Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

TIỆM MAY THỜI GIAN

Vị khách lạ

​Ở một góc khuất của thành phố, nơi những con hẻm nhỏ đan xen như những đường chỉ tay, có một tiệm may kỳ lạ không tên. Chủ tiệm là một người thợ già không bao giờ dùng thước dây. Ông nhìn người ta bằng ánh mắt của một kẻ đã sống qua nhiều kiếp người, và chỉ may những bộ y phục bằng một loại vải đặc biệt: Vải Thời Gian.
Vị khách hôm ấy là một chàng thanh niên mang theo sự vội vã của thế gian. Anh ta muốn một bộ lễ phục để trở nên lộng lẫy nhất, quyền lực nhất. Anh chọn loại vải rực rỡ nhất trong tiệm: "Vải Ánh Dương" – thứ được dệt bằng những giây phút huy hoàng nhất của tuổi trẻ.
Ông cụ chỉ im lặng, tay đưa cây kim bạc xuyên qua lớp vải. Nhưng lạ thay, mỗi khi một đường kim hoàn thành, những nếp nhăn trên trán chàng trai lại hằn sâu thêm một chút. Anh ta đang đổi thời gian thực tại để lấy một vẻ ngoài hào nhoáng tạm thời.
Khi bộ đồ hoàn thành, chàng trai soi gương và thấy mình rực rỡ như một vị thần. Nhưng khi anh bước ra cửa, anh nhận ra mình không còn cảm nhận được hơi ấm của nắng, không còn nghe được tiếng chim hót, và trái tim anh trở nên lạnh lẽo như đá. Bộ lễ phục quá nặng, nó được dệt bằng sự kỳ vọng của người đời, và nó đang siết chặt lấy hơi thở của anh.
Vị khách lạ
Vị khách lạ
//​Anh quay lại, hốt hoảng hỏi//Tôi không thấy ấm áp, tôi không nghe được tiếng chim hót... Tôi đang mặc cái gì thế này?
Ký ( chủ tiệm may )
Ký ( chủ tiệm may )
Vì bộ đồ đó không dệt bằng sợi chỉ, nó dệt bằng sự kỳ vọng của người đời. Nó quá nặng so với hơi thở của cậu...//thở dài//
Vị khách lạ
Vị khách lạ
Còn loại vải nào khác không ông? Một thứ gì đó... nhẹ hơn?
Ký ( chủ tiệm may )
Ký ( chủ tiệm may )
Đây là vải 'Vô Ưu'. Nó không được dệt bằng hào quang, mà dệt bằng những buổi chiều tĩnh lặng, bằng những bữa cơm đầm ấm bên gia đình, và bằng sự thấu hiểu chính mình. Nó không làm cậu lộng lẫy trong mắt người khác, nhưng nó cho cậu đôi cánh để bay//giọng bình thản//
Vị khách lạ
Vị khách lạ
Nó có làm tôi lộng lẫy không?
Ký ( chủ tiệm may )
Ký ( chủ tiệm may )
Nó không làm cậu lộng lẫy trong mắt người khác, nhưng nó cho cậu đôi cánh để bay.
Vị khách lạ
Vị khách lạ
Tôi hiểu rồi. Tôi xin trút bỏ bộ lễ phục này, tôi chọn sự tự do.//giọng nhẹ hơn//
Chàng trai lặng đi. Anh nhận ra bấy lâu nay mình đã mải mê may những bộ đồ quá rộng so với tâm hồn mình. Anh quyết định trút bỏ bộ lễ phục nặng nề, chọn khoác lên mình mảnh vải giản đơn ấy.
Anh ta rời đi với một nụ cười trên môi và lời cảm ơn từ tận đáy lòng .

BẢN MAY CỦA SỰ TỰ TẠI

Sau khi chàng trai trẻ rời đi với mảnh vải "Vô Ưu" nhẹ bẫng trên vai, tiếng chuông đồng trước cửa tiệm khẽ ngân lên một âm thanh trong trẻo như tiếng pha lê chạm vào nhau. Bước vào tiệm là một cô gái với dáng vẻ thanh thoát, nhưng kỳ lạ thay, cô không mang theo bất kỳ xấp vải hay yêu cầu hào nhoáng nào. Trên tay cô chỉ có một hộp kim chỉ gỗ đã cũ mòn và một nụ cười tĩnh tại.
Cô đến không để đặt may, mà để trả lại một thứ. Cô đặt lên bàn của ông thợ già một dải lụa màu xám bạc, lấp lánh như ánh trăng tan trên mặt nước.
Vân Du
Vân Du
Thưa thầy, con đã mặc nó đủ lâu để hiểu rằng vẻ đẹp của thời gian không nằm ở độ bền của sợi vải.//cô gái khẽ nói.//
Ông cụ ngừng tay kim, ánh mắt hiền từ nhìn người học trò cũ năm xưa. Dải lụa ấy chính là "Vải Ký Ức" – thứ vải mà ông đã tặng cô khi cô rời tiệm để dấn thân vào nhân gian. Nó có khả năng ghi lại mọi vui buồn, thăng trầm của người mặc, biến những nếp nhăn thành những hoa văn tinh xảo.
Ký ( chủ tiệm may )
Ký ( chủ tiệm may )
Con đã thấy gì trong những năm tháng qua?" //Ông cụ hỏi, giọng trầm ấm như tiếng gió đại ngàn.//
Cô gái chạm tay vào dải lụa. Ngay lập tức, những hình ảnh hiện lên: có những đoạn vải thô ráp của sự vất vả, có những vết sờn của nỗi đau, nhưng xen kẽ là những đường thêu kim tuyến của sự tử tế và lòng vị tha.
Vân Du
Vân Du
Con thấy rằng thời gian không phải là thứ để chúng ta 'mặc' lên người như một món trang sức. Thời gian chính là đôi tay cầm kim. Mỗi lựa chọn, mỗi lần ta bao dung hay kiên nhẫn, chính là một mũi khâu để nối liền những mảnh vụn vỡ của cuộc đời mình
Ông cụ mỉm cười, cầm cây kim bạc cuối cùng xuyên qua dải lụa xám bạc ấy, kết nối nó với mảnh vải "Vô Ưu" còn sót lại trên bàn. Một bộ y phục mới ra đời — không rực rỡ như Ánh Dương, không bạc bẽo như Ký Ức thuần túy, mà nó có màu của sự "Thấu Cảm". Một loại vải có thể tự thay đổi màu sắc theo nhịp đập của trái tim người mặc.
Ký ( chủ tiệm may )
Ký ( chủ tiệm may )
Tiệm may này sẽ không còn cần ta nữa//ông cụ đứng dậy, trao cây kim bạc cho cô gái//
Ký ( chủ tiệm may )
Ký ( chủ tiệm may )
Bởi vì từ nay, mỗi người bước ra khỏi đây sẽ tự là thợ may của chính mình. Họ sẽ biết chọn loại chỉ của sự chân thành để khâu vá những rạn nứt trong tâm hồn...//chậm rãi nói//
​Khi bóng tối bao trùm thành phố, tiệm may không tên dần tan vào sương mù. Người ta không còn thấy ông thợ già hay cô gái ấy nữa. Chỉ biết rằng, đôi khi giữa dòng đời hối hả, bạn sẽ bắt gặp một ai đó khoác trên mình bộ đồ giản đơn nhưng tỏa ra một sự bình yên lạ kỳ. Đó là những người đã biết dừng lại ở góc khuất của thành phố, để may lại trái tim mình bằng loại vải không bao giờ lỗi mốt: Sự Tự Tại.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play