Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Rhycap | Vùng Cấm Của Trái Tim

Lằn Ranh Sinh Tử.

Cảng Cát Lái - 01:15 Sáng.
Mùi rỉ sét của những thùng container cũ trộn lẫn với vị mặn chát của biển tạo nên một bầu không khí đặc quánh.
Đội trưởng Đội Trọng án - Nguyễn Quang Anh hạ thấp trọng tâm, khẩu súng ngắn CZ-75 trong tay lạnh toát.
Ngón trỏ đặt hờ ngoài vòng bảo vệ cò súng theo đúng quy tắc an toàn. Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau dãy container.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Tấn công !!.
Đoàng! Đoàng!.
Tiếng súng nổ vang lên giữa cảng biển.Quang Anh lao ra từ sau container, thực hiện cú lăn người điệu nghệ tránh làn đạn của kẻ thù.
Tuy nhiên, trên nóc cảng một tên khác nấp từ trên cao bất ngờ xả súng xuống.
Một cơn đau nhói như sắt nung đâm xuyên qua mạn sườn phải. Quang Anh khựng lại, hơi thở dồn dập có chút gấp gáp, máu bắt đầu thấm đẫm sắc phục xanh thẫm.
Anh cố dùng sức lực cuối cùng, quật ngã tên cầm đầu trước khi tầm nhìn mờ dần.
—𐙚—
Tại Bệnh viện - 02:05 Sáng.
Tiếng bánh xe cứu thương rít trên sân bê tông. Đèn xoay đỏ rực hắt lên khung cửa kính khoa Cấp cứu.
Tiếng còi xe cứu thương vang lên chói tai, xé toạc màn đêm yên tĩnh của bệnh viện.
Hoàng Đức Duy - Trưởng khoa Phẫu thuật, vừa kết thúc ca trực 12 tiếng, định tháo găng tay thì cánh cửa bật mở.
Y Tá
Y Tá
Bác sĩ Duy! Ca cấp cứu ưu tiên.
Y Tá
Y Tá
Chiến sĩ công an trúng đạn, sốc mất máu cấp, nghi ngờ tổn thương động mạch liên sườn và tràn máu màng phổi.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Chuẩn bị phòng mổ số 2. Lập ngay 2 đường truyền tĩnh mạch lớn, đặt nội khí quản và chuẩn bị 4 đơn vị nhóm máu O gấp!.
—𐙚—
Phòng mổ số 2.
Duy bước vào, đôi bàn tay đã được sát khuẩn kỹ lưỡng, mặc áo bảo hộ vô trùng nhanh chóng.
Gương mặt em lạnh lùng, tập trung đến mức đáng sợ.
Khi tấm khăn xanh được trải lên người bệnh nhân, Duy khựng lại một nhịp khi thấy gương mặt tái nhợt nhưng vẫn hằn rõ nét cương nghị của Quang Anh.
Dao mổ số 10. Mở rộng vết thương.
Lưỡi dao sắc lẹm đi qua các lớp cơ một cách dứt khoát. Duy phải đối mặt với một bãi chiến trường thực sự bên trong, máu chảy ồ ạt làm mờ phẫu trường.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Máy hút! Tôi không thấy nguồn chảy.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Mau dùng kẹp Clamp cầm máu động mạch liên sườn.
Đôi bàn tay của Trưởng khoa Duy di chuyển chính xác đến từng milimet.
Em khéo léo tách từng lớp mô, tìm kiếm viên đạn đang găm sát phổi.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Duy, y tá đứng cạnh dùng khăn liên tục thấm cho em.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Đầu đạn đây rồi!.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Chuẩn bị kẹp gấp. 1… 2… 3.
Keng..-!
Viên đạn nhuộm máu rơi vào khay inox. Em thở hắt ra một hơi, ánh mắt lướt qua gương mặt đang hôn mê của Quang Anh.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Gan to lắm, nhưng vào tay tôi thì anh chưa chết được đâu.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Đội trưởng Nguyễn.
—𐙚—
Sau ca mổ - 04:00.
Ting..-
Đồng Chí
Đồng Chí
- Bác sĩ Duy, sếp tôi sao rồi ạ?.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
- Đã qua cơn nguy kịch. Viên đạn găm sát gan nhưng không phạm vào nội tạng quan trọng.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
- Cần theo dõi nhiễm trùng trong 24 giờ tới.
Đồng Chí
Đồng Chí
- May quá, anh ấy mà có chuyện gì thì cả đội tôi không biết ăn nói sao với cấp trên.
Đồng Chí
Đồng Chí
- Cảm ơn bác sĩ Duy nhiều lắm.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
- Đừng cảm ơn tôi.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
- Bảo anh ấy lần sau đi bắt tội phạm thì mặc giáp cho tử tế vào.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
- Tôi không rảnh để đứng mổ 4 tiếng đồng hồ chỉ vì sự bất cẩn của các anh đâu.
Đồng Chí
Đồng Chí
- Được, tôi biết rồi.

Ranh Giới Của Sự Kiên Nhẫn.

Phòng hồi sức cấp cứu - 08:00 Sáng.
Ánh nắng ban mai rọi qua khung cửa sổ, nhưng không khí trong phòng lại căng như dây đàn. Quang Anh vừa tỉnh dậy đã cố gượng ngồi, bàn tay run rẩy định rút kim truyền dịch ra khỏi mũ bàn tay.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Chết thật… hắn vẫn còn ngoài kia, không thể nằm đây được.
Cạch..-!
Cánh cửa phòng bật mở. Đức Duy bước vào với xấp bệnh án trên tay, chứng kiến bệnh nhân “cứng đầu” đang huỷ hoại công sức 4 tiếng phẫu thuật của mình, đôi mày Duy nhíu lại.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Anh định đi đâu?.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Xuống hố chôn hay là bàn mổ tôi lần nữa?.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Bác sĩ… tôi có nhiệm vụ quan trọng.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Tôi không thể bỏ lỡ được.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Nhiệm vụ của anh sao tôi không cần biết.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Nhưng nhiệm vụ bây giờ của anh là nằm yên.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Anh có biết viên đạn chỉ cách động mạch chủ của anh chưa đầy 2cm không?.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Anh bước ra khỏi cái cửa kia, tôi đảm bảo anh không đi quá được 10 mét.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Bác sĩ thì biết cái gì?.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Đối với mấy người, mạng sống là hơi thở, còn đối với chúng tôi mạng sống là công lý.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Tôi không thể để mặt tội phạm nhởn nhơ vì một vết thương vặt vãnh này.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Vết thương vặt vãnh?.
Cậu mạnh tay quăng sấp hồ sơ xuống mặt bàn. Nhũng tờ giấy bên trong xô lệch, vài tấm phim chụp X-quang trượt dài ra khỏi bìa da, nằm chỏng chơ dưới ánh đền neon lạnh lẽo.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Tôi đã thức trắng đêm để nhặt nhạnh cái mạng rách nát của anh từ tay tử thần, không biết ơn thì thôi chứ?.
Sự im lặng bao trùm lấy căn phòng, chỉ còn tiếng tích tắt của đồng hồ treo tường và nhịp tim đập của Quang Anh.
Ánh mắt Duy rực lửa nổi giận nhưng đôi bàn tay đang siết chặt cạnh bàn của cậu lại khẽ run lên vì mệt mõi.
Duy tiến lại gần giường bệnh. Không nói một lời, cậu thô bạo nhưng đầy chuẩn xác nắm bắt lấy cổ tay anh, kiểm tra mạch đập.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Mạch 110. Anh còn muốn đi đâu với nhịp tim như thế này?.
Quang Anh nhìn vào sườn mặt thanh tú nói lên sự mệt mỏi của vị bác sĩ trẻ, cơn nóng nẩy của một người đội trưởng bỗng chốc bị dập tắt bởi mùi hương bạc hà thanh khiết toả ra từ người đối diện.
Duy dứt khoát đẩy vai anh nằm xuống, kéo chăn đắp ngang ngực anh rồi quay đi thẳng về phía cửa.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
… Này.
Cậu dừng bước, không quay đầu lại.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Xin lỗi…
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Nhưng cũng cảm ơn vì đã thức trắng đêm.
Duy đứng im lặng vài giây. Đôi vai cậu khẽ thả lỏng, nhưng giọng nói vẫn không chút ấm áp.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Muốn đền đáp bằng lời cảm ơn thì nằm yên đó đến khi tôi cho phép xuất viện.
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠 𝐃̵𝐮̛́𝐜 𝐃𝐮𝐲
Nếu không, lời cảm ơn của anh là thứ rẻ mạt nhất tôi từng nghe.
Cạch..-!
Cửa đóng sầm lại.
Quang Anh nằm lại trên giường, ánh mắt vô thức nhìn theo bóng lưng vừa biến mất sau cánh cửa kính.
Anh vô thức đưa tay chạm nhẹ vào vị trí Duy vừa nắm lấy trên cổ tay mình. Một cảm giác tê dại lạnh lùng khó tả.
Lần đầu tiên trong đời, vị Đội trưởng “thép” cảm thấy bị khuất phục bởi một người không cần dùng đến súng đạn.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡

Bóng Lưng Sau Ánh Đèn Mổ.

Đêm bệnh viện tĩnh mịch. Quang Anh nằm đó, đôi mắt dán chặt vào những vệt sáng lờ mờ trên trần nhà.
Vết thương ở vai bắt đầu lên cơn sốt hành hạ, nhưng tâm trí anh lại chỉ quẩn quanh gương mặt mệt mỏi của vị bác sĩ trẻ dưới ánh đèn neon buổi sáng.
Anh nhớ về đôi bàn tay gầy nhưng đầy uy lực của Duy. Quyết liệt và cứng rắn.
—𐙚—
08:20 Sáng hôm sau.
Cửa phòng bật mở, nhưng người bước vào là một nữ y tá trẻ. Quang Anh vô thức ngồi dậy, ánh mắt dáo dác tìm kiếm bóng dáng quen thuộc nhưng rồi hụt hẫng cúi đầu.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
/nhíu mày/ Bác sĩ Duy đâu?.
Y Tá
Y Tá
: Bác sĩ Duy vừa kết thúc ca mổ 8 tiếng của một bệnh nhân tai nạn liên hoàn.
Y Tá
Y Tá
: Cậu ấy chưa ăn gì từ tối qua đến giờ.
Quang Anh im lặng, bàn tay siết chặt mép chăn nhăn nhúm.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
Cậu ta… lúc nào cũng vậy sao?.
Y Tá
Y Tá
: Vâng, bác sĩ Duy là người trách nhiệm nhất viện này.
Y Tá
Y Tá
: Nhưng mà nóng tính lắm, ai không nghe lời là bị mắng ngay.
Y Tá
Y Tá
: Của anh tôi thay xong rồi, đừng hoạt động nhiều nhé. Tôi xin phép.
Nữ ý tá rời đi. Phòng bệnh lại rơi vào sự im lặng đáng sợ.
Quang Anh nhìn xuống vết băng trắng muốt trên vai mình—thành quả của một đêm cậu thức trắng.
Anh với tay lấy chiếc điện thoại, định gọi cho đồng đội báo cáo tình hình vụ án, nhưng ngón tay dừng lại ở phím gọi. Anh thở dài, ném điện thoại sang một bên.
Quang Anh đứng dậy, chậm chạp lê bước về phía cửa sổ. Từ tầng 5 nhìn xuống anh thấy bóng dáng quen thuộc trong chiếc áo blouse trắng đang đứng ở dưới góc sân bệnh viện.
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
𝐍𝐠𝐮𝐲𝐞̂̃𝐧 𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐀𝐧𝐡
*Bác sĩ Duy…*
Anh không nói gì nhưng ánh mắt đanh lại. Nhìn xuống khay cơm bệnh viện nhạt nhẽo của mình, cảm giác khó chịu dâng lên.
Anh lén rời khỏi giường, bước chân nhẹ tênh của một trinh sát giúp anh lướt qua trạm trực mà không ai hay biết.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play