.. mày cũng giống họ..
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày cũng ghét tao, mày sẽ bỏ rơi tao.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày đã bỏ rơi tao.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày không đến tìm tao.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày không lo cho tao.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày–
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh.. Duy xin lỗi hức.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy thương Quang Anh mà, không bỏ rơi Quang Anh đâu.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày đã bỏ rơi tao. Mày cũng giống bọn họ bỏ rơi tao lúc tao thảm hại nhất.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
QUANG ANH!!
Đức Duy gắt lên tát mạnh vào mặt Quang Anh một phát lệch cả mặt nó. Duy sững sờ tay run run định chạm vào má đang dần đỏ của nó.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
...
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mày.. đánh tao.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Được rồi, về đi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh, Duy không phải.. Duy lỡ tay.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Xin mày đấy.. về đi.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Tao ghét mày.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
A-AA.
Quang Anh ôm đầu hét lên rồi lùi sát vào tường, cả người run rẩy.
Đức Duy đứng đó ngẩn ngơ không biết phải làm sao.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Làm ơn tha cho mình.. Làm ơn, mình đau lắm.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Mình sẽ làm cho các bạn.. đừng đánh mình nữa.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh.. hức Quang Anh ơi.
Duy lao lên giường ôm lấy cả người to lớn đang run rẩy, máu dưới lòng bàn chân nhuộm đỏ li ti khắp giường.
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
Đừng mà.. đừng..
Quang Anh mềm đi, ngất trong vòng tay Đức Duy. Nó mệt rồi, não quá tải máu chảy đủ nhiều để có thể đi hiến vô tư luôn rồi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
QUANG ANH. !!!
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
QUẢN GIA !! QUẢN GIA.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Không Quang Anh, hức đừng như thế Duy sợ lắm..
Đức Duy ôm Quang Anh vào lòng, cơ thể nó mềm đi không còn tí sức nào nữa đã lịm rồi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh ngoan, cấp cứu đến rồi.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy sẽ xin lỗi Quang Anh sau nha.
Xe cấp cứu vang còi ing ỏi, Đức Duy vừa gọi cho mẹ nói rằng đang ở cùng Quang Anh cậu ấy bị bệnh, mẹ dĩ nhiên đồng ý.
Trên xe, Duy nhìn Quang Anh nằm đó, lòng day dứt đau nhói không thôi.
Cảm xúc gì thế ? Duy chả biết nữa. Chỉ biết bằng mọi giá, Quang Anh là người Đức Duy luôn yêu thương, luôn quan tâm. Vùng an toàn tuyệt đối của Duy.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
" Quang Anh mà có mệnh hệ gì.. Duy sẽ sống như nào ? "
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
" Dằn vặt cả đời ư..? "
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
" Quang Anh.. đừng bỏ Duy mà.. "
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Hức.
Quang Anh nằm đó, người nó lạnh nóng thất thường, nỗi sợ trong Duy lại tăng lên. Em khẽ chạm bàn tay đang buông thõng rồi đan những ngón tay nhỏ của mình vào.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh đừng bỏ Duy nhá ?.
Quang Anh đã được kiểm tra và tiêm thuốc an thần để ngủ ngon hơn, lòng bàn chân bị nhiễm trùng nặng phải bó bột.
Quang Anh nằm đó, gương mặt điển trai trắng bệch, môi khô khốc tái nhợt tóc rũ xuống trán.
Đức Duy ngồi bên cạnh lặng lẽ nhìn nó, trong lòng ngập tràn cảm xúc bức bối, có hối lỗi, có khó chịu, có mệt mỏi và... khó hiểu.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Tại sao cậu lại ngốc thế ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh à.. Tớ không bỏ rơi cậu đâu. Tớ cũng sẽ chết mất.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh tỉnh dậy tớ sẽ xin lỗi cậu nhá ?
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Duy xin lỗi Quang Anh.. hic.
HOÀNG ĐỨC DUY
HOÀNG ĐỨC DUY
Quang Anh là đồ ngốc..
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Duy mới là đồ ngốc.. "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Duy làm tao đau đấy. "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Nhưng tao biết.. Duy sẽ không bỏ rơi tao nên tao mới như vậy. "
NGUYỄN QUANG ANH.
NGUYỄN QUANG ANH.
" Đức Duy, Quang Anh yêu em. "
Khi ta được yêu thương. Cho dù ta có giận dỗi hay làm gì đi chăng nữa, ta cũng sẽ được người đó dỗ dành vì ta biết ta được yêu. Dáng vẻ của kẻ được yêu là thứ ta không thể bắt chước.
Vì Quang Anh nó biết Duy thương nó, không bỏ rơi nó nên nó mới dám phát điên như vậy. Nó chắc chắn Duy sẽ không bỏ rơi nó dù có ra sao.
Nhưng... cái gì cũng có giới hạn.
Không phải cứ thương sẽ luôn khoan hồng.
— 🏝 —
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Tớ đổi xưng của Quang Anh từ anh => nó là vì tớ xây dựng một Quang Anh ngông cuồng, hết lòng vì tình yêu và ghen tuông mù quáng. Quang Anh cũng được thiết lập là một nhân vật có bệnh về tâm lý khá nặng, sau này nguyên nhân sẽ rõ hơn nò.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Từ hắn không hợp lắm, nghe khá mafia tổng tài =))
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Nó là hay nhất rùi.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Chương này ngắn tại tớ ốm, lười quá 🫰
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
𝐞𝐥𝐢𝐩𝐬𝐢𝐧𝐝𝐫𝐞 ૮꒰ ྀི >⸝⸝⸝< ྀི꒱ა.
Mai bù 2000 chữ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play