Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Caphung] Chú Yêu Em

Sự Bảo Vệ Thầm Lặng

Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
25 tuổi. Tổng tài lạnh lùng, bí ẩn, là ông trùm mafia ngầm. Anh là con nuôi trong gia đình mẹ Hùng. Duy là em trai của mẹ Hùng, nhưng không cùng dòng máu ruột thịt vì Duy là con nuôi. Anh được Hùng gọi thân mật là "cậu". Duy luôn dịu dàng, yêu thương Hùng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
23Tuổi. Nghịch ngợm, đáng yêu, là con trai út trong gia đình mẹ Hùng. Hùng xem Duy là "cậu" (em trai của mẹ mình) và không hề biết tình cảm đặc biệt Duy dành cho mình.
Hùng đi chơi về khuya, gặp phải một nhóm côn đồ chặn đường. Hùng sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. Đúng lúc nguy hiểm nhất, một chiếc xe đen sang trọng dừng lại. Duy bước xuống, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám côn đồ. Họ nhanh chóng sợ hãi và bỏ chạy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Điềm nhiên tiến lại gần Hùng, không hề tức giận mà chỉ quan tâm// Sao lại về muộn thế này? Tôi đã dặn em bao lần rồi?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy Duy// Cậu ơi! Con sợ quá! Cảm ơn cậu!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ôm chặt lấy Hùng, cảm nhận nhịp tim cậu bé đang đập loạn xạ, cảm giác an toàn dần trở lại// Lần sau còn vậy nữa, đừng trách cậu không nể nang gì nữa.
Trong khoảnh khắc ôm Hùng, Duy cảm nhận rõ sự yếu đuối và tin tưởng tuyệt đối của cậu bé dành cho mình. Cảm giác muốn bảo vệ Hùng khỏi mọi nguy hiểm càng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh sẵn sàng dùng cả thế giới ngầm của mình để che chở cho nụ cười hồn nhiên ấy. Dù Hùng gọi mình là "cậu", trong lòng Duy chỉ có hình ảnh người mình yêu.
Phòng làm việc của Duy (văn phòng công ty ban ngày, căn cứ mafia ban đêm). Duy đang xem báo cáo về các hoạt động của "tổ chức" thì nhận được tin Hùng đang gặp rắc rối nhỏ ở trường. Anh lập tức gọi điện cho đàn em giải quyết một cách êm đẹp, không để Hùng hay gia đình hay biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng lạnh lùng qua điện thoại// Vụ ở trường Lê Quang Hùng, xử lý cho êm, không được để lại dấu vết gì. Hùng không được phép biết chuyện này.
Duy nhếch mép cười. Dù Hùng có nghịch ngợm đến đâu, cậu bé vẫn luôn là điểm yếu duy nhất của Hoàng Tổng. Mọi nguy hiểm đe dọa đến Hùng đều phải bị anh dập tắt trước khi nó kịp chạm đến cậu bé. Anh luôn cố gắng giữ cho Hùng được sống trong một thế giới trong sạch nhất có thể, dù chính anh lại là người nắm giữ cả bóng tối.
Một đêm mưa bão, Hùng bị sốt cao và hoảng sợ tiếng sấm. Duy thức dậy, thấy phòng Hùng tối om và nghe tiếng Hùng đang run rẩy trong phòng. Anh vội vàng chạy sang, bật đèn, thấy Hùng đang co ro trên giường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lo lắng, tiến lại vỗ về Hùng// Hùng ơi, sao vậy? Đừng sợ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Nức nở, ôm chặt Duy// Cậu ơi... Con sợ quá... Tiếng sấm to quá...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ôm Hùng vào lòng, vỗ về tấm lưng bé nhỏ// Ngoan, có cậu ở đây rồi. Không có gì phải sợ cả. Cậu sẽ ở đây với em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng khẽ run// Em biết không, Hùng? Cậu yêu em. Yêu em nhiều lắm.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Ngơ ngác, nhìn Duy dù đã nghe được// Cậu nói gì cơ ạ...?* cậu..cậu...nói..vậy..là..ko..đc..tình yêu này ko đc tồn tại*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Siết chặt vòng tay// Không có gì đâu. Ngủ đi em. Cậu sẽ không để em sợ nữa đâu.

Tình Yêu...?

Phòng khách. Hùng đang chơi game, mẹ Hùng tiến lại gần. Mẹ Hùng ngồi xuống cạnh Hùng, ánh mắt có chút suy tư.
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
Hùng à, mẹ có chuyện muốn nói với con. Dạo này con cứ hay nghịch ngợm, ba mẹ hơi lo. Con biết đấy, nhà mình cũng có nhiều việc phải lo, không thể lúc nào cũng để mắt đến con được.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Không rời mắt khỏi màn hình// Dạ, con biết rồi mẹ.
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
Vậy nên, mẹ muốn con sang nhà cậu Duy ở vài hôm. Cậu Duy là em trai mẹ, nó cũng thương con lắm. Ở đó có cậu trông chừng, con sẽ ngoan hơn, với lại mẹ cũng yên tâm hơn.
Hùng giật mình, tay khựng lại. Khuôn mặt cậu bé từ vui vẻ chuyển sang cau có, thậm chí là hoảng sợ.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Giọng có chút giãy giụa// Cái gì ạ? Con sang nhà cậu Duy á? Không đâu mẹ! Con không muốn đâu!
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
Sao lại không muốn? Cậu Duy rất tốt với con mà. Mà trước hai đứa thích chơi với nhau lắm mà
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Đứng bật dậy, giọng bối rối// Không phải! Con không có ý đó... Ý con là... con không muốn ở nhà cậu Duy! Con ở nhà mình quen rồi! Con không thích đâu!
Hùng cảm thấy có một sự bất an kỳ lạ dâng lên trong lòng. Dù Duy luôn tốt với cậu, nhưng có một điều gì đó ở Duy khiến cậu bé không thoải mái khi nghĩ đến việc ở riêng với cậu ấy. Có lẽ là sự lạnh lùng, bí ẩn, hay đơn giản là cậu bé cảm nhận được một điều gì đó mà bản thân chưa thể gọi tên. Cậu bé chỉ biết là mình không muốn.
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
//Nhìn Hùng đầy nghiêm khắc// Hùng! Mẹ đã quyết định rồi! Con phải nghe lời! Cậu Duy đang đợi con ở dưới đó. Con thu dọn đồ đạc đi nhanh lên!
Hùng nhìn mẹ mình với vẻ bất lực, nhưng vẫn không ngừng lắc đầu. Cậu bé cảm thấy có lỗi với Duy vì đã phản ứng gay gắt như vậy, nhưng bản năng mách bảo cậu bé không nên đi. Tuy nhiên, trước sự kiên quyết của mẹ, Hùng đành miễn cưỡng vâng lời.
Xe của Duy đang chờ sẵn ở cổng biệt thự. Duy ngồi ở ghế lái, ánh mắt nhìn về phía cửa. Hùng bước ra, khuôn mặt còn vương nét buồn bã và sự miễn cưỡng. Cậu bé ngập ngừng nhìn về phía mẹ đang đứng trong nhà, rồi mới tiến lại gần xe Duy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
/)Mở cửa xe, giọng vẫn điềm đạm nhưng ẩn chứa sự mong chờ// Lên xe đi, Hùng.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Lủi thủi bước vào xe, ngồi ở ghế sau, né tránh ánh mắt của Duy//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Hùng đang né tránh, lòng có chút nhói đau// Không sao. Có chuyện gì sao? Trông em không vui.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//lắc đầu// ko có gì đâu cậu
Duy cảm nhận rõ sự kháng cự và không thoải mái của Hùng. Lời nói "con không muốn đâu" của Hùng cứ vang vọng trong tâm trí anh. Anh biết Hùng có lý do của mình, nhưng anh lại khao khát được ở gần Hùng, được bảo vệ Hùng. Anh tự hỏi, liệu anh có đang ép buộc Hùng? Liệu tình cảm của anh có đang làm Hùng sợ hãi?
Căn phòng riêng của Hùng tại biệt thự. Hùng đang thu dọn đồ đạc. Duy gõ cửa bước vào, mang theo một ly sữa nóng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em nghỉ ngơi đi. Đây là sữa nóng, uống vào sẽ dễ ngủ hơn.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Nhìn Duy, ánh mắt vẫn có chút dè dặt// Con cảm ơn cậu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngồi xuống cạnh giường Hùng, nhìn Hùng một cách nghiêm túc//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hùng này, em có chuyện gì không muốn nói với mẹ, có thể nói với cậu. Cậu không phải chỉ là "cậu" của em. cậu luôn ở đây vì em.
Duy nhìn thẳng vào mắt Hùng, giọng nói trầm xuống, đầy chân thành và rung động.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hít một hơi sâu// Cậu... cậu yêu em, Hùng. Cậu yêu em rất nhiều. Từ rất lâu rồi. Cái cảm giác cậu dành cho em không phải là tình cảm cậu cháu. Nó... nó là tình yêu.
Hùng hoàn toàn sững sờ. Cậu bé mở to mắt, khuôn mặt biểu lộ sự bàng hoàng, không tin vào những gì mình vừa nghe.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Giọng run rẩy// Cậu... cậu nói gì cơ ạ...? Tình yêu...? Không thể nào... Cậu là cậu của con mà...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhẹ nhàng nắm lấy tay Hùng, cảm nhận sự cứng nhắc trong bàn tay cậu bé//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cậu biết. cậu biết là có thể sai trái. Nhưng cậu không thể nào ngừng yêu em được. Cậu không có máu mủ ruột thịt gì với em, và mọi thứ cậu cảm nhận đều là thật lòng.
Hùng rụt tay lại, lùi ra xa Duy, khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi và bối rối.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Giọng cao vút, đầy tuyệt vọng// Không! Con không tin! Cậu đừng nói nữa! Con không muốn nghe! Con... con muốn ở một mình!
Trái tim Hùng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lời thổ lộ của Duy như một cú sốc lớn, vượt xa mọi tưởng tượng của cậu bé. Cậu bé không thể chấp nhận được. Duy là "cậu", là người mà cậu bé tin tưởng và dựa dẫm. Sự thay đổi đột ngột này khiến Hùng hoảng loạn, cậu bé cảm thấy mọi thứ sụp đổ.
Duy nhìn Hùng đang hoảng sợ lùi lại, lòng anh đau như cắt. Anh biết mình đã đi quá nhanh, quá vội. Anh đã làm Hùng sợ. Nhưng anh không thể kìm nén thêm nữa. Anh chỉ biết nhìn Hùng chạy ra khỏi phòng, để lại anh một mình với sự trống rỗng và nỗi thất vọng.
Phòng làm việc của Duy. Anh đang ngồi trầm tư, nhìn ra màn đêm. Duy nhấp một ngụm rượu, ánh mắt xa xăm. Anh nhớ lại khoảnh khắc Hùng sợ hãi anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Thì thầm với chính mình// Là cậu sai sao, Hùng? Là cậu đã làm em sợ rồi sao?
Duy nhận ra rằng, con đường chinh phục trái tim Hùng sẽ còn gian nan hơn anh tưởng. Tình yêu của anh, dù chân thành đến đâu, cũng có thể trở thành gánh nặng và nỗi sợ hãi cho Hùng. Anh phải tìm cách nào đó để Hùng hiểu được tình cảm của anh không hề sai trái, và quan trọng nhất, anh phải tiếp tục bảo vệ Hùng, dù cho Hùng có từ chối anh đi chăng nữa.

Giữa Khoảng Cách Và Yêu Thương

Phòng khách sáng sớm, ánh nắng chợp mắt qua cửa sổ. Bàn trà có ly trà nóng và một đĩa bánh ngọt. Duy đang ngồi ở ghế sofa, ánh mắt trầm tư, không dám bước vào phòng của Hùng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
" Đêm qua Hùng đã ngủ ở phòng khách sao? Tôi đã làm em sợ đến mức đó chứ..."
Tiếng bước chân nhỏ từ lối vào làm Duy quay đầu. Hùng bước ra phòng ngủ, mặc áo thun rộng, tóc còn rối, ánh mắt có chút đỏ do không ngủ được. Cậu bé né tránh ánh mắt của Duy, tiến đến bồn rửa chén để lấy ly nước.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Giọng khò khè, không nhìn Duy// Con... con uống nước thôi cậu.
Duy đứng dậy, bước đến phía trước Hùng, giữ ly nước sẵn sàng đưa cho cậu bé.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em không ngủ được sao? Tôi biết là tôi đã nói quá nhiều.
Hùng rút tay lại, không nhận ly nước, ánh mắt lộ rõ sự dè dặt.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Con không cần đâu cậu. Con chỉ muốn ở một mình vài ngày thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng trầm, đầy lòng xót xa// Tôi không muốn cấm em đi đâu cả. Tôi chỉ muốn nói với em rằng... tình cảm của tôi không phải là sự ép buộc. Tôi chỉ yêu em.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
con đi đây
Hùng ngắt lời, chợt quay đầu chạy vào phòng ngủ và đóng cửa thật mạnh. Tiếng va của cửa làm Duy rụng ly nước trên bàn, nước tràn ra sàn nhà.
Văn phòng lớn, Duy đang ngồi xem báo cáo, nhưng ánh mắt không tập trung vào giấy tờ gì cả. Anh gọi nhân viên quản lý nhà riêng của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giọng lạnh lùng// Theo dõi mọi thứ tại nhà tôi. Đảm bảo không có ai làm phiền Quang Hùng. Không được để em biết là tôi đã yêu cầu điều đó.
______
Bữa tối ấm cúng. Hùng ngồi ăn cơm, im lặng hơn mọi ngày nhưng không còn vẻ hoảng loạn như trước. Mẹ Hùng gắp thức ăn cho Hùng.
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
Hùng à, sao con im lặng thế? Có chuyện gì sao?
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//Lắc đầu// Không có gì ạ.
Duy đến nhà, mang theo món hộp quà. Anh đặt lên bàn trước mặt Hùng, mỉm cười nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đây là quà cho cháu. Mẹ nói cháu thích cái này.//để cây đàn guitar trước mặt em//
Hùng nhìn cây, trong lòng có chút cảm động.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
//nhận lấy cây đàn// cảm ơn cậu duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn Hùng, ánh mắt đầy trìu mến nhưng cố giữ sự điềm đạm// Không có gì. Cháu thích là được.
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
Mau ngồi xuống ăn cơm đi em. Sao hôm nay lại về muộn thế?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười nhẹ, chào chị và nhìn Hùng// em xin lỗi chị. Có chút việc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn Hùng, ánh mắt dịu dàng nhưng cố giữ vẻ bình thường// Đây là lời xin lỗi của cậu vì đã làm cháu sợ hôm qua. Cậu chỉ mong cháu vui thôi.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
Con cảm ơn cậu nhiều lắm! Con thích nó lắm!
Nguyễn Hương Anh
Nguyễn Hương Anh
Ôi chao, Duy lúc nào cũng chiều cháu trai mình nhất.
Duy nhìn Hùng hạnh phúc với món quà, lòng anh vừa vui vừa có chút buồn. Anh yêu Hùng, nhưng lại phải đứng ở vị trí "cậu" để bảo vệ cậu bé.
Phòng ngủ của Hùng. Từ nhỏ, do bà ngoại, mẹ hùng muốn hai cậu cháu thân thiết, họ thường ngủ chung phòng. Đêm nay cũng không ngoại lệ. Hùng đã ôm cây đàn mới ra chơi một lúc, tiếng đàn du dương lan tỏa khắp phòng. Duy ngồi trên giường, lặng lẽ nhìn Hùng, trái tim trĩu nặng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Hùng à, cậu yêu em nhiều lắm. Nhưng giờ đây, sự gần gũi này lại khiến cậu đau đớn.*
Hùng đặt đàn xuống, mệt mỏi. Cậu bé liếc nhìn Duy, rồi kéo chăn lên.
Lê Quang Hùng
Lê Quang Hùng
cậu con ngủ trước cậu ngủ ngon
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//giọng trầm ấm// ừm, em cũng vậy ngủ ngon "người cậu yêu"
Hùng nằm xuống, quay lưng lại phía Duy, như thói quen từ bé. Duy cũng nằm xuống, nhưng anh giữ một khoảng cách nhất định với Hùng. Anh không dám chạm vào Hùng, sợ rằng hành động đó sẽ khiến Hùng cảm thấy không thoải mái. Trong bóng tối, Duy chỉ biết nhìn bóng lưng quen thuộc của Hùng, cảm nhận nỗi đau của tình yêu không thể nói thành lời, và sự an tâm khi biết mình vẫn có thể ở bên cạnh Hùng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Cậu sẽ luôn ở đây, Hùng à. Dù em có nhận ra hay không.*
Anh nhắm mắt lại, cố gắng chìm vào giấc ngủ, nhưng hình ảnh Hùng cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play