[RhyCap/Shortfic] Ordinary.
0.
Thể loại fic: Fic ngắn/short fic
Đức Duy là người kể, xưng tôi gọi anh
‼️ Đây chỉ là trí tưởng tượng, không áp dụng vào người thật ‼️
- Tất cả chỉ là tưởng tượng không có thật, tuyệt đối không toxic các anh ngoài đời
- Tính cách sẽ thay đổi
- Fic đồng nghĩa là thế giới khác
- Toxic mấy anh, tớ không ngại combat lại nhé
- Đây là các couple mình ship nên bớt nói Vd " A phải đi chung với B chứ" hay "B đi với C, A buồn" hoặc " mới thấy A cầm phóng lợn rượt B với C"🤓
- Xin hãy tôn trọng lẫn nhau
- Say no với ăn cắp ý tưởng
💬: tin nhắn
📌: ghim đầu trong ghi chú
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tuổi: 23
Nghề nghiệp: Bố mẹ nuôi từ A đến Z, không cho đi làm
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tuổi: 25
Nghề nghiệp: /
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Tuổi: 26
Nghề nghiệp: Cây cột đèn di động
Quang Anh và Đức Duy yêu nhau
Đăng Dương là bạn của Quang Anh đồng thời cũng là bạn của Đức Duy
Có một người cứ đứng mãi dưới ánh đèn, chờ một người khác nhớ đường quay lại.
Nhưng ánh đèn lúc sáng lúc tắt, có khi soi rõ gương mặt quen, có khi lại xa lạ như chưa từng gặp.
Đến một ngày, người kia bước theo một ánh sáng khác, còn người ở lại vẫn đứng đó, không rời đi.
Khai thác, triển khai ý tưởng: Nhímm aka Mưas
nhím nè
Tạm thời là thế, sẽ cố gắng end fic này
nhím nè
Đợi nhím một chút, rồi sẽ được thôi 💪
nhím nè
Quá lười để des bìa nên dùng tạm ảnh của người ta đi =)))
nhím nè
rảnh rồi des 1 bìa giống những bìa toát vibe của nhím
01.
“Dòng nước chảy xiếc bị thác đá chia đôi rồi lại lần nữa gặp nhau.
Chỉ họ mới biết rằng, từ rất lâu trước kia, số mệnh của họ là ở bên nhau, song lớn cuốn cát đá, cuốn cuộn chảy biển sâu. ”
Tôi là Hoàng Đức Duy, là một thằng ranh mới lớn
Từ nhỏ đến hiện tại tôi toàn ngậm thìa vàng nên khi xong đại học thì ngoài làm con ngoan của gia đình ra
Thì tôi còn làm người yêu của Quang Anh
Tôi quen anh ấy lâu rồi, chắc tính bằng 2 chữ số
Anh ấy yêu tôi lắm, chưa từng làm tôi khóc cũng chưa từng làm tôi phải khó chịu
Quang Anh, nhẹ nhàng, tình cảm và trân trọng tôi
Vô thẳng vấn đề thì, mấy tháng trước anh ấy gặp tai nạn giao thông
Khá nghiêm trọng, lúc đó chắc là trời khuya, còn có cả mưa nữa
Trong khi tôi đang say giấc trên chiếc giường ấm áp thì anh ấy đang nằm dưới nền đất lạnh lẽo
Tôi nhớ rất rõ, anh ấy mất hơn nửa năm để hồi phục lại hoàn toàn
Hoàng Đức Duy
💬: Anh nhớ em không?
Nguyễn Quang Anh
💬: Anh có
Nguyễn Quang Anh
💬: Anh đến gặp em nhé, được không?
Anh ấy luôn hỏi tôi "có được không?"
Tôi từng hỏi tại sao, Quang Anh chỉ nói rằng là đang tôn trọng thời gian của tôi
Hoàng Đức Duy
💬: Em đợi anh, anh đến nhanh nhaa
Nguyễn Quang Anh
💬: Đợi anh một lát, đến anh sẽ gọi em
Quang Anh là như vậy, anh ấy chưa bao giờ để tôi phải đứng ở dưới sân cả
Anh đến dẫn tôi đi ăn, rồi dẫn tôi đến trung tâm thương mại
Nguyễn Quang Anh
Em quên nắm tay người yêu em rồi nè
Hoàng Đức Duy
Hì, anh thích nắm tay em thì cóo
Tôi cười nhẹ rồi đưa tay nắm lấy tay anh. Không phải tôi quên, mà là do tôi hơi ham vui
Lỡ buông tay anh ra thôi, nhưng không sao, tôi nắm tay anh lại rồi
02.
“Cậu nhớ lại lần đầu họ gặp nhau, khi đại dương sâu thẳm được mặt trời chiếu sáng, đôi mắt xanh từ đó chỉ có một bóng hình hoàng kim”
Hoàng Đức Duy
💬: Hôm nay anh nhớ em mấy lần
Hoàng Đức Duy
💬: Anh keo kiệt thế!!
Nguyễn Quang Anh
💬: 1 lần nhớ m từ sáng đến tối
Nguyễn Quang Anh
💬: Anh còn không có cơ hội nhớ em lần thứ 2
Anh cưng chiều tôi, luôn đáp lại một cách ấm áp
Hầu như tôi chưa từng có cảm giác không an toàn khi bên anh
Tôi hay đặt ra nhiều câu hỏi lạ lẫm, đôi khi tôi còn tự thấy tôi xàm vãi
Nhưng anh thì không, anh khéo léo trả lời tôi, chưa từng làm tôi hụt hẫng
Nguyễn Quang Anh
💬: Em xuống nhà đi
Nguyễn Quang Anh
💬: Anh có mang ít trái cây sang
Đôi lúc anh đến hơi bất chợt, tuy vậy tôi cũng chẳng thấy khó chịu tí nào
Vì tôi biết, anh ấy vẫn yêu tôi
Tôi có đưa chìa khóa nhà cho anh, nhưng hầu như anh không dùng đến
Quang Anh đứng trước cửa, nhắn tôi, rồi đứng đợi tôi xuống
Có lần tôi đang tắm, anh đến và có nhắn với tôi. Nhưng tôi không biết
Điện thoại tôi nằm ở ngoài, nên anh đã phải đứng đợi tôi cả tiếng hơn
Hoàng Đức Duy
Quang Anhhhh
Tôi chạy ra rồi ôm vồ lấy anh, hôm qua anh không rảnh
Đi việc với gia đình nên không đến gặp tôi
Thú thật, tôi không thể xa Quang Anh quá lâu được đâu
Tôi sẽ nổi đoá lên và khóc thật to vì anh bỏ tôi
Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi, tay xoa xoa lưng tôi
Nguyễn Quang Anh
Hom qua anh không tiện dùng điện thoại nhiều
Nguyễn Quang Anh
Nên không nhắn em, xin lỗi em nhé
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi, tôi thích cách anh ấy xin lỗi tôi như thế này
Dù tôi biết không nên xin lỗi nhiều, nhưng lời xin lỗi kèm theo nụ hôn thì..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play