Chín giờ sáng, Diệp Tinh Miên ngồi ở hàng ghế cuối cùng trong giảng đường, rút điện thoại ra đọc tin nhắn ở tài khoản công việc.
Bạn có 3 tin nhắn từ người lạ.
‘Quả Quýt Cam Lè’: Xin chào, chị có phải là Baby Three Lè Khe không?
‘Quả Quýt Cam Lè’: Giờ chị còn nhận test người yêu không?
‘Quả Quýt Cam Lè’: Đọc được thì trả lời em ngay nhé!
Diệp Tinh Miên mỉm cười, ngày đầu tiên khai xuân đã nhận được đơn hàng mới, tâm trạng của cô vô cùng tốt, bèn trả lời lại luôn.
‘Baby Three Lè Khe’: Mình vẫn nhận, bạn gửi thông tin người cần test cho mình trước, tùy theo độ khó sẽ báo giá cụ thể.
Diệp Tinh Miên nhắn xong, bèn tạm tắt thông báo rung ở tài khoản công việc, tránh để bạn học bên cạnh nhìn thấy.
Phải, Diệp Tinh Miên hiện tại là sinh viên đại học, nhưng cô còn có một thân phận khác không thể để người ngoài biết – chuyên gia giám định tình yêu.
Như tên công việc đã nêu, nhiệm vụ chính của Diệp Tinh Miên là sẽ giúp người khác kiểm tra sự trung thành của nửa kia.Song, cô có nguyên tắc ‘4 Không’: Không nhận test đàn ông đã kết hôn, không nhận test giúp kẻ thứ ba, không chạm môi, không lên giường.
Diệp Tinh Miên cũng không bao giờ gặp trực tiếp khách hàng, đó là quy tắc ngầm trong nghề này.
Khách hàng chỉ cần thêm tài khoản Zalo công việc của cô, gửi thông tin về đối tượng và yêu cầu của họ, kèm theo 50% tiền đặt cọc.Sau khi kết thúc nhiệm vụ, khách hàng thanh toán nốt số tiền còn lại là được.
Màn hình điện thoại lại sáng, Diệp Tinh Miên gác bút xuống bàn, kéo điện thoại vào giữa trang vở, hạ thấp độ sáng màn hình rồi đọc.
‘Quả Quýt Cam Lè’: Lè Khe, đây là ảnh của bạn trai em, em nghi ngờ anh ấy hẹn hò với em không hề nghiêm túc. Tuy em không có bằng chứng anh ấy cắm sừng mình, nhưng quả thực gần đây bị anh ấy tra tấn tinh thần tới sắp phát điên rồi. Em rất muốn biết rốt cuộc có phải anh ấy đã thay lòng không, vậy nên muốn nhờ chị test giúp.”
Ngoài bức ảnh, khách hàng còn gửi thêm thông tin và tài khoản cá nhân của bạn trai.
Sở Tu Lương, phú nhị đại của nhà họ Sở ở đất Kinh Châu, hiện đang là sinh viên năm cuối khoa Tài Chính Quốc Tế cùng trường với Diệp Tinh Miên. Một tháng trước, anh ta vừa vào công ty con của gia đình - Tài chính Hoàn Vũ thực tập.
Trong suốt quãng thời gian ngồi ghế nhà trưởng, Sở Tu Lương dính không ít tin đồn tình ái, bạn gái thay với tần suất chóng mặt, số lượng đếm trên hai bàn tay vẫn không hết. Anh chàng này chưa bao giờ theo đuổi ai, mà thường là các cô gái thường chủ động.
Sở thích là bơi lội và Pickleball.
Những nơi anh thường đến là: Núi Già Lan, quán bar Nine Percent hoặc mởtiệc ở biệt thự riêng.
Điều ghét nhất: bị kiểm tra điện thoại & phụ nữ mặc váy hồng.
Thông tin khách hàng đưa ra chỉ có vậy, Diệp Tinh Miên tự lên mạng tìm hiểu thêm một số thông tin về Sở Tu Lương, sau đó cô rút ra được một kết luận, bèn viết vào góc vở.
Gu yêu thích: Tóc dài, ngực to, phong cách quyến rũ.
Diệp Tinh Miên lại ngắm kĩ ảnh, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: Bạn trai của khách hàng rất xuất sắc, tuy trăng hoa nhưng quả thực anh có vẻ ngoài và gia thế để như vậy.
Tranh thủ giờ nghỉ giải lao, Diệp Tinh Miên bèn liên lạc với một người bạn ở khoa Tài Chính Quốc Tế để thăm dò thông tin. Thật may cho cô, tối nay Sở Tu Lương có tổ chức một buổi tiệc khai xuân ở biệt thự, mời thành viên trong câu lạc bộ Tài Chính tham gia.
Diệp Tinh Miên nghĩ cô có thể thử vận may.
Sáu giờ tối, sau khi trang điểm xong, Diệp Tinh Miên mở tủ đồ của mình ra. Ánh mắt cô lập tức nhìn đến chiếc váy ở giữa tủ, cô rất thích váy hồng, nhưng như khách hàng tiết lộ, bạn trai của cô ấy ghét màu hồng, thế nên Diệp Tinh Miên đành chọn chiếc váy đen duy nhất trong tủ đồ toàn màu hồng của mình.
Đó là chiếc váy đi bar mà bạn cùng phòng đã mua cho cô, vì cô ít khi đi bar nên nó bị bỏ xó trong góc.
Ra khỏi ký túc xá, Diệp Tinh Miên gặp người bạn học khoa Tài Chính Quốc Tế mà cô đã hẹn tại cổng trường.
"Này, Tinh Miên, tớ ở đây." Cô gái tóc xoăn sóng vẫy tay gọi cô, có vẻ khá vội.
Quả đúng như vậy, khi Diệp Tinh Miên đến, cô ấy đã hơi phàn nàn: "Bạn tớ vừa mới đi trước rồi, chúng ta phải bắt taxi đó."
"Tiền xe tớ sẽ trả." Diệp Tinh Miên trả lời.
"Vậy cảm ơn nhé." Cô gái tóc sóng cười tươi.
"Không có gì."
Hai người lên taxi công nghệ, Diệp Tinh Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn người một lúc.
Ngay sau đó, điện thoại của cô vang lên.
Cô cúi đầu liếc nhìn.
[Tinh Miên, mẹ phải nói bao nhiêu lần con mới hiểu được? Bố và mẹ đã ly hôn rồi, con cũng đã đủ 18 tuổi, mẹ không còn nghĩa vụ phải chu cấp nữa. Nhưng mẹ thương con nên hàng tháng vẫn sẽ gửi cho con 1 triệu tiêu vặt.]
[Chú Hà quản lý nghiêm lắm, sau này mẹ sẽ chuyển tiền trực tiếp vào thẻ của con, đừng liên lạc qua Zalo nữa đấy.]
[Mẹ cũng có nỗi khổ riêng, đã có gia đình mới, không thể chăm sóc cả hai bên, chỉ có thể chọn một bên thôi, con cố gắng học tốt, ra trường kiếm một công việc tốt, lấy chồng tử tế, tự lập trên đôi chân mình đi.]
Diệp Tinh Miên nghe những lời này vô số lần rồi, nhưng hôm nay lại nghe thật chói tai. Cô bình tĩnh gõ một tin nhắn:
[Lâm Giáng Tiên, tôi chỉ nhắn để hỏi liệu giỗ đầu của bố, bà có thể về ăn một bữa cơm hay không thôi, không phải đòi tiền. Khi bà bỏ rơi bố tôi, mối quan hệ mẹ con chúng ta đã chấm dứt rồi.]
[Tinh Miên…]
Diệp Tinh Miên lập tức chặn số của Lâm Giáng Tiên, giờ thì thế giới của bà đã yên tĩnh, không còn cô con gái "bám víu" nữa.
Khách hàng Quả Quýt Cam Lè sẽ là đơn hàng cuối cùng của cô, tích đủ tiền phẫu thuật tim cho bà nội, cô sẽ không tiếp tục làmnghề này nữa.
Từ sâu trong trái tim, Diệp Tinh Miên cũng muốn làm những việc bình thường mà tuổi này cần làm, như yêu đương, mỗi lần nhìn thấy các cặp đôi ngồi trong thư viện trao nhau những cử chỉ ngọt ngào, cô đều rất ngưỡng mộ.
Thật tiếc, lúc đó cô không có quyền yêu đương.
"Tinh Miên, đến rồi." Cô gái tóc sóng gọi cô.
Diệp Tinh Miên xuống xe cùng cô ấy.
Thực ra, cô đã tiếp xúc với khá nhiều thiếu gia, nếu không có tiền thì không có phụ nữ nào muốn khư khư giữ lấy, thế nên cái trò kiểm tra người yêu này phần lớn đều là những trò chơi của người giàu thôi.
Bạn trai của Quả Quýt Cam Lè cũng không phải là ngoại lệ.
Cô im lặng suốt quãng đường, nhưng cô gái tóc sóng thì lại vặn tay cô, tò mò nói: "Tinh Miên, sao cậu xinh thế mà không có bạn trai, để tớ giới thiệu một người cho cậu nhé?"
Diệp Tinh Miên nhẹ nhàng liếc nhìn cô ấy, từ chối khéo léo: "Tớ vẫn thích tùy duyên hơn."
"Cũng đúng, lâu rồi không có bạn trai, chắc cậu có tiêu chuẩn cao lắm." Cô gái tóc sóng trầm ngâm, "Tối nay có một chàng trai rất đẹp trai, tiếc là đã có bạn gái rồi."
"Thật sao?" Diệp Tinh Miên không tò mò, chỉ là hỏi cho có.
"Cậu đã học đến năm thứ ba rồi, chẳng lẽ không biết Sở Tu Lương?"
"Chưa gặp cậu ta ngoài đời."
"Tớ nói với cậu, chỉ cần lại gần cậu ta nói một câu là mặt cậu đỏ luôn ấy, kiểu cấp độ đỉnh cao ấy."
Nói đến mỹ nam, mắt cô gái tóc sóng sáng lên: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu ta đã có bạn gái rồi, rất yêu nhau đấy."
Diệp Tinh Miên cười nhạt, yêu nhau à?
Yêu nhau đến mức phải tìm cô thử lòng trung thành của bạn trai mình sao?
Hai người không nói nhiều nữa, cô gái tóc sóng nói nếu bạn gái của nam thần không đến, sẽ dẫn cô đến chào hỏi.
Diệp Tinh Miên không từ chối.
Bữa tiệc có khá nhiều người, cô gái tóc sóng nói chuyện rôm rả với bạn bè, Diệp Tinh Miên thì một mình đi ra bể bơi ngoài biệt thự.
Cô thử nhiệt độ của nước, cảm thấy cũng được, không quá lạnh khi xuống nước trong thời tiết này.
Cơ hội để cô tiếp cận Sở Tu Lương không nhiều nên cô muốn trong thời gian ngắn tạo ấn tượng mạnh trong trí nhớ của một người, không thể đi theo lối mòn.
Thứ nhất, anh ta biết bơi lặn, thứ hai, dù anh ta không cứu cô, Diệp Tinh Miên vẫn sẽ là người khiến anh ta nhớ lâu nhất trong bữa tiệc.
Cô để một chiếc dây chuyền bạc rơi xuống, không gây tiếng động, rơi xuống đáy hồ.
Sau tiếng rơi xuống nước là những tiếng hét kèm theo.
Có người xem kịch, có người hoảng loạn, có người chuẩn bị nhảy xuống nước, còn có người đã nhảy xuống cứu cô.
Những gì Diệp Tinh Miên dự đoán đều thành sự thật, cô được cứu, chiếc dây chuyền cũng được vớt lên, người cứu cô cũng đúng là người cần tìm. Nhưng Sở Tu Lương chỉ nhìn cô một cái rồi đi thẳng, như thể chỉ là cứu một con mèo hoang hay chó nhỏ vậy.
Diệp Tinh Miên được người giúp việc cảu biệt thự dẫn lên lầu thay đồ, sấy khô tóc. Diệp Tinh Miên thay một chiếc váy trắng sạch sẽ rồi đi xuống. Cô nghe thấy có người đang bàn tán về mình, "Cô gái vừa rơi xuống nước ấy, hình như rất xinh đẹp?"
"Nhìn sơ qua, làn da trắng như ngọc, thật là một đại mỹ nữ."
"Cảm giác lúc ôm trong lòng chắc cũng rất tuyệt, phải không anh Lương?"
Sở Tu Lương lạnh lùng liếc nhìn, giọng lười biếng đáp: "Không nhớ."
Diệp Tinh Miên: “…”
Diệp Tinh Miên bình tĩnh buông rủ hàng mi, mắt nhìn xuống dưới đất.
Từ khi lần đầu nhìn thấy bức ảnh của Sở Tu Lương, cô đã biết anh ta không phải là loại người dễ dàng bị thu hút chỉ vì vài chiêu trò. Dù sao thì những người phụ nữ quanh anh đều rất chủ động.
Anh ta không thiếu những người vây quanh, thậm chí khi phụ nữ chủ động tới mức nhất định, anh ta sẽ tiếp nhận họ
Loại đàn ông như vậy, Diệp Tinh Miên đã gặp rất nhiều.
Lúc này, cô nàng tóc sóng cuối cùng nhớ ra cô, vòng tay qua tay cô và đi về phía nhóm người, "Tinh Miên, qua đây chơi chung một chút."
Đúng là cô cũng muốn vậy, Diệp Tinh Miên âm thầm cảm kích trong lòng.
Cô bạn kéo Diệp Tinh Miên ngồi xuống bên cạnh một đám con trai, một chàng trai ngồi cạnh cô nàng chen vào cuộc nói chuyện của hai cô gái, tự giới thiệu: Lớp Tài Chính Quốc Tế K15, Trần Triết Viễn, còn bạn thì sao?”
“Diệp Tinh Miên, học tiếng Anh.” Diệp Tinh Miên cố gắng nói mơ hồ hết mức có thể, đúng là cô học tiếng Anh, nhưng không phải khoa Ngôn Ngữ Anh mà là khoa Quan Hệ Quốc Tế. Diệp Tinh Miên thực ra không quen nói dối, cũng không thích nói dối, vì đã nói dối một câu sẽ phải nghĩ ra vô số câu dối trá khác để lấp liếm, chỉ là đối tượng tấn công lần này học cùng trường, sẽ hơi rủi ro.
"Tên cũng khá dễ thương, trước đây tôi chưa gặp bạn, chắc bạn không thường xuyên tham gia mấy buổi như thế này, có biết chơi không?"
"Chơi gì?" Diệp Tinh Miên nhìn anh ta, mang theo vẻ lạnh lùng xa cách.
Đặc biệt là với những người không quen.
"Chơi trò 9 Ô Đố Vui." Trần Triết Viễn cười: "Rất đơn giản, nhìn một lần là biết."
Diệp Tinh Miên chăm chú nhìn, anh ta giải thích rất ngắn gọn.
Chín lá bài được đặt ngẫu nhiên trên bàn, mọi người lần lượt chọn một ô, đoán lá bài tiếp theo là lớn hơn hay nhỏ hơn so với lá bài đã chọn, nếu đoán đúng thì qua, đoán sai thì uống rượu.
Số lượng rượu uống tùy thuộc vào con số của lá bài bị thua, nói đơn giản là số của lá bài quyết định số chén bị phạt.
Quả thật chỉ nhìn một lần là cô đã hiểu.
Thực ra, mọi người chơi lần lượt, hầu như ai cũng phải uống, chỉ là uống ít hay nhiều mà thôi, vì có 9 ô, tức là có 9 điểm phạt.
Ngoài Diệp Tinh Miên, cô bạn tóc sóng cùng một cô gái ngồi cạnh Sở Tu Lương, ba người còn lại hình như là bạn cùng phòng của anh ta.
Chơi được một lúc, cô gái ngồi cạnh Sở Tu Lương có chút ấm ức: "Thua rồi, quân K, mười ba chén, thật là khổ."
Trần Triết Viễn bèn đùa: "Được rồi, mấy anh em giúp cô chia bớt vài chén."
Ba người đàn ông mỗi người uống ba chén, cũng khá hào phóng, cô gái ngại không muốn để người khác uống nữa, quay sang làm nũng: "Tu Lương, anh có thể uống đỡ em một, hai chén không?"
"Chúng ta có quan hệ gì?" Sở Tu Lương vừa đập tàn thuốc vừa thản nhiên hỏi lại.
Cô gái ngắm nhìn dáng vẻ thờ ơ của anh, rồi lại phàn nàn: "Ghét ghê, em uống hết là được chứ gì."
Như kiểu đùa giỡn yêu đương, cô gái ngay lập tức uống hết mấy chén còn lại.
Ba chàng trai còn lại cười khẩy, họ giúp người khác tránh rượu, còn Sở Tu Lương thì đẩy cô gái đi uống rượu.
Lần này đến lượt Diệp Tinh Miên thua.
Cô đã thua là cam nguyện chịu phạt, một lúc uống hết 9 chén rượu.
"Cô em này uống rượu giỏi thật, chẳng kém gì anh Lương."
"Hay là chơi Đấu Rượu đi, xem ai gục trước."
"Đủ rồi, đừng trêu cô ấy nữa, người ta dù sao cũng là con gái mà."
Trần Triết Viễn vừa nói ánh mắt vừa hướng về Diệp Tinh Miên, mọi người chỉ cười mà không nói gì.
Trong lúc mọi người nói chuyện, Sở Tu Lương cũng bị thua, nhưng anh chỉ bị phạt uống 2 chén.
Khi Sở Tu Lương đưa tay cầm chén rượu lên, đúng lúc Diệp Tinh Miên vươn tay ra rút một tờ khăn giấy trên bàn, tay của hai người vô tình chạm vào nhau.
Một dòng điện lập tức chạy lướt qua…
Diệp Tinh Miên theo phản xạ ngẩng đầu nhìn anh một cái. Sở Tu Lương vẫn thản nhiên như chẳng có gì xảy ra, giữa tiếng trêu chọc ồn ào của đám bạn vẫn ung dung uống cạn ly rượu.
Cô cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đứng dậy nói mình đi vào nhà vệ sinh một lát.
“Có cần tớ đi cùng không?” Cô nàng tóc xoăn sóng uống hơi nhiều nhưng vẫn không quên hỏi han.
“Không cần, tớ tự đi được.” Diệp Tinh Miên nhẹ giọng từ chối.
Trong lòng cô gái kia khẽ “hừ” một tiếng, nghĩ thầm cô chỉ là kiếm cớ trốn rượu, đúng là chẳng biết điều chút nào.
Nói là đi vệ sinh, nhưng Diệp Tinh Miên cũng không vào hẳn bên trong.
Cô dừng lại ở bồn rửa tay bên ngoài, mở vòi nước rồi cứ thế xối lên chỗ vừa rồi hai người vô tình chạm vào nhau. Như thể làm vậy thì có thể xóa sạch mọi chuyện đã xảy ra.
Rửa xong, cô mò trong túi một lúc, lại không tìm thấy gói khăn giấy mình mang theo.
Đang nghĩ chắc để quên bên trong, thì trên bồn rửa bỗng có người ném đến một gói khăn giấy nhỏ.
Là gói khăn giấy của cô.
Diệp Tinh Miên còn chưa kịp nhìn người đưa đã nói cảm ơn. Đối phương đáp lại rất tùy ý, bảo là nhặt được trên đường.
Giọng nói ấy…
Động tác lau tay của cô chợt khựng lại.
Tình huống này, nói thẳng ra thì đúng kiểu “xấu hổ muốn chết”.
Vừa rồi cô đứng trước vòi nước rửa quá lâu, lại còn đúng chỗ hai người vừa chạm vào, rất khó để người khác không hiểu lầm… trừ khi anh ta thật sự vô tâm.
Nếu không, kiểu gì cũng đoán ra cô để ý đến cái chạm đó đến mức nào.
Thậm chí còn… muốn rửa sạch đi.
Cô nhìn anh qua gương, còn đang nghĩ xem nên giải thích thế nào, thì Sở Tu Lương lại chẳng buồn để ý, xoay người đi thẳng vào nhà vệ sinh nam.
Diệp Tinh Miên vừa thở phào, phía sau đã vang lên giọng nói trầm thấp, lười biếng:
“Rửa cho sạch vào, dù sao lúc lao xuống nước tôi cũng đã ôm cậu rồi.”
Diệp Tinh Miên sững lại. Cô còn tưởng anh không nhớ, nghĩ rằng người mình cứu chỉ là một con mèo hoang hay chó con nào đó… hóa ra anh nhớ hết.
Chỉ là lần này, chính cô đã tự tay phá hỏng mọi thứ, để lại ấn tượng ban đầu tệ hại nhất.
Mọi toan tính, trước một tình huống bất ngờ, đều trở nên vô dụng.
Khi cô quay lại, đám con trai đã uống đến mức say mềm, nằm la liệt trên sofa lẫn dưới đất, gần như không còn sức uống tiếp.
Cô bước qua đám người nằm ngang dọc, đến bên cô gái tóc xoăn, khẽ vỗ vai:
“Cũng muộn rồi, để tớ đưa cậu về trường.”
Cô gái kia say đến mơ màng, vừa mở mắt đã ôm lấy cô, lẩm bẩm:
“Cảm ơn…”
Hai người vốn không thân, chỉ quen qua người khác, nhưng nể mặt người giới thiệu, cô vẫn phải đưa người về ký túc xá nữ cho an toàn.
Lúc rời đi, phía sau vang lên tiếng cười nũng nịu của mấy cô gái.
Diệp Tinh Miên theo phản xạ liếc qua, thấy một cô gái say rượu đang áp sát Sở Tu Lương, giọng trêu ghẹo:
“A Lương, anh với Châu Thanh bao giờ chia tay vậy?”
Cô ta nói líu lưỡi nên không rõ ràng lắm, Sở Tu Lương cúi đầu, cười lười nhác, giọng điệu không chút kiêng dè:
“Xem tâm trạng.”
Diệp Tinh Miên thu lại ánh nhìn, thần sắc nhàn nhạt. Quả nhiên anh không thiếu người chủ động, mà bản thân cũng khá tùy tiện.
Về đến ký túc xá, cô mệt rã rời, nằm vật xuống giường dưới.
Người say, dù là nam hay nữ, đều rất khó xoay xở. Cô đã mất không ít sức mới đưa được người về.
Đúng lúc đó, như thể canh đúng thời điểm cô về, Zalo vang lên.
Trần Hi Lâm: [Tình hình sao rồi, báo cáo anh nghe xem?]
Trần Hi Lâm là thanh mai trúc mã của cô, thân đến mức chẳng phân biệt nam nữ, giống anh em hơn là gì khác.
Diệp Tinh Miên: [Có chút ngoài ý muốn.]
Anh biết rõ công việc của cô, thậm chí còn giúp cô bày mưu tính kế.
Trần Hi Lâm: [Khó xử à? Cần anh giúp không?]
Diệp Tinh Miên im lặng một lát: [Cần.]
Trần Hi Lâm: [Ngày mai có trận bóng rổ, đến cổ vũ cho anh.]
Diệp Tinh Miên: [Không rảnh.]
Trần Hi Lâm: [Không yêu anh nữa à?]
Diệp Tinh Miên: [Chưa từng yêu.]
Anh gửi một icon “em vô tâm”, rồi nói: [Thi đấu với khoa Tài chính, không đến thì thôi.]
Cô không trả lời, nhưng trong lòng đã có quyết định.
Điện thoại vừa hết pin, cô đứng dậy ra bàn học lấy sạc dự phòng, đúng lúc chạm mặt bạn cùng phòng vừa về.
Quan hệ giữa hai người trong phòng là tệ nhất.
Bởi vì đối phương từng thấy cô đi cùng bạn trai người khác. Dù không nói ra, nhưng đã ngầm nhận định cô là kiểu con gái thích chen vào chuyện tình cảm, nên không muốn thân thiết.
Diệp Tinh Miên cũng không giải thích, vì đó là sự thật.
Không cùng đường, tốt nhất đừng miễn cưỡng.
Nhưng hôm nay người kia lại khác thường, bất ngờ khoác vai cô, ghé sát hỏi:
“Này, cậu với Trần Hi Lâm lớp 9T15 khoa IT là quan hệ gì vậy?”
“Bạn thân.” Cô đáp ngắn gọn.
“Có Zalo của anh ấy không?”
“Có.”
“Cho tớ với, cảm ơn nhé… chị em.”
Diệp Tinh Miên khẽ cười lạnh trong lòng. Chưa từng thấy ai thực tế đến vậy—một giây trước còn lạnh nhạt, giây sau đã gọi “chị em”, chỉ vì một người đàn ông.
Quả nhiên, khi dính vào chuyện tình cảm, lý trí chẳng còn bao nhiêu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play