Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ VănHàm ] Vết Sẹo Trên Phím Đàn

Chap 1 : Bản Nhạc Của Bóng Tối

BabiiNaa.
BabiiNaa.
Hè hè hạ lô hạ lô hà lô en giơ la hà lô en giơ laaa
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Này là bộ thứ 3 Na viết á=vv
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Mà Na xóa bộ thứ 2 roi tại nó xàm lon quaaaa
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Bộ thứ nhất còn bảo toàn tính mạng (✿◡‿◡)
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Thoi vô truyệnnn
__________
Trong căn biệt thự xa hoa nhưng lạnh lẽo, tiếng piano vang lên từng hồi u uất. Tả Kì Hàm ngồi đó, đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cửa sổ dù cậu chẳng thể thấy gì ngoài một màn đêm vĩnh cửu. Những ngón tay thanh mảnh của cậu lướt trên phím đàn, run rẩy như chính tâm hồn cậu lúc này
Bỗng...
Tiếng cánh cửa sập mạnh, tiếng giày da nện xuống sàn gỗ khiến tim cậu thắt lại. Dương Bác Văn đã về, mang theo mùi rượu nồng nặc và hơi thở của sự phẫn nộ
Bác Văn tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải đối diện với gương mặt đang vặn vẹo vì hận thù của mình
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
// gằn giọng // Cậu vẫn còn tâm trạng để đánh đàn sao, Kì Hàm? ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Nợ máu của chị tôi, cậu định dùng tiếng đàn này để rửa sạch à? ❄️
Kì Hàm nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
// khẽ đáp //...Em đã nói rồi... đêm đó không phải em...
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
Bác Văn... tại sao anh không tin em dù chỉ một lần? ...
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Tin cậu? ❄️ // cười lạnh + giọng đầy khinh bỉ //
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Chính mắt tôi thấy cậu đứng cạnh vũng m.áu đó ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Đôi mắt này của cậu bị mù là ý trời, nhưng nó vẫn chưa đủ để trả giá cho những gì cậu đã gây ra ❄️
Bác Văn nhìn bóng dáng nhỏ bé của Kì Hàm, trong lòng thoáng qua một tia dao động nhưng nhanh chóng bị sự thù hận che lấp. Anh quay lưng đi, để lại một câu nói lạnh lùng
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Đừng nghĩ đến việc tôi tha thứ, từ ngày mai cậu không cần đánh đàn nữa ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Hãy chuẩn bị làm người hầu cho nhà họ Dương đi! ❄️
__________
❁End chap 1❁
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Tim đê

Chap 2 : Đôi Tay Rướm Máu

BabiiNaa.
BabiiNaa.
Haloo =v
__________
Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ quanh sườn đồi, Kì Hàm đã bị đánh thức bởi một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Cậu bàng hoàng ngồi dậy, đôi mắt không nhìn thấy gì chỉ biết đảo quanh trong vô định
Quản gia : Dậy ngay! Cậu tưởng mình vẫn còn là Dương phu nhân sao? Mau xuống bếp dọn dẹp, nếu không xong thì đừng mong có cơm sáng!
Kì Hàm run rẩy đứng dậy, bộ quần áo ngủ mỏng dính sát vào người vì nước lạnh. Cậu mò mẫm men theo tường để đi xuống lầu. Vì không thấy đường, cậu liên tục va phải những kệ trang trí, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên khô khốc. Từ trên lầu, Bác Văn đứng đó, tay cầm ly cà phê, ánh mắt lạnh lùng quan sát mọi chuyện
Dưới bếp, mớ hỗn độn của bữa tiệc tối qua vẫn còn đó. Kì Hàm phải quỳ xuống sàn, dùng đôi tay vốn chỉ để chạm vào phím đàn để nhặt những mảnh sành vỡ
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
A...! // nhăn mặt //
Cậu khẽ kêu lên khi một mảnh thủy tinh sắc lẹm đâm sâu vào ngón tay trỏ. M.áu đỏ tươi rỉ ra, thấm đẫm sàn gạch trắng xóa
Đúng lúc đó, tiếng giày da của Bác Văn dừng lại ngay trước mặt cậu. Anh nhìn xuống vết thương của cậu, nhưng thay vì xót xa, anh lại dẫm mạnh lên bàn tay đang chảy máu ấy
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Đau không? ❄️ // thản nhiên hỏi //
Kì Hàm cắn chặt môi đến bật máu, cố không để tiếng khóc phát ra
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
... Bác Văn... xin anh...
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Xin tôi? ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
// cúi thấp người xuống thì thầm vào tai cậu // Chị tôi lúc chết chắc chắn còn đau hơn thế này gấp vạn lần! ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Kì Hàm, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, lau sạch chỗ này bằng tay không cho tôi! ❄️
Nói rồi, anh lạnh lùng bước qua, để lại cậu cô độc giữa căn bếp lạnh lẽo. Kì Hàm nấc nghẹn, cậu vừa lau sàn vừa tự hỏi
Đến bao giờ anh mới nhận ra, trái tim cậu cũng đang rỉ máu giống như đôi bàn tay này?
__________
❁End chap 2❁
BabiiNaa.
BabiiNaa.
😏
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Đã tim chưa?
BabiiNaa.
BabiiNaa.
Nay ra 3 chap thôi, còn từ lần sau 15 tim trở đi mới ra chap mới 😏

Chap 3 : Vị Khách Không Mời

BabiiNaa.
BabiiNaa.
Chap cuối của ngày hôm nay 😮‍💨
__________
Tiếng chuông cửa vang lên cắt ngang bầu không khí u ám của biệt thự Dương gia. Kì Hàm đang quỳ dưới sàn phòng khách để lau chùi những vết bẩn cứng đầu, đôi tay vốn thanh mảnh nay đã sưng tấy và đầy những vết xước nhỏ. Cậu giật mình khi nghe thấy một giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên từ phía cửa
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
Kì Hàm? Là mày sao? Tại sao lại trở nên như thế này?
Đó là Dịch Hằng, một bác sĩ nhãn khoa và cũng là người bạn thân nhất của cậu. Em vừa đi tu nghiệp ở nước ngoài về, nghe tin gia đình cậu gặp chuyện liền tức tốc tìm đến. Thấy người bạn mình từng xem là quý hơn cả chữ quý giờ lại rách rưới, mù lòa và phải làm việc nặng nhọc, Dịch Hằng không kìm được lòng, chạy lại đỡ cậu đứng dậy
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
// hốt hoảng run rẩy đẩy em ra // Dịch Hằng... đừng ở đây...
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
Mau đi đi, Bác Văn thấy sẽ không vui đâu...!
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
// nhíu mày nhìn cậu chằm chằm // Kệ hắn!
Dịch Hằng gắt lên, ánh mắt đầy xót xa
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
Hắn coi mày là gì vậy? Một thằng ở? Để tao đưa mày đi, mày không thể sống thế này được!
Đúng lúc đó, từ trên cầu thang, Bác Văn bước xuống với gương mặt lạnh băng như phủ sương muối. Anh nhìn thấy đôi tay Dịch Hằng đang nắm chặt lấy vai Kì Hàm, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt trong lồng ngực
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
// bước tới thô bạo kéo cậu về phía mình //
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
// lảo đảo // ...
Bác Văn nhếch mép cười khẩy, ánh mắt hình viên đạn găm thẳng vào Dịch Hằng
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Ồ, bác sĩ Trần đây mà ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Có vẻ bác sĩ Trần quên mất Kì Hàm bây giờ là vật sở hữu của tôi rồi nhỉ? ❄️
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
Việc tôi đối xử với Kì Hàm thế nào, không cần một kẻ ngoài cuộc can thiệp ❄️
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
// tức giận siết chặt tay // Bác Văn, anh quá đáng rồi đấy!
Trần Dịch Hằng_em
Trần Dịch Hằng_em
Cậu ấy bị mù, anh lại bắt cậu ấy làm những việc này sao?
Bác Văn siết chặt eo Kì Hàm đến mức cậu khẽ rên rỉ vì đau. Anh ghé sát vào tai cậu, giọng nói đầy đe dọa
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
" Nói cho cậu ta biết đi Kì Hàm, cậu có muốn đi theo cậu ta không? "
Dương Bác Văn_anh
Dương Bác Văn_anh
" Hay cậu muốn tôi khiến gia đình cậu ta biến mất khỏi cái thành phố này ngay lập tức? "
Kì Hàm run rẩy, nước mắt trào ra. Cậu nghẹn ngào thốt lên
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
Dịch Hằng... mày đi về đi...
Tả Kì Hàm_cậu
Tả Kì Hàm_cậu
Tao...tao tình nguyện ở lại đây... tao không sao cả..!
__________
❁End chap 3❁

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play