[MasonB] Lồng Son Nhuốm Máu!.
CHƯƠNG 1
Vào một buổi chiều, đầu thu.
Thành Công, một cậu thanh niên.
Luôn mang trong mình một năng lượng tích cực.
Nhìn cậu có vẻ hơi tâm trạng, đi ra công viên.
Cậu chọn bừa một chiếc ghế đá ở gần đó.
Cậu mang trong mình rất nhiều sự lo lắng.
Khi đang đắm mình trong mớ suy nghĩ đó.
Bỗng có một người bước tới.
Là bạn cũng như là người yêu của cậu.
Nguyễn Thành Công
Bách ngồi xuống đi.
Nguyễn Xuân Bách
Hôm nay có chuyện gì mà, hẹn Bách ra đây thế?.
Cậu cứ vò vò cái tay của mình.
Nguyễn Thành Công
Bách này…
Nguyễn Thành Công
Nếu tớ nói, bây giờ tớ phải ra nước ngoài.
Nguyễn Thành Công
Và không biết bao giờ trở về thì Bách sẽ thế nào.
Khuôn mặt vui tươi, ban đầu của anh biến mất hoàn toàn sau câu nói đó của cậu.
Nguyễn Xuân Bách
Sao bạn lại hỏi như thế?.
Nguyễn Thành Công
Tớ chỉ nói là nếu thôi mà…
Nguyễn Xuân Bách
Tớ sẽ không bao giờ để cậu rời xa tớ đâu.
Nụ cười ấy đầy rẫy sự ẩn ý…
Cây, hoa khẽ rung nhẹ vì cái gió của mùa thu.
Rủ Công đi học như thường ngày.
Nhưng hôm nay bấm chuông mãi mà chẳng thấy ai ra mở cổng.
Bình thường anh chỉ cần ấn một cái, cậu đã phi ra ngay.
Mà giờ đã bấm đến cái thứ năm rồi mà chưa thấy Công đâu.
Cửa trong lẫn, cổng đều khoá chặt.
Khiến Bách có khựng lại suy nghĩ đôi chút.
Bấm chuông cửa mãi chẳng thấy ai ra.
Nguyễn Xuân Bách
Công ơi!.
Khiến một người hàng xóm chú ý.
Anh quay ra nhìn người hàng xóm.
Nguyễn Xuân Bách
Dạ cháu tìm Công ạ!.
Đa nhân vật
Nhà nó mới chuyển đi đêm qua rồi mà!.
Đa nhân vật
Cháu là bạn hay gì mà Công không nói vậy?.
Lời thông báo từ người hàng xóm.
Không thể tin được rằng em đã đi, không nói với anh một câu nào cả…
Chồng
Mới tạo thêm một đứa con mới.
CHƯƠNG 2
Rồi mới lấy lại được tinh thần.
Trách móc vì sao cậu đi mà chẳng nói với anh một tiếng.
Đang chìm đắm trong mớ suy nghĩ.
Thì có hai người đi đến khoác vai anh.
Bùi Trường Linh
Sao mặt nay tâm trạng vậy?.
Nguyễn Xuân Bách
Chúng mày có biết Công đi không.
Nguyễn Đình Dương
Đi sớm vậy tao tưởng nó sáng nay mới đi cơ…
Nguyễn Xuân Bách
Vậy là chúng mày đều biết Công đi.
Nguyễn Xuân Bách
Nhưng không đứa nào chịu mở miệng ra nói với tao?.
Nguyễn Xuân Bách
Chúng mày bạn bè kiểu vậy hả?.
Nguyễn Xuân Bách
Chúng mày giấu tao?.
Anh không thể kiềm chế được mình.
Bùi Trường Linh
Không phải là bọn tao muốn giấu mày.
Nguyễn Đình Dương
Bọn tao muốn nói với mày lắm.
Bùi Trường Linh
Nhưng mà Công nó không cho.
Nguyễn Đình Dương
Nó nói không để mày biết vì sợ mày buồn.
Nguyễn Xuân Bách
Thế tại sao Công lại đi?.
Bùi Trường Linh
Nó kể nhà nó phá sản.
Bùi Trường Linh
Nên ra nước ngoài một thời gian.
Bùi Trường Linh
Không biết bao giờ về.
Bùi Trường Linh
Hoặc cũng có thể là không về nữa.
Nguyễn Đình Dương
Nên nó mới chọn cách tàn nhẫn như vậy để mày quên nó nhanh.
Bùi Trường Linh
Nó không muốn nhìn thấy mày buồn…
Nguyễn Xuân Bách
Công càng làm như vậy!.
Nguyễn Xuân Bách
Nghĩ như vậy là khiến tao quên nhanh hơn.
Nguyễn Xuân Bách
càng làm vậy.
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ làm tao nhớ em ấy thêm thôi…
Nguyễn Xuân Bách
Lời hứa cùng nhau tốt nghiệp đại học.
Nguyễn Xuân Bách
Giờ cùng với gió cuốn đi rồi.
Nhưng tâm trí của Bách dường như không nằm trên bài giảng.
Mà nằm lên chỗ ngồi bên cạnh.
Ánh mắt đó cứ nhìn mãi nhìn mãi vào chỗ trống ấy.
Chỗ trước đây là của Thành Công.
Mà giờ chỉ còn luồng gió lạnh lẽo.
Chẳng còn hơi ấm của Công.
Chẳng còn mỗi lần anh ngủ gục, em đều đánh thức anh.
Giờ những thứ đó chỉ còn nằm trong tâm trí của Xuân Bách thôi.
CHƯƠNG 3
Bùi Trường Linh
Mày giận hai đứa tao thật à?.
Anh trả lời giọng hờ hững.
Bùi Trường Linh
Bọn tao cũng chỉ làm theo ý thằng Công thôi.
Nguyễn Đình Dương
Đúng rồi!.
Nguyễn Xuân Bách
Thì tao có nói gì đâu!.
Nguyễn Xuân Bách
Tao không trách bọn mày.
Nguyễn Xuân Bách
Tao trách tao.
Nguyễn Xuân Bách
Vì chẳng thể giữ được Công.
Nguyễn Xuân Bách
Trong chuyện này chúng mày không sai.
Nguyễn Xuân Bách
Nên đừng lo việc tao giận dỗi gì chúng mày cả!.
Nguyễn Xuân Bách
Chỉ là khoảng thời gian sau, này sẽ trống vắng một thứ gì đó.
Nguyễn Xuân Bách
Đã từng rất quan trọng.
Vì đã không nói cho anh biết.
Bùi Trường Linh
Thôi đừng buồn!.
Bùi Trường Linh
Tao tin Công sẽ về.
Nguyễn Đình Dương
Đúng đấy!.
Ánh mắt Bách nhìn mọi thứ vô cảm hơn.
Chẳng còn vui tươi như xưa.
Nụ cười trên môi anh dần thưa đi.
Mỗi lần thấy Công môi anh lại nở nụ cười.
Thay vào đó là khuôn mặt chẳng có một chút cảm xúc nào.
Không lúc nào là anh không ngừng nhớ về Công.
Nhưng anh biết tìm em nơi nào.
Em biến mất khỏi cuộc đời anh rồi.
Bùi Trường Linh
Nay mày lên công ty không?.
Bùi Trường Linh
Từ ngày Công đi.
Bùi Trường Linh
Có vẻ mày kiệm lời hơn.
Nguyễn Xuân Bách
Đúng mà!.
Bùi Trường Linh
Mày nên học cách quên nó đi.
Bùi Trường Linh
5 năm rồi!.
Bùi Trường Linh
Đừng mãi ôm quá khứ.
Bùi Trường Linh
Sống cho tương lai sáng chói của mày đi.
Nguyễn Xuân Bách
Không bao giờ.
Nguyễn Xuân Bách
Tao không bao giờ quên được Công.
Nguyễn Xuân Bách
Trừ khi tao chết.
Ánh mắt anh vẫn nhìn về một hướng vô định.
Bùi Trường Linh
Nếu mày gặp lại Công!.
Bùi Trường Linh
Mày sẽ làm gì?.
Nguyễn Xuân Bách
Giam cầm.
Nguyễn Xuân Bách
Trong một thứ gọi là “Lồng Son”.
Nguyễn Xuân Bách
Có chết em ấy cũng phải nằm trong vòng tay tao!.
Vì biết trong câu nói kia của Bách.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play