Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

살인자를 사랑한다는 건 어떤 기분일까...? 「Pure Vanilla×Shadow Milk/PureShadow」

당신을 만난 날...

Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Hello:D
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Đã bảo không bỏ fan rồi còn buồn cái gì >:((
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Hết buồn ngay >:((
~♣︎~VÀO~♣︎~
Chương 1
당신을 만난 날... -Ngày Gặp Anh...-
~+~+~+~
Con hẻm nhỏ hẹp như một vết nứt bị lãng quên giữa lòng thành phố, nơi ánh đèn đường không đủ can đảm len sâu vào. Tôi đứng đó, tựa lưng vào bức tường lạnh, cảm nhận từng nhịp tim của mình vang lên rõ ràng trong lồng ngực. Không phải vì sợ. Chỉ là… đang chờ. Không khí đặc quánh, như thể thời gian ở đây cũng bị bóp nghẹt. Một mùi kim loại thoang thoảng trong gió khiến tôi biết mình đã đến đúng nơi. Tôi không cần nhìn cũng đoán được chuyện gì đang xảy ra phía trước. Và tôi không bước tới. Tôi chỉ quan sát.
Hắn ở đó. Shadow Milk. Một cái tên đã tồn tại lâu hơn cả những câu chuyện mà người ta dám kể. Một trăm năm… nghe như trò đùa, nhưng tôi biết đó là sự thật. Không ai có thể sống sót qua từng ấy năm với danh tiếng như vậy nếu không có điều gì đó… khác thường. Tôi đã nghe về hắn từ rất lâu rồi, những lời đồn đại rời rạc, méo mó theo thời gian. Nhưng thực tại trước mắt còn lạnh lẽo hơn mọi lời kể. Hắn không giống con người. Không hẳn.
Nạn nhân của hắn lúc này không còn vùng vẫy nhiều nữa. Không phải vì đã hết sức. Mà là vì… tuyệt vọng đã ăn mòn họ từ bên trong. Tôi nhận ra điều đó ngay lập tức. Shadow Milk không vội vàng. Hắn chưa từng vội. Hắn đứng đó, như một nghệ sĩ trước tác phẩm của mình, tận hưởng từng phản ứng nhỏ nhất. Một cái run rẩy, một hơi thở gấp gáp. Những thứ đó dường như quý giá với hắn hơn cả mạng sống của người kia.
Tôi không nghe rõ lời hắn nói, nhưng tôi thấy môi hắn chuyển động. Chậm rãi. Bình thản. Như đang trò chuyện với một người bạn. Điều kỳ lạ là… nạn nhân dường như hiểu. Và càng hiểu, họ càng sụp đổ. Đôi mắt họ trống rỗng dần, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì điều gì đó sâu hơn. Tôi nghiêng đầu, chăm chú quan sát. Đây không chỉ là giết người. Đây là phá hủy.
Gió lùa qua con hẻm, mang theo tiếng xào xạc nhẹ như lời thì thầm. Tôi không rời mắt khỏi hắn. Shadow Milk không hề nhận ra sự hiện diện của tôi. Hoặc có lẽ… hắn nhận ra, nhưng không quan tâm. Ý nghĩ đó khiến tôi thấy thú vị. Tôi đã đứng đây đủ lâu để bất kỳ ai cũng phải chú ý. Nhưng hắn thì không. Toàn bộ sự tập trung của hắn dồn vào con mồi.
Ánh đèn yếu ớt phía xa phản chiếu lên khuôn mặt hắn, làm lộ ra một biểu cảm… khó gọi tên. Không vui. Không buồn. Không giận dữ. Chỉ là một sự trống rỗng đáng sợ. Tôi cảm thấy một thứ gì đó trong lòng mình khẽ rung lên. Không phải sợ hãi. Cũng không phải ghê tởm. Là tò mò. Một sự tò mò sâu sắc đến mức tôi không thể quay đi.
Người kia cuối cùng cũng gục xuống. Không còn phản ứng. Không còn âm thanh. Chỉ còn lại sự im lặng nặng nề bao trùm cả con hẻm. Shadow Milk đứng yên một lúc, như thể đang xác nhận điều gì đó. Rồi hắn thở ra nhẹ nhàng. Không phải vì mệt. Mà như thể vừa hoàn thành một việc… cần thiết.
Tôi vẫn không di chuyển. Không tiến lên. Không lùi lại. Tôi chỉ đứng đó, nhìn hắn. Và lần này, hắn dừng lại lâu hơn bình thường. Vai hắn khẽ cứng lại. Một sự thay đổi rất nhỏ, nhưng tôi nhận ra. Cuối cùng… hắn đã cảm nhận được tôi.
Hắn quay đầu.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Không có sự bất ngờ trong mắt hắn. Không có hoảng loạn. Chỉ là một cái nhìn bình thản, lạnh như mặt nước không gợn sóng. Tôi không né tránh. Tôi không chớp mắt. Tôi muốn thấy rõ hắn hơn. Muốn hiểu.
Hắn không nói gì. Tôi cũng vậy. Nhưng giữa chúng tôi có một thứ gì đó đang được trao đổi. Không phải lời nói. Là nhận thức. Hắn đang đánh giá tôi. Tôi biết điều đó. Và tôi… cũng đang làm điều tương tự.
Tôi tự hỏi hắn đang nghĩ gì. Một nhân chứng không chạy trốn. Không kêu cứu. Không phản ứng. Điều đó có làm hắn hứng thú không? Hay chỉ là một sự phiền toái? Tôi giữ nguyên biểu cảm, không để lộ bất cứ điều gì. Nếu đây là một trò chơi, tôi không có ý định thua ngay từ đầu.
Hắn bước một bước về phía tôi.
Âm thanh rất nhẹ. Nhưng trong không gian tĩnh lặng này, nó vang lên rõ ràng đến mức không thể bỏ qua. Tôi không lùi lại. Không có lý do gì để làm vậy. Nếu hắn muốn giết tôi, khoảng cách này chẳng có ý nghĩa gì. Tôi hiểu điều đó. Và có lẽ… hắn cũng hiểu rằng tôi hiểu.
Khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại. Tôi có thể nhìn rõ hơn khuôn mặt hắn. Không có dấu hiệu của thời gian. Không có dấu hiệu của sự mệt mỏi. Một trăm năm… và hắn vẫn như thế này. Ý nghĩ đó khiến tôi cảm thấy… thú vị hơn là đáng sợ.
Shadow Milk
Shadow Milk
" Ngươi không chạy à? "
Giọng hắn trầm, không cao không thấp, như một nhận xét đơn thuần hơn là câu hỏi. Tôi không trả lời ngay. Tôi để câu nói đó lơ lửng giữa không gian. Rồi tôi khẽ nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt hắn.
Pure Vanilla
Pure Vanilla
“ Tại sao tôi phải chạy? ”
Câu trả lời của tôi nhẹ nhàng, nhưng không hề do dự. Hắn im lặng.
Không phải vì không có câu trả lời. Mà vì hắn đang cân nhắc. Tôi thấy điều đó trong ánh mắt hắn. Một tia gì đó rất mờ, rất nhanh, lướt qua rồi biến mất. Nếu không chú ý, có lẽ tôi đã bỏ lỡ.
Không khí giữa chúng tôi trở nên căng hơn. Không phải kiểu căng thẳng của sợ hãi. Mà là… một sự đối đầu tĩnh lặng. Hai kẻ đứng ở hai phía của một ranh giới vô hình. Không ai bước qua. Không ai lùi lại.
Tôi nhận ra một điều...
Hắn không phải là kẻ săn mồi hay sát nhân gì cả...
Hắn chỉ là đang tìm kiếm thứ gì đó.
Và có lẽ… hắn vừa tìm thấy một chút.
Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nhưng tôi biết một điều chắc chắn. Cuộc gặp gỡ này không phải là ngẫu nhiên. Và tôi… không có ý định rời đi.
Con hẻm vẫn im lặng không tiếng động.
Nhưng trong sự im lặng đó, một câu chuyện vừa mới bắt đầu...
~+~+~+~
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
>:))
———
" 나는 당신을 첫눈에 반했어요...~ " -Lỡ yêu ngươi từ cái nhìn đầu tiên mất rồi...~-
~♣︎~END~♣︎~
NovelToon

모텔 방...

Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Thiếu Lyle cái thấy truyện flop ngang :))
NovelToon
" Mẹ đẹp vl 😞💓 "
" Xứng đáng làm top 😞💓 "
~♣︎~VÀO~♣︎~
Chương 2
모텔 방... -Phòng trọ...-
~+~+~+~
Mười tháng trôi qua kể từ đêm trong con hẻm đó, thành phố dần lấy lại nhịp thở như chưa từng có vết nứt nào tồn tại. Người ta thôi nhắc đến cái tên Shadow Milk, như cách người ta cố quên một cơn ác mộng không muốn nhớ lại. Những tin tức về các vụ mất tích đột ngột biến mất. Không có thi thể. Không có dấu vết. Không có cả lời giải thích. Mọi thứ trở nên yên bình một cách đáng ngờ. Và chính sự yên bình đó lại khiến một số người cảm thấy bất an.
Pure Vanilla không thuộc số đông đó. Cậu không quên. Không một giây nào. Đêm hôm ấy in sâu trong trí nhớ cậu như một vết mực không thể tẩy. Nhưng thay vì sợ hãi, cậu chỉ giữ nó như một bí mật riêng. Một ký ức không cần chia sẻ. Một điều gì đó… thuộc về riêng cậu và hắn. Cuộc sống của cậu vẫn tiếp tục, đều đặn và trật tự. Như thể mọi thứ chưa từng bị xáo trộn.
Nhà trọ nhỏ của cậu nằm nép mình trong một con phố yên tĩnh, nơi ánh nắng buổi chiều thường đổ xuống thành từng mảng vàng nhạt. Không quá nổi bật, không quá tồi tàn. Vừa đủ để tồn tại. Những vị khách đến rồi đi, mang theo những câu chuyện riêng mà cậu không bao giờ hỏi. Cậu không quan tâm họ là ai, từ đâu đến. Chỉ cần họ trả tiền đúng hạn. Và không gây rắc rối.
Trong suốt mười tháng đó, không có gì bất thường xảy ra. Không có ai đáng nghi. Không có ánh mắt nào khiến cậu phải chú ý. Mọi thứ trôi qua nhẹ nhàng đến mức gần như vô nghĩa. Nhưng sâu trong tâm trí, Pure Vanilla luôn biết… sự im lặng này không phải là kết thúc. Chỉ là một khoảng nghỉ. Một khoảng lặng trước khi điều gì đó quay trở lại.
Vào một buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã bắt đầu dịu đi, cánh cửa nhà trọ khẽ mở. Âm thanh không lớn, nhưng đủ để kéo sự chú ý của cậu khỏi cuốn sổ trước mặt. Một vị khách mới. Không có gì đặc biệt… nếu không phải vì cách người đó bước vào. Chậm rãi. Chính xác. Không thừa một động tác nào.
Người đó đứng trước quầy. Không nói ngay. Không nhìn quanh. Chỉ đứng đó, như thể đã quen thuộc với không gian này từ rất lâu. Pure Vanilla ngẩng đầu lên. Và trong khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, thời gian dường như khựng lại một nhịp.
Shadow Milk.
Không có sự thay đổi nào đáng kể. Vẫn là khuôn mặt đó. Vẫn là ánh mắt đó. Vẫn là cảm giác lạnh lẽo khó gọi tên. Mười tháng trôi qua… nhưng hắn như chưa từng rời đi. Không có dấu hiệu của thời gian. Không có dấu hiệu của sự biến mất. Như thể hắn chỉ vừa bước ra khỏi con hẻm kia và đi thẳng đến đây.
Pure Vanilla không biểu lộ gì. Không ngạc nhiên. Không căng thẳng. Cậu chỉ nhìn hắn, như thể đang nhìn một vị khách bình thường. Nhưng trong ánh mắt cậu, có một thứ gì đó rất khẽ lay động. Không ai nhận ra. Ngoại trừ có lẽ… chính hắn.
Shadow Milk đặt một tờ giấy lên quầy. Thông tin ngắn gọn. Tên giả, có lẽ. Không quan trọng. Hắn không giải thích. Không hỏi thêm. Chỉ đứng chờ. Sự hiện diện của hắn khiến không gian xung quanh trở nên nặng hơn một chút. Như thể không khí cũng phải điều chỉnh để thích nghi.
Pure Vanilla cầm lấy giấy tờ, kiểm tra một cách máy móc. Mọi thứ đều hợp lệ. Không có gì sai. Không có lý do để từ chối. Cậu ghi chép, đóng dấu, và đẩy lại chìa khóa phòng về phía hắn. Mọi động tác đều trơn tru, không do dự. Như thể đây chỉ là một giao dịch bình thường.
Không có câu hỏi. Không có lời chào. Không có bất kỳ dấu hiệu nào của việc họ đã từng gặp nhau trước đó.
Shadow Milk nhận chìa khóa. Ngón tay hắn chạm nhẹ vào mặt bàn, rồi khẽ nhấc lên. Một động tác nhỏ, nhưng chính xác. Hắn nhìn chìa khóa một giây, rồi quay lưng. Không nói gì thêm. Không dừng lại. Chỉ đơn giản là rời khỏi quầy và bước lên cầu thang.
Tiếng bước chân của hắn vang lên đều đặn trên bậc gỗ. Không nhanh. Không chậm. Rồi dần dần biến mất. Cánh cửa phòng khép lại. Và nhà trọ lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc. Như thể chưa từng có ai bước vào.
Nhưng... có một điều đã thay đổi.
Pure Vanilla biết rõ điều đó.
Và Shadow Milk… cũng biết chăng..?
~♠︎~♠︎~
Tôi không nhìn theo hắn khi hắn bước lên cầu thang. Không cần thiết. Tôi đã thấy đủ. Nghe đủ. Cảm nhận đủ. Sự hiện diện của hắn vẫn còn vương lại trong không khí, như một dấu vết vô hình không thể xóa.
Tôi cúi xuống, tiếp tục viết vào cuốn sổ. Nét bút vẫn đều. Không run. Không lệch. Nhưng trong đầu tôi, mọi thứ không còn tĩnh lặng như bề ngoài. Hắn quay lại. Không phải ngẫu nhiên. Không thể là ngẫu nhiên.
Tôi tự hỏi… tại sao lại là nơi này.
Một nhà trọ nhỏ, không nổi bật, không đáng chú ý. Không có lý do gì để một kẻ như hắn chọn nơi này. Trừ khi… có điều gì đó ở đây mà hắn cần. Hoặc… vì một ai đó.
Tôi dừng bút trong một khoảnh khắc rất ngắn.
Rồi tiếp tục.
Tôi không ngẩng đầu lên. Nhưng tôi biết rõ từng bước chân hắn đã đi. Từng nhịp di chuyển. Từng khoảng dừng. Như thể tôi đã ghi nhớ hắn từ rất lâu. Có lẽ… tôi đã làm vậy thật.
Mười tháng.
Không một dấu vết.
Không một tin đồn.
Hắn biến mất hoàn toàn. Và rồi… xuất hiện ngay trước mặt tôi. Không báo trước. Không giải thích. Chỉ đơn giản là quay lại. Như thể đây là điều hiển nhiên.
Tôi khép cuốn sổ lại.
Âm thanh nhỏ, nhưng rõ ràng trong không gian yên tĩnh.
Tôi tựa lưng vào ghế, nhìn lên trần nhà. Không có gì đặc biệt. Chỉ là một bề mặt trắng đơn giản. Nhưng tôi không thực sự nhìn nó. Tôi đang nghĩ.
Hắn đã nhận ra tôi từ trước chăng..?
Tôi không chắc chắn.
Ánh mắt đó… không phải của một kẻ nhìn thấy người lạ.
Vậy tại sao hắn không nói gì.
Tại sao hắn không phản ứng.
Tại sao hắn… chỉ đơn giản là thuê một căn phòng.
Tôi bật cười rất khẽ.
Không phải vì buồn cười.
Mà vì… thú vị.
Trò chơi này… có vẻ vẫn chưa tới khúc giữa hay kết thúc.
Và lần này, tôi nghĩ mình không chỉ đứng nhìn nữa.
Tôi đứng dậy, chậm rãi.
Ánh chiều đã tắt hẳn ngoài cửa sổ.
Bóng tối bắt đầu len vào từng góc nhỏ của nhà trọ.
Tôi nhìn về phía cầu thang.
Không có âm thanh.
Không có chuyển động.
Nhưng tôi biết… hắn ở đó.
Rất gần.
Và... cũng rất xa.
Tôi không vội.
Một trăm năm… hắn còn có thể sống yên bình...
Thì tôi… cũng có thể khiến hắn sống trong sự nghi ngờ...
~+~+~+~
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Viết truyện chat mà tưởng viết tiểu thuyết không á trời 🗿
" Thật ra ban đầu tính cho s*x mà sợ ăn báo cáo nên không ghi luôn 🐧 "
~♣︎~END~♣︎~
NovelToon

울다...

Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
...
NovelToon
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Tôi làm ngược rồi các baby ơi 😭!!!
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Hận đời vãi c*t 🤬!!
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Sửa lại tốn thời gian thấy bà 😡
Soro/Cánh cụt
Soro/Cánh cụt
Anti đời >:((
~♣︎~VÀO~♣︎~
Chương 3
울다... -Khóc...-
~+~+~+~
Shadow Milk không ngoái đầu lại sau khi rời khỏi quầy, như thể việc nhìn thêm một lần nữa là dư thừa. Hắn bước lên cầu thang với nhịp điệu đều đặn, mỗi bước chân như đã được đo sẵn từ trước. Không nhanh, không chậm, không lưỡng lự. Không gian xung quanh dường như tự động dạt ra để nhường đường cho hắn, dù chẳng có ai đứng đó. Hắn không cần vội vàng. Hắn chưa từng vội vàng. Và hôm nay… lại càng không.
Cánh cửa phòng mở ra bằng một tiếng “tách” nhẹ, khô khốc nhưng gọn gàng. Hắn bước vào trong, và lần đầu tiên kể từ khi đặt chân vào nhà trọ, ánh mắt hắn có một chút dao động rất nhỏ. Căn phòng không giống với vẻ ngoài của nơi này. Không hề. Mọi thứ được sắp xếp tinh tế, gọn gàng, sạch sẽ đến mức gần như vô trùng. Ánh đèn ấm áp, nội thất sang trọng, từng chi tiết đều toát lên một sự chăm chút quá mức cần thiết.
Chiếc giường rộng, lớp chăn ga phẳng phiu, không một nếp nhăn. Bộ rèm cửa dày, màu sắc trầm, đủ để ngăn mọi ánh sáng bên ngoài. Một bàn làm việc nhỏ đặt gần cửa sổ, trên đó không có gì ngoài một chiếc đèn và một bình hoa đơn giản. Không xa hoa phô trương, nhưng rõ ràng… đây không phải phòng dành cho khách bình thường. Một sự đối lập thú vị với vẻ ngoài giản dị của cả khu trọ.
Shadow Milk đóng cửa lại phía sau lưng, khóa chốt một cách tự nhiên. Hắn không kiểm tra phòng. Không dò xét. Như thể đã biết rõ mọi thứ bên trong từ trước. Hoặc như thể… hắn không quan tâm nếu có điều gì đó không đúng. Hắn bước chậm rãi về phía giường, mỗi chuyển động đều tiết kiệm đến mức tối đa.
Hắn ngồi xuống mép giường, hơi cúi người, hai tay đặt lên đầu gối. Một tư thế nghỉ ngơi, nhưng không hoàn toàn buông lỏng. Trong vài giây, hắn không làm gì cả. Chỉ ngồi đó. Như một cái bóng vừa được đặt vào đúng vị trí của nó. Không khí trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tưởng tượng trôi qua.
Rồi hắn ngả người ra sau, nằm thẳng lên giường. Trần nhà trắng hiện ra trước mắt hắn, trống rỗng, không có gì đáng chú ý. Nhưng hắn không nhắm mắt. Ánh nhìn của hắn không tập trung vào bất kỳ điểm nào cụ thể. Như thể đang nhìn xuyên qua nó. Như thể đang nhìn vào một thứ gì đó xa hơn.
Khoảnh khắc yên tĩnh đó không kéo dài. Chiếc điện thoại trong túi hắn rung lên.
Âm thanh nhỏ, nhưng trong không gian tĩnh lặng này, nó trở nên rõ ràng đến mức gần như thô bạo. Hắn không phản ứng ngay. Chỉ để nó rung thêm một nhịp nữa, rồi mới chậm rãi đưa tay lấy ra. Một động tác không vội, không chậm, chỉ… đúng nhịp.
Màn hình sáng lên. Bốn chữ hiện ra rõ ràng.
“ Mẹ nhỏ First Milk ”
Ánh mắt hắn dừng lại trên dòng chữ đó lâu hơn bình thường. Không phải vì bất ngờ. Không phải vì khó hiểu. Mà vì… xác nhận. Một điều mà hắn đã biết trước. Tin tức đã đến tai bà. Sớm hơn hay muộn hơn… cũng không khác gì.
Hắn nhấc máy. Không nói gì trước. Chỉ đưa điện thoại lên tai, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự bình lặng. Đầu dây bên kia không im lặng.
Một giọng nói vang lên ngay lập tức, run rẩy, đứt quãng. Không cần nghe hết câu cũng có thể nhận ra. Lo lắng. Sợ hãi. Và… đau lòng. Tiếng nấc xen lẫn trong từng lời nói, như thể mỗi câu đều phải cố gắng lắm mới thoát ra được.
Shadow Milk không cắt lời. Không phản ứng. Chỉ lắng nghe.
~♠︎~♠︎~
Tôi không nói gì. Tôi luôn như vậy khi bà bắt đầu trước.
Giọng bà… vẫn không thay đổi. Dù đã qua bao nhiêu năm. Dù đã gọi cho tôi bao nhiêu lần. Nó vẫn mang cùng một âm sắc. Cùng một kiểu run rẩy. Cùng một cách cố kìm nén điều gì đó mà không thể kìm nổi.
“ Con... con lại... ”
Bà không nói hết câu. Không cần thiết. Tôi biết bà muốn nói gì.
Tôi nhìn lên trần nhà, ánh sáng từ đèn hắt nhẹ vào mắt. Không chói. Không ấm. Chỉ đủ để nhìn thấy mọi thứ một cách rõ ràng. Tôi thở ra rất nhẹ. Không phải thở dài. Chỉ là… một phản xạ.
Shadow Milk
Shadow Milk
" Ừ... "
Tôi trả lời. Một âm tiết. Đủ để xác nhận. Đầu dây bên kia im lặng trong một giây. Rồi tiếng nấc lớn hơn.
“ Con đã hứa với mẹ rồi mà... ”
Tôi nhắm mắt lại. Không phải vì mệt. Chỉ là… không cần nhìn nữa.
Shadow Milk
Shadow Milk
“ Con không hứa... ”
Tôi nói. Giọng tôi bình thường. Không cao. Không thấp. Không có cảm xúc. Chỉ là sự thật.
Bà khóc. Tôi nghe rõ. Từng nhịp. Từng khoảng dừng. Như một bản nhạc mà tôi đã nghe quá nhiều lần.
“ Con đang ở đâu..? ”
Shadow Milk
Shadow Milk
“ Ở một nơi bình thường... "
Tôi trả lời. Không cụ thể. Không cần thiết. Bà không hỏi thêm. Có lẽ bà hiểu. Hoặc có lẽ… bà không muốn biết.
“ Về nhà đi... Fount of Knowledge... ”
Giọng bà nhỏ lại. Yếu hơn. Như thể mỗi chữ đều đang rơi xuống. Tôi không trả lời ngay. Không phải vì suy nghĩ. Mà vì… không có gì để nói.
Shadow Milk
Shadow Milk
" Con sẽ không trở về và... "
" Hiện tại tên con là Shadow Milk chứ không còn là Fount of Knowledge nữa đâu mẹ... "
Tôi nói. Ngắn gọn. Rõ ràng. Không do dự. Một khoảng lặng dài. Chỉ còn lại tiếng thở yếu ớt của bà.
Và... tiếng tim tôi.
Chậm. Đều. Không thay đổi.
" Tại sao chứ..? "
Bà hỏi. Một câu hỏi mà bà đã hỏi nhiều lần.
Và tôi… Vẫn không có câu trả lời khác.
Shadow Milk
Shadow Milk
" Con muốn... "
Tôi nói. Không phải khiêu khích. Không phải đùa.
Chỉ là... đúng.
Bên kia im lặng. Lần này lâu hơn. Không còn tiếng khóc. Chỉ là… sự trống rỗng.
Tôi nghe thấy nó. Rất rõ. Tôi đưa điện thoại ra xa một chút. Nhìn vào màn hình.
Không có gì thay đổi.
Vẫn là cuộc gọi.
Vẫn là cái tên đó.
Tôi đưa lại lên tai. Không nói gì. Chỉ chờ.
“ Con... ”
Giọng bà rất nhỏ. Như thể sắp biến mất.
“ ...đừng biến mất nữa được không..? ”
Tôi không trả lời. Không phải vì không muốn nghe thấy.
Mà vì... không có ý nghĩa nữa...
Tôi cúp máy. Màn hình tắt. Căn phòng lại yên tĩnh. Như chưa từng có âm thanh nào tồn tại.
Tôi đặt điện thoại xuống bên cạnh. Nhắm mắt lại. Lần này… thật sự. Không nghĩ gì. Không nhớ gì.
Chỉ là.. nằm đó mà thôi...
Nhưng trong đầu tôi. Một hình ảnh vẫn còn.
Con hẻm ấy...
Ánh mắt đó...
Và...
Cái tên " Pure Vanilla "...
~+~+~+~
" 너무 피곤해요... 제발 편히 쉬게 해 주세요..? " -Con mệt mỏi lắm rồi... Cho con được an nghỉ nhé..?-
~♣︎~END~♣︎~
NovelToon

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play