[707x505] Mảnh Tình Nổi Trên Ghe Sông Nước
Chương 1.
Mảnh tình nổi trên ghe sông nước là bộ truyện dẫn dắt phong cảnh miền quê nước dâng của nơi, nhà tình đượm nồng nàn, và một mảnh tình nhen nhóm trong tuổi trẻ tràn đầy nhiệt huyết, tình yêu không định kiến và dèm pha, chỉ có cả hai lẳng lặng nắm chặt tay nhau, đi qua con đò vượt bên đê. Họ không chắc có điều chi gian nan phía trước, chỉ biết rằng họ sẽ có nhau.
Tình trai sông nước hữu tình,
tình trai thành thị ngoài đô.
Liệu có gì bốc lửa, hay là nắm tro tàn?
-Miêu tả: Sông núi, nước non, không vai vế, không tranh chấp, nhân vật giữ được nét tính cách gốc.
-Hoàn toàn do ý tưởng lấy từ tiểu thuyết chưa hoàn thành của tôi.
-Không cổ xúy bất kì hành động, lời nói văn tục nào trong truyện.
"Đố ai kiếm được
Cái vảy con cá trê vàng
Cái gan, là con tép bạc
Mấy ngàn là anh cũng mua
Ô, là ô..."
"Đố ai kiếm được
Cái vảy con cá trê vàng.
Thương em tình nồng chưa trọn..."
Error Sans 505.
Tao thẩy lên đấy.
Error Sans 505 tay cầm con cá to, báo trước cho hai người đang đứng trên bờ. Em ném mạnh lên bằng hai tay, may mà một trong hai đứa kia đã bắt được. Nó không ngừng phản kháng tìm lại sự sống nơi môi trường nước nhưng không thể.
Cyan Sans.
Này là anh bắt cho em ạ?
Error Sans 505.
Ừ, về đi, Có gì kêu tao.
Mix Sans.
Chúng ta về thôi, kẻo má lại trông.
Chàng Infected choàng tay qua vai cậu nhóc đang ra sức ôm chặt con cá, gật đầu thật mạnh rồi theo chàng ta ra về.
Bóng họ kéo dài lê thê dưới ánh nắng gay gắt của miền quê, hôm nay trời không mát mấy.
Error Sans 505.
Dì cho con hỏi bây giờ là mấy rồi?
Ẩn.
Dì Trường:
Mười một rồi con trai, nắng cháy quá. Con mau về, lại còn đang ướt nhẹp!
Dì Trường vắt khô áo khoác cho em, vũ nó vài cái đảm bảo đã đủ ráo để em về.
Error Sans 505,
Năm tròn hai mươi ba, từ nhỏ đã học cách lăn lộn trước hoàn cảnh hẩm hiu. Sớm bị bỏ rơi, cả hai người cùng sinh ra em nhưng chẳng đủ mấy cái tình thương yêu. Nhưng 505 chẳng phải người mềm, đã sống đủ lâu để biết rằng bị bỏ rơi không phải là do không ngoan.
Tuy là không được dạy dỗ trọn vẹn, nhưng em tuyệt đối không phải người sa cơ vào chốn dơ bẩn, em vẫn ăn, mặc, ngủ, sinh hoạt như những con người có học khác.
Những năm học hành, chạy việc trong xóm, trong thôn, trong làng khác đúc kết thành một 505 cứng rắn bấy giờ. Một người hai mươi ba, đang trao dồi lại kiến thức của những người mười tám.
May thay xóm làng thương em, thương em khốn khó lăng bạc ngày đêm nên đâm ra là quý hoá.
Nhưng em biết mình không nên dựa nhiều vào họ, dù bằng mặt bằng lòng thế, em vẫn luôn giữ những khoảng cách vô hình trước mọi người.
Error Sans 505.
606, là mày à?
Error Sans 606.
Ồ-
Xin lỗi 505 nhé, xoài nhà 505 hơi...khá ngon, tôi hứa sẽ trả lại tiền.
505 khoanh tay nhìn 606 đang hai tay hai trái xoài nhẽ thuộc về mình.
Cuối cùng hai người hai quả ngồi ăn dưới bóng râm, 606 không quên gẫu vài câu chuyện đời.
Error Sans 606.
404 sắp trở về thành phố đó rồi, tôi chẳng thích chút nào cả.
Error Sans 505.
Thế thì tỏ tình đi?
505 vẫn thư thái, không thèm chú tâm đến cái mặt đỏ như gấc của 606.
Chắc cậu đang tự hỏi sao 505 biết đây mà?
Error Sans 606.
Biết...Biết từ khi nào?
Error Sans 505.
Rất lâu rồi, tao để ý tất.
Error Sans 606.
Chỉ có bạn tôi là phóng khoáng đến mức đáng sợ.
Chỉ là do ánh mắt của 606 quá lộ liễu khi nhìn chàng trai từ đô thị thành kia thôi, người đó "một chút" nhan sắc, một chút tiền, "một chút" tinh tế thôi mà đã khiến 606 cành vàng lá ngọc đây đổ đứ đừ.
Bởi 606 trong xóm là hoa chưa chủ, đã vậy còn là hoa hồng, giữ mình như Mị Nương. Một là một, hai là hai, thích một thì mãi là một không thể đổi.
Error Sans 505.
Tốt nhất là tỏ tình đi, bỏ lỡ thì cả đời này tìm sao được?
Error Sans 606.
Sao nay cậu nói chuyện tử tế thế?
Error Sans 505.
Ơ hay cái thằng ch.ết bầm này?
Muốn ông đây chửi một trận thì cuộc đời mày mới ra ngô ra khoai đúng không?
Error Sans 606.
Nào, tôi chỉ trêu thôi. Chớ nóng làm chi, hôm nay trời nắng hừng hực, nếu còn bực tức thì sẽ khó chịu lắm.
Error Sans 505.
Mai đi tỏ tình luôn.
Cái miệng của 505 đúng là sắc lẹm, phun ra câu nào là đánh vào tim 606 câu đó, hỏi sao em lại muốn trở thành một nhà văn?
Ừ! Hợp đấy, nhưng nếu em chọn làm luật sư còn hợp hơn, vốn từ phong phú, cụ thể là văn tục.
Chương 2.
Thò tay mà bứt cọng ngò,
Thương em đứt ruột giả đò ngó lơ.
Thương em cho trọn,
Tình này cho sâu.
Trời đã ngã chiều, nắng vẫn chưa dịu lại phần nào trái lại còn chói hơn, vì thế có hai người vì nắng mà đầu óc trở nên không bình thường.
Error Sans 606.
Tại sao chúng ta phải núp ở đây như vụng trộm thế...
Error Sans 505.
Im, tao đang tạo cơ hội cho mày đấy.
505 cùng 606 trốn sau cái lu to trước cửa nhà 404, thiếu mỗi cái tất lưới đen đội đầu nữa thôi là một thân biến thành kẻ trộm rồi, khéo người đi ngang còn rượt đánh.
Theo quán tính của em, tên đó chắc chắn sẽ bước ra khỏi nhà lúc một giờ mười phút đúng, ngày nào em chả chạy ra bờ kênh này thả lá.
Nhìn em vẻ đắc thắng, 606 thở dài tiếp tục đợi chờ.
Error Sans 606.
Hình như tôi nghe tiếng gì đó-
606 kéo tay 505, lôi em xềnh xệch đi trốn. Em chưa hiểu chuyện định mở miệng hỏi thì bị cậu ra tín hiệu im lặng.
Em còn tưởng là bị phát hiện cơ, ai dè không phải thế.
Một chiếc xe van theo con đường cát mịn chạy thẳng vào, do thính giác em kém bẩm sinh nên chẳng nghe lọt.
Error Sans 505.
Cái đó gọi là xe hơi hay ô tô?
Error Sans 606.
Hai cái giống nhau thôi, nhìn kìa.
Một người nào đó không rõ mặt thạo mở cửa xe bước xuống, song tiến về trước mở cửa chính mời thêm hai người xuống. Em suy đoán có thể là họ hàng chăng?
Em chỉ thấy mái tóc trắng phớt qua, cùng đôi mắt màu hổ phách tựa một con mèo ngỗ nghịch, nhưng khí phách đó chắc chắn không thể, ưu điểm nổi bật nhất là cao — rất cao là đằng khác.
Error Sans 606.
Về thôi, không có gì thú vị hết. Không gặp được người đó...
Error Sans 505.
Chắc do không phải ngày lành tháng tốt.
Error Sans 505.
Chiều nay đi qua kênh không?
404 đứng trước mái tranh, tươi tắn đón chào bốn người trước mặt mình. Một cậu nhóc tướng mạo khá thấp, trong bộ suit trắng tinh khôi nhảy bổ đến phía 404.
Là Alpha Sans, em trai của gã.
Error Sans 404.
Được rồi, nhớ anh không?
Alpha Sans.
Nhớ, em ở trên đó chán muốn chết!
Alpha không ngừng dụi vào người 404, tìm kiếm hình bóng anh trai thân yêu quen thuộc. Hai ông bà phía sau cong môi, tay vẫn đan chặt phía ngoài sau.
Toriel.
Điều kiện ở đây tốt chứ? Sống ổn không, ta cũng sắp dựng một nơi ở tạm thời ở đây.
Error Sans 404.
Ồ, khá ổn, rất hợp cho hai ông bà.
Xem ra hẻm này sắp đón thêm vài thành viên mới. Họ ngồi băng đá trò chuyện rôm rả, tiếng rót trà lách tách áp đi tiếng nói.
Chỉ có người thanh niên đó lặng thinh, thưởng thức tách trà là đang toả hương dìu dịu.
Error Sans 404.
Cảm ơn cậu đã đưa Alpha về đây nhé? Vất vả rồi, khu thí nghiệm ổn chứ?
Error Sans 404.
Vẫn như vậy nhỉ.
Error Sans 707, con nuôi lớn nhất của hai ông bà là Asgore và Toriel. Chủ trương một khu thí nghiệm. Thông thường đều một lời, không nhiều hơn hai.
Về mặt đó, bị xem là kiêu ngạo quá mức — nhưng sau đó là cả một quyển tản văn kể về cuộc đời của Error Sans 707 đây.
Ông bà sớm chẳng thể có con, nên quyết nhận những đứa trẻ mồ côi trong khu tình thương và nhân ái ở thành phố.
Error Sans 404.
Ở lại chứ?
707 khẽ gật nhẹ đầu, hoàn toàn không có cảm xúc thừa thãi nào.
Toriel.
Sau này cần cháu can thiệp vào vấn đề sức khoẻ của nó nhé. Ta và ông già rồi, không thể nhắc nhở nó nhiều nữa.
Error Sans 404.
Vâng, con biết.
Alpha Sans.
Anh trai, Alpha có thể đi loanh quanh không ạ?
Error Sans 404.
Được, nếu quên đường về cứ nhờ dân ở đây.
Nhận được lời đồng ý, Alpha vui vẻ mặc áo khoác. Toang chạy đi mất, nói thật phong cảnh ở đây đã thành công thu hút sự chú ý của nhóc.
Alpha Sans.
Nhiều chuồn chuồn thật! Cứ như là sứ sở thần tiên~
Oa thích quá!
Gió trời thổi vào cánh đồng xanh bạt ngàn, đẩy hồn bến quê cũ lên một khung bậc tươi mới. Alpha không khỏi trầm trồ khen lấy khen để.
Bỗng cậu nhóc nghe được tiếng sáo trúc, thổi đều đều, nhịp nhàng mà hoà huyện cùng nhau tạo nên một khúc ca ngẫu hứng của "người nghệ sĩ"
Tiếng sáo du dương như tiếng lá cây lạo xạo nô đùa, lọt thỏm vào tai này rồi lạ ra bên kia. Alpha dáo dác nhìn xung quanh tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy từ đằng xa, một bóng lưng kĩ sĩ đang thổi sáo manh.
Người đó quay đầu sang, trông thấy Alpha nhỏ nhắn đứng đó. Đôi mắt không giấu vẻ hiếu kỳ.
Mắt của người đó một bên mang màu xanh lam không rõ thuộc về biển hay bầu trời, còn lại là tròng đen sâu hoắm, cậu nhóc bịt miệng mắt trợn to.
Omnipotent.
Nhóc sợ à? Ta quên đeo bịt mắt.
"Mắt chú đính đá đẹp quá đi!"
Chương 3.
Qua đò, qua sông, qua đất,
Qua người, cầu treo, khẽ bỡ bàng.
Chim lợn kêu dội trong khu rừng cây, nghe bội bạc, tang thương đến lạnh lẽo. Vạn vật ngủ yên trong đêm trăng thanh gió mát, lòng người lại bồi hồi xuyến xao không tĩnh.
Người tìu lom khom dọc bờ ao, tắm mình vào không khí để nỗi lòng có thể được phơi bày rõ ràng nhất.
"chủm"
505 cầm cục đá to ném xuống con sông. Ngồi xổm, tay chống cằm không rõ mang nặng điều chi mà phiền lòng.
Error Sans 505.
Người này không có sợ ma cỏ đâu.
Chẳng qua em đã nghe lọt tiếng lá cây lạo xạo sau lưng mình, kẻ kia như biết mình bị phát hiện, cũng bước ra.
Error Sans 707.
Không rảnh doạ người.
Tưởng quỷ phương nào đến, hoá ra là "quỷ" quen.
Error Sans 505.
Ô thế là đến đây chiếm chỗ?
Error Sans 505.
Nếu vậy thật thì xin lỗi, khu này thuộc đất cũ nhà tôi.
Đêm khuya khoắt, thế mà có hai kẻ sống về đêm loanh quanh trong khu bãi đất trống.
707 đứng trước 505 kia còn không biểu lộ sắc thái gì, giống như khinh địch, 505 dường như biết người này giàu, có tiền có uy cũng lùi ra sau.
Error Sans 505.
Không có thói quen nói chuyện với người giàu câm lặng.
Error Sans 505.
Bổn tôi đây thấp kém.
Em không phải là không thích mấy người như gã đó, chỉ là đứng gần họ quá thì khác gì mình là bóng đèn, khác gì là ăn mày bám víu?
707 cũng không phải dạng mặt đường, tội gì phải giải thích, tội gì phải chui xuống gầm giường tìm quỷ?
Có vẻ định đoạt là không thể sánh, không thể cùng.
707 đã "nhìn" vào đôi mắt đó, những vết sẹo thoáng qua trong gang tấc đó. "nhìn" vào đời em như tìm hiểu về loài hoa trong dại mà cường này.
Error Sans 707.
"Trông cổ hủ thật. Nhưng vẫn có gì đó trưởng thành hơn tuổi thật"
707 ngẫm nghĩ, cũng chọn một cục đá nhỏ cầm lên ném xuống nước. Âm thanh khi đá rơi xuống nước nghe cũng rất êm tai, thứ âm thanh mà người sống ở nơi góc phố như hắn không bao giờ có thể biết.
Error Sans 707.
"Mình cũng nên được chỉ giáo nhiều hơn"
Mặt trời chói lại ngoi lên chào đón nhân gian muôn sắc, nhưng trong hẻm làng lại bàn tán xôn xao chuyện trên trời dưới biển.
Thật hiếm khi có chủ đề, nhưng một khi có thì lại um xùm cả lên. 505 vừa đi tản bộ quanh khu về thấy nhóm người xúm lại nhao nhao trước nhà của tên 404. Lòng hiếu kỳ cũng chạy lại, khều 606 hỏi chuyện.
Error Sans 505.
Vụ gì ở đây mà nhức tai thế, nhà mới có hỷ à?
Error Sans 606.
Nếu có hỷ thì tôi đã nhảy sông tự vẫn rồi.
Error Sans 606.
Là bị trộm, còn trúng ngay nhà cậu ấy.
Error Sans 505.
Hợp lý đấy, xây cái căn cho to tổ chảng lên. Song không bị nhắm đến mới là lạ.
505 nghía vào xem, người trong làng thì cuống quýt lên, người bị mất đồ thì ngồi thư giãn ăn bánh. 505 tự hỏi là hắn mất đồ hay mấy cha đó mất đồ mà ồn thế không biết?
Ẩn.
Mợ:
Chắc là mấy thằng côn đồ ngoài làng thèm sà cân quá nên vào trộm đây mà! Có mất gì quý giá quá không?
Ẩn.
Chú:
Tối nay cử mấy thằng khoẻ trong xóm ra rình bắt tụi nó, không thể để chúng ngoài vòng pháp luật như vậy hoài được! Thằng nhóc Error Sans 505 có ở đây không?
Nghe đến tên mình, em liền nhanh người chen vào trong. Khá quen, em thường được điều đi canh xóm canh làng, họ gọi em cũng đúng.
Error Sans 404.
Nếu giúp được chúng tôi thì cảm ơn cậu.
Error Sans 505.
Ơn nghĩa gì, chuyện tôi.
Error Sans 606.
"Nếu mình đi hành sự chung thì có được cảm ơn không? Có khi còn...còn xích lại gần được.."
606 ngượng đến mức không nhìn thẳng, chỉ chúi mặt xuống đất.
Ở phía ngoài cổng là 707 đang xách theo mớ rau bước vào nhà, 404 lập tức vẫy tay gọi hắn.
Error Sans 404.
Vẫn chưa xử lí được, cậu có thể giúp không?
Error Sans 505.
Cậu kia có rành địa hình ở đây đâu mà giúp, chúng tôi thôi cũng khá ổn rồi.
707 nhìn qua 505, như nhìn một kẻ ngốc. Lông mày tinh ý nhăn lại.
Toriel.
À, không đâu.
Con trai ta từng là cảnh sát làm trong mật vụ, có thể giúp được.
Error Sans 505.
Ờ...Ừ, vậy thì được-
505 líu lưỡi, mắt cũng vô ý đảo quanh.
Ẩn.
Mợ:
Thế tối nay chắc được rồi.
Mọi người lúc lâu thì đi bớt ra, chỉ còn lèo tèo vài người đứng ngóng ngoài đường. 505 vỗ vai 606, ngụ ý về chung.
707 chìa tay ra, có vẻ là muốn bắt tay.
505 chau mày, muốn từ chối.
Error Sans 707.
Tôi không ngại.
Error Sans 505.
Thôi, quen thân gì.
505 xoay người.
Bỗng bị hắn tự tiện năm lấy bàn tay, lắc lắc vô cùng tự nhiên. Em vô tình vô ý gạt ra như gạt một con quỷ ra khỏi người mình.
Error Sans 505.
Nếu có dị ứng gì thì đừng có tìm tôi đấy...
505, 606 rời đi. Chỉ còn lại 707 và 404 đứng trong sân.
Error Sans 404.
Đừng để bụng.
404 nhấp ly trà nguội ngắt, đắng chát.
Error Sans 404.
Cậu ta chỉ e ngại việc làm tay cậu bẩn thôi, tôi vẫn chưa bắt chuyện.
Error Sans 404.
"Cuối cùng chủ động với 606 là tốt nhất..."
"Độc mồm vừa thôi, bạn tốt của cậu đang buồn đấy nhé?"
Error Sans 404.
Em ấy còn chẳng thèm nhìn tôi...
707 không đoái hoài, bỏ vào trong nhà. Trông ánh mắt rất chi là khinh rẻ độ si tình của 404.
Mà chẳng biết khi dính tới con đ.ĩ tình yêu thì ai mà chẳng đầu óc điên đảo? Rồi hắn cũng sẽ nếm thử cái vị bị phũ đầu thôi.
Error Sans 404.
"Không biết cô gái của 707 như thế nào nhỉ?"
Chiều nay đi truyền nước biển, nên giờ viết luôn cho chắt bụng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play