Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[SkyNani,PondPhuwinJoongDunk,GeminiFourth,DewTee,SeaKeen,SurfJava] NHẬT KÝ CỦA NHỮNG KẺ BỊ QUÊN LÃNG

CHƯƠNG 1: BỮA ĂN CỦA NHỮNG KẺ CÙNG CẢNH NGỘ

Cánh cổng sắt nặng nề khép lại, cắt đứt chút ánh sáng cuối cùng từ thế giới bên ngoài.
14 thiếu niên đứng lặng lẽ giữa sân trường mênh mông sương mù.
Không ai khóc, không ai gào thét.
Sự im lặng không mang lại cảm giác bình yên, mà là sự đề phòng tột độ.
Họ nhìn nhau, thấy chính mình trong đôi mắt của người đối diện: cô đơn, lạc lõng và bị bỏ rơi.
Thầy Off Jumpol (Hiệu trưởng) đứng ở sảnh chính, dáng vẻ uy nghiêm nhưng ánh mắt ẩn chứa sự thấu hiểu
Off Jumpol Adulkittiporn_Hiệu Trưởng
Off Jumpol Adulkittiporn_Hiệu Trưởng
Ở đây không ai bắt các trò phải làm gì cả.
Off Jumpol Adulkittiporn_Hiệu Trưởng
Off Jumpol Adulkittiporn_Hiệu Trưởng
Nhưng nếu muốn tồn tại, các trò cần biết mình đang đứng cạnh ai. Đi theo tôi.
Họ được dẫn vào một phòng ăn lớn, nơi cô Love -Giáo viên Tiếng Anh và thầy Gun -Giáo viên Lịch sử đã chuẩn bị sẵn một bữa ăn ấm áp.
Cô Milk -Ngữ văn nhẹ nhàng đưa cho mỗi người một cuốn sổ tay nhỏ
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Đây là 'Nhật ký' của các em.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Hãy ghi lại những gì các em không thể nói ra.
Thầy Jimmy -Y tế nhìn lướt qua những khuôn mặt mệt mỏi, tiếng thở dài nhẹ nhàng
Jimmy Jitaraphol Potiwihok_Y tế
Jimmy Jitaraphol Potiwihok_Y tế
Vết thương trên người tôi chữa được, nhưng vết thương trong lòng... chỉ có chính các em mới cứu được nhau thôi.
Jimmy Jitaraphol Potiwihok_Y tế
Jimmy Jitaraphol Potiwihok_Y tế
Nào, hãy giới thiệu về mình.
Sự im lặng kéo dài một lúc lâu, cho đến khi Dew – người có vẻ ngoài điềm đạm nhất lên tiếng trước
Dew Jirawat Sutivanichsak
Dew Jirawat Sutivanichsak
Tôi là Dew Jirawat.
Dew Jirawat Sutivanichsak
Dew Jirawat Sutivanichsak
Tôi có thể nghe được sóng âm và định vị mọi thứ qua bản đồ tâm trí.
Dew Jirawat Sutivanichsak
Dew Jirawat Sutivanichsak
Gia đình tôi... họ muốn tôi làm một thợ săn, nhưng tôi không muốn làm tổn thương ai cả.
Tee ngồi cạnh Dew, cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của cậu bạn, liền khẽ lên tiếng
Tee Teeradech Vitheepanich
Tee Teeradech Vitheepanich
Mình là Tee Teeradech.
Tee Teeradech Vitheepanich
Tee Teeradech Vitheepanich
Năng lực của mình là tạo ra vùng ổn định.
Tee Teeradech Vitheepanich
Tee Teeradech Vitheepanich
Mọi thứ xung quanh mình sẽ trở nên bình lặng hơn.
Tee Teeradech Vitheepanich
Tee Teeradech Vitheepanich
Gia đình bảo mình vô dụng vì năng lực này không giúp họ kiếm được tiền.
Dew nhìn Tee, một chút ngạc nhiên lướt qua.
Lần đầu tiên, sóng âm hỗn loạn trong đầu cậu dịu lại khi ở gần một người.
Sky hít một hơi thật sâu, gương mặt lạnh lùng nhưng bàn tay lại siết chặt quai balo
Sky Wongravee Nateetorn
Sky Wongravee Nateetorn
Sky Wongravee.
Sky Wongravee Nateetorn
Sky Wongravee Nateetorn
Phân thân.
Sky Wongravee Nateetorn
Sky Wongravee Nateetorn
Gia đình chỉ coi tôi là cái máy làm việc 24/7.
Sky Wongravee Nateetorn
Sky Wongravee Nateetorn
Khi tôi kiệt sức và các phân thân nổi loạn, họ gọi tôi là 'máy lỗi' và tống tôi đến đây.
Nani ngồi đối diện, nhếch mép cười nhạt nhưng đôi mắt lại dao động dữ dội
Nani Hirunkit Changkham
Nani Hirunkit Changkham
Nani Hirunkit.
Nani Hirunkit Changkham
Nani Hirunkit Changkham
Tôi có thể đọc và biến đổi cảm xúc.
Nani Hirunkit Changkham
Nani Hirunkit Changkham
Cha mẹ tôi sợ hãi khả năng này, họ nói tôi là con quỷ hút linh hồn khiến họ mất đi cảm xúc yêu thương.
Pond nhìn sang Phuwin, người đang thu mình một góc
Pond Naravit Lertratkosum
Pond Naravit Lertratkosum
Tôi là Pond Naravit.
Pond Naravit Lertratkosum
Pond Naravit Lertratkosum
Tôi có thể điều khiển người khác qua giọng nói nếu chạm vào họ.
Pond Naravit Lertratkosum
Pond Naravit Lertratkosum
Gia đình muốn tôi dùng nó để ép buộc người khác phục tùng, nhưng tôi từ chối. Họ coi tôi là kẻ phản bội.
Phuwin khẽ ngước mắt, giọng nói trong trẻo nhưng đượm buồn
Phuwin Tangsakyuen
Phuwin Tangsakyuen
Tôi là Phuwin Tangsakyuen.
Phuwin Tangsakyuen
Phuwin Tangsakyuen
Tôi điều khiển đồ vật bằng giọng hát.
Phuwin Tangsakyuen
Phuwin Tangsakyuen
Cha mẹ tôi chỉ xem tôi là món hàng triển lãm để kiếm danh tiếng.
Phuwin Tangsakyuen
Phuwin Tangsakyuen
Ở đây... chắc tôi chẳng cần phải hát cho ai nghe nữa.
Joong bối rối xoay chiếc điện thoại trong tay
Joong Archen Aydin
Joong Archen Aydin
Joong Archen.
Joong Archen Aydin
Joong Archen Aydin
Tôi điều khiển các vật điện tử.
Joong Archen Aydin
Joong Archen Aydin
Gia đình lợi dụng tôi để hack bí mật đối thủ.
Joong Archen Aydin
Joong Archen Aydin
Khi tôi vô tình làm lộ bí mật nhà, họ đổ lỗi và vứt bỏ tôi.
Dunk ngồi cạnh Joong, những tia điện nhỏ thỉnh thoảng tóe ra trên đầu ngón tay
Dunk Natachai Boonprasert
Dunk Natachai Boonprasert
Dunk Natachai.
Dunk Natachai Boonprasert
Dunk Natachai Boonprasert
Tôi điều khiển điện.
Dunk Natachai Boonprasert
Dunk Natachai Boonprasert
Một lần mất kiểm soát, tôi đã làm cháy toàn bộ dinh thự. Gia đình sợ hãi gọi tôi là 'thảm họa'."
Gemini nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên bàn
Gemini Norawit Titicharoenrak
Gemini Norawit Titicharoenrak
Gemini Norawit.
Gemini Norawit Titicharoenrak
Gemini Norawit Titicharoenrak
Tôi đọc được ký ức qua đồ vật.
Gemini Norawit Titicharoenrak
Gemini Norawit Titicharoenrak
Tôi đã thấy tội ác của cha mình qua chiếc nhẫn cưới.
Gemini Norawit Titicharoenrak
Gemini Norawit Titicharoenrak
Để bảo vệ danh dự, ông ta gán cho tôi tội tâm thần.
Fourth nghe vậy liền nắm chặt sợi dây chuyền trên cổ, ngập ngừng
Fourth Nattawat Jirochtikul
Fourth Nattawat Jirochtikul
Fourth Nattawat.
Fourth Nattawat Jirochtikul
Fourth Nattawat Jirochtikul
Tôi... tôi chỉ biết giấu và trả lại đồ thôi.
Fourth Nattawat Jirochtikul
Fourth Nattawat Jirochtikul
Gia đình nghèo quá, họ coi tôi là đứa ăn cắp vặt và bỏ rơi tôi ở cổng trường.
Sea Dechchart lẩm bẩm một mình, ánh mắt dường như đang nhìn về một nơi xa xăm
Sea Dechchart Tasilp
Sea Dechchart Tasilp
Sea Dechchart.
Sea Dechchart Tasilp
Sea Dechchart Tasilp
Tôi thấy được tương lai và quá khứ.
Sea Dechchart Tasilp
Sea Dechchart Tasilp
Tôi luôn dự báo về tai nạn của người thân.
Sea Dechchart Tasilp
Sea Dechchart Tasilp
Họ coi tôi là 'quạ đen' mang lại xui xẻo."
Keen trầm mặc, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người
Keen Suvijak Piyanopharoj
Keen Suvijak Piyanopharoj
Keen Suvijak.
Keen Suvijak Piyanopharoj
Keen Suvijak Piyanopharoj
Lấy cắp thông tin từ não người khác.
Keen Suvijak Piyanopharoj
Keen Suvijak Piyanopharoj
Cha mẹ tôi dùng tôi để đọc tâm tư đối thủ chính trị.
Keen Suvijak Piyanopharoj
Keen Suvijak Piyanopharoj
Tôi biết quá nhiều bí mật xấu xa của họ nên bị tống vào đây.
Suft loay hoay nhìn đôi tay mình
Suft Patchara Silapasoonthorn
Suft Patchara Silapasoonthorn
Suft Patchara.
Suft Patchara Silapasoonthorn
Suft Patchara Silapasoonthorn
Tôi sao chép năng lực của người khác.
Suft Patchara Silapasoonthorn
Suft Patchara Silapasoonthorn
Gia đình không bao giờ biết tôi thực sự là ai vì tôi luôn sao chép để vừa lòng họ.
Suft Patchara Silapasoonthorn
Suft Patchara Silapasoonthorn
Cuối cùng, họ phát sợ sự 'trống rỗng' của tôi.
Và cuối cùng, Java lạnh lùng kết thúc vòng tròn
Java Bhobdhama
Java Bhobdhama
Java Bhobdhama.
Java Bhobdhama
Java Bhobdhama
Đánh dấu và ép thực tại xảy ra theo cách tôi 'định nghĩa'.
Java Bhobdhama
Java Bhobdhama
Tôi đã cố ép gia đình yêu thương mình, nhưng chỉ tạo ra những con rối vô hồn. Họ xua đuổi tôi như tà ma.
Bữa ăn trôi qua trong im lặng.
Mỗi lời giới thiệu là một vết thương chí mạng, nhưng nó cũng là sợi dây vô hình nối kết 14 trái tim lại với nhau.
Họ không còn là những kẻ xa lạ hoàn toàn, họ là những kẻ cùng cảnh ngộ.
Đêm đó, trong căn phòng ký túc xá xa lạ, họ nằm thao thức.
Sự tự do này quá mới mẻ, khiến họ chưa dám tin rằng đây là sự thật.
Giữa đêm khuya, một giai điệu buồn thảm cất lên từ phòng của Phuwin, nhưng nó không điều khiển vật gì cả.
Nó chỉ đang xoa dịu nỗi đau của chính cậu.

CHƯƠNG 2: BÀI TẬP ĐẦU TIÊN – KHI NHỮNG "CÁI TÔI" PHẢI CHẠM NHAU

Ánh nắng ban mai của vùng núi cao len lỏi qua những tán lá thông, rọi vào cửa sổ ký túc xá.
Một tiếng còi chói tai vang lên khắp các dãy hành lang.
Đó là khởi đầu cho ngày học chính thức đầu tiên tại The Void Academy.
Trên sân tập rộng lớn, thầy Sea Tawinan đứng đợi sẵn với bộ đồ thể thao gọn gàng.
Thầy khẽ cử động, và trong chớp mắt, thầy đã xuất hiện từ đầu sân bên này sang đầu sân bên kia.
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Thầy là Sea, giáo viên thể chất.
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Năng lực của thầy là tốc biến.
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Bài tập sáng nay rất đơn giản: Các trò phải đi xuyên qua khu rừng sương mù phía sau trường để lấy được 7 lá cờ.
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Nhưng có một điều kiện: Các trò phải đi theo cặp.
Thầy Sea mỉm cười, ánh mắt liếc qua bản danh sách trên tay
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Thầy đã chia cặp sẵn dựa trên sự 'tương khắc' hoặc 'tương hỗ' của các trò.
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Sea Tawinan Anukoolprasert_Thể dục
Nếu không lấy được cờ trước giờ trưa, các trò sẽ không có bữa chính.
Các cặp đôi bắt đầu bước vào làn sương dày đặc.
Sự im lặng ban đầu bị phá vỡ bởi những tình huống dở khóc dở cười
Sky cố gắng phân thân ra 5 bản thể để tìm đường nhanh hơn, nhưng sương mù làm cậu mất phương hướng.
Nani điềm nhiên đi phía sau, khẽ nhếch mép
Nani Hirunkit Changkham
Nani Hirunkit Changkham
Mày càng lo lắng, các phân thân của mày càng chạy loạn.
Nani Hirunkit Changkham
Nani Hirunkit Changkham
Bình tĩnh lại đi, để tao điều chỉnh cảm xúc cho.
Nani đặt tay lên vai Sky, một luồng hơi ấm lan tỏa khiến các phân thân của Sky bắt đầu di chuyển có trật tự hơn.
Phuwin không muốn đi cùng Pond.
Cậu định dùng giọng hát để nhấc bổng mình lên cao nhưng sương mù quá nặng khiến cậu đuối sức.
Pond Naravit Lertratkosum
Pond Naravit Lertratkosum
// thở dài, đưa bàn tay ra// Nắm lấy tay tao.
Pond Naravit Lertratkosum
Pond Naravit Lertratkosum
Tao sẽ không ra lệnh cho mày đâu, nhưng thính giác của mày và sự dẫn dắt của tao là cách duy nhất để thoát khỏi đây.
Fourth thì vì quá sợ hãi nên đã lỡ tay "giấu" luôn chiếc bản đồ thầy Sea đưa.
Gemini Norawit Titicharoenrak
Gemini Norawit Titicharoenrak
// điên tiết// Fourth! Trả cái bản đồ ra đây!
Fourth Nattawat Jirochtikul
Fourth Nattawat Jirochtikul
Tớ... tớ sợ làm mất nên giấu kỹ quá, giờ chưa lấy ra được
Gemini phải chạm vào tay Fourth, dùng năng lực đọc ký ức để "nhìn" xem Fourth đã cất nó vào khoảng không gian nào.
Trong khi các học sinh đang chật vật trong rừng, tại thư viện trường, cô Milk và thầy Jimmy đang quan sát qua một màn hình từ trường của thầy Off.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Thầy thấy không, chúng bắt đầu chạm vào nhau rồi.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Sự tin tưởng không thể đến từ lời nói, nó phải đến từ những lúc sinh tử có nhau.
Cô Love đang dùng năng lực điều khiển các tách trà bay lơ lửng để phục vụ mọi người
Love Pattranite Limpatiyakorn_Tiếng Anh
Love Pattranite Limpatiyakorn_Tiếng Anh
Tôi thấy lo cho Suft và Java nhất.
Love Pattranite Limpatiyakorn_Tiếng Anh
Love Pattranite Limpatiyakorn_Tiếng Anh
Hai đứa đó có năng lực quá mạnh, nếu không kiểm soát được sẽ phá nát khu rừng mất.
Thầy Gun đang lật mở những trang sách cũ về nguồn gốc của năng lực, đôi mắt thầy trầm tư
Gun Atthaphan Phunsawat_Lịch sử
Gun Atthaphan Phunsawat_Lịch sử
Tổ chức Trắng đang rục rịch ở phía biên giới
Gun Atthaphan Phunsawat_Lịch sử
Gun Atthaphan Phunsawat_Lịch sử
Chúng ta không còn nhiều thời gian để chúng 'làm quen' đâu.
Ở một góc khác của khu rừng, Dew đang bị tra tấn bởi hàng ngàn tiếng động lạ vang vọng trong sương mù. Sóng âm định vị của cậu bị nhiễu loạn bởi những cái bẫy mà thầy Sea đặt ra.
Tee Teeradech Vitheepanich
Tee Teeradech Vitheepanich
Dew, nhìn mình này!
Tee nắm lấy tay Dew.
Một vùng ổn định lập tức được thiết lập.
Mọi tiếng ồn nhiễu loạn biến mất, chỉ còn lại nhịp tim của hai người.
Dew thở phào, ánh mắt cậu nhìn Tee bắt đầu thay đổi.
Cậu không còn thấy Tee "vô dụng" như lời gia đình Tee nói nữa, Tee chính là "trạm dừng chân" mà Dew luôn tìm kiếm.
Cuối cùng, cả 7 cặp đôi đều trở về với lá cờ trên tay, dù quần áo ai nấy đều lấm lem bùn đất.
Tại phòng ăn, không còn sự im lặng tuyệt đối như tối qua.
Joong đang phàn nàn với Dunk về việc năng lượng điện của Dunk làm cháy cái la bàn điện tử của mình, còn Dunk thì cười hối lỗi.
Keen và Sea Dechchart ngồi cạnh nhau, trao đổi về những gì họ thấy được trong sương mù.
Thầy Off đứng từ trên cao nhìn xuống, khẽ gật đầu với dàn giáo viên.
Bước đầu tiên đã thành công.
Những kẻ bị lãng quên đang bắt đầu viết nên những trang nhật ký đầu tiên về "tình bạn"

CHƯƠNG 3: NHỮNG CON CHỮ BIẾT ĐAU VÀ KÝ ỨC BỊ KHÓA CHẶT

Sau một ngày vận động rã rời với thầy Sea, buổi sáng tiếp theo tại The Void Academy bắt đầu bằng sự tĩnh lặng kỳ lạ.
14 học sinh bước vào lớp Ngữ văn của cô Milk Pansa.
Căn phòng ngập tràn mùi giấy mới và hương trà nhài thanh khiết.
Cô Milk đứng đó, dịu dàng nhưng đôi mắt như nhìn thấu tâm can từng người.
Trên bảng chỉ vẻn vẹn ba chữ: TÔI LÀ AI?
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Hôm nay, các em không học ngữ pháp.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Các em sẽ học cách đối diện với chính mình
Cô Milk mỉm cười, nhưng năng lực của cô bắt đầu lan tỏa, một luồng sương mờ nhạt bao quanh lớp học.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Hãy viết vào cuốn Nhật ký những gì các em muốn quên đi nhất.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Nếu các em không thể thành thật với trang giấy, năng lực của tôi sẽ vô tình 'xóa' đi một ký ức đẹp đẽ nhất mà các em đang cố giữ lại.
Gemini siết chặt cây bút. Cậu thấy lại cảnh cha mình vứt bỏ chiếc nhẫn cưới dính đầy máu vào ngăn kéo.
Cậu không muốn viết, nhưng cậu sợ sẽ quên mất nụ cười của mẹ - ký ức đẹp duy nhất còn sót lại.
Fourth nhìn sang Gemini, thấy tay bạn run rẩy. Cậu định dùng năng lực "giấu" cuốn sổ của Gemini đi để giúp bạn trốn tránh, nhưng cô Milk đã khẽ lắc đầu nhìn cậu.
Phuwin nhìn trang giấy trắng.
Cậu muốn viết về những lần bị ép hát đến khản đặc cổ họng, nhưng những nốt nhạc cứ nhảy múa làm cậu rối loạn.
Càng cố viết, những ký ức đau buồn càng trỗi dậy mãnh liệt, khiến năng lực của một số học sinh bị mất kiểm soát do xúc động mạnh
Dunk vô tình làm những tia điện xẹt qua mặt bàn, suýt nữa đốt cháy cuốn sổ.
Joong nhanh tay đặt tay lên mặt bàn, dùng năng lực điều khiển điện tử để hút bớt dòng điện dư thừa, giữ cho Dunk bình tĩnh lại.
Joong Archen Aydin
Joong Archen Aydin
Viết đi Dunk, có tao ở đây, điện không cháy được đâu.
Sky phân thân ra thành 3 người, mỗi người viết một đoạn khác nhau vì tâm trí cậu đang bị xé nát giữa sự hận thù và sự mệt mỏi.
Nani quan sát thấy sự hỗn loạn cảm xúc của Sky, cậu khẽ nhắm mắt, dùng năng lực biến đổi cảm xúc để truyền cho Sky một chút sự bình thản.
Java thì ngược lại, cậu định "định nghĩa" thực tại rằng mình không có nỗi đau nào cả. Nhưng cô Milk bước đến, đặt tay lên vai cậu
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Đừng ép thực tại, Java, em không thể lừa dối chính trái tim mình.
Sau hai tiếng đồng hồ nghẹt thở, không gian bỗng dịu lại.
Một vài tiếng thút thít vang lên.
Tee đã âm thầm mở rộng "vùng ổn định" ra khắp lớp học từ lúc nào, giúp mọi người không bị cảm xúc nhấn chìm.
Cô Milk thu lại các cuốn sổ, nhưng cô không đọc chúng.
Cô cầm một chiếc hộp gỗ cổ kính đặt giữa lớp.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Tôi sẽ không đọc bí mật của các em.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Bây giờ, tôi sẽ dùng năng lực để 'khóa' những trang giấy này lại.
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Milk Pansa Vosbein_ Ngữ văn
Các em sẽ không còn cảm thấy đau đớn khi chạm vào chúng nữa, nhưng các em vẫn sẽ nhớ mình là ai.
Cô Milk khẽ phẩy tay, một luồng ánh sáng xanh nhạt bao phủ 14 cuốn nhật ký.
Những học sinh thở phào, một cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có lan tỏa.
Họ nhận ra, khi nói ra (hoặc viết ra) nỗi đau, nó không còn đáng sợ như họ tưởng.
Sau tiết học nặng nề của cô Milk, cô Love xuất hiện với những khay bánh ngọt bay lơ lửng bằng năng lực điều khiển đồ vật.
Pond nhìn Phuwin, khẽ đẩy đĩa bánh dâu về phía cậu
Pond Naravit Lertratkosum
Pond Naravit Lertratkosum
Hát một đoạn ngắn thôi cũng được, cho riêng tôi nghe thôi, được không?
Phuwin không hát, nhưng lần đầu tiên cậu mỉm cười với Pond.
Sea Dechchart và Keen ngồi ở ban công.
Sea Dechchart Tasilp
Sea Dechchart Tasilp
// nhìn thấy một viễn cảnh ngắn// Sắp tới sẽ có khách không mời mà đến... nhưng chúng ta sẽ ổn."
Keen gật đầu, cậu đã "đọc" được sự quyết tâm trong não bộ của tất cả các bạn học. Họ không còn là 14 cá thể riêng lẻ nữa.
Dưới sân trường, thầy Gun và thầy Off nhìn lên cửa sổ lớp học.
Gun Atthaphan Phunsawat_Lịch sử
Gun Atthaphan Phunsawat_Lịch sử
Chúng bắt đầu chấp nhận nhau rồi
Off Jumpol Adulkittiporn_Hiệu Trưởng
Off Jumpol Adulkittiporn_Hiệu Trưởng
Tốt
Ánh mắt thầy Off sắc lạnh hướng về phía bìa rừng, nơi những thiết bị do thám của Tổ chức Trắng đang lấp ló.
Vì cuộc chiến thực sự sắp bắt đầu.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play