Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Sonata Ánh Trăng

[Adagio sostenuto] #1 Overture

NovelToon
if - gone
if - gone
Warning: cân nhắc trước khi đọc ᥫ᭡
‼️𝑅𝐻𝑌𝐶𝐴𝑃 𝑁𝑂𝑇 𝐶𝑅‼️
Დ .•*””*• 𝑅𝐻𝑌𝐶𝐴𝑃 •*””*•.დ
Bóng tối không đơn thuần là sự vắng mặt của ánh sáng.
Ở nơi này, bóng tối là một thứ vật chất đặc quánh, nặng nề, từ từ chèn ép lên từng luồng dưỡng khí.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//tỉnh dậy//
Nhận thức rỉ rả quay về trong đại não anh giống như những giọt nước đục ngầu nhỏ xuống từ một vòi xối đã rỉ sét.
Chậm chạp.
Nhức nhối.
Rời rạc.
Cảm giác đầu tiên ập đến là một cơn đau xé toạc màng tang, theo sau đó là sự khô khốc cào xé nơi cuống họng, đắng nghét mùi hóa học.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chớp mắt//
Lông mi xuyệt qua lớp không khí lạnh lẽo.
Anh lại chớp mắt thêm một lần nữa, dùng sức mở to hai hốc mắt đến mức mí mắt căng rát, nhưng trước mặt vẫn chỉ là một bức màn đen kịt, không thể xuyên thấu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
"mù rồi sao?"
​Ý nghĩ xẹt qua khiến trái tim Quang Anh lỡ một nhịp, bơm một luồng máu lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Anh đưa bàn tay vốn dĩ chỉ quen lướt trên những phím đàn ngà voi lên, quờ quạng trước mặt.
Đầu ngón tay anh chạm vào chóp mũi của chính mình, nhưng đôi mắt anh tuyệt nhiên không bắt được bất cứ một hắt sáng nào từ cử động ấy.
Không có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ.
Không có vệt sáng xanh leo lét từ một màn hình thiết bị điện tử nào đó.
Không có cả sự nhờ nhờ của bóng đêm tự nhiên.
Nơi này là một khoảng không bị bịt kín hoàn toàn.
Một chiếc hộp đen vĩnh cửu.
Và tĩnh lặng.
Sự tĩnh lặng ở đây kinh khủng đến mức khiến một người có thính giác tinh nhạy của một nghệ sĩ dương cầm như Quang Anh phải buồn nôn.
Thông thường, dù ở trong một không gian yên tĩnh đến mấy, tai người ta vẫn luôn thu được những tạp âm trắng của cuộc sống.
Tiếng gió rít qua khe hở, tiếng máy lạnh chạy rè rè, tiếng xe cộ văng vẳng từ xa xăm, hay chí ít là tiếng cọt kẹt của ván sàn do sự thay đổi nhiệt độ.
Nhưng ở đây, không có gì cả.
Tuyệt đối không có gì.
Sự im lặng bị nén lại, đặc sệt, như thể toàn bộ không gian xung quanh đã hút cạn mọi sóng âm.
Nó vô trùng đến mức Quang Anh bắt đầu nghe thấy những âm thanh phát ra từ chính bên trong cơ thể mình.
Tiếng rì rào của dòng máu đang chảy rần rật qua màng nhĩ, tiếng thình thịch vội vã của nhịp tim đang tăng tốc vì hoảng loạn, và tiếng ma sát của thứ vải cotton mềm mại khi ngực anh phập phồng thở dốc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có… có ai không?
Quang Anh cố gắng bật ra một tiếng gọi, nhưng thứ âm thanh thoát ra khỏi cổ họng anh chỉ là một tiếng khò khè, khản đặc và yếu ớt.
Điều đáng sợ hơn cả là giọng nói của anh vừa vang lên đã ngay lập tức rơi tõm vào không trung, không hề có lấy một tiếng vang vọng dội lại.
Bất cứ ai hiểu về âm thanh đều biết rõ hiện tượng này.
Đây là môi trường của những vật liệu tiêu âm tuyệt đối.
Một căn phòng được bọc mút cách âm chuyên dụng.
Một nấm mồ chôn vùi mọi tiếng động.
Cơ bắp rã rời.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//chống tay xuống bề mặt đang nằm để gượng ngồi dậy//
Đệm rất mềm.
Chăn ga thoang thoảng mùi nước xả vải hương hoa cúc quen thuộc, thứ mùi hương dịu nhẹ, sạch sẽ mà anh vẫn thường ngửi thấy trên quần áo của…
Duy.
Ký ức cuối cùng đột ngột ùa về, đánh một cú choáng váng vào mảng sọ đang nhức bưng bưng của Quang Anh.
Chỉ vài giờ trước… không, anh không biết mình đã bất tỉnh bao lâu, có thể là vài giờ, cũng có thể là vài ngày.
Ký ức dừng lại ở phòng chờ nghệ sĩ sau cánh gà.
Buổi hòa nhạc quan trọng nhất sự nghiệp của anh chuẩn bị diễn ra.
Anh đã ngồi trước gương, hai bàn tay đan vào nhau, lặp đi lặp lại những nốt nhạc của chương mở đầu bản Sonata trong đầu để tĩnh tâm.
Rồi cửa phòng mở ra.
Duy bước vào.
Cậu trợ lý chỉnh âm, cũng là người em trai thân thiết mà anh hết mực tin tưởng, mang theo một ly nước ấm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh uống chút nước đi, môi khô hết cả rồi này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cứ thả lỏng ra, hôm nay anh sẽ là người tỏa sáng nhất
Giọng nói của Duy lúc đó thật hiền lành, nụ cười cong cong khóe mắt đầy cổ vũ.
Quang Anh đã không mảy may nghi ngờ mà cầm lấy ly nước, uống cạn.
Chỉ năm phút sau, các cơ khớp trên người anh bắt đầu đình công.
Cơn buồn ngủ kéo đến như một cơn bão ập xuống không báo trước.
Hình ảnh cuối cùng lưu lại trong võng mạc anh trước khi mọi thứ chìm vào bóng tối hoàn toàn, là gương mặt của Duy, vẫn nụ cười dịu dàng ấy, nhưng ánh mắt lại sâu hoắm, tĩnh ruồi, bình thản đứng nhìn anh gục ngã xuống mặt bàn trang điểm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không… không thể nào... //lắc đầu nguầy nguậy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy không đời nào…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc chắn là có sự nhầm lẫn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bọn bắt cóc… đúng rồi, chắc chắn là có ai đó đã xông vào phòng…
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lết người ra mép giường//
Bàn chân trần chạm xuống mặt sàn.
Không phải gạch men lạnh lẽo, cũng không phải sàn gỗ cứng nhắc, mà là một lớp thảm nỉ dày cộm, mềm lún.
Lại là vật liệu hút âm.
Anh loạng choạng đứng lên, hai tay quơ quào trong vô định, bước đi từng bước chệnh choạng như một gã say rượu.
Đầu gối anh run lên bần bật vì lượng thuốc mê vẫn chưa được đào thải hết.
Chỉ bước được khoảng ba bước, những ngón tay của Quang Anh đã chạm phải một bức tường.
Bề mặt bức tường không phẳng phiu mà gồ ghề, êm ái.
Anh sờ soạng dọc theo nó, nhận ra đó là những tấm mút gai cách âm hình chóp nón được dán kín mít từ sàn lên đến đỉnh trần.
Thật sự là một căn hầm cách âm hoàn hảo.
Không có cửa sổ.
Không có công tắc đèn.
Cơn nghẹt thở vì chứng sợ không gian hẹp bắt đầu bóp nghẹt lồng ngực anh.
Lạch cạch.
Giữa sự im lặng chết chóc, một âm thanh cơ học sắc lạnh đột ngột xé toạc bầu không khí.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giật thót mình, rụt tay lại, toàn thân cứng đờ//
Âm thanh đó truyền từ bên ngoài bức tường mút xốp vào, nghe trầm đục nhưng vô cùng rõ ràng trong cái không gian vắng lặng này.
Tiếng chìa khóa tra vào ổ.
Tiếng lẫy khóa bằng kim loại nặng nề trượt khỏi chốt.
Cạch.
Một đường chỉ sáng vàng vọt rạch ngang mảng tối đen đặc trước mặt.
Cánh cửa chậm rãi mở ra.
Ánh sáng ập vào lóa mắt, dù đó chỉ là thứ ánh sáng dịu nhẹ từ ngọn đèn hành lang bên ngoài.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đưa tay lên che mặt//
Đôi mắt đã quen với bóng tối bị kích thích đến mức chảy cả nước mắt sinh lý.
Anh nheo mắt, lùi lại một bước, hơi thở trở nên gấp gáp, cố gắng định hình kẻ đang đứng ngược sáng ở ngưỡng cửa.
Một dáng người thanh mảnh, cao ráo.
Quen thuộc đến mức ám ảnh.
Cánh cửa đóng lại một nửa, ngăn bớt luồng sáng chói chang, lộ ra gương mặt kẻ vừa bước vào.
Là Duy.
Em mặc một chiếc áo len mỏng màu be phối cùng quần kaki mềm mại ở nhà.
Tóc mái rủ nhẹ xuống trán, trông ngoan ngoãn và vô hại như bất kỳ một buổi sáng cuối tuần bình thường nào hai người từng gặp nhau ở phòng thu.
Trên tay em đang bưng một chiếc khay gỗ nhỏ, bốc lên những cuộn khói mỏng manh.
Mùi cháo gà nấm hương nóng hổi, quyện với mùi gừng tươi thơm nức mũi lan tỏa trong không khí, xua tan đi phần nào cái lạnh lẽo ngột ngạt của căn hầm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đứng sững lại, há hốc miệng//
Cổ họng anh như bị ai bóp nghẹt, không thốt nên lời.
Mọi thuyết âm mưu về bọn tống tiền, về những kẻ thù ganh ghét sự nghiệp của anh vừa nhen nhóm trong đầu đã hoàn toàn vỡ vụn trước hình ảnh đậm chất gia đình, đời thường đến mức kệch cỡm này.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh tỉnh rồi à?
Giọng em trong trẻo, nhẹ nhàng, pha chút âm mũi như đang dỗi hờn, hoàn toàn không có lấy một tia đe dọa hay gằn hắt.
Em mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, chân thực đến mức làm nhòa đi cả bọng mắt hơi thâm quầng vì thiếu ngủ.
Quang Anh lùi lại thêm một bước nữa cho đến khi lưng áp sát vào bức tường mút xốp gai góc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy...? //giọng run rẩy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em... em làm cái gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đây là đâu?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao anh lại ở đây?
Duy không trả lời ngay.
Em bước những bước thong thả tiến về phía chiếc tủ nhỏ cạnh giường mà lúc nãy Quang Anh trong bóng tối chưa mò mẫm tới được.
Em đặt chiếc khay gỗ xuống mặt tủ một cách cẩn thận để không tạo ra tiếng ồn lớn.
Chén cháo trắng muốt điểm những miếng nấm hương thái mỏng sẫm màu, bên cạnh là một ly nước lọc ấm và một viên thuốc con nhộng màu trắng.
Mọi thứ được sắp xếp gọn gàng, tỉ mỉ đến từng mi-li-mét, phản ánh đúng tính cách ngăn nắp đến mức ám ảnh cưỡng chế mà Quang Anh từng rất trân trọng ở cậu trợ lý của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mặt sàn lạnh lắm, anh đi chân trần thế kia dễ ốm lắm đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//quay lại nhìn anh, đôi lông mày thanh tú hơi nhíu lại//
Em bước tới, tự nhiên nắm lấy bàn tay đang lạnh cóng vì sợ hãi của Quang Anh.
Hơi ấm từ lòng bàn tay em truyền sang khiến anh rùng mình.
Theo bản năng sinh tồn, Quang Anh giật mạnh tay lại, đẩy mạnh Duy ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh hỏi em đây là đâu?!
Quang Anh gào lên, nhưng vì cổ họng quá khô khốc nên âm thanh chỉ biến thành một tiếng rít khàn đặc, thảm hại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Buổi diễn của anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh phải có mặt ở nhà hát!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mở cửa ra ngay, Duy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trò đùa này không vui đâu!
Anh lao về phía cánh cửa đang hé mở, nhưng chân vừa bước được nửa bước, tác dụng phụ của thuốc giãn cơ cộng thêm cơn đói lả đã khiến anh khuỵu gối, ngã chúi về phía trước.
Duy nhanh chóng đưa tay ra, vòng qua eo đỡ lấy anh một cách gắt gao nhưng động tác lại vô cùng nâng niu.
Em thở dài một hơi sườn sượt, mang theo sự bất lực đầy nuông chiều của một người lớn đang dỗ dành một đứa trẻ không ngoan.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh xem anh kìa, đi đứng còn không vững mà cứ đòi chạy lung tung
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thuốc mê vẫn còn ngấm trong máu đấy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em dặn anh phải nghỉ ngơi cho khỏe mà anh cứ không nghe lời
Vừa nói, Duy vừa dùng lực của mình dìu Quang Anh quay trở lại giường.
Anh cố gắng giãy giụa, vùng vẫy đôi tay bủn rủn, nhưng lực đạo của Duy kiềm kẹp ở cánh tay và mạn sườn anh lại cứng như sắt nguội.
Em ấn vai anh xuống nệm, kéo tấm chăn dày đắp lên ngang ngực anh, vuốt phẳng những nếp nhăn trên ga giường một cách ám ảnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tránh ra!! //nghiến răng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lồng ngực phập phồng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//trừng mắt nhìn gương mặt điềm tĩnh đến đáng sợ của người đối diện//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em điên rồi sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bỏ thuốc anh?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tại sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bao nhiêu công sức tập luyện của anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khán giả đang đợi anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em hủy hoại buổi biểu diễn của anh rồi!
Nghe đến từ "khán giả" và "buổi biểu diễn", nụ cười trên môi Duy hơi khựng lại.
Ánh mắt em xẹt qua một tia sắc lạnh, nhưng nó biến mất nhanh đến mức Quang Anh tưởng mình vừa hoa mắt.
Duy khẽ nghiêng đầu, bưng bát cháo nóng lên tay, dùng chiếc thìa sứ nhỏ khuấy nhẹ nhàng.
Lách cách. Lách cách.
Tiếng thìa va vào thành bát nghe rõ mồn một trong căn phòng tiêu âm, nhịp nhàng và đều đặn như tiếng một chiếc máy đếm nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khán giả ngoài kia ồn ào lắm, anh ạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ánh mắt chăm chú nhìn những gợn cháo xoay tròn trong bát//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ vỗ tay, họ reo hò, họ ho khan, họ thì thầm to nhỏ lúc anh đang đàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ mang cả cái thứ mùi nước hoa rẻ tiền, mùi bùn đất ngoài đường vào khán phòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Những thứ đó… quá bẩn thỉu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quá hỗn tạp
​Duy múc một thìa cháo nhỏ, cẩn thận đưa lên miệng thổi nhẹ cho nguội bớt, rồi đưa đến sát môi Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nào, há miệng ra ăn chút cháo đi anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngoan
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ăn vào mới có sức
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mím chặt môi, ngoảnh mặt sang một bên//
Sự kinh tởm và sợ hãi đan xen cuộn trào trong dạ dày anh.
Thằng nhóc ngoan ngoãn, ít nói thường ngày theo phụ anh chỉnh âm đàn, gọt từng trái táo cho anh ăn trong phòng tập nay lại đang dùng ánh mắt si mê đến biến thái đè chặt anh xuống giường ở một nơi khỉ ho cò gáy nào đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bị bệnh hoang tưởng rồi, Duy //rít qua kẽ răng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em bắt cóc anh thế này, cảnh sát sẽ tìm ra thôi
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Quản lý của anh, gia đình anh... họ sẽ không để yên đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cứ lo xa //mỉm cười//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//đặt bát cháo xuống khay//
Em rút một tờ khăn giấy ăn, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lạnh đang lấm tấm trên trán Quang Anh, động tác ân cần như một người vợ chăm sóc người chồng ốm đau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không ai tìm được anh ở đây đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hầm này em xây sâu dưới lòng đất, tường bọc ba lớp cách âm, thép cường lực bao quanh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
An toàn tuyệt đối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Kể cả anh có đánh hỏng cây đại dương cầm bằng búa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bên ngoài cũng không nghe thấy một tiếng động nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cúi người xuống//
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại đến mức Quang Anh có thể nhìn thấy rõ hình ảnh phản chiếu của chính mình đang hoảng loạn, phờ phạc và tuyệt vọng trong đôi đồng tử đen láy, sâu thẳm của em.
Bàn tay thon dài, lạnh lẽo của Duy trượt từ trán xuống gò má anh, vuốt ve làn da anh một cách thèm khát, trân trọng như đang chạm vào một cổ vật vô giá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không cần những người đó
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khán giả không hiểu được sự hoàn mỹ trong âm thanh của anh đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn họ làm vấy bẩn thính giác của anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn họ làm nhiễu loạn những nốt nhạc mà anh cất công tạo ra
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Chỉ có em mới hiểu anh*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Chỉ có thính giác của em mới xứng đáng để thẩm thấu từng rung động từ đôi bàn tay tuyệt mỹ này*
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//nâng bàn tay phải của Quang Anh lên//
Em cúi đầu, thành kính đặt một nụ hôn lên từng đầu ngón tay thon dài của anh.
Môi em chạm vào da thịt anh mang theo sự ướt át, lạnh lẽo khiến dạ dày Quang Anh quặn thắt lại vì kinh tởm.
Anh muốn rụt tay về, nhưng ngón tay Duy đã đan chặt vào tay anh, siết mạnh đến mức các khớp xương đau nhức.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế giới ngoài kia quá ồn ào và dơ bẩn, Quang Anh à
Duy ngước mắt lên nhìn anh, ánh mắt lấp lánh sự si mê đến điên dại, nhưng khóe môi lại vẽ nên một nụ cười hiền lành, thanh thuần nhất.
Em rướn người tới, nhẹ nhàng vòng hai tay ôm trọn lấy lồng ngực đang run rẩy liên hồi của Quang Anh.
Em gục đầu vào hõm cổ anh, hít một hơi thật sâu mùi hương mồ hôi pha lẫn hoảng sợ trên cơ thể người đàn ông mình tôn thờ, thỏa mãn thở ra một tiếng đầy viên mãn.
Giữa căn hầm tĩnh lặng như một nấm mồ cách ly hoàn toàn với thế giới loài người, thanh âm trong trẻo, âu yếm của Duy vang lên bên tai Quang Anh, nhẹ bẫng như một bản nhạc dạo đầu nhưng lại sắc lẹm cắt đứt mọi tia hy vọng cuối cùng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào mừng anh về với thế giới của riêng đôi ta
✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈
if - gone
if - gone
top chiếm hữu bot?
if - gone
if - gone
KHÔNG THÍCH
if - gone
if - gone
bot phải chiếm hữu mới vừa cái nư của tao (•ˋ _ ˊ•)

[Adagio sostenuto] #2 Soundproof

‼️𝑅𝐻𝑌𝐶𝐴𝑃 𝑁𝑂𝑇 𝐶𝑅‼️
☆࿐ཽ༵༆༒ 𝑹𝑯𝒀𝑪𝑨𝑷 ༒༆࿐ཽ༵☆
Hơi ấm từ cái ôm của Duy vừa vặn rút đi, để lại một khoảng không lạnh ngắt mơn trớn trên da thịt Quang Anh.
Lời chào mừng ngột ngạt vừa dứt, bản năng sinh tồn trong đầu Quang Anh lập tức gào thét.
Anh dùng chút sức lực tàn dư từ đợt thuốc giãn cơ, hất mạnh bả vai, cự tuyệt sự tiếp xúc lợm giọng ấy.
Quang Anh vùng người lùi về phía sau, định trườn ra khỏi mép giường để tạo khoảng cách.
Thế nhưng, ngay khi chân phải của anh vừa nhích được một nhịp, một lực kéo lạnh lẽo, thô bạo đột ngột giật ngược anh lại.
Xoảng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//sống lưng cứng đờ//
Âm thanh ấy tuy trầm đục vì bị không gian tiêu âm nuốt chửng mất một nửa, nhưng sự va chạm của kim loại thì không thể lẫn đi đâu được.
Anh sững sờ cúi rạp người xuống, đảo mắt nhìn về phía cổ chân phải của mình đang lấp ló dưới nếp chăn nhàu nát.
Một chiếc còng số tám loại lớn, được đặt làm riêng với bề mặt thép không gỉ sáng bóng, đang ngoạm chặt lấy cổ chân anh.
Nó không phải loại xích rỉ sét trong những bộ phim kinh dị rẻ tiền.
Vòng còng được bọc một lớp đệm nhung đen vô cùng êm ái ở mặt trong để đảm bảo da anh không bị xước xát dù có giãy giụa mạnh đến đâu.
Nối với chiếc còng là một sợi xích hợp kim to bản, sợi xích kéo dài, luồn sâu và được hàn chết vào một cái móc thép đóng cắm thẳng vào lõi bê tông của bức tường mút xốp dưới gầm giường.
Chiếc lồng giam không chỉ là căn phòng này, mà còn bám sát vào tận da thịt anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái... cái gì thế này?
Đôi mắt anh trừng lớn, tròng trắng vằn lên những tia máu đỏ lựng.
Anh vội vã đưa hai tay cào cấu vào mép còng kim loại, cố gắng cạy nó ra một cách vô vọng.
Lớp thép lạnh toát truyền qua mười đầu ngón tay dội thẳng lên não bộ, đánh thức hiện thực tàn khốc nhất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày làm cái gì thế hả?!
Sự hoảng loạn chuyển hóa thành cơn thịnh nộ.
Quang Anh gầm lên, không còn giữ được chút phong thái điềm tĩnh nào của một nghệ sĩ dương cầm lừng danh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cuồng giật mạnh sợi xích//
Chiếc còng siết vào cổ chân, lớp nhung lót dẫu mềm mại nhưng lực kéo quá lớn vẫn khiến gân cốt anh đau điếng.
Xoảng! Xoảng!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tháo ra!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tháo cái thứ chết tiệt này ra ngay cho anh!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em điên thật rồi!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em mất trí rồi Hoàng Đức Duy!
Quang Anh gào thét, nước mắt sinh lý vì phẫn nộ và bất lực trào ra nơi khóe mi.
Anh chới với ném cái gối, vung tay hất đổ cả khay cháo nóng trên chiếc tủ đầu giường.
Bát sứ rơi xuống mặt thảm nỉ, vỡ làm đôi.
Cháo gà nóng hổi đổ ập xuống, bốc khói nghi ngút, vấy bẩn một mảng thảm xám tro.
Giữa mớ hỗn độn và sự gào thét mất kiểm soát của Quang Anh, Duy vẫn đứng yên đó.
Em không lùi lại tránh né, cũng không hề cau mày tức giận vì khay cháo cất công nấu bị hất đổ.
Em đút hai tay vào túi chiếc quần kaki mềm, hơi nghiêng đầu, khóe môi cong lên một nụ cười mỉm màng, dung túng.
Đôi mắt đen láy của em phản chiếu hình ảnh Quang Anh đang vùng vẫy như một con chim tuyệt vọng bị bẻ gãy cánh, ánh nhìn ấy lấp lánh sự thỏa mãn đến bệnh hoạn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng giật mạnh thế, trật khớp cổ chân bây giờ
Em từ tốn bước lên một bước, thản nhiên giẫm đôi chân mang tất trắng tinh lên vũng cháo đang nhão nhoét trên mặt thảm.
Thái độ bình thản đến mức rợn người của Duy giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào cơn cuồng loạn của Quang Anh.
Anh khựng lại, ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả mảng áo sau lưng.
Quang Anh nhận ra, chống đối bằng bạo lực với một kẻ tâm thần trong cái lồng khóa kín này là điều vô nghĩa.
Lực lượng, sự chuẩn bị, hoàn cảnh? Anh không nắm trong tay bất kỳ lợi thế nào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đầu hít vào những hơi thật sâu, ép bản thân phải trấn tĩnh//
Mùi ẩm mốc của không khí bị giam cầm lâu ngày quyện với mùi gừng cháo dưới sàn xộc thẳng vào xoang mũi khiến anh lợm giọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nuốt khan//
Anh ngẩng lên nhìn Duy, đôi mắt chất chứa sự van lơn pha lẫn nét mềm mỏng của một người anh trai vẫn hay khuyên nhủ đứa em nhỏ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy... nghe anh nói này... //hạ giọng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh không biết em đang gặp phải đả kích gì
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay dạo này áp lực công việc phòng thu khiến em kiệt sức...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng trò đùa này đi quá giới hạn rồi em ạ
Duy vẫn mỉm cười lắng nghe, ánh mắt trìu mến không rời khỏi khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi của anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chuyện ngày hôm nay, anh hứa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh thề với danh dự của mình, anh sẽ coi như chưa từng xảy ra
Quang Anh nuốt nước bọt, hai tay chắp lại với nhau, các đốt ngón tay trắng bệch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ không báo cảnh sát
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ nói với quản lý là anh bị ốm đột xuất, tự mình bỏ đi đâu đó giải khuây
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sẽ không ai truy cứu em cả
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tương lai của em còn rất dài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em là một thợ phục chế âm thanh thiên tài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em còn cả một sự nghiệp phía trước...
Anh nhích người lên một chút, ánh mắt khẩn thiết tìm kiếm một tia dao động trong đôi đồng tử tĩnh lặng kia.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mở khóa cho anh đi, Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta sẽ cùng nhau bước ra khỏi cánh cửa kia
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em muốn tiền đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh có thể chia cho em cổ phần ở phòng tập
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Anh mua cho em dàn thiết bị chỉnh âm mới nhất của Đức mà em vẫn luôn ao ước
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhé?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thả anh ra đi em, anh xin em đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Khán giả của anh... mọi người đang phát điên lên tìm anh rồi...
Nghe đến đoạn "khán giả", nụ cười trên môi Duy đột ngột tắt lịm.
Bầu không khí trong phòng ngay lập tức đóng băng.
Ánh mắt em đang trong vắt bỗng chốc đục ngầu, xoáy sâu vào Quang Anh bằng một sự lạnh lẽo thấu xương.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tiền?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//khẽ nghiêng đầu lặp lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ em mang anh về đây
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giấu nhẹm anh đi khỏi cái thế giới rác rưởi đó... là vì tiền sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//thở hắt ra một tiếng nhàn nhạt, lắc đầu//
Sự van xin của Quang Anh dường như không những không chạm được đến lòng trắc ẩn của em, mà còn khiến em cảm thấy thất vọng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//xoay người, bước về phía góc phòng//
Lúc này Quang Anh mới để ý, ở đó có đặt một chiếc giá inox nhỏ nhiều tầng, bên trên để sẵn một thau nước bằng nhôm sáng bóng, một phích nước rạng đông và vài chiếc khăn bông màu trắng tinh tươm được gấp vuông vức đến mức ám ảnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//mở nắp phích, rót nước sôi vào thau nhôm//
Hơi nước bốc lên ngùn ngụt, lượn lờ quanh khuôn mặt thanh tú của em.
Em lấy một chiếc khăn bông, nhúng vào làn nước nóng rẫy rồi cẩn thận vắt kiệt.
Động tác của em thong thả, thành thục và vô cùng tỉ mỉ, phớt lờ hoàn toàn tiếng dây xích lách cách của Quang Anh đang cố gắng lùi lại sát góc tường.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trán anh túa đầy mồ hôi lạnh rồi kìa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lớp trang điểm trên mặt anh cũng bắt đầu chảy ra rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cầm chiếc khăn ấm hôi hổi bước lại gần giường//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đồ trang điểm hóa học, mồ hôi, nước mắt... bẩn quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để em lau mặt cho anh nhé
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tránh ra!! Đừng có chạm vào tôi!! //hét lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//co rúm người lại//
Nhưng chân anh bị xích, không gian trên giường chỉ có hạn.
Duy không tốn quá nhiều sức lực để tiến sát lại.
Em tì một đầu gối lên nệm, áp sát cơ thể mình vào Quang Anh, dùng một tay giữ chặt lấy gáy anh, tay kia cầm chiếc khăn ấm áp nhẹ lên trán anh.
Hơi nóng từ chiếc khăn xuyên qua làn da lạnh ngắt của Quang Anh, mang theo mùi thuốc tẩy trùng bệnh viện thoang thoảng.
Nhiệt độ ấm áp đáng lẽ phải mang lại sự dễ chịu, nhưng lúc này, nó lại giống như một loại nọc độc đang ngấm dần qua các lỗ chân lông, khiến anh run lên bần bật vì kinh hãi.
Quang Anh cố gắng ngoảnh mặt đi, giãy giụa vòng tay để thoát khỏi sự kìm kẹp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngoan nào, đứng yên
Giọng Duy trầm xuống, không còn là tiếng rủ rỉ ngọt ngào mà mang theo một sự răn đe ngầm.
Bàn tay đang giữ gáy Quang Anh siết chặt lại, ngón tay cái miết mạnh vào huyệt đạo sau gáy khiến anh đau nhói, phản xạ có điều kiện mà cứng đờ người lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lau mặt cho anh//
Động tác của em vô cùng dịu dàng, chầm chậm đưa chiếc khăn dọc theo vầng trán rộng, lau đi lớp mồ hôi hột.
Khăn lướt qua hàng lông mày, rủ xuống bầu mắt, cẩn thận chà xát để lấy đi lớp phấn trang điểm mỏng mà chuyên viên đã đánh cho anh trước giờ diễn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh biết không, Quang Anh...
Khuôn mặt em cúi gầm, chóp mũi em gần như chạm vào chóp mũi anh.
Hơi thở của em phả lên làn da ẩm ướt của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... lúc nãy anh nhắc đến khán giả, nhắc đến nhà hát...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh làm em buồn lắm đấy
Chiếc khăn di chuyển xuống hai gò má, cọ xát đến mức da Quang Anh ửng đỏ.
Mắt anh mở trừng trừng, đồng tử co rút nhìn chằm chằm vào biểu cảm say sưa trên mặt Duy.
Cảnh tượng này, sự chăm sóc ân cần này, kết hợp với sợi xích lạnh lẽo dưới cổ chân tạo ra một sự đối lập dội thẳng vào tâm lý, khiến dạ dày anh cuộn lên từng đợt buồn nôn thứ thiệt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế giới ngoài kia... anh có biết nó ồn ào và dơ bẩn đến mức nào không?
Duy lướt chiếc khăn xuống cằm anh, lau đi những giọt nước bọt khô khốc đọng trên khóe môi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn họ chen chúc nhau mua vé
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khoác lên mình những bộ đồ đắt tiền hôi hám mùi nước hoa công nghiệp để ra vẻ thượng lưu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Họ bước vào nhà hát, vác theo những đôi giày dính đầy bùn đất và vi khuẩn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và rồi khi anh đánh đàn... ôi Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khi anh đặt những ngón tay tuyệt mỹ của mình lên phím đàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tạo ra thứ âm thanh thuần khiết như tiếng vọng từ thiên đường... thì bọn họ làm gì?
Bàn tay cầm khăn của Duy dừng lại ở cổ Quang Anh.
Em miết nhẹ lên yết hầu đang trượt lên trượt xuống liên tục vì hoảng sợ của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn họ ho hắng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn họ thì thầm to nhỏ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bọn họ bấm điện thoại lạch cạch
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tiếng thở thô rấp của cái đám đông hỗn tạp ấy...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... nó làm vấy bẩn từng nốt nhạc của anh, anh có hiểu không?
Đôi mắt Duy trợn lên, những tia máu đỏ hằn rõ sự kích động điên cuồng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Những tạp âm chết dẫm đó... chúng chui vào đôi tai của anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chúng bò trườn vào màng nhĩ của anh, đầu độc thính giác nghệ thuật trân quý của anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mỗi lần nhìn anh phải gồng mình chịu đựng cái mớ âm thanh ô uế ấy trên sân khấu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tim em như bị ai dùng nĩa cào nát vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ném chiếc khăn đã hơi ngả màu phấn xuống sàn nhà//
Em nâng hai bàn tay lên, trân trọng ôm lấy hai bên bầu má của Quang Anh.
Ngón tay cái của em dịu dàng miết nhẹ lên vành tai anh, vuốt ve thùy tai như đang nâng niu một món đồ gốm sứ dễ vỡ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh không thuộc về bọn họ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh quá hoàn hảo để phải tiếp xúc với sự ô trọc đó
Duy mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thỏa mãn tột cùng khi ánh mắt em quét quanh bức tường gai mút xốp bốn phía.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nên em đã làm ra nơi này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh thấy em giỏi không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ba lớp cách âm tiêu chuẩn phòng thu quốc tế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lớp mút tiêu âm triệt tiêu toàn bộ sóng dội
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ở đây không có tiếng xe cộ còi rúc, không có tiếng chửi bới, không có tiếng ồn ào của đám đông rác rưởi
Duy kề sát môi vào tai Quang Anh, giọng em trượt xuống thành một tiếng thì thầm khàn khàn, mang theo sự chiếm hữu đến rợn gáy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Từ nay về sau
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trong căn phòng vô trùng tuyệt đối này, thính giác của anh sẽ được thanh lọc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh sẽ không phải nghe bất cứ thứ tạp âm dơ bẩn nào nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Âm thanh duy nhất được phép lọt vào tai anh... chỉ có giọng nói của em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tiếng thở của em và... bản tình ca em dành cho anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đang bảo vệ anh đấy, Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ mình em biết cách yêu thương anh một cách trọn vẹn nhất thôi
Quang Anh nhắm nghiền mắt lại, một giọt nước mắt tuyệt vọng nóng hổi lăn dài trượt qua những kẽ tay lạnh lẽo của Duy.
Trong không gian câm lặng đến mức nghe rõ cả tiếng vỡ vụn của chính linh hồn mình,
Quang Anh hiểu ra một sự thật tàn nhẫn.
Anh không bị bắt cóc bởi một kẻ tống tiền.
Anh bị giam cầm bởi một con quái vật đang lấy danh nghĩa của tình yêu và sự hoàn mỹ để tước đoạt đi tư cách làm người của anh.
Và sự điên loạn này, chỉ mới là khúc dạo đầu.
✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈

[Adagio sostenuto] #3 Muscle Relaxant

‼️𝑅𝐻𝑌𝐶𝐴𝑃 𝑁𝑂𝑇 𝐶𝑅‼️
☆࿐ཽ༵༆༒ 𝑹𝑯𝒀𝑪𝑨𝑷 ༒༆࿐ཽ༵☆
Giọt nước mắt tuyệt vọng trượt khỏi khóe mi Quang Anh, vỡ tan trên mu bàn tay lạnh ngắt của Duy.
Ngay khoảnh khắc giọt nước ấy chạm vào da thịt, sự chịu đựng cuối cùng trong sợi dây thần kinh của Quang Anh cũng đứt phựt.
​Sự van xin rù rì, những lời dỗ dành bệnh hoạn và cái không khí ngột ngạt buồn nôn của căn hầm này biến thành một chất xúc tác châm ngòi cho bản năng sinh tồn hoang dã nhất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cút ngay!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//dồn toàn bộ sức lực còn sót lại vào hai cánh tay, đẩy mạnh lồng ngực Duy//
Cú đẩy bất ngờ tước đi thăng bằng của kẻ đang say sưa đắm chìm trong ảo mộng.
Duy lảo đảo lùi về sau vài bước, vấp phải mép tấm thảm nỉ xám tro rồi ngã bệt xuống sàn nhà, ngay cạnh vũng cháo gà đổ nát ban nãy.
Không để lỡ một giây nào, Quang Anh chồm người dậy.
Sợi xích kim loại dưới cổ chân giật lên đánh xoảng một tiếng chát chúa, ghim anh lại với mặt nệm, nhưng anh không bận tâm.
Cơn cuồng nộ làm mờ đi cảm giác đau đớn nơi cổ chân đang bị vòng còng số tám siết chặt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//vơ lấy chiếc gối, ném thẳng vào mặt Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//vung tay, hất văng chiếc đèn ngủ nhỏ trên đầu giường//
Bóng đèn đập vào tường mút xốp không vỡ nát, nhưng rơi lạch cạch xuống góc phòng, tạo ra những vệt sáng leo lét, méo mó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày bị điên rồi!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày là một thằng bệnh hoạn!!
Quang Anh trừng mắt, ngực phập phồng dữ dội, lồng ngực như muốn nổ tung vì thiếu dưỡng khí.
Hai tay anh nắm chặt lại thành nắm đấm, gân xanh nổi hằn trên mu bàn tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tránh xa tao ra!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày nghĩ tao sẽ ngoan ngoãn ở cái xó xỉnh tởm lợm này làm súc vật cho mày tiêu khiển à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mở khóa!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mở cái thứ chết tiệt này ra ngay!!
Anh điên cuồng cúi xuống, dùng cả mười đầu ngón tay cào cấu, giật mạnh sợi xích.
Móng tay anh cọ xát với bề mặt thép hợp kim đến rớm máu, lật cả khóe móng.
Tiếng kim loại va chạm loảng xoảng, lạnh lẽo và chói tai vang dội khắp căn phòng tiêu âm, như một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứu với!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có ai ở ngoài không?!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứu tôi với!!
Quang Anh quay mặt về phía bức tường, gào thét đến rách cả thanh quản.
Dù biết căn hầm này cách âm hoàn toàn, dù biết tiếng kêu cứu của mình chỉ như ném đá ao bèo, nhưng bản năng con người khi bị dồn vào chân tường vẫn khiến anh không thể ngừng la hét.
Trong khi Quang Anh đang vùng vẫy như một con thú dính bẫy, lật tung chăn nệm, đạp đổ mọi thứ trong tầm với, thì ở dưới sàn nhà, Duy chậm rãi chống tay đứng dậy.
Em không hề tức giận.
Không có một tia phẫn nộ nào xẹt qua đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
Duy thản nhiên đưa tay phủi đi những giọt cháo gà dính trên gấu quần kaki, động tác điềm tĩnh và nhẹ nhàng đến mức nực cười.
Em ngẩng lên nhìn Quang Anh đang thở hồng hộc trên giường, ánh mắt chứa đựng sự bao dung, xót xa y hệt như một người mẹ hiền từ đang nhìn đứa con nhỏ quấy khóc vì quá giấc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh gào to thế làm gì, rát họng lắm đấy
Em bước lên một bước, dẫm qua mớ chăn gối lộn xộn dưới sàn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//giật mình lùi lại, lưng đập mạnh vào bức tường gai//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng có qua đây!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao giết mày đấy!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao thề tao sẽ giết mày!! //rít lên//
Anh vơ vội lấy mảnh sứ sắc lẹm từ chiếc bát vỡ ban nãy đang nằm lăn lóc trên nệm, chĩa thẳng về phía Duy.
Mũi sứ sắc nhọn chói lên một tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn vàng vọt.
Bàn tay anh run lẩy bẩy.
Duy nhìn mảnh vỡ trong tay Quang Anh, khóe môi hơi cong lên một nụ cười buồn bã.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu, thở dài một hơi//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh mệt rồi phải không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lịch trình dày đặc làm anh kiệt sức sinh ra ảo giác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Lại còn kích động thế này nữa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//bước thêm một nhịp nữa, hoàn toàn phớt lờ mảnh sứ đang chĩa thẳng vào ngực mình//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh xem anh kìa, gân cổ nổi hết cả lên, nhịp tim loạn nhịp, cơ bắp căng cứng hết
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Như thế này thì làm sao đôi tay anh còn giữ được sự mềm mại để đánh đàn nữa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đang tự phá hủy sự hoàn mỹ của chính mình đấy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Câm mồm!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày câm cái miệng chó của mày lại!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//vung tay chém loạn xạ vào không khí//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày đừng có làm cái trò thao túng tâm lý ở đây!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao không điên, mày mới là thằng điên!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thả tao ra!!!
Nhưng sức lực của Quang Anh đã đi đến giới hạn.
Liều thuốc mê ban đầu vẫn chưa tan hết, cộng thêm việc thiếu ăn và hoảng loạn tột độ khiến tay chân anh bủn rủn.
Trong một khoảnh khắc anh vung tay chém về phía trước, Duy đã phán đoán được quỹ đạo di chuyển.
Nhanh như chớp, em cúi người né nhát chém chệch hướng, đồng thời vung tay chụp gọn lấy cổ tay phải của Quang Anh.
Bàn tay thon dài của Duy trông thì gầy gò, thanh mảnh, nhưng khi siết chặt lại, nó mang một lực đạo kinh khủng, rắn chắc như kìm sắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//vặn nhẹ cổ tay Quang Anh xuống dưới//
Một cơn đau buốt chạy dọc từ cổ tay lên bả vai khiến Quang Anh buông thõng những ngón tay.
Mảnh sứ rơi "cạch" xuống đệm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Buông ra!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thằng khốn!
Quang Anh giãy giụa, vung nắm đấm còn lại nện thẳng vào vai, vào ngực Duy.
Những cú đấm giáng xuống bình bịch, có cú sượt qua gò má Duy làm rướm một vệt máu mỏng.
​Nhưng Duy như một pho tượng vô tri trước nỗi đau thể xác.
Em không thèm né tránh, chỉ dùng thân hình nhỏ hơn một chút của mình áp sát vào Quang Anh, dồn anh bẹp gí vào góc tường.
Dùng trọng lượng cơ thể và lợi thế bất ngờ, Duy đè nghiến Quang Anh xuống mặt nệm, dùng một tay ghim chặt hai cổ tay anh lên đỉnh đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Suỵt... ngoan nào, ngoan nào anh...
Duy dỗ dành, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đang đỏ bừng vì tức giận của Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em biết anh đang sợ, nhưng em không làm hại anh đâu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em chỉ đang giúp anh thanh lọc thôi mà
Quang Anh nghiến răng trèo trẹo, hai chân đạp loạn xạ lên không trung, cố gồng mình hất văng người đang đè lên mình.
Nhưng mỗi lần anh cử động mạnh, sợi xích dưới chân lại siết chặt hơn, cọ xát vào da thịt đau rát.
Duy dùng đầu gối tì mạnh lên vùng bụng dưới của Quang Anh, khóa chặt nửa thân dưới của anh lại.
Bằng một tay còn trống, em thong thả thò vào túi chiếc quần kaki, lôi ra một vật thể hình trụ nhỏ bằng nhựa trong suốt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//đồng tử co rút lại//
Mạch máu hai bên thái dương đập thình thịch như muốn vỡ tung.
Một chiếc kim tiêm y tế loại nhỏ, bên trong chứa sẵn một dung dịch chất lỏng không màu.
Dưới ánh đèn mờ ảo, đầu kim tiêm bằng thép sáng lóa lên một tia chết chóc.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kh-không... mày định làm gì? //lắp bắp//
Sự kháng cự của anh càng trở nên điên cuồng, tuyệt vọng hơn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//lắc đầu nguầy nguậy, cố rụt cánh tay lại khỏi gọng kìm của Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng tiêm tao!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cút ra!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứu với!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng chạm vào tao!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là một chút thuốc giãn cơ thôi anh ạ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Pancuronium bromide liều thấp
Duy nhẹ nhàng dùng miệng cắn lấy lớp vỏ bảo vệ mũi kim, nhổ nó ra một góc.
Nụ cười trên môi em vẫn hiền lành, thanh thuần đến mức rợn người.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cơ bắp anh đang co thắt dữ dội quá
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Cứ gồng mình thế này anh sẽ đau lắm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để em giúp anh thả lỏng nhé
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy cơ thể anh sẽ mềm mại như nước
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Sẵn sàng cho những nốt nhạc của chúng ta
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tránh ra!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao giết mày!!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tao sẽ xé xác mày, Hoàng Đức Duy!!!
Quang Anh gào lên, nước mắt giàn giụa tràn qua khóe mắt, thấm ướt một mảng ga giường.
Anh dồn toàn bộ sức bình sinh, vặn vẹo cơ thể, hòng hất cẳng tay Duy ra.
Nhưng vô ích.
Duy tì mạnh cùi chỏ lên cẳng tay Quang Anh, ép phần tĩnh mạch ở khuỷu tay trong lộ rõ lên.
Em thậm chí không cần dùng dây garo.
Những ngón tay lạnh lẽo của em lướt nhẹ trên làn da mồ hôi nhễ nhại của anh, tìm kiếm mạch máu đang đập dữ dội vì căng thẳng.
Cảm giác mũi kim lạnh toát chạm vào da thịt khiến Quang Anh rùng mình một cái thật mạnh, toàn thân căng cứng như một sợi dây cung sắp đứt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ngoan nào
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Một chút xíu thôi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Giống như kiến cắn ấy mà
Phập.
Mũi kim sắc nhọn đâm xuyên qua lớp da mỏng, găm chuẩn xác vào tĩnh mạch.
Quang Anh rống lên một tiếng đứt ruột, đôi chân bị xích đạp mạnh xuống nệm nảy lên bần bật.
Duy không chớp mắt, ngón tay cái ấn từ từ xuống pít-tông.
Dung dịch trong suốt lạnh ngắt bị đẩy thẳng vào dòng máu đang sục sôi của Quang Anh.
Chỉ mất vài giây để thuốc chạy dọc theo hệ tuần hoàn, truyền tín hiệu phong tỏa đến các nơ-ron thần kinh vận động.
Quang Anh cảm nhận được nó ngay lập tức.
Cơn cuồng nộ và sức mạnh vừa bùng phát trong cơ thể anh như bị dội một gáo nước đá.
Ban đầu là một luồng nhiệt chạy râm ran từ bắp tay, lan nhanh lên vai, rồi chạy dọc theo tủy sống.
Ngay sau đó, sự nặng nề ập tới.
Giống như hàng tấn chì đang lấp đầy vào các mao mạch.
Anh muốn gào lên, muốn chửi rủa Duy bằng những từ ngữ tồi tệ nhất, nhưng khớp hàm anh đột nhiên mỏi nhừ, trễ xuống.
Những ngôn từ sắc lẹm nghẹn ứ lại ở cổ họng, chỉ hóa thành những tiếng ú ớ, khò khè bọt mép.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày... m... mày...
Quang Anh thoi thóp, trừng mắt nhìn khuôn mặt Duy đang phóng to trước mặt mình.
Anh cố gồng những ngón tay để bóp lấy cổ em, nhưng đôi bàn tay từng đánh nên những hợp âm phức tạp nhất thế giới nay lại mềm oặt, vô lực trượt khỏi bả vai áo len của Duy, rơi thịch xuống nệm.
Cơ bụng, cơ lưng, cơ đùi... tất cả đều phản bội anh.
Toàn bộ hệ thống cơ bắp bị tước bỏ khả năng co thắt, biến cơ thể cao lớn, rắn chắc của một người đàn ông trưởng thành thành một khối thịt vô dụng, phó mặc hoàn toàn cho trọng lực.
Sự tuyệt vọng lúc này không còn là cơn giận dữ, mà là một nỗi sợ hãi nguyên thủy, sâu thẳm đen ngòm tát thẳng vào não bộ.
Anh có thể nghe, có thể thấy, ý thức hoàn toàn tỉnh táo, nhưng không thể điều khiển nổi dù chỉ là một cái chớp mắt.
Sự bất lực tận cùng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//từ từ rút mũi kim ra khỏi tay anh//
Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra từ vết tiêm.
Em cúi xuống, thè lưỡi liếm sạch giọt máu ấy, chép miệng một cái thỏa mãn rồi ném ống tiêm rỗng xuống góc phòng.
Trọng lượng của Duy rời khỏi ngực Quang Anh, nhưng anh không thể nhúc nhích.
Anh nằm bẹp trên nệm, ngửa cổ lên trần nhà, lồng ngực chỉ còn hơi phập phồng nhẹ nhàng, thoi thóp để duy trì nhịp thở cơ bản.
Đôi mắt anh phủ một tầng sương mờ đục, trân trân nhìn kẻ điên loạn trước mặt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngồi quỳ bên cạnh anh, ngắm nhìn kiệt tác của mình//
Gương mặt em giãn ra, nụ cười hạnh phúc nở rộ trên môi.
Em luồn một tay xuống dưới gáy Quang Anh, cẩn thận nâng đầu anh lên, tay kia rút lại chiếc gối mềm mại kê ngay ngắn dưới đầu anh.
Em trải lại tấm chăn lông, đắp vuốt nếp phẳng phiu ngang ngực anh, che đi sợi xích lạnh lẽo.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thấy chưa?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em đã bảo là sẽ dễ chịu hơn mà
Em lấy chiếc khăn ấm ban nãy, lau đi vết mồ hôi, nước mắt và cả những vệt cáu bẩn trên gò má Quang Anh.
Động tác chậm rãi, trân trọng, như đang đánh bóng một bức tượng cẩm thạch hoàn mỹ.
Quang Anh chỉ có thể dùng ánh mắt đục ngầu, hằn học nhìn em, nhưng sâu thẳm bên trong đồng tử ấy, sự phản kháng đã chết gục.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//trườn người lên nệm, nằm nghiêng bên cạnh Quang Anh//
Em thu hẹp khoảng cách, để trán mình cụng nhẹ vào vai anh.
Bàn tay em thon dài, lạnh lẽo đưa lên, những ngón tay luồn vào mái tóc đen dày, bết mồ hôi của Quang Anh.
Em chậm rãi vuốt ve, chải chuốt từng lọn tóc, thỉnh thoảng lại cúi xuống đặt một nụ hôn phớt lên thái dương anh đang giật giật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tất cả sự ồn ào đều đã dừng lại rồi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bây giờ, chỉ còn sự im lặng tuyệt đối
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và âm nhạc của chúng ta
Trong cái không gian bị bịt kín mọi lối thoát, nơi ánh sáng duy nhất là ngọn đèn vàng vọt hắt xuống tấm nệm nhàu nhĩ, tiếng ngâm nga cất lên.
Duy nhắm mắt, đầu ngón tay nhịp nhàng gõ nhẹ lên bờ vai bất động của Quang Anh.
Giai điệu trầm buồn, chậm rãi của chương Adagio sostenuto vang lên từ cuống họng em.
Từng nốt, từng nốt một ngân nga, u uất, tĩnh lặng nhưng chứa đựng một sự méo mó, rợn ngợp.
Bản Sonata Ánh Trăng len lỏi vào màng nhĩ Quang Anh, hòa cùng cảm giác tê liệt của cơ thể, kéo ý thức anh chìm dần vào một vũng lầy tăm tối không có đáy.
Sự êm ái của giai điệu, cái vuốt ve dịu dàng của kẻ tâm thần, và sự bất lực tột cùng của thể xác.
Tất cả trộn lẫn lại thành một loại tra tấn tâm lý hoàn hảo, từ từ bóp nghẹt phần người cuối cùng trong anh.
Ngủ đi, để khi tỉnh dậy, ác mộng mới thực sự bắt đầu.
✄┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈┈
📍Chú thích ✎_𝑷𝒂𝒏𝒄𝒖𝒓𝒐𝒏𝒊𝒖𝒎 𝒃𝒓𝒐𝒎𝒊𝒅𝒆 là một loại thuốc giãn cơ rất mạnh, gây liệt toàn bộ cơ bắp tạm thời. ✎_Trong y tế, thuốc được dùng khi gây mê để làm mềm cơ, giúp bác sĩ dễ dàng phẫu thuật hoặc cắm ống thở máy cho bệnh nhân. ✎_Ngoài y tế, đây chính là loại thuốc thứ hai dùng để gây liệt cơ, ngừng thở trong quy trình tiêm thuốc độc thi hành án tử hình. ✎_Thuốc có thể làm liệt luôn cả cơ hô hấp khiến người được tiêm ngừng thở hoàn toàn.
📍Chú thích ✎_𝑨𝒅𝒂𝒈𝒊𝒐 𝒔𝒐𝒔𝒕𝒆𝒏𝒖𝒕𝒐 là một thuật ngữ âm nhạc xuất xứ từ tiếng Ý, thường được dùng trên các bản nhạc để chỉ dẫn nhịp độ và sắc thái biểu cảm cho người chơi. ✎_Khi một bản nhạc được ghi chú là Adagio sostenuto, nhạc công cần phải chơi tác phẩm đó ở một nhịp độ chậm rãi, đồng thời các nốt nhạc phải được ngân dài, nối tiếp nhau một cách mượt mà. ✎_​Sắc thái này thường tạo ra một không gian âm nhạc rất sâu lắng, mang lại cảm giác miên man, tĩnh lặng, đôi khi là u buồn hoặc trang trọng. ✎_Tác phẩm kinh điển và quen thuộc nhất sử dụng nhịp độ Adagio sostenuto chính là Moonlight Sonata - Piano Sonata No. 14 do nhà soạn nhạc vĩ đại Ludwig van Beethoven sáng tác.
if - gone
if - gone
tác giả đã tìm hiểu rất kĩ trước khi bắt tay vô viết fic, nên yên tâm nó không nhảm đâu

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play