Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Người Kiến Tạo Ngân Hà

HỒI 1: KHÚC PHỤC SINH CỦA LOÀI NGƯỜI (TRO TÀN CỦA ELENA)

Thời gian: Ngày 14 tháng 3 năm 2048.
Bối cảnh: Năm 2048, tại Đặc khu Quân sự 51 của Hợp chủng quốc Astoria Chiến tranh Tổng lực đang xé nát các đại lục.
Tình trạng thế giới: Trái Đất đang hấp hối. Cuộc Chiến tranh Tài nguyên lần thứ 4 đã kéo dài 12 năm. Bầu khí quyển bị nhuộm xám bởi bụi phóng xạ, các đại dương nhiễm độc. Con người không còn chiến đấu vì lý tưởng, họ chiến đấu để giành giật từng hơi thở sạch cuối cùng.
Nhân vật chính: Vinh, một thiên tài sinh học gốc Việt. Nữ chính: Elena Aris, nhà vật lý hạt nhân người Astoria.
Chương 1: Bình minh trong ống nghiệm
Vinh và Elena, hai bộ não kiệt xuất nhất của dự án "Adam Mới", làm việc trong một phòng thí nghiệm tách biệt hoàn toàn với thế giới đang bốc cháy ngoài kia.
Giữa tiếng máy móc gầm rít, Vinh – một nhà bác học gốc Việt với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ – lấm lem bùn đất. Anh vừa trở về từ hầm khai thác quặng độc hại.
Vinh phủi bụi trên vai Elena, giọng mệt nhưng vẫn pha chút tự hào:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Em xem, đám quặng này tỏa nhiệt kinh khủng. Nếu không có bộ giáp chì này, chắc anh đã biến thành đống tro từ lâu rồi.”
Elena cười tinh nghịch, đưa tay lau vết bùn trên má Vinh:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Nhưng nhìn anh lúc này trông giống một anh hùng thực thụ hơn là nhà bác học đấy. Nào, đưa mẫu vật cho em, linh tính bảo em rằng chúng ta sắp chạm đến ‘Nó’ rồi.”
Họ cùng nhau nhốt mình trong phòng thí nghiệm hàng tháng trời.
Có lần, một phản ứng hóa học thất bại gây ra vụ nổ nhỏ. Khói đen ám đầy mặt cả hai. Elena ho sặc sụa, nhưng vừa nhìn Vinh đã bật cười:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Trông anh kìa! Giống hệt con gấu mèo bị cháy xém!”
Vinh cười lớn, quệt tay lên mặt khiến vết bẩn càng lem nhem:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Em cũng chẳng khác gì đâu, công chúa của đống đổ nát ạ!”
Tiếng cười vang lên giữa đống ống nghiệm vỡ vụn — một niềm hạnh phúc nhỏ nhoi giữa thế giới đang lụi tàn. Chính trong những ngày tháng đó, họ tìm thấy Paradira — nguyên tố mang sắc tím huyền ảo, đẹp đến nao lòng nhưng cũng đầy nguy hiểm. Elena nhìn chằm chằm vào mẫu vật, giọng trầm xuống:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Vinh, đây là chìa khóa để tiến hóa… nhưng nó là một con quỷ. Nếu chúng ta không thuần hóa được nó, nó sẽ biến con người thành những khối thịt điên cuồng.”
Ba ngày sau — 72 giờ không ngủ.
Trong buồng phản ứng, một tia sáng xanh tím chợt lóe lên — sắc màu của Paradira. Elena reo lên, lao tới ôm chầm lấy Vinh:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Vinh! Anh nhìn xem, nó đang thở! Các liên kết nguyên tử không hề đứt gãy, nó đang tự tái tạo. Chúng ta đã chạm tay vào Chúa Trời rồi!”
Vinh cười rạng rỡ, bế thốc cô lên:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Không, Elena… chính em mới là Chúa Trời của công trình này. Paradira… cái tên này sẽ thay đổi cả lịch sử.”
Những ngày sau đó trở thành chuỗi thời gian hạnh phúc nhất của họ. Họ ăn cùng nó. Ngủ cùng nó. Mơ cùng nó. Trong ánh đèn neon mờ ảo của phòng thí nghiệm, họ trao nhau những ánh mắt đầy hy vọng — về một thế giới không còn đau đớn.
NovelToon
Chương 2: Lời phán xét của Tướng quân
Niềm vui chẳng tày gang. Cánh cửa thép bật mở. Tướng Marcus Aris – cha của Elena – bước vào trong bộ quân phục sặc mùi khói súng, đôi giày dính đầy bụi chiến trường. Ánh mắt ông quét qua phòng thí nghiệm như một cơn bão. Giọng ông vang lên, lạnh và nặng như phán quyết:
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
“Hai người có biết bao nhiêu lính của ta đã chết chỉ trong sáng nay không?”
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
“Đừng nói với ta về lý thuyết tiến hóa 10 năm nữa.”
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ta cần những kẻ không biết đau, không biết chết… ngay tuần sau!”
Vinh và Elena gần như phản xạ, cùng bước lên chắn trước lò phản ứng.
Elena nhìn thẳng vào cha mình, giọng run nhưng không lùi bước:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Cha, đây không phải là thuốc tăng lực.” — “Nó là sự tái cấu trúc gene toàn phần.” — “Nếu làm gấp, nó sẽ giết chết vật thí nghiệm trước khi họ kịp cầm súng!”
Marcus gầm lên, tiếng ông dội vào những bức tường kim loại:
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Thà chết trên bàn mổ còn hơn bị lũ quái vật ngoài biên giới xé xác!”
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ta cho các ngươi 48 giờ để tạo ra phiên bản huyết thanh đầu tiên.”
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Nếu không… dự án này sẽ bị quân đội tiếp quản hoàn toàn.”
Không khí trong phòng đông cứng lại. Không nói thêm lời nào, Marcus quay lưng rời đi.
Trong văn phòng phía trên Căn phòng im lặng đến nghẹt thở.
Tướng Marcus Aris đứng trước ô cửa sổ kính dày, nhìn xuống thế giới đang chìm trong khói lửa. Trong tay ông là một tờ giấy đã bị bóp nhăn. Kết quả xét nghiệm y tế của con gái mà ông bình thản như lạ Ông nhắm mắt lại. Giọng nói vang lên trong đầu — khô khốc, nặng nề:
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ung thư tủy giai đoạn cuối…” — “Chỉ còn chưa đầy một tháng…”
Ông siết chặt tờ giấy.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ngoài kia, quân đoàn phương Bắc đã áp sát biên giới.” — “Đám chính trị gia trên thủ đô mỗi ngày gọi mười cuộc điện thoại…” — “Chúng đòi một phép màu… một đạo quân siêu chiến binh để giữ lấy cái ghế của chúng
Ông mở mắt. Ánh nhìn vỡ ra, rồi lại bị kìm nén xuống thành thép lạnh.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Elena…” — “Cha phải chọn giữa con và quốc gia này…” — “…hay cha có thể chọn cả hai?”
Cánh cửa phía sau khẽ mở. Vinh và Elena bước vào. Gương mặt họ căng thẳng, nặng trĩu lo âu. Elena lên tiếng trước, giọng gần như van xin:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Cha, chúng con cần thêm ít nhất nửa năm.” — “Paradira quá bất ổn.” — “Nó có thể tiến hóa con người… nhưng cũng có thể xé nát họ từ bên trong.”
Marcus không quay lại ngay. Khi ông quay lại, ánh mắt nghiêm nghị trước đó đã biến mất. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo… cố che giấu nỗi đau không thể nói ra.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Chúng ta không có nửa năm.” — “Chúng ta không có cả nửa ngày.” — “Chiến tranh không chờ đợi sự hoàn hảo của các nhà khoa học.”
Vinh bước lên một bước, siết chặt tay:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
“Thưa Tướng quân… tiêm nó bây giờ là một bản án tử hình!
Marcus quay lưng lại.
Ông không muốn để họ nhìn thấy điều đang hiện lên trong mắt mình. Giọng ông trầm xuống, dứt khoát:
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ra ngoài đi.” — “Thời gian không còn nhiều đâu.” — “Hoàn thành huyết thanh F0 trước bình minh.” — “Đó là mệnh lệnh.”
Chương 3: Đêm của Sự Tận Cùng (Cảnh H+) Sau khi hoàn thành ống huyết thanh F0 trong sự vội vã và lo sợ, Vinh và Elena nhìn nhau qua lớp kính bảo hộ. Họ biết, sau cánh cửa này, thế giới sẽ không bao giờ như cũ. Nụ hôn tuyệt vọng: Vinh kéo Elena vào lòng, một nụ hôn nồng cháy nhưng mang vị đắng của sự bất an. Vinh: "Dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ em." Đêm mặn nồng: Đêm đó, trong căn hộ áp mái nhìn ra thành phố đang bị oanh tạc, họ dâng hiến cho nhau tất cả. Chi tiết: Vinh mân mê làn da trắng sứ của Elena, cảm nhận từng nhịp tim đập dồn dập của cô. Giữa tiếng còi báo động từ xa, hơi thở của họ quyện vào nhau. Elena quấn lấy Vinh như muốn hòa làm một, đôi bàn tay cô bám chặt vào lưng anh, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì yêu và vì sợ hãi. Đó không chỉ là tình dục, đó là sự bấu víu cuối cùng vào nhân tính trước khi bão tố ập đến. Elena thì thầm vào tai anh giữa những cơn sóng tình: "Vinh... hãy nhớ lấy cảm giác này, nhớ lấy em là con người, không phải một công trình khoa học." Tối hôm đó, không gian trong căn hộ như đặng quánh lại Vinh đặt nụ hôn lên đôi môi cô, chậm chạp và run rẩy. Anh bế cô lên chiếc giường hẹp, nơi ánh đèn vàng vọt hắt hiu. Quần áo rơi xuống sàn, để lộ làn da trắng ngần của Elena dưới ánh sáng mờ. Vinh mân mê từng đường cong, đôi bàn tay anh run lên khi chạm vào tấm thân mảnh dẻ mà anh tôn thờ hơn cả khoa học. Elena quấn lấy anh, tiếng thở dốc của cô quyện vào nhịp tim đập loạn của Vinh. Anh tiến vào cô, một sự gắn kết đau đớn nhưng đong đầy khao khát. Elena bám chặt lấy vai Vinh, móng tay cô găm nhẹ vào da thịt anh. Giữa những cú thúc cuồng nhiệt, họ rên rỉ tên nhau, nồng nàn và tuyệt vọng. Elena thì thầm giữa những cơn sóng tình: "Vinh... yêu em... hãy chiếm lấy em... để em biết mình vẫn còn sống..." Họ yêu nhau như thể ngày mai mặt trời sẽ không bao giờ mọc nữa, một cuộc giao hoan của những linh hồn sắp bị chia lìa.
Chương 4: Mũi tiêm định mệnh
Đêm đó, bầu trời bị xé toạc bởi những cơn mưa bom. Ánh chớp từ các vụ nổ nhuộm tím cả đường chân trời — một màu sắc kỳ lạ, gần giống với Paradira. Trong văn phòng tối om, Tướng Marcus Aris đứng một mình. Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. Ông vừa tỉnh dậy từ một cơn ác mộng.
Giấc mơ Ông thấy Elena. Bị trói trong một kén thủy tinh. Cơ thể cô co giật dữ dội. Xương cốt phát ra những âm thanh rợn người — rắc… rắc… Ánh sáng xanh tím bùng lên từ bên trong mạch máu cô, lan khắp cơ thể như lửa. Vinh đứng bên ngoài, đập vào lớp kính trong vô vọng.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Dừng lại! Ông đang giết cô ấy!”
Elena gào lên — không còn là giọng của con người. Rồi… Đột ngột. Mọi thứ im bặt. Cơ thể cô bất động. Khối u… biến mất. Nhưng làn da bắt đầu cháy rực từ bên trong. Như thể sự sống của cô đang bị thiêu rụi từng giây.
Marcus giật mình tỉnh dậy. Hơi thở dồn dập. Ông nhìn xuống đôi tay mình — run rẩy. Một điềm báo. …hay một lời cảnh báo? Ông nhắm mắt lại. Rồi mở ra. Ánh nhìn trở nên lạnh lẽo.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Không…” — “Đó là tương lai… nếu ta không làm gì.”
Sáng hôm sau Không ai được phép biết. Không báo trước. Không tranh luận. Trong phòng y tế tuyệt mật, Elena nằm bất tỉnh trong buồng kính. Hệ thống máy móc kêu đều đều. Ống huyết thanh F0 — thứ họ vừa tạo ra — phát sáng yếu ớt trong tay Marcus. Ông đứng lặng một lúc lâu. Nhìn con gái mình. Rồi… tiêm.
Cơn đau bắt đầu Ban đầu chỉ là một cái giật nhẹ. Rồi toàn bộ cơ thể Elena căng cứng. Các chỉ số sinh tồn nhảy loạn. Cảnh tượng giống hệt… cơn ác mộng.
Cánh cửa phòng bật mở. Vinh lao vào. Anh chết sững. Elena bị nhốt trong kén thủy tinh, cơ thể cô quằn quại dữ dội. Da thịt nứt ra — rồi tự liền lại ngay lập tức. Ánh sáng xanh tím của Paradira luân chuyển dưới da như những dòng sông phát sáng.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Không…”
Vinh lao tới, đập mạnh vào lớp kính:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Dừng lại! DỪNG LẠI!”
Anh quay phắt lại, gào lên với Marcus:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Ông đã giết cô ấy rồi!” — “Ông có biết mình vừa làm gì không?!”
Marcus đứng im. Đôi tay ông siết chặt đến trắng bệch. Giọng ông run nhẹ… nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng của một tướng quân:
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ta đã cứu nó, Vinh
Ông chỉ tay về phía màn hình sinh học.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Nhìn đi.” — “Tế bào ung thư… đã biến mất.”
Vinh nhìn theo. Các chỉ số hiển thị rõ ràng. Ung thư: 0% Nhưng ngay bên dưới… Tốc độ phân rã tế bào: tăng đột biến
Bên trong kén, Elena ngửa đầu lên. Miệng cô mở ra như muốn hét… Nhưng không có âm thanh nào phát ra. Ánh sáng tím trong mắt cô… bùng lên.
Vinh đứng chết lặng. — “Elena…?” Không có phản hồi. Chỉ còn tiếng máy móc kêu đều đều đến lạnh người. Marcus tiến một bước tới, mắt dán chặt vào màn hình sinh học. Các chỉ số vẫn chạy. Ổn định. Quá ổn định. Ông thì thầm, gần như không tin vào mắt mình:
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Nó… đã sống sót…”
Đột nhiên— RẮC. Một vết nứt xuất hiện trên lớp kính kén. Rồi thêm một vết nữa. Ánh sáng tím từ bên trong rò rỉ ra ngoài, chói lòa. Vinh lùi lại, tim đập dồn dập:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Không… không đúng…”
Bên trong, Elena từ từ hạ đầu xuống. Đôi mắt cô mở ra. Không còn là ánh mắt của con người. Một màu tím sâu thẳm… lạnh và vô cảm.
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
...Vinh?”
Vinh nín thở. Vinh bước lên một bước, run rẩy:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Elena… là em sao?”
Elena nghiêng đầu. Như thể đang học cách hiểu câu hỏi. Một nụ cười rất nhẹ… xuất hiện. Nhưng không mang hơi ấm. Lớp kính kén vỡ tung.
Chương 5: Bảy Ngày Vĩnh Hằng (Cái chết của Elena)
Elena tỉnh dậy. Không còn là con người như trước. Sức mạnh chảy trong cơ thể cô — thuần khiết, khủng khiếp… gần như thần thánh. Nhưng cái giá cũng bắt đầu lộ diện. Tế bào của cô… đang tự thiêu rụi. Từng giờ trôi qua, ánh sáng trong cô rực lên — rồi lại mờ đi.
Ngày thứ bảy Họ trở lại nơi tất cả bắt đầu. Phòng thí nghiệm cũ. Nơi họ tìm thấy Paradira. Elena nằm trong vòng tay Vinh. Cơ thể cô nhẹ dần… như thể không còn thuộc về thế giới này nữa. Bàn tay cô bắt đầu tan ra thành những hạt bụi ánh sáng. Cô nâng tay lên, chạm nhẹ vào má anh. Một nụ cười hiện lên — yếu ớt, nhưng bình yên lạ thường. Elena khẽ nói:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Vinh… em đã sửa lại đoạn mã cuối cùng… trong cơn đau…” — “Đừng trách cha em…” — “Em chết… không phải vì huyết thanh hỏng…” — “…mà vì em đã chọn cái chết.”
Vinh lắc đầu, nước mắt rơi không ngừng:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Đừng nói vậy… anh sẽ sửa lại tất cả… anh sẽ cứu em…”
Elena khẽ lắc đầu. Giọng cô nhỏ dần… nhưng từng lời như khắc vào không gian:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Đừng sửa…” — “Hãy thay đổi nó…”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Nếu em sống… em sẽ trở thành công cụ để họ diệt chủng…”
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Anh nhìn xem… con người tham lam lắm…” — “Nếu tất cả đều là Thần…” — “…ai sẽ bảo vệ những người bình thường?” — “…ai sẽ yêu thương… như chúng ta đã từng?”
Vinh siết chặt lấy cô, gần như tuyệt vọng:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Anh sẽ bảo vệ họ! Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra!”
Elena thì thầm, hơi thở đứt quãng:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Em sợ… Thế chiến thứ ba… sẽ không phải giữa các quốc gia…” — “…mà là khi con người không còn biết đau…” — “…họ sẽ tàn sát nhau… mãi mãi…
Vinh cúi xuống, trán chạm vào trán cô. Giọng anh khàn đặc… nhưng dần trở nên lạnh lại:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Vậy thì anh sẽ tạo ra một trật tự…” — “Một thế giới… chỉ có một tiếng nói duy nhất.” — “Anh sẽ thống trị hành tinh này…” — “…không phải vì quyền lực…” — “…mà để không ai phải chết như em nữa.”
Elena nhìn anh. Trong khoảnh khắc cuối cùng, ánh mắt cô thoáng qua một nỗi buồn sâu thẳm. Cô thì thầm:
Nhà khoa học Elena Aris
Nhà khoa học Elena Aris
Đừng để họ có được công trình của em…” — “Hãy biến em thành tro bụi…” — “…và hãy trở thành người dẫn dắt họ…” — “Hứa với em…” — “…hãy giữ lấy…” — “…lòng trắc ẩn… cuối cùng…”
Trước khi tan biến thành những vì sao cô liền trao cho anh nụ hôn tuy cay đắng nhưng lại mang hơi ấm về một tương lai hòa bình nơi mà sự hạnh phúc được đặt lên hàng đầu cũng như nhắc nhỡ Vinh hãy nhớ về nghĩa vụ của anh ấy sau khi cô ra đi
NovelToon
Bàn tay cô rơi xuống. Cơ thể Elena tan rã. Không phải thành tro tàn xám xịt. Mà là những hạt bụi ánh sáng — rực rỡ như cầu vồng. Chúng bay lên. Chậm rãi. Như một vì sao rụng… bay ngược về trời.
Cảnh kết – Hồi 1 Vinh quỳ giữa phòng thí nghiệm trống rỗng. Tro bụi của cô vẫn còn vương trên áo anh. Không còn tiếng khóc. Không còn cảm xúc. Chỉ còn một khoảng tối sâu thẳm trong mắt. Anh đứng dậy. Chậm rãi. Cầm lấy ống nghiệm Paradira cuối cùng. Không do dự. Tiêm vào chính mình
Giọng anh vang lên — trầm, lạnh, và tuyệt đối:
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Elena… anh sẽ làm theo ý em.” — “Anh sẽ dẫn dắt họ…” — “Nhưng anh sẽ không chờ họ tự thay đổi.” — “Anh sẽ buộc cả thế giới này…” — “…phải quỳ xuống dưới trật tự của anh.”

Hồi 2: Bước Chân Của Những Vị Thần Đọa Đày Được Tẩy Rửa Bằng Máu Và Nước mắt

Chương 1: Đám Tang Trong Bóng Tối Và Sự Phản Bội Nghiệt Ngã
Sau khi Elena tan rã thành bụi sáng, Vinh đứng lặng lẽ trong phòng thí nghiệm hoang tàn. Anh gom nhặt những hạt bụi tím còn vương trên chiếc áo choàng của mình vào một lọ pha lê, đặt nó lên bệ thờ tự chế. Không có tiếng nhạc, không có vòng hoa, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa bị vỡ.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Elena, em sẽ không bao giờ chết. Anh sẽ biến cả thế giới này thành lăng mộ để canh giữ giấc ngủ cho em.”
Sáng hôm sau, Tướng Marcus bước vào, gương mặt hốc hác đầy hy vọng.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Vinh! Elena đâu? Huyết thanh có cứu được nó không?”
Vinh quay lại. Ánh mắt anh bình thản đến lạnh người.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Cô ấy đang trong trạng thái ngủ đông sâu để tái cấu trúc lại gene. Thưa Tướng quân, Elena đang hồi phục, nhưng cô ấy cần sự tĩnh lặng tuyệt đối. Ông không được vào đó.”
Marcus khuỵu xuống, tin vào lời nói dối. Nhưng Vinh biết, Paradira trong máu anh đang bắt đầu gặm nhấm tế bào. Anh chỉ còn 7 ngày. Để cứu lấy di sản của Elena và chính mạng sống của mình, Vinh cần một thứ tinh khiết hơn cả nguyên tố nhân tạo. Marcus thở phào, không hề biết mình đang bị lừa.
Lợi dụng lòng tin đó, Vinh bắt đầu kế hoạch chiếm quyền điều hành quân đội.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Để bảo vệ Elena và Astoria, chúng ta cần một đội quân không thể bị đánh bại. Tôi đã hoàn thiện phiên bản F0. Hãy đưa những chiến binh thiện chiến nhất của ông đến đây.”
Vinh bí mật tiêm huyết thanh chưa ổn định vào toàn bộ đơn vị tinh nhuệ của Marcus. Anh không cứu họ—anh đang biến họ thành những “ngọn đuốc” đốt cháy tàn dư của chế độ cũ để dọn đường cho chính mình.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Đọc thoại nội tâm."Dữ liệu từ thời tiền sử tại Khu vực 51 nói về một ‘Nguồn Sống Khởi Nguyên’. Huyết thanh F0 chỉ là bản sao lỗi. Nếu không tìm thấy dòng nước vĩnh hằng đó, cả anh và những chiến binh này sẽ chỉ là những đống thịt thối rữa trong một tuần tới.”
Vinh lừa Marcus điều động toàn bộ binh lính tinh nhuệ nhất để anh tiêm huyết thanh thử nghiệm, lấy cớ là “bảo vệ Elena”, nhưng thực chất là tạo ra một đội quân cảm tử để mở đường cho anh tiến vào vùng đất cấm.
CHƯƠNG 2: HUYẾT CHIẾN TẠI TÀN TÍCH CỔ – TIẾNG GÀO TRONG LÒNG ĐẤT
Vinh dẫn theo đạo quân nhưng chỉ cho họ gác cổng chờ anh,còn mọi việc bên trong anh sẽ tự lo liệu,đoạn rồi anh bước sâu vào khu rừng ma mị của khu vực 51,mang trong mình không phải là súng mà là thanh kiếm được chế tạo tinh xảo tạo tác do anh và Elena đã tự tay nghiên cứu và làm ra
Vinh bước vào khu vực phong tỏa của Khu vực 51 một mình. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và xác thối lâu ngày. Khi cánh cổng đá cổ đại mở ra, một cảnh tượng ma mị hiện ra: những cái cây khổng lồ không có lá, rễ của chúng đâm xuyên qua những bộ xương người, vặn xoắn thành những hình thù dị dạng. Từ trong bóng tối, những tiếng “rắc… rắc…” vang lên. Đó là những Thây Ma Rễ Cây—tàn tích của những nhà khoa học bị mắc kẹt, cơ thể bị thay thế bởi những búi rễ đen ngòm.
Lời quái vật (rít qua cổ họng khô mục):
Quái vật cây
Quái vật cây
Máu… tươi… trả lại… trái tim… cho chúng ta…”
Vinh rút thanh đoản kiếm rung cao tần, ánh kim loại run lên những nhịp sắc lạnh.
Vinh đã sẵn sàng cho chiến đấu để đoạt được thứ mình muốn,hoàn thành sứ mệnh được giao phó từ Elena.Vinh gào lên
NovelToon
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Các ngươi không cần tim… Các ngươi cần cái chết!”
Trận chiến bùng nổ. Một con quái vật lao đến, ngoạm chặt vào vai Vinh. Máu lập tức trào ra, nhuộm đỏ cả bả vai. Anh không né tránh—chỉ gầm lên, dùng tay không đánh trả, phá hủy nó trong khoảng cách gần. Anh xoay người, thanh kiếm chém ngang một thực thể khác. Cơ thể nó vỡ tung, để lộ bên trong chỉ là những dây rễ mục nát đổ ập xuống nền đá. Một con khác bò đến từ dưới chân. Vinh giẫm mạnh, tiếng va đập khô khốc vang lên.
Máu từ vai anh chảy xuống từng giọt, hòa vào lớp bùn đen dưới đất.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Chỉ có bấy nhiêu thôi sao? Ta đã chết một nửa linh hồn rồi… các ngươi nghĩ có thể giết ta lần nữa?”
NovelToon
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một con quái vật khổng lồ xuất hiện—cao gấp đôi người thường, toàn thân bện từ những sợi rễ sắc như dao. Nó vung một đòn khủng khiếp, hất văng Vinh vào vách đá. Cú va chạm khiến cơ thể anh bật ngược, máu phun ra, nhuộm đỏ cả mảng tường cổ.
Con quái vật lao đến định kết liễu. Nhưng Vinh—trong cơn điên cuồng của Paradira—đã bật dậy.
Bất chấp cơ thể rách nát, anh phản công. Với sức mạnh gần như phi nhân, anh xé toạc lõi của sinh vật khổng lồ. Nó gào lên rồi sụp đổ, tan rã thành một đống rễ và dịch đen.
Vinh đứng giữa đống tàn tích, toàn thân nhuốm máu và bùn đen, trông như một con quỷ bước ra từ địa ngục. Nhưng vết thương quá nặng. Anh loạng choạng… rồi quỵ xuống.
Anh bò lết qua vũng máu của chính mình, hướng về phía một ánh sáng trắng bạc ở cuối không gian.
NovelToon
Đó là Cột nước vĩnh hằng. Vinh thấy trong mơ hồ hình ảnh của Đức Mẹ
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Là Người… Người đang đợi tôi… hay đây là ảo giác của cái chết…?”
Trong tầm nhìn nhòe đi, anh thấy một hình bóng mơ hồ—dịu dàng nhưng xa xôi. Rồi cơ thể anh đổ xuống dòng nước.
Nước thấm vào những vết thương, mang theo cảm giác vừa đau đớn vừa thanh khiết. Vinh lịm đi. Giữa tàn tích cổ, nơi cái chết và sự sống hòa làm một… dòng nước bắt đầu chữa lành anh.
Chương 3: Sự Thức Tỉnh Của Thực Thể Vĩnh Cửu
Khi binh lính tìm thấy Vinh, anh nằm bất động giữa làn nước lạnh. Mái tóc đen của anh xen lẫn những sợi bạc lấp lánh, như phản chiếu ánh sáng từ một thế giới khác. Các thiết bị y tế cầm tay liên tục phát tín hiệu cảnh báo. Nhịp tim: phẳng lặng. Hoạt động não: bằng không.
Người cứu hộ
Người cứu hộ
Chúa ơi… bác sĩ Vinh… đã chết rồi!”
Một người lính run tay chạm vào cơ thể anh. Ngay khoảnh khắc đó— Một luồng điện nhẹ lan ra.
Thình. Trái tim Vinh đập lại một nhịp. Mạnh. Sâu. Nặng nề như một tiếng trống vang từ lòng đất. Lồng ngực anh khẽ nâng lên… rồi lại chìm xuống. Không ai dám nói thêm lời nào.
Sáng hôm sau. Phòng bệnh chìm trong sự im lặng. Vinh mở mắt.
Đồng tử anh co lại, rồi giãn ra, ánh lên một sắc lạnh khó tả—không còn là ánh mắt của một con người bình thường. Anh ngồi dậy. Các vết thương từ trận chiến hôm qua—biến mất hoàn toàn. Không sẹo. Không dấu tích. Không tàn dư của cái chết.
Vinh bước xuống giường. Từng bước chân chạm đất nhẹ đến mức gần như không phát ra âm thanh.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Tôi… không còn cảm thấy sự mệt mỏi của xương thịt nữa…”
Anh siết nhẹ bàn tay. Không phải sức mạnh cơ bắp. Mà là một thứ gì đó sâu hơn—một dòng chảy vô hình đang dao động trong từng tế bào.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Dòng nước đó… nó không chữa lành tôi…”
Anh ngẩng đầu lên. Ánh mắt trống rỗng nhưng lại như chứa cả bầu trời sao.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Nó đã khóa chặt linh hồn tôi… vào cõi đời này.”
Không còn nhịp tim như trước. Không còn giới hạn của thân xác. Chỉ còn một thực thể tồn tại… không bị ràng buộc bởi sinh tử.
Vinh— giờ đây không còn là con người. Anh đã trở thành một Perpetual. Một thực thể bất tử. Kẻ đứng ngoài vòng luân hồi… và cũng là kẻ không bao giờ được phép chết.
Chương 4: Star Warriors – Những Vị Thần Khổng Lồ Khai Quốc
Vinh bắt đầu thực hiện cuộc cách mạng sinh học vĩ đại nhất. Anh triệu tập những chiến binh trưởng thành—những gã khổng lồ dày dặn sương gió của quân đội Astoria—đến phòng thí nghiệm. Từng người một… được tiêm hạt gene Star Warrior.
Quá trình biến đổi diễn ra. Kinh hoàng. Và tráng lệ.
Xương cốt họ rung lên dữ dội. Cấu trúc cơ thể bị phá vỡ rồi tái tạo. Khung xương dày lên, kéo dài ra, như thể một lực vô hình đang nắn lại hình dạng của họ. Cơ bắp phồng lên, cuộn lại như những thớ thép sống. Làn da dần chuyển sang sắc đồng thau—lạnh, cứng và bền bỉ hơn bất kỳ lớp giáp nào.
Những người lính vốn đã cao lớn… giờ tiếp tục phát triển vượt khỏi giới hạn tự nhiên. Hai mét rưỡi. Ba mét. Những bộ giáp cũ không chịu nổi áp lực—bị xé toạc thành từng mảnh.
Cơ thể họ nặng nề như những cỗ máy chiến tranh sống. Ba trăm ký… của thịt, xương… và sức mạnh.
Khi họ bước đi— Mặt đất phòng thí nghiệm rung lên. Từng bước chân như những cú nện của búa tạ xuống nền đá.
Không còn tiếng kêu đau. Không còn sự hoảng loạn. Chỉ còn những hơi thở nặng và ánh mắt cháy rực.
Vinh đứng trước họ. Nhỏ bé… nhưng lại là trung tâm của tất cả.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Từ nay… các con không còn là lính của một quốc gia.”
Anh đưa tay ra, ánh mắt lạnh lẽo nhưng đầy quyền năng.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Các con là Star Warriors—những vì sao sẽ soi sáng bóng tối của vũ trụ.”
Cả quân đoàn khổng lồ quỳ xuống. Một chuyển động đồng loạt, nặng nề, khiến không gian như chấn động.
Ánh mắt họ không còn là ánh mắt của con người. Không sợ hãi. Không do dự. Không đau đớn. Chỉ còn— lòng trung thành tuyệt đối.
Họ không còn chiến đấu vì đất nước. Không còn chiến đấu vì lý tưởng. Họ chiến đấu… vì Người Cha.Người đã ban cho họ sức mạnh tuyệt đối
Chương 5: Canh Bạc Cuối Cùng Của Tướng Marcus
Tướng Marcus đứng lặng người trước quân đoàn khổng lồ do Vinh tạo ra. Những “chiến binh” ấy không còn mang dáng dấp con người—họ đứng như những vị thần bằng thịt và thép, tỏa ra áp lực khiến không khí trở nên nặng nề.
Marcus hiểu. Thế giới cũ… đã kết thúc. Và người đàn ông trước mặt ông— không còn là đứa con rể mà ông từng biết.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Vinh… cậu đã tạo ra quỷ dữ… hay thiên thần? Astoria… không còn là của ta nữa rồi.”
Vinh đứng yên. Trên tay anh là lọ pha lê chứa những hạt bụi tím—tàn dư của Elena. Ánh sáng yếu ớt trong lọ phản chiếu lên gương mặt anh, khiến biểu cảm càng trở nên lạnh lẽo
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Thưa Tướng quân… Astoria chỉ là quá khứ.”
Anh bước xuống một bậc, ánh mắt hướng thẳng vào Marcus.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Ngân hà… mới là tương lai
Khoảng lặng kéo dài.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Ông muốn đứng cùng hàng ngũ với các con của tôi… hay muốn già yếu… và chết trong sự lãng quên?”
Marcus không trả lời ngay. Ánh mắt ông dừng lại ở lọ pha lê trong tay Vinh.
Elena. Đứa con gái mà ông không thể cứu. Nỗi ân hận dâng lên như một cơn sóng
Chậm rãi… Marcus tháo bỏ bộ quân phục. Từng chiếc huân chương rơi xuống sàn, phát ra những âm thanh khô khốc. Những biểu tượng của quá khứ… không còn ý nghĩa.
Ông quỳ xuống
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ta… sẽ tự nguyện làm vật thí nghiệm cuối cùng
Giọng ông trầm
Một cảm xúc dâng lên. Ân hận. Day dứt. Và một khao khát cháy bỏng— được sửa chữa tất cả.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Ta muốn thấy thế giới mà Elena hằng mơ ước… qua đôi mắt của một chiến binh.”
Không gian im lặng. Chỉ còn tiếng thở nặng nề của những Star Warriors phía sau.
Vinh tiến đến. Trong tay anh—một ống tiêm chứa hạt gene nguyên thủy nhất.
Không do dự. Anh đâm thẳng mũi kim vào lồng ngực Marcus.
Cơ thể Marcus giật mạnh. Hơi thở ông đứt quãng.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Hãy ngủ đi… cha.”
Ánh mắt Marcus dần mờ đi.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Khi thức dậy… ông sẽ thấy một thiên đường được dựng xây từ thép… và máu.”
Marcus gục xuống trong vòng tay của chính kẻ đã thay đổi số phận ông. Một vị tướng của thế giới cũ— chuẩn bị được tái sinh… thành một thứ vượt xa cả con người lẫn quái vật.
CHƯƠNG 6: TIẾNG GẦM CỦA SẤM SÉT VÀ BÌNH MINH THỐNG NHẤT
Marcus tỉnh dậy trong một cái kén chứa đầy dung dịch màu vàng kim. Cơn đau xé toạc cơ thể trước đó đã biến mất, thay vào đó là một nguồn năng lượng cuồn cuộn như thác đổ, lan khắp từng thớ thịt. Ông mở mắt.
Cái kén nứt ra. Marcus bước ra ngoài, từng chuyển động chậm nhưng nặng như búa nện. Hơi thở của ông trầm và sâu, mang theo áp lực khiến những nhà khoa học xung quanh vô thức lùi lại.
Ông đứng trước một tấm gương thép. Phản chiếu trong đó— không còn là một lão tướng già nua.
Một cơ thể mới. Cao gần 3 mét. Cơ bắp rắn chắc như được đúc từ đá và kim loại. Từng đường nét đều mang dáng dấp của một chiến binh vượt khỏi giới hạn con người.
Vinh bước đến. Trong tay anh là một bộ giáp Hoàng Kim nặng nề, trên ngực khắc biểu tượng hai tia sét đan chéo—dấu ấn của quyền năng và phán xét.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Chào mừng cha trở lại.”
Ánh mắt anh không gợn sóng.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Thế giới cũ đang run rẩy ngoài kia… Họ đang đợi một người dẫn dắt… để quỳ xuống.”
Marcus nhận lấy bộ giáp. Ông mặc vào.
NovelToon
Tiếng kim loại va vào nhau vang lên từng nhịp nặng nề—như hồi chuông báo hiệu cho sự kết thúc của một thời đại.
Ông bước ra bãi tập trung. Ở đó— 1000 Star Warriors đã đứng chờ.
Những thân hình khổng lồ, giáp vàng rực dưới ánh sáng lạnh. Họ đứng bất động. Như những vị thần chiến tranh vừa được đánh thức.
Marcus bước lên bục cao. Nhìn xuống.
Hơi thở của 1000 chiến binh hòa làm một. Nhịp tim dội xuống nền đất, tạo thành một âm thanh trầm đục… như tiếng trống trận.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Hỡi những đứa con của Thép… và Sấm sét!”
Giọng ông lan khắp căn cứ qua hệ thống loa, dội lại từ những bức tường thép.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Nhìn vào đôi bàn tay các ngươi đi! Đó không còn là đôi tay của những kẻ phàm trần chỉ biết chờ đợi cái chết!”
Ông siết chặt tay.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Các ngươi đã được tái sinh… từ tro bụi của sự yếu đuối… để trở thành lá chắn cho nhân loại!”
Ông vung thanh kiếm khổng lồ lên cao. Từ bộ giáp, những tia điện chạy dọc lưỡi kiếm, phát ra âm thanh sắc lạnh.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Trái đất ngoài kia đang mục nát vì chia rẽ và hèn nhát!”
Không khí rung lên theo từng chữ.
Ông chỉ mũi kiếm về phía trước.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Các quốc gia đã vắt kiệt chúng ta cho những cuộc chiến vô nghĩa!”
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Nhưng hôm nay—chúng ta sẽ kết thúc tất cả!”
Cả không gian như nén lại.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Chúng ta sẽ đi xuyên qua bom đạn… san phẳng mọi biên giới… và dựng xây một trật tự duy nhất—dưới chân Người Cha!”
Ông gầm lên câu hỏi cuối cùng.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
AI DÁM ĐỨNG CẢN ĐƯỜNG CHÚNG TA?!”
Một khoảnh khắc im lặng— rồi bùng nổ.
quân đoàn Star Warriors
quân đoàn Star Warriors
KHÔNG MỘT AI! VÌ NGƯỜI CHA! VÌ SỰ THỐNG NHẤT VĨNH CỬU!”
Tiếng gầm vang dội khắp các hành lang ngầm, lan lên cả mặt đất phía trên.
Marcus quay sang Vinh. Ánh mắt ông cháy lên—không còn là một vị tướng… mà là một kẻ chinh phạt.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Vinh… mở cổng.”
Ông siết chặt chuôi kiếm.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Chúng ta sẽ mang sấm sét đến cho thế giới này… ngay bây giờ.”
Vinh mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo… không thuộc về con người. Anh đưa tay kích hoạt hệ thống vận chuyển.
Nhà khoa học Vinh
Nhà khoa học Vinh
Lên đường thôi.”
Ánh sáng từ các cổng dịch chuyển bùng lên, nuốt trọn cả quân đoàn.
Tướng Marcus Aris
Tướng Marcus Aris
Hãy để máu của những kẻ chống đối… tưới đẫm hạt giống của thiên đường mới.”
Và như vậy— cơn bão sấm sét đã bắt đầu. Không còn quốc gia. Không còn ranh giới. Chỉ còn một mục tiêu duy nhất: Sự thống nhất… bằng sức mạnh tuyệt đối.
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play