TẠ TỔNG, XIN HÃY BUÔNG TAY
CHƯƠNG 1: VẬT TRONG TÚI
Tuân Tạ
[Gửi một tấm ảnh: Chụp rõ bàn tay nhà sưu tầm đang chạm vào eo Vân Du]
Vân Du
Anh điên à? Đây là khách hàng quan trọng của triển lãm!
Tuân Tạ
Tôi không quan tâm lão là ai.
Tuân Tạ
[Gửi một tấm ảnh: Chụp rõ bàn tay nhà sưu tầm đang chạm vào eo Vân Du]
Tuân Tạ
5 giây. Nếu em không hất cái bàn tay bẩn thỉu đó ra khỏi người em...
Tuân Tạ
... Tôi sẽ cho bảo vệ ném lão ra khỏi đây ngay lập tức. Và bức tranh của em? Ngày mai nó sẽ nằm trong lò sưởi nhà tôi.
Vân Du
Tạ Tuân! Đừng làm loạn! Tôi khó khăn lắm mới có cơ hội này!
Tuân Tạ
Em đang mặc cái quần tây màu kem tôi mua đúng không?
Tuân Tạ
Nó quá bó. Đứng từ góc độ camera của tôi, tôi có thể thấy rõ từng đường cong của em khi em cúi người giải thích tranh cho lão già đó.
Vân Du
Anh... anh theo dõi tôi bằng camera an ninh của triển lãm sao?
Tuân Tạ
[Gửi file ghi âm: Giọng trầm thấp, tàn nhẫn] "Cả cái tòa nhà này đều là của tôi. Em nghĩ em trốn đi đâu được?"
Vân Du
Tôi xin lỗi... Tôi sẽ đứng cách xa ông ấy ra. Anh vừa lòng chưa?
Tuân Tạ
Vào nhà vệ sinh nam ở cuối sảnh. Ngay bây giờ.
Vân Du
Để làm gì? Tôi còn phải tiếp khách!
Tuân Tạ
[Gửi ảnh: Một sợi dây ruy băng màu đỏ rực]
Tuân Tạ
Vào đó, dùng sợi dây này buộc chặt cổ tay em lại rồi chụp ảnh gửi cho tôi.
Tuân Tạ
Tôi muốn em tự tay "khóa" mình lại trước khi tôi mất kiên nhẫn và dùng đến xích thật.
Vân Du
Ở đây đông người lắm... Tôi không làm được...
Tuân Tạ
Hoặc là em tự vào đó "làm loạn" một mình...
Tuân Tạ
Hoặc là tôi sẽ bước ra ngoài kia, bế thốc em lên trước mặt hàng trăm ống kính phóng viên và đưa em về biệt thự 'dạy dỗ' bằng cách bạo lực nhất.
Tuân Tạ
Chọn đi, Vân Du. Lòng tự trọng của họa sĩ, hay là sự phục tùng dành cho tôi?
Vân Du run rẩy, mặt trắng bệch. Cậu nhìn quanh, cảm giác như mọi ống kính camera đều là đôi mắt sắc lạnh của Tạ Tuân đang nhìn thấu tận xương tủy. Cậu lảo đảo bước về phía nhà vệ sinh...
CHƯƠNG 2: PHẢI NGOAN THÌ MỚI ĐƯỢC YÊU
Tiếng ồn ào của buổi triển lãm lùi xa sau cánh cửa gỗ dày. Vân Du tựa lưng vào cửa, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi. Điện thoại lại rung lên.
Tuân Tạ
[Yêu cầu Video Call...]
Vân Du
[Nhấn nghe trong hoảng loạn]
Vân Du
Tạ Tuân... tôi vào rồi. Anh đừng làm loạn ở ngoài kia, tôi xin anh...
Tuân Tạ
(Giọng trầm thấp, vang lên trong không gian hẹp): "Tốt. Quay camera vào gương đi."
Vân Du
[Run rẩy xoay camera điện thoại về phía gương lớn]
Tuân Tạ
"Cởi hai cúc áo sơ mi trên cùng ra. Tôi muốn xem xương quai xanh của em."
Vân Du
Ở đây có thể có người vào bất cứ lúc nào!
Tuân Tạ
"Tôi đã cho người khóa cửa sảnh vệ sinh này rồi. Bây giờ, cả thế giới của em chỉ có tôi qua màn hình này thôi."
Tuân Tạ
"Làm đi. Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ ba."
Vân Du
[Cắn môi, đôi tay run rẩy tháo cúc áo. Làn da trắng sứ lộ ra dưới ánh đèn led trắng]
Tuân Tạ
"Lấy sợi dây ruy băng đó... buộc chặt cổ tay trái của em vào vòi nước bằng vàng phía trước mặt."
Vân Du
Anh... anh định làm gì? Như vậy tôi làm sao ra ngoài được?
Tuân Tạ
"Tôi không nói là sẽ để em ra ngoài ngay lập tức. Đêm nay, triển lãm này không cần họa sĩ chính nữa."
Tuân Tạ
"Em chỉ cần làm 'tác phẩm' của riêng tôi thôi."
Vân Du
Tôi đau... sợi dây này siết chặt quá...
Tuân Tạ
"Đau mới giúp em nhớ kỹ mình đang là người của ai. Vân Du, nhìn vào camera này."
Tuân Tạ
"Nói đi. Nói em là con vật nhỏ của Tạ Tuân."
Vân Du
[Lắp bắp] Tôi... tôi là... của Tạ Tuân...
Tuân Tạ
"To hơn chút nữa. Để tôi nghe rõ sự phục tùng của em."
Vân Du
[Oà khóc] Tôi là vật sở hữu của Tạ Tuân! Anh vừa lòng chưa!
Tuân Tạ
[Gửi file ghi âm: Tiếng cười thỏa mãn] "Ngoan lắm. Đứng yên đó chờ tôi."
Tuân Tạ
"5 phút nữa tôi sẽ vào đón 'tác phẩm' của mình về biệt thự. Nếu tôi thấy sợi dây bị lỏng dù chỉ một chút..."
Tuân Tạ
"... Hình phạt ở nhà sẽ tăng lên gấp mười lần. Nghe rõ chưa?"
Vân Du gục đầu xuống bồn rửa mặt, tiếng khóc nghẹn ngào bị lấn át bởi tiếng bước chân giầy da nện đều đều ngoài hành lang. Tạ Tuân đang đến. Kẻ săn mồi đã đến cửa chuồng.
CHƯƠNG 3: TRONG TẦM KIỂM SOÁT
Vân Du ngước mắt lên, gương mặt đẫm lệ phản chiếu trong gương. Tạ Tuân đứng đó, vest đen chỉnh tề, đôi kính gọng bạc phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo. Hắn không nói gì, chỉ lững thững tiến lại gần phía sau cậu.
Tuân Tạ
[Gửi ảnh: Chụp bóng lưng Vân Du đang bị xích tay vào vòi nước qua gương]
Tuân Tạ
Nhìn xem. Em trông thật lộng lẫy khi bị giam cầm như thế này.
Vân Du
[Lắp bắp] Tạ... Tạ Tuân... Anh buông tôi ra được chưa? Tôi đã làm theo mọi yêu cầu của anh rồi!
Tuân Tạ
[Ghi âm: Tiếng tháo cà vạt sột soạt] "Buông? Tôi còn chưa bắt đầu 'kiểm tra' mà?"
Tạ Tuân dùng bàn tay đeo găng da đen vuốt ve từ vành tai xuống cổ Vân Du. Cậu run bắn người, hơi thở trở nên dồn dập.
Tuân Tạ
Em vừa nói chuyện với lão già kia bao lâu? 10 phút?
Tuân Tạ
10 phút đó đủ để mùi nước hoa rẻ tiền của lão ám lên người em rồi.
Vân Du
Tôi không có! Tôi chỉ đứng cạnh thôi mà! Đừng... đừng chạm vào đó...
Tuân Tạ
[Gửi vị trí: Một hòn đảo tư nhân biệt lập]
Tuân Tạ
Nếu tối nay em không làm tôi hài lòng...
Tuân Tạ
... Thì sáng mai, em sẽ tỉnh dậy ở nơi này. Cả đời này không bao giờ được nhìn thấy ánh mặt trời hay cầm lấy cây cọ vẽ nữa.
Vân Du
Anh là đồ ác quỷ... Tôi ghét anh!
Tuân Tạ
[Ghi âm: Giọng trầm thấp sát bên tai] "Ghét tôi cũng được. Nhưng cơ thể em lại đang run rẩy vì tôi đấy thôi?"
Tuân Tạ
Quay người lại. Quỳ xuống.
Tuân Tạ
Tự tay cởi thắt lưng của tôi ra.
Vân Du
Tạ Tuân... ở đây... không được đâu... người ta sẽ nghe thấy...
Tuân Tạ
"Vậy thì ráng mà im miệng lại. Nếu em phát ra một tiếng động nhỏ nào khiến người bên ngoài chú ý..."
Tuân Tạ
"... Tôi sẽ mở cửa ra cho họ thấy bộ dạng phục tùng này của em."
Vân Du
Tôi... tôi làm... Đừng mở cửa... làm ơn...
Tuân Tạ
[Ghi âm: Tiếng thắt lưng da bật ra] "Tốt. Phải ngoan như thế thì tôi mới thương."
Không gian nhà vệ sinh VIP trở nên ngột ngạt bởi mùi hương gỗ đàn hương từ người Tạ Tuân và mùi sợ hãi từ Vân Du. Trận "trừng phạt" thực sự bây giờ mới bắt đầu...
Download MangaToon APP on App Store and Google Play