Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] THE LAST SHOT

Chap 1.

•GIỚI THIỆU NHÂN VẬT•
-Nguyễn Quang Anh: 18 tuổi-
Học sinh nổi bật với thành tích ổn định và thái độ điềm đạm. Luôn giữ khoảng cách vừa đủ với mọi người, không thân thiết nhưng cũng không khiến ai khó chịu.
Ở Quang Anh có một sự bình tĩnh gần như tuyệt đối, dù trong bất kỳ tình huống nào cũng hiếm khi để lộ cảm xúc thật.
Chỉ là đôi lúc, ánh mắt của anh lại mang theo cảm giác lạnh lẽo khó giải thích, như thể đang che giấu điều gì đó mà không ai chạm tới được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Từ lúc em xuất hiện, mọi kế hoạch của tôi đều sai lệch…nhưng tôi vẫn không sửa.
.
-Hoàng Đức Duy: 18 tuổi-
Trái ngược hoàn toàn với Quang Anh. Nóng tính, thẳng thắn, không ngại va chạm và thường xuyên dính vào rắc rối trong trường.
Không quan tâm đến ánh nhìn của người khác, cũng chẳng buồn giải thích cho bất kỳ ai.
Nhưng phía sau vẻ ngoài bốc đồng đó lại là một sự quan sát sắc bén và phản ứng nhanh đến bất ngờ, giống như cậu luôn chuẩn bị sẵn sàng cho những tình huống mà người khác không kịp nhận ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vì anh không muốn sửa…hay vì không còn đường quay lại?
Hai con người với hai tính cách đối lập.
Một người quá bình tĩnh, một người quá bốc đồng.
Ở cùng một lớp, trong cùng một ngôi trường.
Nhưng lại mang đến cảm giác...hoàn toàn không thuộc về cùng một thế giới.
—————
Duy không nhớ mình đã đến đây bằng cách nào.
Chỉ biết khi mở mắt ra, cậu đã đứng giữa một khoảng không tối đen, từng tiếng tí tách vang lên rõ ràng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cuối xuống nhìn//
Nhưng không phân biệt được đó là nước...hay thứ gì khác.
Phía trước có người.
Chỉ là một cái bóng đứng im trong bóng tối, không thấy mặt, không thấy rõ dáng.
Nhưng Duy biết...người đó đang nhìn mình.
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Ngay lúc đó, tay cậu nặng xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giật mình nhìn xuống//
Một khẩu súng.
Nó nằm gọn trong tay cậu như thể đã ở đó từ lâu.
Ở phía đối diện, người kia cũng dơ súng lên.
Hai nòng súng chĩa thẳng vào nhau.
Không ai lên tiếng.
Không ai di chuyển.
Không khí đặc quánh lại.
???
???
Em chọn đi.
Giọng nói vang lên.
Rất gần...nhưng cũng rất xa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chọn cái gì?
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng kéo dài, cùng cảm giác bị ép buộc phải làm gì đó...ngay bây giờ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bước lên một bước//
Không hiểu vì sao.
Chỉ là chân tự động di chuyển, như thể đã quen với việc này từ rất lâu rồi.
Khoảng cách rút ngắn.
Bóng người kia rõ hơn một chút, nhưng vẫn không thấy mặt.
Chỉ thấy bàn tay cầm súng...rất vững.
???
???
Em chọn đi.
Lần này giọng nói rõ hơn.
Trầm.
Bình tĩnh.
Quen đến mức khiến tim cậu lệch một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Siết chặt khẩu súng//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em…
Cậu chưa kịp nói hết...
Một bàn tay đặt lên vai cậu.
Lạnh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy.
Giọng nói vang lên ngay bên tai.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy!
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bật dậy//
Hơi thở dồn dập, tim đập mạnh đến mức đau nhói.
Trần nhà quen thuộc hiện ra trước mắt, ánh sáng buổi sáng chiếu qua khe cửa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, dậy đi.
Tiếng gõ cửa vang lên từ bên ngoài.
Giọng nói quen thuộc.
Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đáp khẽ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ...
Bên ngoài im lặng một lúc.
Rồi giọng Quang Anh lại vang lên, có vẻ đã quay lưng rời đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tranh thủ đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lề mề là nhịn ăn sáng đấy.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhăn mặt//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi...
Cậu lẩm bẩm, giọng còn ngái ngủ, tay vò nhẹ tóc.
Đầu vẫn hơi choáng.
Duy chống tay ngồi dậy, thở ra một hơi dài rồi đứng lên.
Bước chân có chút loạng choạng khi cậu đi về phía nhà vệ sinh.
Cánh cửa bật mở.
Ánh đèn trắng lạnh chiếu xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cuối người, vặn mạnh vòi nước//
Dòng nước lạnh xối xuống, cậu không chần chừ mà tạt thẳng lên mặt.
Chát.
Nước lạnh khiến cậu tỉnh hẳn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Chống tay lên bồn rửa, ngẩng đầu nhìn vào gương//
Gương mặt vẫn còn vương nước, vài giọt chảy dọc theo cằm xuống cổ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn chính mình vài giây//
Rồi...
Giấc mơ ban nãy thoáng hiện lại.
Khoảng không tối.
Khẩu súng.
Và giọng nói đó.
???
???
Em chọn đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khẽ cau mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Gì vậy chứ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lẩm bẩm//
Không nhớ rõ.
Không hiểu nổi.
Chỉ thấy...hơi khó chịu.
Một cơn đau nhói bất ngờ ập tới.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhắm mắt, đưa tay ôm đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Má nó đau quá.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Thở ra//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Chắc do thức khuya.
Tối qua cậu chơi game tới gần sáng.
Không nghĩ nhiều nữa.
Duy vặn lại vòi nước, cúi xuống rửa mặt thêm lần nữa rồi với lấy bàn chải.
Âm thanh đánh răng vang lên đều đều trong không gian yên tĩnh.
Mọi thứ dần trở lại bình thường.
.
Vài phút sau.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bước ra khỏi nhà vệ sinh, tay lau tóc//
Cậu mở tủ, lấy bộ đồng phục quen thuộc, thay nhanh gọn.
Áo sơ mi trắng, quần đen.
Cúc áo được cài chỉnh tề.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đứng trước gương//
Nhìn mình.
Một lúc.
Không biểu cảm.
Rồi đưa tay vuốt lại tóc, chỉnh nhẹ phần mái cho gọn gàng.
Lấy chai nước hoa trên bàn, xịt một chút lên cổ tay rồi xoa nhẹ.
Mùi hương thoang thoảng lan ra.
Sạch sẽ.
Gọn gàng.
Tươm tất.
Như chưa từng có giấc mơ nào xảy ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Với lấy cặp, đeo lên vai//
Ánh mắt thoáng lướt qua gương thêm một lần nữa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Quay lưng//
Cậu bước ra khỏi phòng.
Cạch.
Cửa khép lại.
Duy bước xuống cầu thang, tay vẫn còn chỉnh lại quai cặp trên vai.
Mùi đồ ăn sáng thoang thoảng trong không khí.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Liếc qua bàn ăn//
Quang Anh đã ngồi sẵn ở đó từ lúc nào.
Áo sơ mi trắng gọn gàng, tay áo xắn lên vừa đủ, trước mặt là bữa sáng còn đang bốc khói.
Anh không ngẩng đầu, chỉ chậm rãi ăn như thể mọi thứ đều nằm trong nhịp của mình.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Kéo ghế, ngồi xuống//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Làm gì nhìn tao như canh giờ vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đặt muỗng xuống, liếc nhìn đồng hồ trên tường//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
7 giờ 12.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Muộn 12 phút.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại, rồi nhăn mặt//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày rảnh quá hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là tao ghét phải đợi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười khẩy, kéo đĩa lại gần//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có ai bắt mày phải đợi đâu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Quang Anh không nói thêm gì, tiếp tục ăn.
Chỉ còn tiếng muỗng chạm nhẹ vào đĩa.
Duy ăn được vài miếng thì chợt thấy có gì đó không đúng.
Ánh mắt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngẩng lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn cậu//
Không phải kiểu nhìn bình thường.
Mà là nhìn...hơi lâu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cau mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nhìn cái gì?
Quang Anh không trả lời ngay.
Chỉ im lặng thêm một nhịp.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tối qua mày ngủ không ngon.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Liên quan gì tới mày?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhìn là biết.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cười nhạt//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thức khuya chơi game thôi.
Quang Anh không nói gì.
Ánh mắt vẫn dừng lại trên người cậu thêm một chút, rồi mới rời đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Một chữ.
Nhẹ bâng.
Nhưng không hiểu sao lại khiến Duy khó chịu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhíu mày, cúi xuống ăn tiếp//
Trong đầu cậu thoáng qua giấc mơ ban nãy.
Khẩu súng.
Giọng nói.
Và câu nói đó.
???
???
Em chọn đi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Siết nhẹ tay//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phiền quá...
Cậu lẩm bẩm, như muốn gạt nó đi.
Ăn xong, Duy đứng dậy, với lấy cặp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Lau tay, đứng lên//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hai người bước ra cửa.
Duy mở cửa trước, ánh nắng buổi sáng tràn vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bước ra ngoài//
Không quay đầu lại.
Phía sau, Quang Anh đứng lại một giây.
Ánh mắt lướt qua lưng Duy.
Rất khẽ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vẫn vậy.
Anh nói nhỏ, gần như chỉ để mình nghe thấy.
Rồi bước theo sau.
__________
Tg
Tg
Học sinh cái mẹ gì

Chap 2.

—————
Chiếc xe đã chờ sẵn ở cửa từ lúc nào.
Người tài xế đứng bên cạnh, thấy hai người bước ra liền nhanh chóng mở cửa sau.
Quang Anh lên trước, động tác gọn gàng, không dư thừa.
Duy theo sau, ngồi xuống ghế, lưng tựa ra sau, ánh mắt lướt qua không gian trong xe rồi dừng lại ở cửa kính.
Cửa đóng lại.
Âm thanh bên ngoài bị cắt đứt, chỉ còn lại sự yên tĩnh quen thuộc.
Tài xế
Tài xế
Đi thôi ạ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Chiếc xe lăn bánh.
Buổi sáng vẫn còn sớm, ánh nắng chưa gắt.
Những tia nắng len qua tán cây ven đường, đổ thành từng mảng đứt quãng trên mặt kính, chậm rãi trôi qua theo chuyển động của xe.
Thành phố thức dậy trong một nhịp đều đặn.
Quang Anh ngồi bên cạnh, lưng thẳng, điện thoại trong tay.
Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình, ánh mắt bình thản, như thể mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến mình.
Duy thì khác.
Cậu chống khuỷu tay lên cửa, tựa cằm vào lòng bàn tay, nhìn ra ngoài.
Không tập trung vào bất cứ thứ gì cụ thể.
Chỉ là nhìn.
Một cách vô thức.
Cảm giác khó chịu vẫn còn sót lại từ giấc mơ ban nãy...mơ hồ, không rõ ràng, nhưng đủ khiến đầu óc cậu nặng đi.
Như thể có điều gì đó rất quan trọng...vừa chạm tới, rồi biến mất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khẽ nhíu mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Mệt quá.
Không rõ là nói với ai.
Bíp...
Một tiếng còi xe đột ngột vang lên.
Chói và gắt.
Chiếc xe phía trước bất ngờ lao lệch hướng, gần như đâm thẳng vào họ.
Tài xế
Tài xế
Cẩn thận!
Tài xế
Tài xế
//Giật mình, lập tức xoay mạnh vô lăng//
Chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên.
Bánh xe ma sát với mặt đường phát ra âm thanh khô rít.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Duy bị hất mạnh sang phía cửa kính.
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên.
Cậu nhắm mắt lại theo phải xạ, tay lập tức đưa lên trán.
Cơn đau lan ra, âm ỉ nhưng rõ ràng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hít vào một hơi, cau mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Khó chịu quá...
Giọng cậu thấp xuống.
Bên cạnh, Quang Anh cũng khẽ nghiêng người theo quán tính.
Điện thoại trong tay lệch đi một chút, rồi dừng lại.
Anh không nói gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Chậm rãi ngẩng đầu//
Ánh mắt hướng về phía trước.
Lạnh đi từng chút một.
Tài xế
Tài xế
Xin lỗi cậu chủ...tôi không kịp tránh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sao.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chạy chậm lại.
Tài xế
Tài xế
...Vâng.
Chiếc xe ổn định trở lại.
Tiếp tục di chuyển.
Qua lớp kính, chiếc xe ban nãy vẫn còn phía trước, tốc độ không giảm, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn theo//
Ánh mắt dừng lại.
Lâu hơn bình thường.
Biển số xe.
Và người ngồi sau vô lăng.
Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn...đồng tử anh khựng lại.
Một cảm giác rất khó gọi tên lướt qua đáy mắt, nhanh đến mức không ai kịp nhận ra.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện gì vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Xoa trán, khó chịu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Xe đó có vấn đề à?
Quang Anh không trả lời ngay.
Anh im lặng.
Như đang cân nhắc điều gì đó.
Ánh mắt vẫn không rời khỏi chiếc xe phía trước.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không phải...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hả?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn thẳng phía trước//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không giống chưa tỉnh ngủ.
Một nhịp dừng.
Rất nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Họ đang tìm ai đó...
Không khí trong xe bỗng chùng xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cau mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý mày là sao?
Quang Anh lúc này mới quay đi.
Biểu cảm đã trở lại bình thường như chưa từng có gì xảy ra.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đoán linh tinh thôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khó hiểu nhìn anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phiền phức.
Cậu lẩm bẩm, rồi quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chiếc xe phía trước rẽ vào một hướng khác, dần biến mấy khỏi tầm nhìn.
Không gian lại trở về yên tĩnh.
Quang Anh không cầm điện thoại nữa.
Anh ngồi im.
Ánh mắt trầm xuống, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Một lúc sau...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Khoé môi nhếch lên//
Rất nhẹ.
Không rõ là cười.
Hay chỉ là một phản ứng thoáng qua.
Chiếc xe dừng lại trước cổng trường.
Một khuôn viên rộng lớn hiện ra, cổng sắt cao, kiến trúc hiện đại, học sinh ra vào tấp nập dưới ánh nắng buổi sáng.
Xe dừng hẳn.
Cửa mở ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bước xuống xe//
Ánh nắng buổi sáng tràn xuống, phủ lên vai anh một lớp sáng mỏng.
Mọi thứ xung quanh đều rõ ràng, sống động...tiếng nói chuyện, tiếng bước chân, âm thanh ồn ào quen thuộc của một ngày học mới.
Duy bước xuống sau, tiện tay đóng cửa xe lại.
Cơn đau nơi trán vẫn còn âm ỉ, khiến cậu khẽ nhíu mày.
Ánh mắt lướt qua sân trường đông người, nhưng không dừng lại ở bất kỳ ai.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đi nhanh lên.
Quang Anh không đáp.
Anh chỉ bước đi, chậm rãi, đều đặn, như thể chẳng có gì đáng để vội.
Hai người sánh vai đi qua cổng.
Có vài ánh nhìn lướt qua.
Rất nhanh.
Nhanh đến mức nếu không để ý, sẽ nghĩ đó chỉ là trùng hợp.
Một nhóm học sinh đang nói chuyện bỗng im lặng trong chốc lát khi Quang Anh đi ngang qua.
Một người trong số đó vô thức né sang một bên, nhường lối dù hành lang vẫn còn rộng.
Duy không nhận ra.
Cậu vẫn đi thẳng, tay đút túi, vai hơi trùng xuống.
Chỉ là...
Có gì đó không đúng.
Một cảm giác rất nhẹ, thoáng qua, nhưng không biến mất.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ê.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Dừng lại, quay sang nhìn cậu//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Không có gì.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cau mày, lắc đầu//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chắc tao chưa tỉnh hẳn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn cậu thêm một giây, rồi quay đi//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Hành lang kéo dài, ánh sáng hắt qua từng ổ cửa sổ, chia nền gạch thành những khoảng sáng tối xen kẽ.
Một học sinh từ phía đối diện đi nhanh, tay ôm chồng sách cao quá tầm nhìn.
Không kịp tránh.
Va phải Quang Anh.
Sách rơi xuống sàn.
Âm thanh khô vang lên.
???
???
Xin lỗi...
???
???
//Ngẩng lên//
Câu nói dừng lại giữa chừng.
Ánh mắt chạm vào Quang Anh.
Không khí chùng xuống.
Rất khẽ.
Nhưng rõ ràng.
???
???
...Xn lỗi.
Lần này giọng thấp hơn.
Gấp gáp hơn.
Cậu ta cúi xuống nhặt sách, động tác có phần lúng túng, như muốn rời đi càng nhanh càng tốt.
Quang Anh không giúp.
Cũng không nói gì.
Chỉ đứng đó, nhìn xuống.
Ánh mắt bình thản đến mức...lạnh.
Duy đứng bên cạnh, nhìn cảnh đó.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhíu mày//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Nó sợ mày à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quay đi, bước tiếp//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không mà nó nhìn mày như sắp ngất vậy?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Bước theo//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ai biết.
Hai người tiếp tục đi.
Không khí xung quanh vẫn ồn ào như cũ, nhưng Duy lại có cảm giác như mọi thứ bị tách ra một lớp.
Những ánh nhìn.
Những khoảng lạnh rất ngắn.
Không ai nói gì.
Nhưng lại giống như đang tránh né.
Duy không hiểu.
Cũng không muốn hiểu.
Cậu chỉ cảm thấy...khó chịu.
Phía trước là cửa lớp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đưa tay lên, định đẩy cửa//
Ngay khoảnh khắc đó...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại//
Một cảm giác quen thuộc lướt qua.
Rất nhanh.
Không hiểu sao cậu lại nhớ về cảm giác lúc trong xe.
Lúc trong giấc mơ.
Không rõ ràng.
Nhưng đủ để khiến tim cậu lệch một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Siết nhẹ tay//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì vậy chứ...?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lẩm bẩm, đẩy cửa bước vào//
Quang Anh đứng lại phía sau.
Không bước theo ngay.
Ánh mắt anh dừng lại ở hành lang phía sau, nơi dòng người vẫn đang qua lại bình thường.
Một giây.
Hai giây.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Rút điện thoại ra//
Màn hình sáng lên.
Một tin nhắn chưa gửi.
Chỉ có một dòng duy nhất.
"Đã thấy."
Ngón tay anh dừng lại trên màn hình.
Không gửi.
Chỉ nhìn.
Một thoáng.
Rồi tắt đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ngẩng đầu//
Biểu cảm trở lại như cũ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bước vào lớp//
__________

Chap 3.

—————
Quang Anh theo sau Duy bước vào lớp.
Cánh cửa vừa mở ra, âm thanh ồn ào lập tức ùa tới, tiếng nói chuyện, tiếng cười, tiếng kéo ghế loạt xoạt.
Một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, không có gì đáng chú ý.
Duy đi thẳng về chỗ, kéo ghế ngồi xuống, tay chống cằm nhìn ra cửa sổ.
Cậu không quan tâm xung quanh đang ồn thế nào, cũng không để ý đến vài ánh mắt thoáng lướt qua khi cả hai bước vào.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đặt cặp xuống bàn, ngồi xuống bên cạnh//
Động tác gọn gàng, dứt khoát, không thừa một cử chỉ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có kiểm tra à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Duy khẽ chậc một tiếng.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Ngã đầu ra sau ghế//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phiền ghê.
Không khí xung quanh dần ổn định lại khi giáo viên bước vào.
Tiếng nói chuyện nhỏ dần rồi tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng quen thuộc trước giờ kiểm tra.
Giấy được phát xuống từng bàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cầm bút, nhìn đề, cúi xuống làm//
Tốc độ không nhanh cũng không chậm, nhưng rõ ràng không phải kiểu học sinh yếu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Bắt đầu làm bài//
Mọi thứ diễn ra bình thường.
Quá bình thường.
Khoảng mười phút sau, cửa lớp bị gõ nhẹ.
Giáo viên
Giáo viên
//Quay ra//
Một người đàn ông đứng ngoài, dáng cao, mặc áo sơ mi tối màu.
Không giống phụ huynh, cũng không giống giáo viên trong trường.
???
???
Cho tôi gặp em Nguyễn Quang Anh.
Giọng ông ta không lớn, nhưng đủ khiến cả lớp chú ý.
Một vài ánh mắt lập tức quay xuống cuối lớp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Dừng bút, liếc sang bên cạnh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Người quen mày à?
Quang Anh không trả lời.
Anh chỉ đứng dậy, kéo ghế ra một cách yên lặng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thầy cho em ra ngoài một chút.
Giáo viên
Giáo viên
//Nhìn anh vài giây, rồi gật đầu//
Giáo viên
Giáo viên
Đi nhanh rồi vào.
Quang Anh không nói thêm, bước ra ngoài.
Không khí trong lớp trở lại như cũ, nhưng vẫn còn vương lại chút gì đó khó tả.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn theo một giây, rồi cúi xuống làm tiếp//
Nhưng lần này, cậu không tập trung như trước.
.
Bên ngoài hành lang yên tĩnh hơn hẳn.
Người đàn ông đứng cách Quang Anh một khoảng vừa đủ, không tiến lại gần.
???
???
Xác nhận rồi.
Quang Anh không đáp ngay.
Ánh mắt anh dừng lại ở cuối hành lang, nơi ánh nắng chiếu xiên qua ô cửa, tạo thành một vệt sáng kéo dài trên nền gạch.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở đâu?
???
???
Ba dãy phố.
???
???
Chiếc xe lúc sáng.
Một khoảng lặng ngắn trôi qua.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chắc chưa?
???
???
Biển số trùng.
???
???
Người lái cũng trùng.
???
???
//Dừng lại một nhịp//
???
???
Cậu biết đó là ai.
Không phải câu hỏi.
Quang Anh khẽ hạ mắt xuống.
Một thoáng rất nhanh, nhưng đủ để thấy ánh nhìn của anh tối lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ừ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Biết.
???
???
//Nhìn anh chăm chú//
???
???
Cần xử lý không?
Câu hỏi được nói ra rất bình thường.
Nhưng lại không hề bình thường.
Quang Anh im lặng vài giây.
Ánh mắt lướt qua cánh cửa lớp phía sau lưng mình, như thể xuyên qua nó, nhìn về một người nào đó bên trong.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quay lại//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chưa cần.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Để họ đến.
Người đàn ông không hỏi thêm.
Chỉ gật đầu.
???
???
Hiểu rồi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quay lưng, mở cửa lớp bước vào//
Mọi thứ bên trong vẫn như cũ.
Tiếng bút viết, tiếng giấy sột soạt, không ai thực sự để ý đến việc anh vừa rời đi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Ngồi xuống chỗ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì.
Câu trả lời quen thuộc.
Duy khẽ cười nhạt, nhưng lần này không nói thêm gì.
Cậu cúi xuống, nhưng tốc độ viết đã chậm lại.
Một lúc sau, cậu dừng bút, đưa tay xoa nhẹ trán.
Cơn đau không còn rõ ràng như lúc va vào vào cửa kính, nhưng vẫn âm ỉ, khiến đầu óc cậu nặng đi một cách khó chịu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khẽ thở ra, rất nhỏ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đặt bút xuống//
Anh không nhìn sang ngay, chỉ im lặng vài giây như đang quan sát, rồi mới lên tiếng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mày đau đầu à?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại một nhịp, không ngẩng lên//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không sao.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thiếu ngủ thôi.
Quang Anh không đáp.
Ánh mắt anh dừng lại ở vết đỏ mờ trên trán Duy, một chi tiết rất nhỏ, nếu không để ý sẽ không thấy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngẩng lên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Cau mày, quay sang//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngẩng lên.
Giọng nói không thay đổi, nhưng lần này có thêm một chút gì đó khó từ chối.
Duy nhìn anh vài giây, rõ ràng không thích bị ra lệnh, nhưng rồi vẫn ngẩng đầu lên một chút, như cho có lệ.
Ngay lúc đó...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Đưa tay lên, chạm nhẹ vào trán cậu//
Ngón tay anh lạnh.
Cái chạm rất nhẹ, nhưng đủ khiến Duy sững lại.
Cậu không kịp phản ứng trong một thoáng, chỉ cảm nhận được nhiệt độ khác biệt nơi da thịt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Mày làm gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xem có sốt không.
Câu trả lời ngắn đến mức như để đó là điều hiển nhiên.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hất tay anh ra//
Không mạnh, nhưng dứt khoát.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao không yếu đến vậy.
Quang Anh thu tay lại, không phản ứng gì với hành động đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không sốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì tao đã bảo rồi.
Duy quay lại làm bài, nhưng không viết tiếp ngay.
Cậu siết nhẹ cây bút trong tay, cảm giác khó chịu ban nãy vẫn chưa tan.
Không phải vì cơn đau.
Mà là vì cái chạm.
Quá tự nhiên.
Quá gần.
Như thể đó không phải là lần đầu tiên.
Ý nghĩ đó khiến cậu nhíu mày.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...Rảnh thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Lẩm bẩm//
Quang Anh không đáp.
Anh cầm bút lên, tiếp tục làm bài, như thể chuyện vừa rồi không đáng để nhắc lại.
Một khoảng lặng kéo dài giữa hai người.
.
Vài phút sau, Duy lại đưa tay lên trái theo thói quen.
Nhưng lần này, khi ngón tay cậu còn chưa chạm tới...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Giữ cổ tay cậu lại//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Giật mình quay sang//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Gì nữa?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng sờ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Sẽ đau hơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Khựng lại//
Không phải vì nội dung câu nói, mà là cách anh nói, không phải suy đoán, cũng không phải nhắc nhở, mà giống như một điều đã được xác nhận từ trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nheo mắt nhìn anh//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày là bác sĩ à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy biết gì mà nói?
Quang Anh không trả lời.
Anh buông tay, quay lại bài làm, như thể câu hỏi đó không cần đáp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Nhìn anh thêm vài giây//
Trong đầu thoáng qua một cảm giác rất lạ, không rõ ràng, nhưng khiến cậu không thoải mái.
Cuối cùng, cậu cũng quay đi.
.
Reng...reng...
Tiếng chuông vang lên cắt ngang không khí yên tĩnh.
Tiết kiểm tra kết thúc.
Lớp học lập tức ồn ào trở lại, ghế bàn xê dịch, tiếng nói chuyện vang lên khắp nơi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Thả bút xuống, vươn vai một cái cho đỡ mỏi//
Cậu đứng dậy, với lấy cặp, định bước ra ngoài.
Nhưng vừa đi được nửa bước, một cơn choáng nhẹ bất ngờ ập tới.
Không mạnh, nhưng đủ khiến cậu khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Đưa tay lên trán, nhíu mày//
Ngay lúc đó, một lực nhẹ giữ vai cậu lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đứng yên.
Duy hơi mất thăng bằng, theo phản xạ bám vào cạnh bàn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao ổn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Quang Anh nhìn thẳng vào cậu.
Ánh mắt lần này không còn là sự bình tĩnh thường thấy, mà là một sự tập trung rõ rệt.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng đi nhanh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Hất tay anh ra//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Biết rồi.
Giọng cậu có phần gắt, nhưng bước chân chậm lại thấy rõ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Nhìn theo//
Ánh mắt anh dừng lại trên lưng Duy, rất khẽ.
Một thoáng suy tính lướt qua, nhanh đến mức không kịp nắm bắt.
Rồi biến mất.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cầm cặp, bước theo sau//
Nhịp bước vẫn đều, không vội vàng.
Như thể mọi thứ...vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát.
__________
Tg
Tg
Nói r mà, học sinh cái mẹ gì

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play