Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

// Allhinata// VĂN PHÒNG KÝ GỬI

#1

Liệu thế giới này có tồn tại những thứ mà mắt thường không thể thấy? Người ta vẫn bảo "có thờ có thiêng, có kiêng có lành", nhưng với Hitoka Yachi
Cô quản lý tập sự nhỏ nhắn của câu lạc bộ bóng chuyền trường Karasuno thế giới vốn dĩ đã đủ đáng sợ với những "người khổng lồ" trên sân đấu. Cô không ngờ rằng, có những thứ còn đáng sợ hơn thế đang chờ đợi mình trong bóng tối.
Cuộc sống của cô vốn dĩ bình thường đến mức nhàm chán… cho đến khi mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Không rõ từ khi nào.
Không rõ từ đâu.
Chỉ biết rằng… có thứ gì đó đang dõi theo cô.
......
Buổi chiều hôm ấy.
Ánh hoàng hôn đỏ quạch như máu hắt qua khung cửa sổ, kéo dài những bóng đen dị dạng trên nền gạch phòng học.
Những tia nắng cuối ngày len lỏi qua khung cửa sổ, rơi xuống mặt sàn, kéo dài thành những vệt sáng yếu ớt.
Không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ từng âm thanh nhỏ nhất.
???
???
Yachi-chan, tớ về trước nhé!
Một cô bạn cùng lớp vẫy tay, giọng nói vang lên phá tan sự yên tĩnh. Yachi giật mình, rồi vội gật đầu, nở một nụ cười có phần gượng gạo.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Ừm… tạm biệt.
Cánh cửa lớp khép lại.
Rầm.
Âm thanh ấy vang lên khô khốc, như thể cắt đứt hoàn toàn sự kết nối giữa cô và thế giới bên ngoài.
Chỉ còn lại một mình cô. Và căn phòng. Yên tĩnh. Quá yên tĩnh.
Yachi cúi đầu, tiếp tục công việc trực nhật. Tiếng giấy sột soạt vang lên khe khẽ trong không gian. Gió từ cửa sổ thổi vào, làm rèm cửa lay động nhẹ.
Rồi—
Cạch. Một âm thanh rất nhỏ. Nhưng trong sự im lặng tuyệt đối, nó lại rõ ràng đến đáng sợ.
Yachi khựng lại. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Gió thôi mà…
Cô tự trấn an mình, nhưng đôi tay đã bắt đầu run nhẹ.
Cạch.
Lần này rõ hơn. Ngay phía sau lưng cô. Yachi từ từ quay đầu lại.
Không có ai.
Cửa lớp vẫn đóng.
Nhưng… Tay nắm cửa đang khẽ rung lên.
Như thể…
Có thứ gì đó ở bên ngoài. Đang thử mở cửa.
Tối hôm đó. Yachi không nhớ rõ mình đã về nhà bằng cách nào.
Chỉ biết rằng khi nhận ra, cô đã ngồi trong phòng mình, lưng tựa vào tường, toàn thân run rẩy.
Không phải vì lạnh.
Mà vì…
Cô đã thấy nó. Một thứ gì đó—
Không nên tồn tại.
Ở góc phòng. Nơi ánh đèn không chạm tới.
Có một bóng đen méo mó đang co rút lại, như bị ép vào không gian chật hẹp.
Nó không có hình dạng rõ ràng, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được… nó đang nhìn.
Nhìn chằm chằm vào cô. Yachi muốn hét lên.
Nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Không phát ra được âm thanh nào. Bóng đen khẽ động.
Chậm rãi.
Lê về phía cô. Một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng.
Yachi nhắm chặt mắt lại. Nhưng cô biết.
Nó vẫn ở đó. Rất gần. Rất gần—
Ngay bên cạnh cô.
Nhưng trong sự im lặng tuyệt đối, nó lại rõ ràng đến đáng sợ. Yachi khựng lại.
Tim cô đập nhanh hơn một nhịp.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Gió thôi mà…
Cô tự trấn an mình, nhưng đôi tay đã bắt đầu run nhẹ.
Cạch.
Lần này rõ hơn. Ngay phía sau lưng cô. Yachi từ từ quay đầu lại.
Không có ai.
Cửa lớp vẫn đóng.
Nhưng…
Tay nắm cửa đang khẽ rung lên. Như thể… Có thứ gì đó ở bên ngoài. Đang thử mở cửa.
Nơi ánh đèn không chạm tới. Có một bóng đen méo mó đang co rút lại , như bị ép vào không gian chật hẹp. Nó không có hình dạng rõ ràng, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được… nó đang nhìn.
Nhìn chằm chằm vào cô. Yachi muốn hét lên. Nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt. Không phát ra được âm thanh nào. Bóng đen khẽ động.
Chậm rãi.
Lê về phía cô. Một cảm giác lạnh buốt lan dọc sống lưng.
Yachi nhắm chặt mắt lại. Nhưng cô biết. Nó vẫn ở đó.
Rất gần. Rất gần— Ngay bên cạnh cô.

#2

Cứ như vậy mà trôi qua một khoảng thời gian. Ban đầu là sợ hãi. Sau đó là hoang mang.
.Rồi… dần dần, Hitoka Yachi nhận ra — thứ “đó” không làm hại cô. Ít nhất… là cho đến hiện tại. Nó vẫn ở đó. Luôn ở đó.
Nhưng chỉ lặng lẽ quan sát. Thỉnh thoảng, nó “quấy rối” một chút — một quyển vở tự nhiên rơi xuống đất, cây bút lăn khỏi bàn dù không ai chạm vào, hay tiếng cạch khe khẽ từ góc phòng trống. Những lúc như vậy, Yachi chỉ biết thở dài.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Lại nữa rồi…
Có đôi khi cô còn lẩm bẩm như đang nói chuyện với ai đó vô hình.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Đừng có phá nữa được không…
Kỳ lạ là— Sau mỗi lần như vậy, mọi thứ lại yên tĩnh trở lại. Như thể… nó đang nghe cô. Chiều hôm đó, Yachi đang ngồi trong lớp, đầu óc lơ đãng. Ánh nắng nhẹ chiếu qua cửa sổ, nhưng cô lại chẳng có tâm trạng tận hưởng.
Đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, tay thì vô thức xoay xoay cây bút. Cạch. Cây bút rơi xuống đất.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Đừng có giỡn nữa mà…
Cô cúi xuống nhặt, giọng nhỏ xíu, như quen thuộc với chuyện này rồi. Ngay lúc cô vừa đứng dậy— Một bàn tay bất ngờ đặt lên vai.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
?!
Yachi giật bắn người, suýt nữa hét lên.
Cô quay phắt lại, tim đập loạn xạ.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
C-chị Shimizu?!
Trước mặt cô là Kiyoko Shimizu — vẫn điềm tĩnh như thường lệ, ánh mắt bình lặng nhưng lại mang theo chút lo lắng hiếm hoi.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Sao chị lại ở đây? Hôm nay không sinh hoạt câu lạc bộ ạ…?
Yachi nói nhanh, giọng còn run run. Kyoko khẽ nghiêng đầu, quan sát cô một lúc rồi mới nhẹ nhàng đáp.
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Hôm nay không có sinh hoạt. Thầy hiệu phó vừa gặp Daichi và Suga để thông báo…
Cô ngừng một chút.
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Cuối tuần này và cả thứ bảy, chúng ta phải nhường sân tập cho câu lạc bộ cầu lông.
Một khoảng lặng.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Hả? //chớp mắt.//
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Thật quá đáng?!
Cô bật dậy, giọng cao vút, hoàn toàn khác với vẻ nhút nhát thường ngày.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Rõ ràng lịch tập là của chúng ta mà! Sao lại bị chèn ép như vậy chứ?!
Hai tay cô siết chặt, mặt đỏ bừng vì tức.
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Chỉ vì họ có vài cái huy chương mà muốn làm gì thì làm à?! Như vậy là không công bằng chút nào hết!!
Kyoko hơi sững lại. Không phải vì nội dung— Mà là vì phản ứng.
Yachi… đang nổi giận. Một cách rất rõ ràng. Rất “không giống cô”.
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Yachi
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
À… e-em xin lỗi… em chỉ là—
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Không sao.
Kyoko cắt lời, giọng vẫn bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại sâu hơn một chút.
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Chị chỉ hơi bất ngờ thôi.
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Nhưng… dạo này em thực sự không ổn.
Yachi im lặng Không dám nhìn lên. Gió thổi qua cửa sổ Rèm cửa khẽ lay động.
Cạch.
Một âm thanh rất nhỏ Ngay phía sau lưng Kyoko. Yachi cứng người Ánh mắt cô lập tức dán chặt về phía đó.
Kyoko nhận ra.
Shimizh Kyoko
Shimizh Kyoko
Có gì ở đó sao?
Hitoka Yachi
Hitoka Yachi
Không… không có gì đâu ạ…
Yachi vội lắc đầu Nhưng— Cô biết. Nó đang ở đó. Ngay sau lưng Kyoko.
Lặng lẽ. Quan sát. Và lần này—
Không hiểu sao Cô có cảm giác…
Nó không vui.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play