[CAPRHY] Đừng Tin Đức Duy
01: Ngày Đầu Chuyển Trường
Quang Anh đứng trước cổng trường, tay siết nhẹ quai balo
Tiếng học sinh nói chuyện ồn ào, tiếng giày dép kéo lê trên nền gạch, tiếng cười đùa vang lên khắp sân trường
Một khung cảnh… rất bình thường
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là chuyển trường thôi mà
Lớp học nằm ở tầng ba, cuối dãy hành lang
Quang Anh bước vào khi giáo viên đã có mặt
Cả lớp quay lại nhìn cậu trong một khoảnh khắc ngắn ngủi—rồi lại quay đi như chưa có gì xảy ra
nvp
Lớp mình hôm nay có học sinh mới
Giọng giáo viên vang lên đều đều
nvp
Em giới thiệu một chút đi
Quang Anh đứng thẳng người
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh
Một vài tiếng xì xào vang lên
nvp
Em xuống ngồi chỗ trống phía cuối lớp nhé
Quang Anh gật đầu, xách balo đi xuống
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ. Ánh nắng chiếu xiên qua tấm rèm, đổ bóng lên mặt bàn
Và… có người ngồi bên cạnh
Một nam sinh đang cúi đầu viết bài. Nét chữ đều và gọn gàng đến mức gần như máy móc
Quang Anh kéo ghế, ngồi xuống
Khoảng cách giữa hai người chỉ cách một khuỷu tay—nhưng lại có cảm giác xa hơn thế
Tiếng phấn viết bảng lạch cạch. Quạt trần quay chậm, tạo ra âm thanh đều đều khiến người ta dễ mất tập trung
Quang Anh chống cằm, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ
Một lúc sau, cậu vô thức liếc sang bên cạnh
Nam sinh kia vẫn đang viết
Không nói chuyện. Không quay đầu. Không làm gì thừa
Có gì đó… không giống những người khác
Một thằng con trai từ bàn trên quay xuống, chống tay lên bàn Quang Anh
nvp
Ê, mày là học sinh mới đúng không?
nvp
Nãy giờ mày ngồi cạnh lớp trưởng mà không biết à?
Nguyễn Quang Anh
Lớp trưởng?
Thằng kia liếc nhanh sang người bên cạnh, rồi hạ giọng
Cái tên được nói ra rất bình thường
Nhưng không hiểu sao, trong giọng nó lại có gì đó… hơi lạ
Nam sinh bên cạnh ngẩng lên
Nhưng đủ để Quang Anh nhận ra
Ánh mắt đó không giống người bình thường
Hoàng Đức Duy
Có gì không?
Nó quay lên nhanh hơn bình thường
Quang Anh không nói gì thêm
Nhưng có một điều cậu bắt đầu để ý
Trong suốt buổi học hôm đó
Không ai chủ động bắt chuyện với Đức Duy
Cũng không phải vì xa lánh rõ ràng
Không có chuyện gì đặc biệt xảy ra
Không có ai gây phiền phức
Một ngày đầu… hoàn toàn bình thường
Quang Anh nằm trên giường, lướt điện thoại một cách vô thức
Màn hình sáng lên trong bóng tối
Không tên. Không ảnh đại diện
Ngón tay Quang Anh khựng lại
Cậu nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó vài giây
Một cảm giác khó tả chạy dọc sống lưng
Nguyễn Quang Anh
Trò đùa à?
Cậu lẩm bẩm, nhấn vào số điện thoại
Trước khi cậu kịp tắt màn hình—một tin nhắn nữa xuất hiện.
ẩn danh
Nếu còn muốn ở lại ngôi trường này
Không gian trong phòng trở nên yên tĩnh đến lạ
Chỉ còn tiếng quạt quay đều đều
Quang Anh không tắt điện thoại nữa
Ánh sáng xanh nhạt hắt lên gương mặt cậu
Một lúc lâu sau cậu khẽ cười
Nguyễn Quang Anh
Thú vị đấy
Nhưng ngay khoảnh khắc đó
Trong đầu cậu lại hiện lên ánh mắt của người ngồi cạnh
Không cảm xúc.
Không đoán được
Bên ngoài cửa sổ, rèm cửa khẽ lay động
Như có cơn gió vừa lướt qua
_________________________
Lời cảnh báo không đến để cứu bạn… mà để nhắc rằng bạn đã bước vào rồi
02 : Người Ngồi Cạnh
Tiết học buổi sáng bắt đầu như mọi ngày.
Quang Anh đặt điện thoại xuống bàn, ánh mắt vẫn còn dừng lại vài giây trên màn hình đã tắt.
Cũng không có thêm tin nhắn nào khác.
Giọng nói từ phía trên vang xuống
Nguyễn Quang Anh
Không có gì
nvp
Ê… mày thấy lớp trưởng chưa?
Nó hất cằm về phía bên cạnh.
Nó đang nói thì dừng lại.
Không khí trong lớp có gì đó thay đổi.
Chỉ đơn giản là bước vào lớp… như thể mọi thứ vốn dĩ phải như vậy.
Một vài người đang nói chuyện nhỏ dần.
Quang Anh không hiểu vì sao
Nhưng cảm giác hôm qua lại quay về.
Đức Duy đi ngang qua bàn cậu.
Ngồi xuống chỗ bên cạnh như thể Quang Anh không tồn tại.
Quang Anh cố gắng tập trung.
Nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại liếc sang bên cạnh.
Hoàng Đức Duy
Cậu nhìn đủ chưa?
Giọng nói thấp, nhưng rõ.
Đức Duy vẫn không nhìn sang.
Nhưng giọng nói thì rất chắc.
Hoàng Đức Duy
Hay là… cậu có chuyện muốn hỏi?
Lần này, Đức Duy dừng bút.
Hoàng Đức Duy
Vậy thì đừng nhìn nữa
Không khí giữa hai người bỗng trở nên căng nhẹ.
Quang Anh không né ánh mắt.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ tôi đang nhìn cậu à?
Đức Duy nhìn cậu thêm một lúc.
Hoàng Đức Duy
Không phải sao?
Nhưng không khí giữa hai người không còn như trước.
Quang Anh đứng dậy, định ra ngoài.
Hoàng Đức Duy
Đừng dính vào mấy thứ không liên quan
Giọng nói vang lên phía sau.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nói gì?
Quang Anh nhìn cậu ta thêm một giây.
Nguyễn Quang Anh
Cậu biết tôi định làm gì à?
Lần này, Đức Duy im lặng.
Một lúc sau—
cậu ta mới nói.
Hoàng Đức Duy
Không cần biết
Hoàng Đức Duy
Chỉ cần biết là… đừng làm
Chỉ là một câu nói… như cảnh báo.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghĩ mình là ai vậy?
Nhưng ngay lúc đó điện thoại trong túi Quang Anh rung lên.
ẩn danh
💬:Cậu ta đã nói gì với cậu?
Ngón tay siết chặt điện thoại.
Như không có chuyện gì xảy ra.
Có những người… càng nhìn càng không hiểu.
03 : Cái Tên “Đức Duy”
Quang Anh không còn nghĩ đó là một trò đùa nữa.
Ít nhất… không hoàn toàn.
Tin nhắn vẫn còn trong máy.
Không bị thu hồi.
Không có thêm cái mới
Như thể người gửi chỉ cần nói vậy là đủ.
Giọng nói phía trước kéo cậu ra khỏi suy nghĩ.
Nó chống tay lên bàn, nhìn quanh một vòng rồi hạ giọng:
nvp
Mày… quen Đức Duy trước à?
nvp
Thế sao nó lại ngồi cạnh mày?
Nguyễn Quang Anh
Là giáo viên xếp
Thằng kia im lặng một giây
Câu trả lời nghe có vẻ bình thường.
Nhưng không hiểu sao, Quang Anh lại cảm thấy… nó không tin.
Thằng kia lặp tức xua tay
Nó định quay lên, nhưng rồi dừng lại.
nvp
Ngồi cạnh nó… không vui đâu
Lần này, nó không trả lời ngay.
Ánh mắt liếc sang bên cạnh Quang Anh.
Đức Duy vẫn đang ngồi đó.
nvp
…Mày cứ từ từ rồi biết
Không khí lại trở nên im lặng.
Quang Anh nhìn sang bên cạnh.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nghe hết rồi đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Hay là… cậu không quan tâm?
Hoàng Đức Duy
Cậu tin lời người khác nhanh thật
Nguyễn Quang Anh
Tôi chưa nói là tôi tin
Hoàng Đức Duy
Nhưng cậu đang tò mò
Lần này, Quang Anh không phủ nhận.
Hoàng Đức Duy
Vậy thì đừng hỏi
Hoàng Đức Duy
Không có câu trả lời nào khiến cậu hài lòng đâu
Câu nói đó… không giống né tránh.
Mà giống như...đã biết trước kết quả
Quang Anh nhìn cậu ta một lúc.
Nguyễn Quang Anh
“Cậu đang giấu cái gì đó?
Ánh mắt lần này không còn bình thản như trước
Hoàng Đức Duy
…Cậu nghĩ vậy à?
Nguyễn Quang Anh
Không biết
Nguyễn Quang Anh
Nhưng rõ ràng là có gì đó không ổn
Không có chút vui vẻ nào.
Hoàng Đức Duy
Vậy thì đừng dính vào
Hoàng Đức Duy
Vì nếu cậu nhìn thấy rồi…
Hoàng Đức Duy
…cậu sẽ không quay lại được nữa đâu
Cậu đứng ở hành lang, dựa lưng vào lan can
Điện thoại trong túi rung lên.
ẩn danh
💬: Cậu đã bắt đầu hỏi về cậu ta rồi
Quang Anh siết chặt điện thoại.
ẩn danh
💬: Tốt nhất là dừng lại khi còn có thể
Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Nguyễn Quang Anh
💬: Cậu là ai?
ẩn danh
💬: Người không muốn cậu biến mất như người trước
Đồng tử Quang Anh co lại.
Nguyễn Quang Anh
“Người trước”…?
Một cái tên… đôi khi không chỉ là một cái tên
bà cố nội nó ơi, t nói v hồi hả tr? Nhét chữ vào mồm t à?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play