[ AllLyhan ] Tất Cả Đều Yêu Em.
#1 Tù nhân 014.
Opz.
thằng chồng ra truyện mới đây
Trại giam nữ số 7, khu biệt lập phía Tây Nam.
Căn phòng giam số 014 nằm cuối dãy, gần nhất với hành lang giám sát. Cửa sắt dày, song sắt nhỏ, nhưng ánh đèn huỳnh quang vẫn đủ để soi rõ từng đường nét trên gương mặt người bên trong.
Da trắng đến gần như phát sáng dưới ánh đèn trắng lạnh. Mái tóc đen dài ngang lưng, lúc nào cũng được buộc gọn thành đuôi ngựa thấp. Đôi mắt to, mí bầu, hàng mi dài tự nhiên khiến người ta dễ lầm tưởng cô đang khóc dù thực tế cô chẳng bao giờ khóc trước mặt ai. Môi mỏng, lúc im lặng thì hơi mím lại như đang kìm nén điều gì đó.
Cô là tù nhân đẹp nhất trại này. Không ai tranh cãi được điều đó.
Và cũng vì thế mà cô là mục tiêu của quá nhiều ánh mắt.
Từ những tù nhân khác trong giờ lao động, từ vài nữ quản giáo lớn tuổi thích “chăm sóc” đặc biệt, cho đến những tên cai ngục nam lén lút đứng ngoài song sắt vào ca đêm. Tất cả đều nhìn cô như nhìn một món đồ quý hiếm bị nhốt trong lồng kính.
Nhưng có một người nhìn cô khác hẳn.
Cũng xinh đẹp, nhưng là kiểu đẹp lạnh, sắc nét, không dễ tiếp cận.
Mai cao hơn Linh một chút, thân hình cân đối nhờ tập luyện đều đặn. Tóc cắt ngắn ngang vai, luôn cài gọn gàng sau tai khi mặc đồng phục. Đôi mắt đen sâu, lúc nghiêm túc thì như lưỡi dao, lúc cười nhẹ thì lại mềm đi một cách nguy hiểm.
Mai là quản giáo trực chính ca chiều. Cô không thích la mắng, không thích dùng roi điện như vài người khác. Cô thích nói chuyện. Thích hỏi tù nhân về gia đình, về ước mơ trước khi vào đây, về những điều họ hối tiếc nhất.
Hầu hết tù nhân đều trả lời qua loa, hoặc im lặng.
Riêng 014 thì khác.Linh luôn trả lời. Giọng nhỏ, chậm rãi, nhưng rõ ràng. Cô không né tránh ánh mắt của Mai. Thậm chí có lần còn nhìn thẳng vào mắt Mai lâu hơn mức cần thiết.
#TranThaoLinh
Chị có bao giờ nghĩ… nếu không mặc đồng phục thì chị sẽ giống ai trong số chúng em không?
Linh từng hỏi, ngay giữa giờ kiểm tra phòng.
#NguyenHienMai
/đứng im hai giây/
#NguyenHienMai
Tôi không nghĩ về chuyện không mặc đồng phục khi đang làm nhiệm vụ.
Linh cười khẽ, nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ khiến Mai cảm thấy cổ họng khô đi một chút.
Từ đó, những lần kiểm tra phòng của Mai ở số 014 thường kéo dài hơn một chút.
Rồi là những lần vô tình chạm tay khi đưa khay cơm.
Rồi là những đêm Mai trực ca khuya, đứng ngoài song sắt lâu hơn cần thiết, chỉ để nhìn bóng dáng Linh nằm nghiêng trên giường sắt, tấm chăn mỏng trượt xuống hông, lộ ra đường cong eo thon và phần lưng trần trắng mịn.
Cho đến một đêm mưa lớn, điện bị cắt.
Toàn trại chìm trong bóng tối, chỉ còn tiếng mưa đập vào mái tôn.
#NguyenHienMai
/cầm đèn pin đi tuần/
Khi đến phòng 014, cô thấy Linh đang ngồi co ro ở góc giường, hai tay ôm đầu gối, tóc ướt dính vào má.
Cửa sổ nhỏ bị dột, nước mưa chảy thành dòng xuống sàn.
#NguyenHienMai
Ra ngoài một lát. Tôi đưa em lên khu y tế lau khô.
#TranThaoLinh
/ngẩng lên, mắt long lanh dưới ánh đèn pin/ Chị không sợ bị kỷ luật à?
#NguyenHienMai
/im lặng vài giây/
#NguyenHienMai
Tôi sợ em bị cảm hơn.
Họ đi qua hành lang tối om.
Mai dẫn Linh vào phòng thay đồ của quản giáo – nơi không có camera.
Cửa vừa khép lại, không gian chỉ còn tiếng mưa và hơi thở của cả hai.
#NguyenHienMai
/lấy khăn khô, định đưa cho Linh/
#TranThaoLinh
/tiến tới, gần đến mức ngực gần chạm ngực/
#TranThaoLinh
Chị có biết… từ ngày đầu chị vào trực, em đã muốn chị chạm vào em chưa?
#NguyenHienMai
/nắm chặt khăn/
#NguyenHienMai
Đừng nói vậy.
#TranThaoLinh
Nhưng em nói thật mà.
#TranThaoLinh
/kiễng chân, môi gần sát tai Mai/
#TranThaoLinh
Mỗi lần chị đứng ngoài song sắt nhìn em, em đều cảm thấy… nóng ran dưới đó.
#NguyenHienMai
/hít mạnh một hơi/
Bàn tay cô đặt lên eo Linh, kéo mạnh lại.
Không nhẹ nhàng. Không từ tốn.
Mai hôn Linh như thể đã kìm nén quá lâu, cắn nhẹ lên môi dưới, liếm vào vết cắn, rồi đẩy lưỡi sâu hơn khi Linh rên khẽ trong cổ họng.
Tay Mai luồn vào áo tù nhân mỏng, chạm vào làn da mát lạnh vì mưa. Núm ty Linh cứng lại ngay dưới đầu ngón tay cô. Mai véo nhẹ, xoay tròn, nghe tiếng Linh thở dốc, tay bấu chặt vai cô.
#TranThaoLinh
Chị… chị đừng dừng… /thì thầm, giọng run/
#NguyenHienMai
/đẩy Linh tựa vào tường, quỳ một gối xuống/
Cô kéo tụt quần tù nhân xuống, để lộ phần dưới ướt át, không cần chạm đã biết Linh đã sẵn sàng từ lâu.
#NguyenHienMai
/ngẩng lên nhìn Linh/
Đôi mắt tù nhân 014 lúc này không còn vẻ kiêu ngạo hay thách thức nữa, chỉ còn sự van xin thuần túy.
#NguyenHienMai
/cúi xuống/
Lưỡi cô chạm vào, chậm rãi liếm dọc khe, rồi vòng quanh điểm nhạy cảm nhất.
#TranThaoLinh
/cong người, tay bấu vào tóc Mai, cố kìm tiếng rên nhưng không thể/ Chị… a… sâu hơn… xin chị…~
#NguyenHienMai
/đẩy lưỡi sâu vào trong, tay giữ chặt hông Linh không cho cô vùng vẫy/
Cô mút mạnh, liếm nhanh, cảm nhận cơ thể Linh run lên từng đợt.
Khi Linh sắp đạt đỉnh, Mai đột ngột dừng lại.
#TranThaoLinh
/gần như khóc/ Đừng… đừng dừng mà…
Mai đứng dậy, hôn lên môi Linh, để cô nếm chính vị của mình.
#NguyenHienMai
Lần sau, nếu em còn ngoan ngoãn như thế này… chị sẽ cho em hết.
#NguyenHienMai
/chỉnh lại quần áo cho Linh, lau khô tóc cô bằng khăn/
Trước khi mở cửa, cô nắm tay Linh một giây.
#NguyenHienMai
Đừng để ai khác chạm vào em. Chỉ được phép có chị.
#TranThaoLinh
/mỉm cười, mắt vẫn còn đọng nước vì khoái cảm dang dở/
#TranThaoLinh
Em là tù nhân 014. Mà tù nhân thì… phải nghe quản giáo chứ.
Nhưng từ đêm đó, mỗi lần Mai đi tuần qua phòng 014, Linh không còn ngồi co ro nữa.
#TranThaoLinh
/nằm nghiêng, chăn trượt xuống vừa đủ để lộ phần eo và một bên đùi/
Và cô luôn mỉm cười với Mai.
Nụ cười của kẻ biết rõ mình đang sở hữu thứ mà không ai khác có được.
Ngay cả khi đang bị giam cầm.
Opz.
mang danh trùm sex thì phải như thế chứ
Opz.
đây là nhẹ nhàng tình củm 😏
#2 Lén lút.
Ánh đèn huỳnh quang trong phòng trực quản giáo ca chiều luôn có màu vàng nhạt, lạnh lẽo, khác hẳn với những bóng đèn trắng chói ở khu giam giữ.
Máy tính để bàn kêu rè rè nhẹ, màn hình hiển thị bảng báo cáo trực nhật còn dang dở.
Nguyễn Hiền Mai ngồi dưới sàn, lưng tựa vào chân bàn, hai chân duỗi dài, laptop đặt trên đùi.
#NguyenHienMai
/đang gõ nốt vài dòng cuối cùng trước khi hết ca/
Cửa phòng không khóa – như mọi khi vào giờ trực – chỉ khép hờ.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, gần như không nghe thấy, tiến lại gần.
#NguyenHienMai
/không quay đầu, chỉ khẽ cong môi/ Có chuyện gì mà xinh tới đây?
Trần Thảo Linh dừng lại ngay sau lưng Mai, tay đặt nhẹ lên vai cô. Mùi xà phòng rẻ tiền của trại giam lẫn với mùi da thịt ấm áp phả vào không khí.
#TranThaoLinh
Tới trò chuyện với Hiền Mai cũng không được sao?
Mai ngừng gõ phím. Cô đặt laptop sang một bên, vẫn không quay lại, giọng đều đều nhưng mang chút trêu chọc.
#NguyenHienMai
Trò chuyện thì được. Nhưng em biết giờ này không được rời khu lao động mà.
#TranThaoLinh
/cười khẽ, bước vòng ra trước mặt Mai, ngồi xổm xuống đối diện/
Áo tù nhân mỏng dính mồ hôi sau buổi lao động, cổ áo hơi trễ, lộ ra xương quai xanh và một phần khe ngực.
#TranThaoLinh
Em xin nghỉ phép đi vệ sinh. Quản giáo trực hôm nay là chị, nên em nghĩ… chắc không sao.
#NguyenHienMai
/ngẩng lên, mắt chạm mắt Linh/
Đôi mắt tù nhân 014 lúc này không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày, thay vào đó là sự thèm khát rất thật, rất nguy hiểm.
#NguyenHienMai
Em liều thật đấy.
#TranThaoLinh
Em liều từ ngày đầu chị nhìn em rồi.
Không gian im lặng vài giây, chỉ còn tiếng quạt trần quay vù vù và nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực cả hai.
#TranThaoLinh
/đột ngột tiến tới, hai tay đặt lên vai Mai, đẩy nhẹ/
#NguyenHienMai
/để mặc, ngã ngửa ra sàn, lưng chạm nền gạch lạnh/
Laptop bị đẩy sang một bên, màn hình vẫn sáng.
#NguyenHienMai
/nhìn lên, ánh mắt tối lại/
#TranThaoLinh
/quỳ hai gối hai bên hông Mai, ngồi hẳn lên bụng cô/
Tay Linh chậm rãi cởi hai cúc áo tù nhân đầu tiên, lớp vải trượt xuống vai, để lộ ngực trần không mặc áo lót.
Hai núm ty hồng nhạt đã cứng lại vì không khí lạnh và vì ánh nhìn của Mai.
#TranThaoLinh
Trò chuyện với xinh thì phải nhìn mặt chứ.
#NguyenHienMai
/nuốt khan/
Mắt cô dán chặt vào ngực Linh, đường cong căng tròn, da trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh đèn vàng.
#NguyenHienMai
/đưa tay lên, ngón cái lướt nhẹ qua một bên núm ty, cảm nhận nó run run dưới đầu ngón/
#NguyenHienMai
Em đẹp thật.
#TranThaoLinh
/cúi xuống, môi lướt qua tai Mai, thì thầm/ Chị thích nhìn em hoài mà chưa bao giờ dám nói ra. Đừng giả vờ nghiêm túc nữa.
#NguyenHienMai
/không đáp/
Tay cô luồn vào eo Linh, kéo mạnh lại. Linh mất đà, ngã hẳn lên người Mai, ngực ép sát ngực qua lớp đồng phục.
#NguyenHienMai
/ngẩng đầu, ngậm lấy một bên núm ty, mút mạnh/
Lưỡi xoay tròn, cắn nhẹ, nghe tiếng Linh rên khe khẽ, tay bấu chặt vai Mai.
#TranThaoLinh
A…~ chị… mạnh hơn…
#NguyenHienMai
/chuyển sang bên còn lại, tay kia luồn xuống dưới váy tù nhân, chạm vào phần giữa hai đùi/
Quần lót đã ướt sũng. Mai ấn ngón tay qua lớp vải mỏng, cảm nhận Linh run lên, hông vô thức ưỡn về phía trước.
#NguyenHienMai
Em ướt từ lúc nào vậy?
#TranThaoLinh
Từ lúc chị nhìn em… từ lúc bước vào phòng này.
#NguyenHienMai
/kéo tụt quần lót Linh xuống, ngón giữa trượt vào trong, chậm rãi rồi nhanh dần/
#TranThaoLinh
/cong người, chân quắp chặt lấy hông Mai, tiếng thở đứt quãng/
#TranThaoLinh
Chị… sâu hơn… xin chị…~
#NguyenHienMai
/thêm một ngón nữa, đẩy mạnh, ngón cái ấn lên điểm nhạy cảm bên ngoài, xoay tròn/
Linh cắn môi đến bật máu, cố kìm tiếng hét nhưng vẫn rên lớn khi đạt đỉnh, cơ thể run bần bật, chất lỏng ấm áp tràn ra ngón tay Mai.
#NguyenHienMai
/rút tay ra, đưa lên môi Linh/ Liếm sạch đi.
Linh ngoan ngoãn ngậm lấy ngón tay Mai, liếm từng chút, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, đầy thách thức và quyến rũ.
Khi Linh thở lại được, Mai kéo cô ngồi dậy, ôm vào lòng. Hai người ngồi trên sàn, quần áo xộc xệch, mồ hôi lấm tấm.
#NguyenHienMai
Lần sau đừng liều như vậy nữa. Nếu bị ai bắt gặp…
#TranThaoLinh
Em biết. Nhưng em nhớ chị. Nhớ đến phát điên.
#NguyenHienMai
/siết chặt vòng tay, hôn lên tóc Linh/
#NguyenHienMai
Chị cũng vậy.
Tiếng bước chân quản giáo khác vọng lại từ hành lang xa xa. Cả hai giật mình.
#NguyenHienMai
/nhanh chóng đứng dậy, chỉnh lại đồng phục, kéo Linh vào góc khuất sau giá tài liệu cũ/
#NguyenHienMai
Chờ chị xử lý xong ca trực. Đêm nay… chị sẽ mở cửa phòng 014.
#TranThaoLinh
/mỉm cười, môi vẫn còn đỏ vì bị cắn/ Em chờ.
#NguyenHienMai
/mở cửa, bước ra như không có chuyện gì xảy ra/
#TranThaoLinh
/nấp sau giá, tay vuốt nhẹ lên ngực mình, nơi vẫn còn dấu răng và dấu hôn của Mai/
Cô biết, trò chơi này càng ngày càng nguy hiểm.
Nhưng cô không muốn dừng lại.
#3 Phòng 014.
Đêm khuya, trại giam chìm trong im lặng nặng nề. Chỉ còn tiếng quạt trần kêu vo vo ở hành lang và tiếng côn trùng rả rích ngoài song sắt.
Đèn ngủ mờ mờ, đủ để thấy bóng người di chuyển mà không bị phát hiện ngay lập tức.
Nguyễn Hiền Mai bước nhẹ trên hành lang khu giam giữ đặc biệt.
Đồng phục đã thay bằng áo thun đen mỏng và quần dài, tóc buộc cao gọn gàng.
Mai không mang đèn pin – ánh sáng sẽ phản chiếu lên tường, dễ bị camera phát hiện.
Tay cầm chùm chìa khóa dự phòng, cô dừng lại trước cửa sắt phòng 014.
Khóa mở. Tiếng kim loại kêu khẽ một cái “cạch”.
#NguyenHienMai
/đẩy cửa, bước vào rồi khép lại ngay lập tức/
Không gian nhỏ hẹp, mùi xà phòng lẫn mồ hôi nhẹ lan tỏa. Giường sắt đơn, chăn mỏng gấp gọn.
Trần Thảo Linh đang ngồi dựa tường, hai chân co lên, áo tù nhân cởi một nửa, chỉ còn mặc mỗi chiếc áo lót mỏng và quần ngắn.
Mái tóc xõa dài, che một bên mặt, nhưng đôi mắt sáng lên khi thấy Mai.
#TranThaoLinh
Chị đến rồi.
#NguyenHienMai
/không đáp/
#NguyenHienMai
/tiến tới, quỳ một gối xuống giường, tay đặt lên má Linh/
Ngón cái lướt nhẹ qua môi dưới, cảm nhận hơi thở nóng hổi.
#NguyenHienMai
Em chờ lâu chưa?
#TranThaoLinh
Chờ từ lúc chị hứa. Em đếm từng tiếng bước chân ngoài hành lang.
#NguyenHienMai
/cúi xuống, hôn Linh chậm rãi/
Không vội vã như lần ở phòng trực. Lần này là nụ hôn sâu, chậm, như muốn khắc từng chút vị vào trí nhớ.
Lưỡi quấn lấy lưỡi, tay Mai luồn vào tóc Linh, kéo nhẹ để cô ngửa đầu ra sau.
#TranThaoLinh
/rên khẽ trong cổ họng, tay ôm lấy cổ Mai, kéo sát hơn/
#TranThaoLinh
/cởi nốt áo lót của mình, ném sang một bên/
Ngực trần ép vào ngực Mai qua lớp áo thun mỏng. Mai cảm nhận rõ hai núm ty cứng lại cọ xát vào mình, khiến cô run nhẹ.
#NguyenHienMai
/đẩy Linh nằm ngửa xuống giường sắt/
Tiếng lò xo kêu kẽo kẹt rất khẽ. Cô kéo áo thun mình qua đầu, để lộ thân hình săn chắc, cơ bụng mờ mờ dưới ánh đèn ngủ. Linh nhìn lên, mắt long lanh.
#TranThaoLinh
Sáu múi... Chị đẹp hơn em tưởng.
Mai mỉm cười hiếm hoi, cúi xuống hôn dọc cổ Linh, xuống xương quai xanh, rồi ngậm lấy một bên ngực.
Mút mạnh, lưỡi xoay tròn quanh núm ty, tay kia véo nhẹ bên còn lại.
#TranThaoLinh
/cong người, tay bấu chặt drap giường, cố kìm tiếng rên nhưng vẫn thoát ra những âm thanh nhỏ nghẹn ngào/
#TranThaoLinh
Chị… em chịu không nổi…
#NguyenHienMai
/không dừng/
Miệng cô di chuyển xuống bụng, liếm dọc đường eo thon, rồi dừng lại ngay mép quần ngắn.
#NguyenHienMai
/kéo tụt quần xuống cùng quần lót, để lộ phần dưới ướt át, lông mượt mà đã ướt đẫm từ lúc chờ đợi/
#NguyenHienMai
Em ướt thế này từ bao giờ?
#TranThaoLinh
Từ lúc nghe tiếng chìa khóa chị mở cửa…
#NguyenHienMai
/cúi xuống, lưỡi chạm nhẹ vào khe, liếm dọc từ dưới lên, chậm rãi rồi mạnh dần/
#TranThaoLinh
/cong người, hai tay bịt miệng để không hét lên/
Mai giữ chặt hông Linh, không cho cô vùng vẫy, lưỡi đẩy sâu vào trong, mút mạnh điểm nhạy cảm nhất.
#TranThaoLinh
/run bần bật, chân quắp chặt lấy đầu Mai, tiếng rên nghẹn lại thành những tiếng thở hổn hển/
#TranThaoLinh
Chị… em sắp… a…
#NguyenHienMai
/tăng tốc, ngón tay luồn vào hỗ trợ, đẩy sâu hai ngón, cong lên chạm đúng điểm G/
#TranThaoLinh
/đạt đỉnh đột ngột, cơ thể giật mạnh, chất lỏng ấm áp tràn ra miệng Mai/
#NguyenHienMai
/liếm sạch, rồi ngẩng lên hôn Linh, để cô nếm chính vị của mình/
#TranThaoLinh
/thở dốc, mắt đỏ hoe, tay ôm chặt lấy Mai/
#TranThaoLinh
Chị… em muốn chị nữa… muốn chị ở trong em…
#NguyenHienMai
/cởi quần mình, để lộ phần dưới đã ướt át từ lâu/
Cô nằm lên người Linh, hai chân đan xen, vùng kín chạm vùng kín. Mai bắt đầu di chuyển hông, cọ xát chậm rãi rồi nhanh dần. Hai người ôm chặt nhau, tiếng da thịt va chạm rất khẽ lẫn với tiếng lò xo giường kêu nhẹ. ( cắt kéo )
#TranThaoLinh
/cắn vai Mai để kìm tiếng rên, tay bấu lưng cô đến đỏ rát/
Mai đẩy mạnh hơn, hông va chạm liên hồi, cả hai cùng đạt đỉnh lần thứ hai gần như đồng thời.
Cơ thể run rẩy, mồ hôi hòa quyện, hơi thở dồn dập.
Họ nằm im hồi lâu, Mai ôm Linh từ phía sau, tay vuốt nhẹ lưng cô.
#TranThaoLinh
Đêm nay chị ở lại với em được không?
#NguyenHienMai
/hôn lên gáy Linh/
#NguyenHienMai
Chỉ đến khi trời sáng. Chị phải về trước khi ca trực mới bắt đầu.
#TranThaoLinh
/xoay người, đối diện Mai, tay vuốt ve má cô/ Em biết. Nhưng ít nhất… đêm nay em là của chị.
#NguyenHienMai
/siết chặt vòng tay/ Và chị là của em.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân tuần tra xa xa vọng lại. Cả hai im lặng, lắng nghe. Khi tiếng bước chân đi xa, Mai mới thì thầm.
#NguyenHienMai
Mai mốt… chị sẽ tìm cách đưa em ra khỏi đây.
#TranThaoLinh
/mỉm cười buồn/ Em không dám mơ. Nhưng nếu có ngày đó… em sẽ đi theo chị, dù có phải chạy trốn cả đời.
#NguyenHienMai
/hôn lên trán Linh/ Ngủ đi. Chị canh cho em.
#TranThaoLinh
/nhắm mắt, tựa đầu vào ngực Mai/
Tiếng tim đập đều đều của Mai là âm thanh duy nhất còn lại trong căn phòng giam nhỏ.
Nhưng lần đầu tiên, phòng 014 không còn lạnh lẽo nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play