Bác Sĩ Điên Loạn [ AllNegav ] [ Negav ]
Chương 1 : Profile tuyệt mật
Không phải tất cả bệnh nhân đều được chữa trị.
Một số… được giữ lại
Cánh cửa kim loại đóng lại sau lưng, phát ra âm thanh trầm đục.
Hành lang trắng kéo dài vô tận, ánh đèn huỳnh quang chớp tắt không ổn định.
Ở cuối hành lang, một cánh cửa kính trong suốt.
Và bên trong—
là thứ không nên tồn tại.
Trên bàn làm việc, một tập hồ sơ dày được đặt xuống.
Bìa đen. Không nhãn. Không mã số lưu trữ.
Chỉ có một dòng chữ viết tay, mực đã khô từ lâu:
“Proflie tuyệt mật | dark.”
Người mở nó là Thành An.
Ngón tay cậu lướt qua mép giấy, không do dự
HỒ SƠ 00 — THÀNH AN
Tình trạng: Không xác định
Không có hồ sơ bệnh án.
Không có tiền sử.
Không có đánh giá tâm lý.
Chỉ có một ghi chú duy nhất:
“Đối tượng không phản ứng với đau đớn.”
Thành An đọc lướt qua, ánh mắt không thay đổi.
Cậu biết rõ hơn ai hết—
điều đó là thật.
Một trang giấy khác được lật sang.
HỒ SƠ 01 — TRƯỜNG LINH
Nghề nghiệp: Giám đốc
Chẩn đoán ban đầu: Rối loạn nhân cách phân ly
Triệu chứng:
Nói chuyện một mình vào ban đêm
Xuất hiện vết bầm tím quanh cổ và cổ tay
Ghi nhận “một người đàn ông” tự xưng là chồng
Ghi chú bổ sung:
“Thực thể phản ứng khi đối tượng bị cô lập.”
“Có dấu hiệu ghen tuông.”
Ở góc trang, có một dòng chữ khác—
nét bút khác.
“Không được để cô ta ở một mình với gương.”
Trang giấy run nhẹ khi được lật.
Không phải vì gió.
HỒ SƠ 02 — HẢI NAM
Đặc điểm: Nhạy cảm tâm linh bất thường
Triệu chứng:
Hoảng loạn trước khi sự kiện xảy ra
Nhận biết sự hiện diện vô hình
Tránh tiếp xúc với một số khu vực nhất định
Ghi chú:
“Đối tượng từ chối vào phòng 17.”
“Khi đứng gần Thành An, nhịp tim tăng đột ngột.”
Một dòng chữ được gạch mạnh:
“Đối tượng nói: ‘Thứ đó không phải bác sĩ.’”
Ánh đèn phía trên chớp tắt.
Trong một khoảnh khắc ngắn—
bóng của Thành An trên tường… không di chuyển theo cậu.
HỒ SƠ 03 — PHƯỚC THỊNH
Mã số: 17
Tình trạng: Cách ly tuyệt đối
Triệu chứng:
Nhìn thấy thực thể ngoài phổ nhận thức
Mô tả “thế giới chồng lên thực tại”
Giao tiếp với đối tượng không xác định
Ghi chú:
“Không cho tiếp xúc trực tiếp.”
“Chỉ một người được phép vào phòng.”
Tên người đó không được ghi.
Nhưng ai cũng biết.
Một đoạn ghi âm được chép lại bằng tay:
“Bác sĩ… nó không ở trong tôi.”
“Nó đứng phía sau anh kìa.”
Có một vết mực lem ở cuối trang.
Như thể ai đó đã làm rơi bút… khi tay run.
HỒ SƠ 04 — THÀNH CÔNG
Tình trạng: Mất toàn bộ gia đình
Nguyên nhân tử vong: Không xác định
Ghi chú:
Tất cả thành viên chết cùng một đêm
Không có dấu hiệu đột nhập
Không có tổn thương vật lý rõ ràng
Lời khai của đối tượng:
“Tôi nghe thấy họ gọi tên tôi… từ trong nhà.”
“Nhưng khi mở cửa… họ đã chết rồi.”
HỒ SƠ 05 — HỒNG SƠN
Tiền sử gia đình: Liên quan nghi thức cấm
Cảnh báo:
“Không sống qua tuổi 30.”
Triệu chứng:
Ảo giác về người thân đã chết
Nghe thấy tiếng gọi vào ban đêm
Mơ thấy cùng một giấc mơ lặp lại
Ghi chú cuối:
“Đối tượng bắt đầu đếm ngược.”
HỒ SƠ 06 — ĐÌNH NAM
Đặc điểm: Chủ động tiếp cận hiện tượng tâm linh
Hành vi:
Tự ý xâm nhập khu vực cấm
Thu thập dữ liệu không được phép
Tiếp xúc với bệnh nhân số 17 (trái quy định)
Ghi chú:
“Không sợ.”
“Không hiểu hậu quả.”
Một dòng chữ viết thêm:
“Có thể sử dụng cho thử nghiệm.”
HỒ SƠ 07 — NHẬT HOÀNG
Vai trò: Trợ lý cá nhân
Đặc điểm:
Luôn ở cạnh Thành An
Không có biểu hiện sợ hãi
Thể hiện sự quan tâm… bất thường
Ghi chú:
“Đối tượng hiểu Thành An.”
“Ở lại… dù biết rõ.”
Một dòng chữ rất nhỏ, gần như bị bỏ qua:
“Có dấu hiệu lệch chuẩn giống đối tượng 00.”
Trang cuối cùng.
Không có tiêu đề.
Chỉ có một câu duy nhất:
“Tất cả các đối tượng đều sẽ được tiếp xúc với Thành An.”
Căn phòng rơi vào im lặng.
Thành An đóng tập hồ sơ lại.
Cậu không thở dài.
Không suy nghĩ.
Không do dự.
Chỉ khẽ nói, như một kết luận hiển nhiên:
Đặng Thành An | bs
Thú vị.
Ở cuối hành lang—
bệnh nhân số 17 ngẩng đầu lên.
Không có ai trong phòng.
Nhưng cậu ta vẫn mỉm cười.
Lê Hồ Phước Thịnh
Anh ta mở hồ sơ tuyệt mật rồi.
Lê Hồ Phước Thịnh
Mong chờ quá đi mất~
[ cơ thể run lên vì vui sướng ]
Rồi bất chợt toàn bộ đèn trong hành lang tắt ngủm.
Chương 2 : Vật Thí Nghiệm Số 17
03:17 AM.
Đó là khoảng thời gian mà mọi thứ… không còn ổn định.
Căn phòng số 17 sáng đèn.
Không phải ánh sáng trắng thông thường—
mà là thứ ánh sáng lạnh đến mức khiến da người tái đi như xác chết.
Bên trong lớp kính dày, Phước Thịnh đang ngồi.
Hai tay bị khóa.
Đầu cúi thấp.
Không cử động.
Đặng Thành An | bs
Bắt đầu ghi.
[ Giọng đều, không cảm xúc ]
Một chiếc máy ghi âm được bật lên.
Thí nghiệm 01 — kích thích phản ứng thực thể
Đối tượng: Bệnh nhân 17
Người thực hiện: Thành An
Đặng Thành An | bs
Cậu thấy gì?
Thành An tiến lại gần.
Dừng cách Phước Thịnh đúng một bước.
Không hơn. Không kém.
Đặng Thành An | bs
Trả lời.
Một khoảng im lặng kéo dài.
Rồi—
Lê Hồ Phước Thịnh
[ bật cười ]
Lê Hồ Phước Thịnh
Bé ngoan lại đến rồi~
Đặng Thành An | bs
Cậu đang nói với tôi?
Phước Thịnh từ từ ngẩng đầu lên.
Đôi mắt cậu ta… không nhìn vào Thành An.
Mà nhìn lệch sang phía sau.
Lê Hồ Phước Thịnh
Em đang nói với “ nó ”
Không khí trong phòng thay đổi.
Nhiệt độ giảm xuống rõ rệt.
Máy đo nhịp tim bắt đầu kêu.
Thành An cúi xuống, ngang tầm mắt với Phước Thịnh.
Lần đầu tiên—
cậu nhìn thẳng vào đồng tử đối phương.
Đặng Thành An | bs
Miêu tả.
Một nụ cười kéo dài trên môi Phước Thịnh.
Run rẩy.
Lê Hồ Phước Thịnh
Nó… giống anh.
Đặng Thành An | bs
[ im lặng ]
Lê Hồ Phước Thịnh
Nhưng không phải anh.
Ở phía bên kia lớp kính—
Hải Nam đứng chết lặng.
Ngô Hải Nam
Không ổn… Không ổn…
Bên trong phòng—
Thành An vẫn không di chuyển.
Đặng Thành An | bs
Tiếp tục.
Giọng cậu thấp hơn.
Gần như… quan tâm.
Phước Thịnh nghiêng đầu.
Chậm rãi.
Lê Hồ Phước Thịnh
“ Nó ” đứng sau anh.
Đặng Thành An | bs
[ đưa tay chạm vào vai Thịnh ]
Ngay khoảnh khắc đó—
ĐÈN TẮT.
Toàn bộ căn phòng chìm vào bóng tối.
Máy ghi âm vẫn chạy.
Nv dark
“Anh không nên chạm vào nó.”
Giọng nói đó
không phải của Phước Thịnh.
Ở bên ngoài Hải Nam hét lên.
Ngô Hải Nam
RA KHỎI ĐÓ! MAU LÊN!!
Thành An vẫn đứng đó.
Nguyên vị trí.
Nguyên biểu cảm.
Nhưng tay cậu vẫn đặt trên vai Phước Thịnh.
Và trên cổ tay cậu—
xuất hiện một vết bầm tím.
Rõ ràng.
Như bị ai đó… nắm chặt.
Đặng Thành An | bs
[ nhìn xuống, quan sát ]
Đặng Thành An | bs
…
[ không phản ứng ]
Đặng Thành An | bs
Ghi nhận.
Đặng Thành An | bs
Thực thể có khả năng tác động vật lý.
Ở bên ngoài lớp kính—
Hải Nam đang thở gấp. Mắt dán chặt vào Thành An.
Ngô Hải Nam
Không có phản ứng gì sao…?
Bên trong Phước Thịnh bật cười
Lê Hồ Phước Thịnh
Anh thấy rồi đúng không?
Thành An im lặng vài giây.
Đặng Thành An | bs
Làm sao để nó xuất hiện rõ hơn?
[ tra khảo - hỏi ]
Nụ cười trên mặt Phước Thịnh đông cứng lại.
Lần đầu tiên, anh ta nhìn thẳng vào Thành An.
Lê Hồ Phước Thịnh
…Anh không định dừng lại à?
Một khoảng lặng.
Thành An nghiêng đầu. Rất nhẹ.
Bên ngoài có thứ gì đó gõ vào mặt kính
Nhưng dấu tay… đang hiện ra.
Từ bên ngoài.
Hải Nam lùi lại, gần như ngã xuống.
Ngô Hải Nam
Có cái gì đó… ở ngoài…
Trong phòng Phước Thịnh bắt đầu run.
Lần đầu tiên.
Lê Hồ Phước Thịnh
Nó không còn ở trong này nữa…
[ thì thầm, giọng vỡ ra ]
Lê Hồ Phước Thịnh
Nó… nó ra ngoài rồi.
Thành An quay đầu.
Nhìn về phía lớp kính.
Nhưng sâu bên trong, có thứ gì đó vừa thây đổi. Tim cậu đập như có ai gõ trống, một cảm giác khoái lạc dâng lên.
Đặng Thành An | bs
Thú vị hơn rồi.
[ cười nhếch ]
Kết luận thí nghiệm 01:
Thực thể không bị giới hạn trong vật chứa.
Có khả năng… tự do di chuyển.
Đèn chớp tắt lần nữa.
Ở hành lang một bóng người đứng đó từ lúc nào. Không ai nhận ra.
Nhưng nó đang nhìn vào bên trong. Và… mỉm cười
Anh Jju của các em bé
Thích AllNegav mà kinh dị thì bơi vào đây các em ơi
Chương 3 : Nhật Hoàng
Ánh đèn hành lang chớp tắt thêm vài nhịp nữa… rồi ổn định trở lại.
Thứ ánh sáng lạnh lẽo đó không xua đi bóng tối—
nó chỉ khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Rõ ràng đến mức… không thể giả vờ như không thấy.
Cánh cửa phòng 17 đã khép lại sau lưng Thành An.
Rồi bỗng một tiếng “cạch” khô khốc vang lên khi chốt khóa được gài.
Bên trong lớp kính, Phước Thịnh vẫn ngồi đó nhưng đã yên tĩnh hơn.
Trước khi rời đi, Thành An đã cúi xuống,
ngón tay lạnh lẽo của cậu lướt qua sau gáy đối phương, vuốt nhẹ, chậm rãi… như dỗ dành một con thú vừa lên cơn hoảng loạn.
Chỉ có cái chạm… đủ để khiến người ta ngừng run.
Hải Nam đứng bên cạnh, vẫn chưa hoàn hồn.
Ngô Hải Nam
Cậu… làm vậy để làm gì?
Giọng anh khàn đi, rõ ràng là chưa thoát khỏi cảm giác vừa rồi.
Thành An không trả lời.
Chỉ khẽ thở ra một hơi rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không để ý sẽ tưởng như chưa từng tồn tại.
Căn phòng khách hiện ra sau hành lang dài. Không giống bất kỳ nơi nào gọi là
“bình thường”.
Toàn bộ không gian bị nhuộm bởi một màu đen sâu hút, tường phủ lớp gạch tối, ánh lên những vệt đỏ âm ỉ như tàn lửa bị chôn vùi.
Không có tranh.
Không có vật trang trí dư thừa.
Chỉ có cảm giác…
đang bị thứ gì đó nhìn vào từ khắp nơi.
Ngô Hải Nam
Chỗ này… lúc nào cũng như thế này sao?
[ nuốt khan ]
Một câu trả lời cụt ngủn.
Cậu còn chưa kịp nói tiếp “TING—”
Chuông cửa vang lên.
Âm thanh quá đỗi bình thường…
nhưng trong không gian này lại trở nên lệch nhịp đến khó chịu.
Thành An và Hải Nam cùng nhìn về phía cửa.
Không ai nói gì.
Hải Nam vừa định bước tới—
Chưa kịp nhìn rõ người đứng bên ngoài là ai một thân thể đã lao vào.
Phan Đức Nhật Hoàng
An—
[ Giọng trầm thấp, khàn nhẹ ]
Anh siết lấy cậu, gần như là ôm trọn,
vùi mặt vào hõm cổ trắng lạnh kia,
tham lam hít sâu như kẻ nghiện vừa tìm lại được thứ mình thiếu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Em lại dính mùi của thằng số 17 đó rồi…
Anh thì thầm, giọng khẽ run vì hưng phấn.
Phan Đức Nhật Hoàng
Khó chịu thật…
Thành An đứng im vài giây.
Mắt đảo nhẹ.
Một vẻ chán ngấy hiện rõ.
Họng súng lạnh ngắt chĩa thẳng lên trán Nhật Hoàng.
Đặng Thành An | bs
Nếu không buông ra—
Giọng cậu thấp, đều, không cảm xúc.
Đặng Thành An | bs
Đầu ngươi sẽ rơi trước khi kịp hít thêm lần nữa.
Hải Nam đứng phía sau… đông cứng.
Phan Đức Nhật Hoàng
[ cười ]
Một nụ cười rất nhẹ. Rất… điên.
Phan Đức Nhật Hoàng
Vậy thì càng tốt.
Anh khẽ siết tay hơn, ngón tay trượt xuống eo cậu, bóp nhẹ.
Phan Đức Nhật Hoàng
Chết trong tay em… cũng không tệ.
Lần này, Thành An nhíu mày thật sự.
Một cái nhíu rất khẽ nhưng đủ để lộ ra sự khó chịu.
Đặng Thành An | bs
Bỏ tay.
Nhật Hoàng không trả lời.
Chỉ nghiêng đầu, môi lướt sát bên tai cậu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Có người ngoài.
Ánh mắt anh liếc về phía Hải Nam.
Đặng Thành An | bs
Hải Nam.
Không cần thêm lời thứ hai.
Hải Nam gần như rời đi ngay lập tức.
Cánh cửa đóng lại.
Không gian… yên tĩnh. Chỉ còn hai người.
Và thứ không khí bắt đầu trở nên nặng hơn.
Phan Đức Nhật Hoàng
Cuối cùng cũng chịu đuổi người.
[ cười khẽ ]
Không chờ phản ứng—
anh đẩy mạnh.
Thành An lùi lại. Một bước. Hai bước.
Đặng Thành An | bs
[ lưng chạm bàn ]
Những dụng cụ kim loại va vào nhau, phát ra âm thanh lạnh lẽo, dao mổ, kéo, kim tiêm… tất cả đều ở đó.
Nhưng không có gì dừng lại.
Hai tay chống bàn, khoá cậu lại.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi nhớ em chết đi được…
Phan Đức Nhật Hoàng
Mấy người họ cứ truy sát t..—
Đặng Thành An | bs
Ngươi có 3 phút.
Giọng nói cắt ngang.
Ngắn. Lạnh. Gọn.
Thành An đã rút ra một chiếc đồng hồ bấm giờ. “Tít.”
Đếm ngược.
Và ngay khoảnh khắc đó— Nhật Hoàng hôn xuống.
Một nụ hôn không hề nhẹ.
Không thăm dò.
Không chậm rãi.
Mà là chiếm lấy.
Môi chạm môi. Nhiệt độ đối lập. Một nóng. Một lạnh.
Thành An không né. Cũng không đáp lại quá nhiều, chỉ… cho phép.
3 phút.
Nhưng với Nhật Hoàng—
nó giống như một lần sống sót.
Nụ hôn sâu dần, gần như mất kiểm soát.
Phan Đức Nhật Hoàng
Uh…-ha..
[ nhìn An chằm chằm ]
Còn Thành An—
vẫn bình tĩnh đến đáng sợ. Chỉ khi nhịp thở hơi lệch đi… mới cho thấy cậu vẫn là sinh vật sống.
“Tít—” Âm thanh vang lên.
Ngay lập tức. Thành An bật dậy.
Đặng Thành An | bs
[ dứt khoát đẩy ra ]
Nhật Hoàng vẫn chưa buông.
Phan Đức Nhật Hoàng
Thêm nữa…—
ĐOÀNG.
Viên đạn sượt ngang mặt.
Một đường mảnh, đẹp, cắt qua da.
Nhật Hoàng đứng im… rồi cười.
Phan Đức Nhật Hoàng
Lần sau…
Anh đưa tay chạm nhẹ vào vết xước.
Phan Đức Nhật Hoàng
…cho tôi thêm nhiều thời gian chút.
Thành An không đáp. Chỉ liếc một cái.
Lạnh đến mức như có thể giết người.
Đặng Thành An | bs
[ quay đi, ngồi xuống bàn ]
Một cuốn sổ được mở ra.
Những ký hiệu… không phải chữ.
Những chấm. Gạch.
Morse.
Nhật Hoàng tiến lại. Chậm rãi.
Tay anh nới lỏng từng cúc áo.
Một. Hai. Ba. Bốn.
Lộ ra cơ ngực săn chắc và những đường gân nổi rõ trên cánh tay sau khi đã vén tay áo lên.
Anh đứng sau lưng cậu.
Chống tay xuống bàn.
Người nghiêng tới.
Áp lực từ cơ thể anh đè lên không gian của Thành An.
Phan Đức Nhật Hoàng
Em vẫn vậy nhỉ.
[ cười khẽ, nhẹ ]
Đặng Thành An | bs
Còn ngươi—
[ giọng không dừng lại ]
Đặng Thành An | bs
—vẫn không biết chừng mực.
Bàn tay Nhật Hoàng luồn vào cổ áo cậu. Chạm vào lưng trần. Mịn. Lạnh.
Ngón tay anh trượt nhẹ. Chậm rãi. Có chủ ý.
Phan Đức Nhật Hoàng
Thành An.
[ thì thầm ]
Đặng Thành An | bs
Nếu ngươi còn tiếp tục—
Cậu nói, không ngẩng đầu.
Đặng Thành An | bs
Ta buộc phải bắn nát con cờ đẻ ra lợi ích của chính mình.
Một lời đe dọa… không có chút đùa cợt.
Rồi anh cuối xuống, đặt một nụ hôn rất nhẹ lên vành tai, nơi mẫn cảm nhất của cậu.
Phan Đức Nhật Hoàng
Tôi đi tắm.
Cửa phòng tắm đóng lại. Im lặng.
Đặng Thành An | bs
[ thở ra, rất khẽ ]
Ngòi bút chạm lại vào giấy.
Nhưng rồi…
Lần này— lâu hơn. Chậm hơn. Và..
Gấp gáp hơn.
Đặng Thành An | bs
[ ngẩng đầu ]
Đặng Thành An | bs
Lại gì nữa đây.
[ bước ra cửa ]
Anh Jju của các em bé
Đứa nào nghĩ có H đấy?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play