Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Văn Hiên] Bản Giao Hưởng Của Tốc Độ

1

Dưới ánh đèn vàng vọt của xưởng sửa chữa "Gia Tộc", mùi dầu mỡ và kim loại nồng nặc át cả không khí oi bức của đêm Trùng Khánh. Tống Á Hiên đang nằm ngửa trên tấm ván trượt, chui tọt dưới gầm một chiếc Mustang cổ, tay cầm cờ lê siết chặt con ốc cuối cùng
Rầm! Tiếng cửa cuốn bị đá mạnh khiến Á Hiên giật mình, cụng đầu cái cộp vào gầm xe
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Ai đó? Hết giờ làm việc rồi
Cậu bực bội đẩy ván trượt ra, tay quệt ngang vết dầu mỡ trên má, để lại một vệt đen lem luốc. Trước mặt cậu là một bóng hình cao lớn, che khuất cả ánh đèn đường. Hắn diện nguyên cây đen, chiếc áo khoác da đính đinh tán toát lên vẻ phong trần. Hắn tháo mũ bảo hiểm, để lộ gương mặt góc cạnh và đôi mắt sắc lẹm như dao cạo
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Chỗ này là xưởng của lão Vương?
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Lão già đi nhậu rồi có gì sáng mai quay lại
Lưu Diệu Văn không thèm để ý, hắn thong thả tiến vào trong, gõ gõ lên mui chiếc xe Á Hiên vừa sửa
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Xe này mà cũng đòi chạy giải ngầm sao? Rác rưởi
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Này!
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Anh là ai mà dám chê xe tôi sửa? Có giỏi thì tự đi mà làm
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Tôi tìm người đã độ lại con 'Tử Thần' vào ba năm trước
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Lão Vương bảo kẻ đó là thiên tài không lẽ là cậu?
Á Hiên khựng lại một chút, ánh mắt lảng tránh
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tôi không biết 'Tử Thần' nào cả
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tôi chỉ là thợ phụ
Lưu Diệu Văn đột ngột tiến sát lại gần. Khoảng cách thu hẹp khiến Á Hiên ngửi thấy mùi Gỗ Tuyết Tùng lạnh lẽo phát ra từ cơ thể đối phương. Đó là pheromone của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn. Tim cậu đập thình thịch, tay siết chặt lọ thuốc ức chế trong túi quần

2

Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cậu đang run?
Diệu Văn cúi xuống, hơi thở phả vào tai cậu
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Một thợ máy bình thường sẽ không sợ pheromone của Alpha đến mức này. Trừ khi...
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Trừ khi cái gì?
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tôi ghét mùi gỗ rẻ tiền, được chưa
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Mạnh miệng đấy. Nghe này nhóc, con 'Hắc Long' của tôi bị hỏng bộ tăng áp sau trận đua tối qua. Nếu cậu sửa được nó trong đêm nay, số tiền này là của cậu
Hắn ném một xấp tiền dày cộm lên bàn gỗ. Á Hiên nhìn xấp tiền, rồi nhìn con siêu xe Pagani đen tuyền đang đỗ chễm chệ ngoài cửa. Cậu nghiến răng
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tôi không cần tiền của anh. Nhưng nếu tôi sửa được, anh phải xin lỗi vì đã gọi xe ở đây là rác rưởi
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Được thôi
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Bắt đầu đi, thợ máy nhỏ. Đừng làm tôi thất vọng
Á Hiên hừ lạnh một tiếng, vơ lấy hộp đồ nghề. Cậu mở nắp ca-pô chiếc Hắc Long, bàn tay nhanh nhẹn luồn lách vào những chi tiết phức tạp. Diệu Văn quan sát từng cử động của cậu, ánh mắt dần thay đổi từ giễu cợt sang kinh ngạc
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cậu không dùng máy quét lỗi?
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Máy móc đôi khi cũng ngu ngốc
Á Hiên vừa vặn vít vừa đáp, giọng tập trung cao độ
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Phải nghe tiếng máy thở, cảm nhận độ rung của piston. Anh lái nó mà không hiểu nó đang đau ở đâu à?
Diệu Văn im lặng. Câu nói này... y hệt kẻ đã vượt mặt anh tối hôm qua. Sau hai tiếng đồng hồ, Á Hiên lau mồ hôi, đóng sầm nắp ca-pô
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Xong rồi
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Đề máy thử đi
Diệu Văn bước vào buồng lái, vặn khóa. Tiếng động cơ gầm lên một tiếng đầy uy lực, trầm đục và mượt mà hơn hẳn trước đó. Hắn sững sờ trong giây lát, rồi bước ra khỏi xe, nhìn cậu thanh niên nhỏ bé trước mặt bằng ánh mắt khác hẳn

3

Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cậu tên gì?
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Hắn tiến lại gần, lần này không phải để đe dọa, mà là để tìm kiếm điều gì đó
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Á Hiên, tôi không xin lỗi vì câu nói lúc nãy. Vì so với trình độ của cậu, những thứ khác đúng là rác rưởi thật
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Anh... anh định làm gì
Diệu Văn ghé sát lại, mũi hắn khẽ động đậy. Giữa mùi dầu mỡ nồng nặc, hắn ngửi thấy một sợi hương rất mỏng, ngọt lịm như hoa nhài đang cố trốn chạy
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Ngày mai, đến đường đua Tử Thần. Tôi cần một thợ máy riêng cho giải Grand Prix
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Tôi không đi
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Cậu sẽ đi
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Vì tôi biết, cậu chính là chủ nhân của chiếc xe xanh bạc tối qua. Omega duy nhất dám chạy đua với tôi
Á Hiên chết trân tại chỗ. Bí mật lớn nhất của cậu, đã bị gã điên này bóc trần chỉ trong một đêm
Không gian trong xưởng xe đột ngột rơi vào im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên vách tường loang lổ. Tống Á Hiên cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Đôi mắt tròn xoe của cậu nhìn chằm chằm vào Lưu Diệu Văn, đôi môi hơi run rẩy
Tống Á Hiên
Tống Á Hiên
Anh... anh nói bậy bạ gì đó? Tôi là Beta! Ai cũng biết thợ máy ở đây toàn Beta và Alpha
Lưu Diệu Văn thong thả lùi lại một bước, lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc lọ nhỏ bằng thủy tinh đã vỡ nát một góc đó là ống thuốc ức chế rỗng mà Á Hiên đã đánh rơi lúc drift ở khúc cua tử thần tối qua
Lưu Diệu Văn
Lưu Diệu Văn
Dưới gầm xe của cậu tối qua, tôi nhặt được cái này

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play