[RhyCap] Mùi Hương Thuộc Về Anh
c1
Nơi mà chẳng ai muốn bước vào
Không phải vì nó xấu
Mà vì—một khi đã bước vào rồi,sẽ không còn cách nào bước ra như trước nữa.
Một trong những tập đoàn lớn nhất.
Và tầng cao nhất—là nơi của người đứng đầu
Cap đứng trước cửa
Tay siết chặt hồ sơ
Tim đập nhanh hơn bình thường
Không phải vì hồi hộp
Mà là—cảm giác bất an không rõ lý do
Hoàng Đức Duy - Cap
/hít sâu/
Hoàng Đức Duy - Cap
…bình tĩnh
Hoàng Đức Duy - Cap
/Cậu gõ cửa/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vào!!
Chỉ một từ
Nhưng đủ khiến người khác không dám chậm trễ
Hoàng Đức Duy - Cap
/bước vào/
Không gian yên tĩnh và ở giữa căn phòng là 1 người
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/ngồi đọc tài liệu/
Hoàng Đức Duy - Cap
…dạ, em là trợ lý mới
Không có câu trả lời ngay
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/ngẩng đầu/
Chỉ một giây thôi—Cap đã biết
Có gì đó không ổn
Không phải vì người này là sếp
Mà là vì—bản năng
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Lại đây
Hoàng Đức Duy - Cap
/khựng lại/
Hoàng Đức Duy - Cap
…em đứng đây được rồi ạ
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Tôi không nói lại lần hai
Không cao giọng,nhưng đủ áp lực
Hoàng Đức Duy - Cap
/cắn môi/
Sau đó nhanh chóng đi lại
Không khí xung quanh thay đổi
Nhưng lại có gì đó rất áp đảo
Hoàng Đức Duy - Cap
/siết tay/
Hoàng Đức Duy - Cap
“thuốc ức chế sắp hết tác dụng”
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/nhìn chằm chằm cậu/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Cậu dùng thuốc?
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu giựt mình/
Hoàng Đức Duy - Cap
em không hiểu anh nói gì
Nguyễn Quang Anh -Rhy
đừng giả vờ nữa
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/anh đứng dậy/
khoảng cách lập tức bị rút ngắn
Cho đến khi lưng chạm vào bàn
Hoàng Đức Duy - Cap
“hết đường”
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/dừng lại rất gần/
không chạm nhưng đủ khiến người khác khó thở
Nguyễn Quang Anh -Rhy
mùi của cậu
Nguyễn Quang Anh -Rhy
không phải Beta
Hoàng Đức Duy - Cap
/tim đập loạn/
Cậu biết mùi của cậu bị rò rỉ
Hoàng Đức Duy - Cap
em xin phép—
Chưa kịp nói hết cổ tay đã bị giữ lại
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu giật mình/
Hoàng Đức Duy - Cap
anh buông em ra
Nguyễn Quang Anh -Rhy
đứng yên
một câu ngắn nhưng k thể chống lại được
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu cứng người/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
từ hôm nay
Nguyễn Quang Anh -Rhy
cậu trực tiếp làm việc với tôi
Nguyễn Quang Anh -Rhy
và đừng—
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/anh kéo cậu lại gần hơn/
Khoảng cách gần đến mức hơi thở chạm nhau
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu run nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
đừng để tôi ngửi thấy mùi của cậu
Nguyễn Quang Anh -Rhy
ở bên cạnh người khác
c2
Đêm đó—Cap không ngủ được
Hoàng Đức Duy - Cap
/trùm chăn/
Hoàng Đức Duy - Cap
…phiền thật
Nhưng càng cố—mùi hương đó lại càng rõ
Nhưng lại khiến người ta nhớ
Hoàng Đức Duy - Cap
/nhíu mày/
Hoàng Đức Duy - Cap
…chỉ mới gặp thôi mà
Câu nói của người kia—bỗng vang lên rất rõ
“Đừng để tôi ngửi thấy mùi của cậu ở bên cạnh người khác.”
Cap siết tay, tim đập nhanh hơn
Hoàng Đức Duy - Cap
“…điên rồi”
Cap đứng trước cửa phòng làm việc
Hoàng Đức Duy - Cap
…ổn thôi mà
Hoàng Đức Duy - Cap
/Cậu gõ cửa/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vào đi!!
Chỉ cần bước vào căn phòng—cậu đã cảm thấy…dễ thở hơn
Hoàng Đức Duy - Cap
/siết tay nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Đứng đó làm gì?
Từng bước chậm hơn bình thường
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/ngẩng lên nhìn/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Tối qua không ngủ à?
Hoàng Đức Duy - Cap
/giật mình nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Mắt em
Hoàng Đức Duy - Cap
…em ngủ rồi ạ
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Nói dối
Hoàng Đức Duy - Cap
/Cap khựng lại/
Cap theo phản xạ lùi một bước
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Sao phải tránh?
Hoàng Đức Duy - Cap
…em không có
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Em có
Hoàng Đức Duy - Cap
/nuốt khan/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/đưa tay chạm cổ tay/
Hoàng Đức Duy - Cap
/giật mình/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Tim em đập nhanh
Hoàng Đức Duy - Cap
…em chỉ hơi mệt
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Không phải
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Thuốc có tác dụng không?
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Không có
Hoàng Đức Duy - Cap
em nói có mà
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vậy giải thích đi
Hoàng Đức Duy - Cap
giải thích gì ạ?
Quang Anh cúi xuống một chút
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Tại sao em lại phản ứng với tôi?
Hoàng Đức Duy - Cap
em không—
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Đừng nói dối
Hoàng Đức Duy - Cap
…em không biết
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Ở gần tôi
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Ở gần tôi
Hoàng Đức Duy - Cap
để làm gì ạ?
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Em sẽ ổn hơn
Hoàng Đức Duy - Cap
…em tự ổn được mà
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Không
Hoàng Đức Duy - Cap
…anh lấy gì chắc chắn?
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/nhìn thẳng/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vì từ lúc em bước vào—
Nguyễn Quang Anh -Rhy
em đã không còn khó thở nữa
Hoàng Đức Duy - Cap
Cap cứng người
Nhưng bây giờ—mọi thứ trong người đã dịu lại
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/buông tay/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Nếu em muốn rời đi—
Nguyễn Quang Anh -Rhy
cứ thử
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Thấy chưa?
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu nhỏ giọng/
Hoàng Đức Duy - Cap
…em không muốn
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vậy thì đứng đây
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Đừng đi đâu khi chưa có phép của tôi
Hoàng Đức Duy - Cap
…anh đang quản em đó hả?
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/nhíu mày nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Em không thích?
Hoàng Đức Duy - Cap
…không phải
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vậy thì nghe lời
Và lần đầu tiên—cậu nhận ra
Ở cạnh người này…hông đáng sợ như cậu nghĩ
c3
Buổi sáng trôi qua chậm hơn bình thường
Cap đứng trong phòng làm việc
Nhưng—cậu không rời khỏi vị trí đó
Hoàng Đức Duy - Cap
/liếc nhẹ/
Ánh mắt dừng lại ở người phía đối diện
Như thể không có chuyện gì xảy ra
Nhưng—mỗi khi Cap nhích xa một chút
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/ngẩng lên/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Đứng yên
Hoàng Đức Duy - Cap
/khựng lại /
Hoàng Đức Duy - Cap
…em chỉ lấy tài liệu thôi mà
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Ở đó
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Đem cái này
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Xuống phòng kế hoạch
Ngay khi cánh cửa đóng lại—
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu khựng lại giữa hành lang/
Cậu không nhận ra mình vừa vô thức hít sâu một cái
Hoàng Đức Duy - Cap
“…khó chịu thật.”
nv phụ
nhân viên : Em là trợ lý mới hả?
nv phụ
nhân viên : Lại đây anh hướng dẫn
Hoàng Đức Duy - Cap
em đứng đây được rồi ạ
nv phụ
nhân viên : /cười nhẹ/
nv phụ
nhân viên: Ngại gì chứ
nv phụ
nv : /tiến lại gần/
Hoàng Đức Duy - Cap
/siết tay/
Hoàng Đức Duy - Cap
“Không ổn”
Cảm giác quen thuộc—lại bắt đầu
Hoàng Đức Duy - Cap
/cậu lùi lại/
Hoàng Đức Duy - Cap
…anh đứng xa chút được không
nv phụ
nv : /tiến gần hơn/
Hoàng Đức Duy - Cap
không phải—
Hoàng Đức Duy - Cap
/ cap giật mình/
Hoàng Đức Duy - Cap
buông em ra—
nv phụ
nv : Đừng sợ, anh chỉ—
Giọng nói vang lên phía sau
Không cần lớn tiếng nhưng đủ khiến người khác dừng lại
Cổ tay Cap được thả ra ngay
Hoàng Đức Duy - Cap
/cap quay lại/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/kéo Cap về phía mình/
Cap khựng lại nhưng không phản kháng
Mùi quen thuộc lập tức bao lấy cậu
Hoàng Đức Duy - Cap
/cap thở nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Tôi không nhớ mình cho phép cậu chạm vào người của tôi?
Không khí lập tức đóng băng
Quang Anh không nhìn người kia nữa
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Nhìn tôi
Hoàng Đức Duy - Cap
/ cap ngập ngừng/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/anh nhíu mày nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Em lại để mùi lộ ra
Hoàng Đức Duy - Cap
/cắn môi/
Hoàng Đức Duy - Cap
…em xin lỗi
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Xin lỗi tôi?
Nguyễn Quang Anh -Rhy
/anh đưa tay chạm gáy cậu/
Hoàng Đức Duy - Cap
/cap run nhẹ/
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Hay xin lỗi bản thân em?
Hoàng Đức Duy - Cap
…em không cố ý
Ngón tay anh khẽ siết lại
Nhưng đủ khiến Cap đứng yên
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Nghe cho rõ
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Đừng lại gần người khác như vậy
Hoàng Đức Duy - Cap
Em không có
Hoàng Đức Duy - Cap
…em chỉ đang làm việc
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Và em phản ứng với hắn
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Em biết điều đó
Quang Anh cúi xuống một chút.
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Lần sau…
Nguyễn Quang Anh -Rhy
em chỉ được phản ứng với tôi
Hoàng Đức Duy - Cap
…tại sao ạ?
Nguyễn Quang Anh -Rhy
Vì tôi không thích
Nguyễn Quang Anh -Rhy
mùi của em
Nguyễn Quang Anh -Rhy
bị người khác ngửi thấy
Và lần này cậu không tránh nữa
nhỏ tác giả
Các bạn ủng hộ mình zới nhá
nhỏ tác giả
Có gì cứ góp ý mình sẽ sửa nè 😘
Download MangaToon APP on App Store and Google Play