[BlueCrow] Lời Hứa Không Bao Giờ Giữ
"Khởi đầu~"
Hiha The Blue
“Ê, Crow.”//gọi, giọng kéo dài, lười biếng như thể đang trêu chọc//
Hiha The Blue
“Cậu lúc nào cũng lạnh vậy à? Hay chỉ lạnh với mình tôi thôi?”
Hiha Crow
//không trả lời, bước ngang qua như không nghe thấy//
Hiha The Blue
//bật cười khẽ, không bực, không khó chịu—ngược lại còn có vẻ thích thú hơn//
Hiha The Blue
“Tôi thích kiểu này đấy.”
Từ đó, hắn bắt đầu xuất hiện thường xuyên hơn. Không phải kiểu bám theo lộ liễu, mà là kiểu… lúc nào Crow cũng vô tình bắt gặp hắn ở gần. Khi thì dựa tường nhìn cậu, khi thì ngồi vắt vẻo đâu đó, chống cằm quan sát như đang xem một trò vui.
Hắn nói chuyện rất tùy hứng.
Hiha The Blue
“Cậu biết không, người bình thường nhìn tôi sẽ sợ.”
Hiha The Blue
“Còn cậu thì không.”
Hiha The Blue
“Hay là… cậu có vấn đề giống tôi?”
Hiha Crow
//dừng lại, liếc hắn một cái//“Không. Chỉ là tôi không rảnh quan tâm.”
Một câu trả lời đủ lạnh để kết thúc mọi thứ—với người bình thường.
Nhưng The Blue thì không.
Hiha The Blue
//nghiêng đầu, cười nhẹ, ánh mắt cong lên đầy ý vị//“Ừm… càng thích rồi.”
Từ “thích” trong miệng hắn nghe chẳng giống thích chút nào.
Nó giống như một tuyên bố.
The Blue không che giấu việc hắn để ý đến Crow. Hắn chạm vào cậu một cách rất tự nhiên—như thể đó là điều hiển nhiên. Một cái khoác vai bất ngờ, một lần cúi sát xuống nói chuyện ngay bên tai, hay đơn giản là đứng quá gần mà không hề có ý lùi lại.
Crow luôn gạt ra.
Hiha Crow
“Đừng chạm vào tôi.”
Hiha The Blue
“Ồ?” //nhướng mày, giọng vẫn lơ đãng//“Không thích à?”
Hiha The Blue
“Vậy tôi chạm thêm chút nữa nhé?”
Hắn nói như đùa—nhưng tay vẫn giữ nguyên.
Hiha Crow
//đẩy ra lần nữa, ánh mắt lạnh hẳn xuống//
Nhưng The Blue chỉ cười, như thể phản ứng đó là thứ hắn đang chờ.
Một người càng dửng dưng.
Một kẻ càng thấy thú vị.
The Blue không cần Crow đáp lại. Không cần tình cảm. Không cần sự đồng ý.
Hắn chỉ đơn giản là… thích trêu, thích chọc, thích nhìn Crow giữ cái vẻ bình tĩnh đó—rồi từ từ tìm cách phá vỡ nó.
Và điều đáng nói là—hắn rất kiên nhẫn.
Hiha The Blue
“Rồi sẽ có lúc cậu phản ứng thôi.”
Hắn từng nói, giọng nhẹ tênh như đang nói về thời tiết.
Hiha The Blue
“Tôi không vội.”
Crow không tin, và cũng không quan tâm.
Nhưng sâu trong ánh mắt luôn cười cợt đó… chưa bao giờ là đùa.
Chú ý⚠️ :
Truyện có thể gây khó chịu cho người đọc.
Không nhắc đến bất kỳ ai.
Đục thuyền kệ cậu ai quan tâm.
Không nhận những lời thô , tục , chửi bới nhảm của thành phần không quan trọng.
Không ai ép hay bắt buộc cậu đọc.
Không nhận bất kỳ đơn nào liên quan đến Allchar / Allmain gì cả chỉ nhận Otp lẻ và không nhận Notp.
"Chán ghét"
Căn phòng yên tĩnh đến mức gần như ngột ngạt.
Ánh sáng buổi sớm len qua khe rèm, rơi lặng lẽ trên gương mặt đang ngủ của Crow. Cậu vẫn như mọi khi—không phòng bị, không cảnh giác, như thể thế giới bên ngoài chẳng liên quan gì đến mình.
Và đó chính là lý do Blue ở đây.
Từ ba giờ sáng.
Hắn đứng tựa vào tường, im lặng nhìn cậu suốt mấy tiếng liền. Không chán, không sốt ruột. Ánh mắt hắn vẫn vậy—lười biếng, nhưng lại dán chặt vào Crow như đang thưởng thức một thứ gì đó thú vị.
Hiha The Blue
"Ngủ ngoan ghê ha…"//lẩm bẩm, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí//
Không có câu trả lời.Dĩ nhiên rồi.
Hiha The Blue
//cười khẽ //
Một bước. Rồi thêm một bước.
Hắn tiến lại gần giường, cúi xuống nhìn Crow kỹ hơn. Khoảng cách gần đến mức chỉ cần nghiêng thêm chút nữa là có thể chạm vào.
Hiha The Blue
"Không đề phòng gì luôn… hay là cậu nghĩ không ai dám làm gì?"//nói như đang trêu, nhưng tay đã vô thức đưa lên//
Một cái chạm rất nhẹ vào tóc Crow.
Hiha Crow
//khẽ nhíu mày trong lúc ngủ //
Crow khẽ nhíu mày trong lúc ngủ.
Blue khựng lại một giây… rồi bật cười.
Hiha The Blue
//khựng lại một giây… rồi bật cười//"Phản ứng rồi à? Vui ghê."
Hắn không rút tay lại.
Ngược lại, hắn leo lên giường một cách tự nhiên như thể đó là chỗ của mình. Nệm khẽ lún xuống, nhưng Crow chỉ trở mình nhẹ, không tỉnh.
Blue nằm xuống phía sau cậu.
Khoảng cách… không còn nữa.
Hiha The Blue
"Tôi ở đây từ nãy giờ mà cậu còn không biết."
Giọng hắn thấp đi, gần như thì thầm ngay sau gáy Crow.
Một tay hắn vòng qua eo cậu.
Giữ lại.
Không mạnh, nhưng đủ để không thoát ra dễ dàng.
Crow hơi co người lại trong giấc ngủ.
Hơi thở bắt đầu không đều.
Hiha The Blue
"…mơ gì vậy?"
Blue nghiêng đầu, nhìn biểu cảm đang dần khó chịu của cậu.
Rồi như một trò đùa, hắn khẽ siết tay hơn một chút.
Crow cau mày.
Một tiếng thở gấp nhẹ thoát ra.
Ác mộng.
Blue nhìn chằm chằm, ánh mắt chậm rãi tối xuống… rồi lại cong lên thành một nụ cười.
Hiha The Blue
"Ồ… vậy là sợ thật."
Hắn cúi xuống gần hơn, gần đến mức môi gần chạm vào tai Crow.
Hiha The Blue
"Nhưng mà… cậu vẫn không tỉnh."
Một khoảng lặng kéo dài.
Chỉ còn tiếng thở của hai người trong căn phòng kín.
Blue không buông.
Hắn cứ giữ nguyên như vậy, như thể việc ôm Crow là điều hiển nhiên.
Hiha The Blue
"Đừng tỉnh vội."//giọng nhẹ tênh.//
Hiha The Blue
"…tôi còn chưa chán."
Bên ngoài, ánh sáng dần rõ hơn.
Bên trong, không khí lại càng trở nên nặng nề.
Và Crow—vẫn chưa biết rằng—
có một kẻ đã ở ngay phía sau mình suốt cả đêm.
Một cái giật mình.
Crow bật tỉnh.
Hơi thở dồn dập, tim đập mạnh như vừa rơi khỏi một nơi rất cao. Ác mộng vẫn còn vương lại, nặng nề đến mức khiến đầu cậu choáng nhẹ.
Nhưng thứ khiến cậu cứng người lại… không phải giấc mơ.
Là cảm giác phía sau.
Một cánh tay đang ôm ngang eo cậu.
Ấm.
Và chặt.
Crow khựng lại đúng một giây—đủ để nhận ra.
Rồi ngay lập tức—
Giọng cậu khàn nhưng lạnh đến mức cắt đứt không khí.
Không cần quay lại, Crow giật mạnh tay Blue ra khỏi người mình, lực không hề nhẹ.
Blue bị kéo lệch một chút, nhưng không ngã. Hắn chỉ chớp mắt, rồi cười nhẹ như thể chuyện vừa xảy ra… hoàn toàn nằm trong dự đoán.
Hiha The Blue
"Dậy rồi à?"
Giọng hắn vẫn lười biếng.
Crow xoay người lại, ánh mắt tối hẳn xuống. Không còn vẻ thờ ơ thường ngày—chỉ còn lại sự khó chịu và chán ghét hiện rõ.
Hiha Crow
"Cậu làm cái quái gì trong phòng tôi?"
Hiha The Blue
"Ngồi chơi thôi mà."// nhún vai //
Hiha Crow
"Ngồi từ ba giờ sáng?"//cắt ngang, giọng thấp xuống//
Hiha The Blue
//nghiêng đầu, cười//"Ừ."
Một câu trả lời nhẹ tênh.
Như thể chuyện đó là bình thường.
Hiha Crow
//siết chặt tay//"Còn dám đụng vào tôi?"
Hiha The Blue
//nhìn cậu vài giây, ánh mắt như đang quan sát phản ứng hơn là nghe lời nói rồi bật cười//"Ừ, có đụng."
Không chối.
Không né.
Chỉ thừa nhận—một cách thản nhiên đến khó chịu.
Một khoảng lặng nặng nề rơi xuống.
Crow nhìn hắn, ánh mắt lạnh đến mức gần như vô cảm.
Hiha Crow
//nhìn hắn, ánh mắt lạnh đến mức gần như vô cảm//"…đừng bao giờ làm lại."
Hiha The Blue
//chống tay ra sau, hơi ngả người, vẫn giữ nụ cười lơ đãng đó//Nếu tôi nói không thì sao?
Hiha Crow
//không trả lời ngay bước xuống giường, kéo giãn khoảng cách giữa hai người như thể chỉ cần đứng gần thêm một chút cũng khiến mình cảm thấy khó chịu ,rồi quay lại ánh mắt không dao động//
Hiha Crow
"Thì tôi sẽ khiến cậu phải hối hận."
Không lớn tiếng.
Không đe dọa lộ liễu.
Nhưng đủ nặng để hiểu—cậu nói thật.
Blue im lặng một nhịp.
Rồi… cười.
Không phải kiểu cười đùa ban nãy.
Mà là một nụ cười thấp, chậm, như vừa tìm được thứ gì đó thú vị hơn trước.
Hiha The Blue
//đứng dậy, tiến lại gần một bước không chạm nhưng cũng không giữ khoảng cách//
Hiha The Blue
“Nghe hấp dẫn ghê.”
Hiha Crow
// không lùi chỉ nhìn hắn, ánh mắt lạnh tanh//
Lần này không phải yêu cầu.
Là mệnh lệnh.
Blue nhìn cậu thêm vài giây.
Rồi quay đi, bước ra cửa như thể chẳng có gì to tát.
Nhưng trước khi rời khỏi—
Hắn dừng lại.
Hiha The Blue
“À mà—”// quay đầu, cười nhẹ //
Hiha The Blue
“Cậu ngủ không ngon lắm đâu.”
Hiha The Blue
“…tại tôi đó.”
Cửa đóng lại.
Căn phòng trở về im lặng.
Nhưng không khí… đã hoàn toàn khác.
Căn phòng im lặng trở lại sau khi cánh cửa đóng lại.
Crow đứng yên một lúc.
Hơi thở dần ổn định lại, nhưng cảm giác khó chịu vẫn còn bám chặt. Cậu đưa tay lên, siết nhẹ phần eo—nơi vừa bị chạm vào.
Một câu nói nhỏ, gần như lẩm bẩm.
Crow bước vào phòng tắm, mở nước mạnh hơn bình thường. Nước lạnh tạt lên mặt, kéo cậu ra khỏi dư âm của giấc mơ lẫn… sự hiện diện kia.
Gương phản chiếu lại đôi mắt vẫn còn vương chút khó chịu.
Cậu nhìn mình một lúc lâu, rồi quay đi.
Sau khi thay đồ, Crow bước ra ngoài. Đôi cánh phía sau khẽ động nhẹ, lớp lông đen mượt xếp gọn lại theo thói quen. Dù là đặc điểm nổi bật, nhưng với cậu, nó chỉ là một phần cơ thể—không hơn.
Không ai được phép chạm vào.
Càng không phải là hắn.
Ở một nơi khác.
Blue lang thang không mục đích, tay đút túi, bước đi chậm rãi dọc theo khu vườn phía sau căn cứ.
Hắn không có việc gì để làm.
Ít nhất là theo cách bình thường.
Ánh nắng sớm rơi xuống những tán lá, gió nhẹ thổi qua làm mọi thứ lay động rất khẽ. Blue dừng lại trước một bụi hoa nhỏ, cúi xuống nhìn.
Hắn đưa tay ngắt một bông.
Không phải vì đẹp.
Chỉ là… tiện tay.
Blue xoay xoay cành hoa giữa các ngón tay, ánh mắt lơ đãng, như đang nghĩ gì đó không rõ ràng.
Rồi hắn cười.
—
Crow bước ra khu vườn sau một lúc.
Không phải vì muốn thư giãn.
Chỉ là cần không gian.
Không khí bên ngoài dễ chịu hơn trong phòng. Cậu bước chậm, đôi cánh hơi giãn ra một chút rồi lại khép lại, như một phản xạ tự nhiên.
Âm thanh phát ra từ bụi cây bên cạnh.
Crow lập tức quay phắt lại, ánh mắt sắc lạnh, cánh khẽ bung ra theo phản xạ phòng thủ.
Blue phủi nhẹ lá dính trên áo, cười như không có chuyện gì.
Crow khựng lại một giây.
Rồi cau mày.
Hiha Crow
“Cậu bị điên à?”
Hiha The Blue
“Ừ.”// nhún vai //“Cậu biết mà.”
Hắn bước lại gần, tay vẫn cầm bông hoa ban nãy.
Hiha The Blue
“Gặp lại nhanh ghê.”
Crow không đáp, chỉ nhìn hắn với ánh mắt rõ ràng là… không chào đón.
Blue nghiêng đầu, rồi bất ngờ đưa bông hoa ra trước mặt cậu.
Hiha The Blue
“Cho cậu nè.”
Giọng hắn nhẹ tênh.
Như đang làm một chuyện rất bình thường.
Crow nhìn bông hoa.
Rồi nhìn hắn.
Không biểu cảm.
Không do dự.
Cậu thẳng tay hất nó ra.
Bông hoa rơi xuống đất, lăn nhẹ một vòng rồi nằm yên trên cỏ.
Một khoảng lặng ngắn.
Hiha Crow
“Cậu rảnh đến mức này à?”// lên tiếng, giọng lạnh và rõ từng chữ//“Hay đầu óc có vấn đề thật?”
Blue không nói gì ngay.
Ánh mắt hắn vẫn dừng lại ở chỗ bông hoa vừa rơi.
Crow tiếp tục, giọng càng khó chịu hơn:
Hiha Crow
“Đừng có mang mấy thứ vô nghĩa đó tới trước mặt tôi.”
Hiha Crow
“Và cũng đừng có tự cho mình quyền lại gần.”
Hiha Crow
//Một bước lùi giữ khoảng cách//
Hiha Crow
“Cậu làm tôi phát bực.”
Không phải gắt gỏng.
Mà là chán ghét thật sự.
Không khí như chùng xuống.
Blue vẫn đứng đó.
Nụ cười trên môi hắn… không tắt hẳn.
Nhưng cũng không còn như trước.
Hắn cúi xuống, nhặt lại bông hoa.
Nhìn một lúc.
Giọng hắn nhỏ đi, không còn cái kiểu cợt nhả rõ ràng.
Hiha The Blue
“…vậy thôi.”
Một câu nói nhẹ.
Không đùa.
Không trêu.
Chỉ đơn giản là kết thúc.
Blue đứng dậy, không nhìn Crow nữa.
Hiha The Blue
“Không thích thì thôi.”
Hắn quay đi, bước chậm hơn bình thường.
Không quay đầu lại.
—
Crow đứng đó.
Ánh mắt vẫn lạnh.
Nhưng lần này… không khí xung quanh lại khác.
Không còn tiếng cười lơ đãng.
Không còn cảm giác bị nhìn chằm chằm.
Chỉ còn lại sự im lặng.
Và một thứ gì đó… hơi lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.
Quá Khứ
Crow vẫn đứng yên ở đó rất lâu.
Bông hoa đã bị hất đi, Blue cũng đã rời khỏi, nhưng cảm giác khó chịu vẫn chưa biến mất. Cậu nhìn xuống chỗ bông hoa vừa rơi, ánh mắt không đổi, nhưng trong đầu lại hiện lên cái biểu cảm lúc nãy của hắn.
Không cười.
Không cợt nhả.
Chỉ im.
Crow khẽ nhíu mày.
Cậu quay lưng, tiếp tục đi dọc khu vườn. Đôi cánh phía sau khẽ rung nhẹ theo từng bước, lớp lông đen sẫm phản chiếu ánh nắng sớm thành những vệt tối mờ mờ trên mặt đất.
Không khí rất yên.
Quá yên.
Không có tiếng bước chân bám theo.
Không có cái giọng cười nửa đùa nửa thật đó.
Không có ánh mắt cứ dính chặt vào mình.
Crow nhận ra điều đó… nhưng lại không dừng lại.
Cậu ghét hắn.
Rõ ràng là vậy.
Nhưng sự im lặng bất ngờ này lại khiến mọi thứ trở nên… trống.
Cậu siết nhẹ tay.
Crow lẩm bẩm, như muốn tự cắt đứt suy nghĩ vừa thoáng qua.
[Ở một nơi khác trong khu căn cứ.]
Blue ngồi một mình trên bậc thềm sau khu nhà cũ, tay vẫn cầm bông hoa ban nãy. Cánh hoa hơi dập đi một chút, nhưng hắn vẫn xoay nó qua lại giữa các ngón tay như thể chẳng quan tâm.
Một lúc lâu.
Hắn bật cười khẽ.
Hiha The Blue
“Đúng là ghét thật...”
Không có ai xung quanh.
Không cần giả vờ.
Nụ cười dần tắt.
Ánh mắt hắn trầm xuống, xa hẳn cái vẻ cợt nhả thường ngày.
Hiha The Blue
“…mà hồi đó em đâu có như vậy.”
Một câu nói rất nhỏ.
Gần như chỉ là tiếng thở.
Ngoại truyện – Quá khứ (góc nhìn Blue)
⚠ Không giống cốt truyện của hiha lắm⚠
Lúc tôi gia nhập phe Suy Vong—
Tôi không có mục đích gì lớn lao.
Không trung thành.
Không lý tưởng.
Chỉ là… nơi này có nhiều kẻ mạnh.
Và tôi thì đang chán.
Ngày đầu tiên bước vào, tôi đã cười.
Không phải vì vui.
Mà vì cuối cùng cũng có thứ để giết thời gian.
Tôi thách đấu.
Người đầu tiên.
Rồi người thứ hai.
Rồi người thứ ba.
Ai đi ngang qua, tôi cũng chặn lại.
Hiha The Blue
“Đánh không?”
Có người đồng ý.
Có người từ chối.
Nhưng tôi không quan tâm.
Từ chối thì ép.
Không đánh thì cũng phải đánh.
Tôi không cần lý do.
Chỉ cần thấy thú vị.
Dần dần, người ta bắt đầu né tôi.
Nhìn thấy tôi là tránh.
Có kẻ gọi tôi là đồ điên.
Có kẻ nói tôi không bình thường.
Tôi không phản đối.
Nghe cũng đúng.
Cho đến khi—
Tôi thấy em.
Một kẻ mang cánh đen, đứng tách biệt với tất cả.
Không nói chuyện với ai.
Không tham gia.
Chỉ đứng đó.
Như thể thế giới này không liên quan gì đến mình.
Tôi nhìn em một lúc.
Không hiểu sao… thấy khó chịu.
Không phải vì em yếu.
Mà vì em không phản ứng.
Không sợ.
Không né.
Không quan tâm.
Tôi tiến lại gần.
Dừng trước mặt em.
Nghiêng đầu, cười.
Hiha The Blue
“Đánh không?”
Ngay khi lời vừa dứt—
Blue lao tới trước.
Nhanh, dứt khoát, không hề thử dò.
Một cú đấm thẳng nhắm vào mặt.
Vụt—
Trượt.
Không phải vì trúng hụt.
Mà vì Crow đã biến mất khỏi vị trí đó từ lúc nào.
Một cái vỗ cánh nhẹ.
Cơ thể cậu lướt sang bên, né gọn gàng như thể đã nhìn thấy trước đường đánh.
Blue khựng lại một nhịp.
Rồi cười.
Hắn xoay người, tiếp tục tấn công—lần này nhanh hơn.
Liên hoàn.
Dồn dập.
Không cho khoảng trống.
Nhưng Crow—
Không phản công.
Cậu chỉ né.
Đôi cánh đen phía sau bung ra vừa đủ, mỗi lần vỗ đều tạo lực đẩy giúp cậu trượt đi, xoay người, hoặc lùi lại đúng lúc.
Không dư.
Không thiếu.
Không một động tác thừa.
Blue bắt đầu nhíu mày.
Hiha The Blue
“Cậu không đánh lại à?”
Không có câu trả lời.
Chỉ là—
Vụt.
Lại né.
Lại tránh.
Lại thoát khỏi đòn đánh trong gang tấc.
Như thể tất cả những gì Crow làm chỉ là… không để bị chạm vào.
Điều đó—
Khiến Blue thấy khó chịu.
Hắn tăng tốc.
Đòn đánh mạnh hơn, nhanh hơn, gần như ép sát khoảng cách.
Một cú vung ngang—
Crow nghiêng người, cánh quét nhẹ phía sau, cơ thể lướt qua sát mép cú đánh.
Một cú đá thấp—
Crow bật lên, cánh đập mạnh xuống không khí, nâng cơ thể lên cao vừa đủ để né.
Một cú đấm bất ngờ từ góc mù—
Chát.
Này—
Crow chặn lại.
Bằng tay không.
Cổ tay Blue bị giữ chặt trong tay cậu.
Lạnh.
Không phải lạnh vì nhiệt độ.
Mà là cảm giác.
Blue dừng lại.
Ánh mắt chạm vào ánh mắt.
Crow nhìn hắn.
Không giận.
Không khó chịu.
Chỉ… trống.
Rồi—
Cậu buông ra.
Lùi lại.
Không tấn công.
Không truy đuổi.
Chỉ đứng đó, đôi cánh khẽ khép lại sau lưng.
Như thể trận đấu đã kết thúc.
Blue đứng yên vài giây.
Rồi bật cười.
Một tiếng cười thấp, kéo dài.
Hiha The Blue
“Cậu… thú vị thật đấy.”
Không phải khen.
Mà là xác nhận.
Crow không đáp.
Chỉ quay lưng.
Rời đi.
Không quan tâm thắng thua.
Không quan tâm đối thủ.
Như thể trận đấu đó… chưa từng có ý nghĩa gì.
Blue nhìn theo.
Nụ cười vẫn còn.
Nhưng ánh mắt—
Đã thay đổi.
Hiha The Blue
“Tôi sẽ tìm cậu nữa.”
Giọng hắn nhỏ đi.
Không cần trả lời.
Vì hắn biết—
Dù Crow có muốn hay không…
Hắn cũng sẽ tiếp tục xuất hiện.
Ngoại truyện – Những ngày đứng cạnh em (góc nhìn Blue)
Tôi không nhớ rõ từ khi nào—
tôi ngừng thách đấu người khác.
Chỉ biết là… tôi bắt đầu đứng cùng phía với em.
Không ai yêu cầu.
Cũng không có lý do rõ ràng.
Chỉ là… khi thấy em bước vào chiến trường, tôi tự nhiên đi theo.
Ban đầu, tôi vẫn nghĩ đó là một trò chơi.
Thay vì đánh nhau với em—
tôi muốn xem em đánh.
Em không thay đổi.
Vẫn im lặng.
Vẫn không nói gì.
Vẫn lao lên phía trước như thể cơ thể đó không phải của mình.
Có lần, em bị bao vây.
Ba người.
Tôi đứng ngoài nhìn.
Không phải vì không giúp.
Mà vì tôi muốn xem—
em sẽ làm gì.
Em không chạy.
Cũng không gọi ai.
Chỉ dùng đôi cánh đó—
né.
Lướt.
Tránh từng đòn một cách chính xác đến mức đáng sợ.
Rồi—
đánh ngã từng người.
Bằng tay không.
Không vũ khí.
Không do dự.
Tôi bật cười.
Hiha The Blue
“Đúng là em.”
Từ lúc đó, tôi bắt đầu chen vào.
Không phải để cứu.
Mà để… đứng cạnh.
Khi em tiến, tôi cũng tiến.
Khi em dừng, tôi cũng dừng.
Chúng tôi không nói chuyện.
Không cần phối hợp.
Nhưng đòn đánh lại không hề chồng chéo.
Như thể—
chúng tôi hiểu vị trí của nhau mà không cần nhìn.
Có lần, một đòn đánh hướng thẳng vào lưng em.
Em không quay lại.
Tôi cũng không gọi.
Chỉ bước lên.
Chặn.
Máu dính vào tay.
Tôi nhìn em.
Chờ một phản ứng.
Nhưng em chỉ liếc qua một cái.
Rồi quay đi.
Tôi lẩm bẩm.
Không khó chịu.
Cũng không tức.
Chỉ là… hơi lạ.
Từ trước đến giờ, chưa ai phản ứng với tôi như vậy.
Không cảm ơn.
Không quan tâm.
Không để ý.
Nhưng—
tôi lại không thấy chán.
Ngược lại…
tôi bắt đầu tìm em nhiều hơn.
Không phải để đánh.
Không phải để thử sức.
Mà là—
để chắc rằng em vẫn ở đó.
Vẫn đứng.
Vẫn chiến đấu.
Vẫn… không biến mất.
Có một lần, sau khi kết thúc trận chiến, em đứng một mình.
Tôi tiến lại gần.
Hiha The Blue
“Cậu lúc nào cũng vậy à?”
Hiha The Blue
“Không mệt à?”
Em vẫn không trả lời.
Nhưng tôi thấy rõ—
đôi cánh đó hơi run.
Rất nhẹ.
Nếu không để ý sẽ không nhận ra.
Tôi khựng lại một giây.
Không hiểu sao—
lại đưa tay lên.
Muốn chạm.
Nhưng chưa kịp—
em đã bước đi.
Tránh.
Như thể biết trước.
Tôi đứng đó.
Nhìn theo.
Tay vẫn dừng giữa không trung.
Tôi hạ tay xuống.
Không rõ cảm giác đó là gì.
Chỉ biết là—
tôi bắt đầu nghĩ về em nhiều hơn.
Không phải khi chiến đấu.
Mà cả khi không có em ở đó.
Và đến một lúc—
tôi nhận ra.
Tôi không còn thấy thú vị khi đánh người khác nữa.
Không còn muốn tìm đối thủ mới.
Không còn quan tâm ai mạnh, ai yếu.
Chỉ cần—
em còn ở đó.
Đã đủ rồi.
Hiha The Blue
“…phiền thật.”
Tôi cười nhẹ.
Lần đầu tiên—
tôi thấy chính mình phiền.
Sau những ngày dài đứng cạnh em,
tôi nhận ra—
trái tim mình đã rung động từ lúc nào.
Nhưng em—
vẫn không hề thay đổi.
Vẫn lạnh.
Vẫn xa.
Vẫn không nhìn tôi.
Như thể—
tôi chưa từng tồn tại.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play