[Caphung] Giao Ước Trái Ngang- Khi Con Tim Lầm Lối
Tình Yêu Cấm Kỵ - Lời Thú Nhận
//hđ//
*suy nghĩ*
**tự nói với chính mình**
"nói nhỏ"
Một buổi tối muộn, căn biệt thự sang trọng của Lê Quang Hùng. Ánh đèn vàng dịu nhẹ, không khí có chút tĩnh lặng nhưng ẩn chứa những dòng cảm xúc mãnh liệt. Hoàng Đức Duy đang ngồi học bài ở bàn làm việc trong phòng khách, thỉnh thoảng lại ngước nhìn về phía cầu thang. Lê Quang Hùng vừa đi làm về, đang thay trang phục ở phòng thay đồ.
Hoàng Đức Duy
22 tuổi. Ngoại hình ưa nhìn, tính cách có phần nhạy cảm, tình cảm, luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và độc lập. Duy đã yêu thầm Hùng từ năm 16 tuổi, và giờ đây, tình cảm ấy ngày càng lớn dần, trở thành một nỗi ám ảnh khó nói. Duy luôn muốn bảo vệ Hùng và làm Hùng tự hào, tuy nhiên, càng ngày anh càng nhận ra tình cảm của mình vượt xa giới hạn "con nuôi".
Lê Quang Hùng
30 tuổi. Thành đạt, lịch lãm, điềm tĩnh nhưng sâu bên trong là những giằng xé. Anh luôn giữ khoảng cách nhất định với Duy, coi cậu như con trai, nhưng dạo gần đây, anh cảm thấy có gì đó "lệch chuẩn" trong cách mình nhìn nhận Duy, và anh sợ hãi điều đó.
Cận cảnh bàn tay Duy miết nhẹ lên trang sách, ánh mắt dõi theo bóng dáng Hùng lướt qua khung cửa.
Hoàng Đức Duy
**Giọng trầm buồn, xen lẫn chút day dứt và mong chờ**
Hoàng Đức Duy
Lại một đêm nữa… Anh về muộn. Bao nhiêu năm rồi nhỉ? Từ cái ngày anh bước vào cuộc đời con, con đã quen với nhịp sống này. Nhịp sống của một người con nuôi. Một người con nuôi…
Hoàng Đức Duy
Hay chỉ là một kẻ lạc lõng trong thế giới của anh? Con chỉ muốn được ở bên cạnh anh, được che chở cho anh, nhưng… tình cảm này… nó đi quá xa rồi.
Lê Quang Hùng
//Giọng nhẹ nhàng, cố gắng giữ sự tự nhiên, ánh mắt có chút dò xét//
Sao còn chưa ngủ, Duy? Muộn rồi đấy.
Hoàng Đức Duy
//Giật mình, vội vàng đóng sách lại, quay sang mỉm cười gượng gạo, ánh mắt cố gắng tỏ ra bình thường nhưng lại hơi tránh né Hùng//
Dạ, con… con đang học bài ạ. Sắp có bài kiểm tra quan trọng.
Lê Quang Hùng
//Tiến lại gần, đứng cách Duy một khoảng vừa đủ, ánh mắt dừng lại trên gương mặt cậu một chút lâu hơn bình thường, cảm nhận được sự căng thẳng//
Lê Quang Hùng
Lớn cả rồi, còn học bài khuya thế này. Có gì khó khăn cứ nói với tôi.
(Lưu ý: Hùng giờ đây dùng "tôi" để tạo khoảng cách, nhấn mạnh vai trò "ba nuôi" và sự bất an trong mối quan hệ)
Hoàng Đức Duy
//Nuốt khan, trái tim đập nhanh hơn, ánh mắt vẫn hướng về Hùng nhưng có chút đấu tranh//
Con… con ổn mà, ba. Cảm ơn ba đã quan tâm.
Hùng khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua nụ cười gượng gạo của Duy. Anh cảm nhận được điều gì đó không ổn, một sự căng thẳng vô hình.
Lê Quang Hùng
**Giọng hơi khàn, đầy suy tư và có chút bối rối**
Lê Quang Hùng
Tại sao… nhìn em ấy thế này, tôi lại thấy có gì đó khác lạ? Cái ánh mắt dõi theo tôi khi nãy, không giống ánh mắt của một người con trai dành cho ba nuôi. Hay… do tôi đang nghĩ quá nhiều? 18 tuổi nhận nuôi một đứa trẻ 6 tuổi… Chín người mười ý. Giờ nó đã lớn, đã có suy nghĩ riêng… và những suy nghĩ ấy… dường như đang hướng về tôi theo một cách… nguy hiểm.
Duy đứng dậy, tiến lại gần Hùng, cố gắng lấy hết can đảm, ánh mắt đầy vẻ quyết tâm.
Lê Quang Hùng
//Quay sang, ánh mắt dò hỏi, có chút cảnh giác//
Sao vậy?
Hoàng Đức Duy
//Hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt Hùng, ánh mắt chứa đầy những cảm xúc phức tạp: nhớ nhung, bối rối, tình yêu mãnh liệt và cả một chút thách thức//
Hoàng Đức Duy
Con… con xin lỗi vì đã làm chú lo lắng. Nhưng… con không thể cứ tiếp tục giả vờ được nữa.
Lê Quang Hùng
//càng cảnh giác hơn// giả vờ cái gì chứ?
Hoàng Đức Duy
//Giọng run run nhưng kiên định, từng lời nói như muốn bứt phá mọi giới hạn//
Hoàng Đức Duy
Con… con không coi chú chỉ là ba nuôi nữa. Tình cảm của con… nó đã vượt quá giới hạn đó từ rất lâu rồi. Con yêu chú, Hùng à.
Duy nhìn thẳng vào Hùng, ánh mắt chứa đựng sự chân thành và cả một chút tuyệt vọng khi đối diện với giới hạn tình cảm. Hùng sững sờ, gương mặt biến sắc. Anh nhận ra ánh mắt Duy không còn là sự ngưỡng mộ hay tình cảm đơn thuần của người con. Đó là thứ tình cảm mãnh liệt, khao khát, và anh biết rằng mình cũng đã cảm nhận điều tương tự, dù cố gắng chối bỏ.
Lê Quang Hùng
**Giọng đầy hoang mang, đấu tranh nội tâm dữ dội, một phần trong anh run sợ, một phần lại rung động**
Lê Quang Hùng
Cái nhìn này… cái lời thú nhận này… Tôi đã biết. Tôi đã biết từ lâu rồi. Từ cái ngày 16 tuổi em ấy bộc lộ sự quan tâm quá mức. Nhưng tôi đã tự lừa dối mình. Tôi sợ hãi. Sợ hãi cái cảm xúc nhóc dành cho tôi.
Hùng nhìn Duy, ánh mắt phức tạp, giằng xé giữa trách nhiệm, nỗi sợ và cả một thứ tình cảm mãnh liệt đang trỗi dậy trong duy. Duy nhìn Hùng, chờ đợi một phản ứng, dù biết rằng phía trước là vô vàn khó khăn.
Lê Quang Hùng
//Giọng trầm xuống, đầy sự bất an và mệt mỏi//
Duy… con… con đang nói gì vậy?Tình yêu đó… không thể…
Hoàng Đức Duy
//Tiến thêm một bước, giọng kiên quyết hơn, muốn xóa tan mọi rào cản//
Hoàng Đức Duy
Tại sao không thể, Hùng? Tình cảm này là thật. Con đã yêu chú từ rất lâu rồi. Con muốn được ở bên cạnh chú, không phải với tư cách là con nuôi, mà là… người yêu của chú.
Hùng đứng im, tâm trí quay cuồng với những suy nghĩ và cảm xúc mâu thuẫn. Duy đứng đó, ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng ẩn chứa sự sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Căn phòng im lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc của cả hai, báo hiệu một mối quan hệ phức tạp và đầy sóng gió sắp bắt đầu
Sự Lảng Tránh
Vài ngày sau màn thú nhận của Duy. Không khí trong căn biệt thự trở nên ngột ngạt và căng thẳng. Duy cảm nhận rõ sự thay đổi trong thái độ của Hùng.(hùng đã cho duy gọi mình là chú)
Sáng sớm, Hùng đã vội vã ra khỏi nhà. Duy tỉnh giấc, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng Hùng khuất sau cánh cửa.
Hoàng Đức Duy
//Giọng trầm, xen lẫn chút thất vọng và mệt mỏi, nhìn hùng rời khỏi nhà//
Hoàng Đức Duy
Lại một ngày nữa… Anh ấy thậm chí còn không nhìn mình. Anh ấy tránh mặt mình… Như thể lời thú nhận hôm đó là một tội lỗi lớn lao.
Duy cố gắng bắt chuyện với Hùng vào bữa tối. Hùng ăn uống không dám nhìn thẳng vào duy.
Hoàng Đức Duy
//Cố gắng giữ giọng bình thường, nhưng cảm xúc nào đó trong duy đang bị kìm nén//
Chú Hùng… Hôm nay công việc của chú thế nào ạ?
Lê Quang Hùng
//ko dám nhìn duy// vẫn ổn
Hoàng Đức Duy
//Cố gắng tiếp tục, tìm kiếm một tia kết nối//
À… Chú có muốn con chuẩn bị gì thêm cho bữa tối mai không? Con thấy món…
Lê Quang Hùng
//Ngắt lời, đứng dậy đột ngột//
Không cần đâu. Mai tôi có việc phải đi công tác đột xuất. Có lẽ về muộn.
Hùng nhanh chóng rời khỏi bàn ăn, để lại Duy một mình với đôi đũa trên tay duy bị bẻ đôi. Hùng bước nhanh về phòng mình, tránh ánh mắt và cảm xúc đang kìm nén của Duy
Lê Quang Hùng
//Giọng gấp gáp,đầy sợ hãi//
Lê Quang Hùng
Tôi không thể tiếp tục thế này. Tôi không thể đối diện với em ấy. Lời nói hôm đó… nó đã phá vỡ tất cả. Tôi không muốn tình cảm này. Tôi không thể có tình cảm này. Tôi phải giữ khoảng cách. Phải đẩy em ấy ra xa.
Duy nhìn theo bóng lưng Hùng đang vội vã đi vào phòng. Cậu cảm thấy tim mình thắt lại.
Hoàng Đức Duy
(Thì thầm, giọng đầy tức giận kìm nén)
Công tác đột xuất…? Lại đi sớm về muộn. Anh ấy đang trốn tránh mình… Anh ấy đang sợ hãi…
Trong vài ngày tiếp theo, Hùng càng ngày càng thể hiện rõ sự lảng tránh. Anh thường xuyên đi sớm về muộn, thậm chí ăn uống và ngủ riêng. Khi Duy cố gắng nói chuyện, Hùng luôn tìm cớ bận rộn hoặc tìm cách kết thúc cuộc trò chuyện thật nhanh. Duy cảm nhận được sự lạnh nhạt, sự xa cách ngày càng lớn dần
Một cảnh quay Duy ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn, ánh mắt buồn bã nhìn ra cửa sổ, nơi Hùng vừa mới rời đi. Căn nhà giờ đây trở nên trống trải và lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Hoàng Đức Duy
//Giọng đầy tuyệt vọng//
Hoàng Đức Duy
Anh ấy muốn em rời đi sao? Anh ấy không chấp nhận tình cảm này… hay chỉ đơn giản là anh ấy không muốn đối diện với chính mình? Nhưng em không thể… Em không thể từ bỏ anh ấy dễ dàng như vậy. Tình yêu này… dù có cấm kỵ, dù có đau khổ, em cũng sẽ tìm cách…
Duy quyết định tìm Hùng để nói chuyện rõ ràng. Cậu thấy Hùng đang ngồi một mình trong thư phòng, ánh mắt mệt mỏi nhìn vào khoảng không.
Hoàng Đức Duy
//Bước vào phòng, giọng bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự kiên quyết//
Chú Hùng. Chúng ta cần nói chuyện.
Lê Quang Hùng
//Giật mình, ngẩng lên nhìn Duy, ánh mắt lộ rõ sự né tránh//
Lại có chuyện gì nữa? Tôi đang bận.
Hoàng Đức Duy
//Không nao núng, bước lại gần hơn//
Chú đang trốn tránh con. Chú đang trốn tránh sự thật. Lời thú nhận của con… nó không làm chú sợ hãi đến vậy chứ?
Lê Quang Hùng
//Đứng bật dậy, giọng có phần gắt gỏng//
Đủ rồi, Duy! Em nghĩ em đang làm gì vậy? Em không hiểu tình thế của chúng ta sao?
Hoàng Đức Duy
//Nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng đầy sự tổn thương nhưng cũng không kém phần mạnh mẽ//
Hoàng Đức Duy
Con hiểu. Con hiểu rằng chú đang giằng xé. Con hiểu rằng chú sợ hãi. Nhưng chú không thể cứ mãi lảng tránh như thế này. Điều đó còn làm con đau khổ hơn gấp trăm lần. Chú có còn chút tình cảm nào dành cho con không? Dù chỉ là… một chút thôi.
Hùng nhìn Duy, ánh mắt anh chứa đựng sự giằng xé tột cùng. Anh muốn đẩy Duy ra xa, muốn chạy trốn khỏi thứ tình cảm này, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng anh không thể hoàn toàn làm được điều đó. Căng thẳng bao trùm căn phòng, mở ra một chương mới đầy thử thách cho mối quan hệ của họ.
Đỉnh Điểm Của Sự Giằng Xé
11 giờ đêm tại phòng khách. Hùng vừa lén lút bước vào nhà với hy vọng Duy đã ngủ. Nhưng đèn phòng khách vụt sáng. Duy đã đợi ở đó từ lâu, gương mặt tối sầm, tỏa ra áp lực nặng nề.
Duy đứng dậy từ ghế sofa. Chiều cao của một thanh niên 22 tuổi đang sức lớn hoàn toàn áp đảo Hùng. Bóng của Duy đổ dài, bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé hơn của Hùng dưới ánh đèn trần.
Hoàng Đức Duy
//Giọng gằn xuống, chứa đựng sự phẫn nộ kìm nén bấy lâu//
Chú lại về muộn. Chú định trốn con đến bao giờ? Một tuần? Một tháng? Hay định cả đời này không nhìn mặt con nữa?
Lê Quang Hùng
//Giật mình, lùi lại một bước, ánh mắt né tránh//
Tôi... tôi đã nói là công việc bận. con vào phòng ngủ đi, đừng có làm loạn nữa.
Hoàng Đức Duy
//Tiến lên một bước dài, thu hẹp khoảng cách. Cậu cao hơn Hùng gần một cái đầu, khiến Hùng phải hơi ngước lên nhìn//
Hoàng Đức Duy
LÀM LOẠN? Chú gọi tình cảm của con là làm loạn sao? Con đứng đây, con nói yêu chú, mà chú lại muốn đẩy con ra xa hơn?
Duy bất ngờ đập mạnh tay xuống mặt bàn gỗ cạnh đó. Tiếng "rầm" vang dội trong không gian tĩnh lặng khiến Hùng run bắn người.
Hoàng Đức Duy
//Quát lớn, đôi mắt đỏ ngầu//
NHÌN CON ĐI! Đừng có nhìn sang chỗ khác! Chú sợ cái gì? Sợ thiên hạ nói chú biến thái khi yêu đứa trẻ chú nhặt về? Hay chú sợ... chính chú cũng có cảm giác với con?
Lê Quang Hùng
//Giọng run rẩy, hơi thở gấp gáp. Anh cảm thấy không gian xung quanh như bị rút cạn không khí bởi sự hiện diện quá lớn của Duy//
Duy... con quá đáng rồi đó. Tôi là ba của con đó...
Hoàng Đức Duy
//Cười khẩy, tiến sát lại đến mức mũi hai người gần chạm nhau. Áp lực từ một người đàn ông trưởng thành khiến Hùng cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu thế//
Hoàng Đức Duy
Ba? Có người ba nào ko nhìn mặt con mình ko? Chú đừng có dùng cái danh xưng đó để lừa dối bản thân nữa!
Duy dồn Hùng vào sát bức tường cạnh cầu thang. Một tay cậu chống lên tường, khóa chặt lối thoát của Hùng. Hùng nép sát vào tường, đôi mắt hiện rõ sự sợ hãi. Anh chưa bao giờ thấy Duy đáng sợ và đầy tính chiếm hữu như thế này.
Lê Quang Hùng
//Lắp bắp, giọng nghẹn lại//
Duy... em... em lùi lại đi. Đừng như vậy... tôi sợ...
Hoàng Đức Duy
Chú sợ con sao? Hay chú sợ cảm giác bị con khống chế? Chú Hùng, chú không chạy thoát được đâu. Dù chú có đi sớm về muộn thế nào, căn nhà này vẫn là nơi chú phải về. Và ở đây... luôn có con đợi chú.
Hoàng Đức Duy
//Hạ thấp giọng, thì thầm sát tai Hùng, hơi thở nóng hổi//
Duy nhìn sâu vào đôi mắt đang ngấn nước của Hùng. Một sự im lặng chết chóc bao trùm. Duy bất ngờ buông tay ra, lùi lại, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi mục tiêu.
Hoàng Đức Duy
//Giọng lạnh lùng nhưng kiên định//
Hôm nay con bỏ qua. Nhưng đừng để con thấy chú lảng tránh một lần nào nữa. Nếu không... con không chắc mình sẽ làm ra chuyện gì đâu.
Duy quay lưng đi thẳng lên lầu, để lại Hùng đứng đó, đôi chân khuỵu xuống sàn nhà lạnh lẽo. Anh ôm lấy bả vai mình, trái tim đập liên hồi. Anh nhận ra đứa trẻ 6 tuổi ngày nào giờ đã thực sự trở thành một người đàn ông có thể bẻ gãy ý chí của anh bất cứ lúc nào
Lê Quang Hùng
//Nước mắt rơi xuống, giọng run rẩy//
Nó lớn thật rồi... lớn đến mức mình không còn nhận ra nữa. Cảm giác này... vừa đáng sợ, nhưng tại sao... mình lại cảm thấy tim mình đau thắt lại vì lo lắng cho nó? Mình phải làm sao đây?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play