Chương 3: Đêm của Sự Tận Cùng (Cảnh H+)
Sau khi hoàn thành ống huyết thanh F0 trong sự vội vã và lo sợ, Vinh và Elena nhìn nhau qua lớp kính bảo hộ. Họ biết, sau cánh cửa này, thế giới sẽ không bao giờ như cũ.
Nụ hôn tuyệt vọng: Vinh kéo Elena vào lòng, một nụ hôn nồng cháy nhưng mang vị đắng của sự bất an.
Vinh: "Dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ em."
Đêm mặn nồng: Đêm đó, trong căn hộ áp mái nhìn ra thành phố đang bị oanh tạc, họ dâng hiến cho nhau tất cả.
Chi tiết: Vinh mân mê làn da trắng sứ của Elena, cảm nhận từng nhịp tim đập dồn dập của cô. Giữa tiếng còi báo động từ xa, hơi thở của họ quyện vào nhau. Elena quấn lấy Vinh như muốn hòa làm một, đôi bàn tay cô bám chặt vào lưng anh, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì yêu và vì sợ hãi. Đó không chỉ là tình dục, đó là sự bấu víu cuối cùng vào nhân tính trước khi bão tố ập đến. Elena thì thầm vào tai anh giữa những cơn sóng tình: "Vinh... hãy nhớ lấy cảm giác này, nhớ lấy em là con người, không phải một công trình khoa học."
Tối hôm đó, không gian trong căn hộ như đặng quánh lại
Vinh đặt nụ hôn lên đôi môi cô, chậm chạp và run rẩy. Anh bế cô lên chiếc giường hẹp, nơi ánh đèn vàng vọt hắt hiu. Quần áo rơi xuống sàn, để lộ làn da trắng ngần của Elena dưới ánh sáng mờ. Vinh mân mê từng đường cong, đôi bàn tay anh run lên khi chạm vào tấm thân mảnh dẻ mà anh tôn thờ hơn cả khoa học.
Elena quấn lấy anh, tiếng thở dốc của cô quyện vào nhịp tim đập loạn của Vinh. Anh tiến vào cô, một sự gắn kết đau đớn nhưng đong đầy khao khát. Elena bám chặt lấy vai Vinh, móng tay cô găm nhẹ vào da thịt anh. Giữa những cú thúc cuồng nhiệt, họ rên rỉ tên nhau, nồng nàn và tuyệt vọng. Elena thì thầm giữa những cơn sóng tình: "Vinh... yêu em... hãy chiếm lấy em... để em biết mình vẫn còn sống..." Họ yêu nhau như thể ngày mai mặt trời sẽ không bao giờ mọc nữa, một cuộc giao hoan của những linh hồn sắp bị chia lìa.