Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Ly Rượu Cuối Cùng

Chương 1: Quân Cờ Hoàn Hảo

Tòa cao ốc của tập đoàn Nguyễn Gia sừng sững giữa trung tâm thành phố như một pháo đài thép không kẽ hở. Tại tầng 12, không khí cô đặc bởi mùi gỗ đàn hương và sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Hoàng Đức Duy chỉnh lại chiếc cà vạt xám tro, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim trước khi đẩy cánh cửa gỗ mun nặng nề bước vào.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chào anh, tôi là thư ký mới đến nhận việc.
Ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, Nguyễn Quang Anh không ngẩng đầu. Hắn đang xoay xoay chiếc bút máy đắt tiền, ánh mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Vẻ ngoài của hắn toát lên sự quyền lực đến nghẹt thở: mái tóc vuốt ngược gọn gàng, sơ mi đen khuy măng sét bạc, và một gương mặt sắc sảo như được tạc từ băng đá.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tên? //Giọng hắn trầm và lạnh, không một chút dư thừa.//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy //Duy đáp, giọng nói trong trẻo nhưng kiên định//
Cậu biết rõ, sau lưng mình là cả một đội đặc nhiệm, và trước mặt mình là kẻ tình nghi nguy hiểm nhất trong đường dây buôn người xuyên quốc gia.
Quang Anh đẩy một xấp tài liệu dày cộm về phía cậu, đôi mắt hẹp dài khẽ liếc qua
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Kiểm tra lại toàn bộ báo cáo tài chính của quý III. Tôi cần nó trên bàn trước 5 giờ chiều. Sai một con số, cậu có thể rời khỏi đây ngay lập tức
Duy gật đầu, ôm lấy xấp tài liệu và lùi về góc bàn làm việc dành riêng cho thư ký. Cậu biết đây không đơn thuần là một bài kiểm tra năng lực. Trong giới tài phiệt ngầm, mỗi con số đều là một cái bẫy chết người.
Suốt bốn tiếng đồng hồ, Duy tập trung cao độ. Cậu lật từng trang, đối chiếu từng mã số. Ở trang số 42, cậu khựng lại. Có một khoản chi cho "Dịch vụ vận tải biển" bị lệch 0,5% so với hóa đơn gốc—một con số cực nhỏ, chỉ chênh lệch vài trăm đô la, rất dễ bị bỏ qua nếu chỉ kiểm tra lướt.
Nhưng Duy hiểu, trong thế giới của Quang Anh, 0,5% đó không phải là sơ suất, đó là một mồi nhử. Nếu cậu bỏ qua, cậu là kẻ kém cỏi. Nếu cậu chỉ ra quá nhanh, cậu là kẻ có ý đồ.
4 giờ 45 phút chiều. Duy đặt tập hồ sơ đã được chỉnh sửa ngay ngắn lên bàn.
Quang Anh lúc này mới chậm rãi ngước mắt lên. Đôi đồng tử đen sâu thẳm xoáy sâu vào gương mặt Duy như muốn lột trần mọi lớp mặt nạ. Hắn lật đúng trang Duy vừa nói, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong khó đoán. Hắn đã cố tình để lộ sơ hở đó để xem thư ký mới là "cừu" hay là "sói".
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu xử lý rất... hoàn hảo//Quang Anh đứng dậy, bước từng bước chậm rãi quanh chiếc ghế của Duy. Hắn dừng lại ngay sát sau lưng cậu, hơi thở mang theo mùi thuốc lá bạc hà phả nhẹ bên vành tai Duy//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàn hảo đến mức không giống một kẻ thất nghiệp đang đi tìm việc bình thường
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//Duy siết chặt nắm tay dưới gầm bàn, cố giữ nhịp thở bình ổn//Tôi chỉ làm đúng trách nhiệm của mình thôi. Anh trả lương cao, tôi phải làm việc xứng đáng
Quang Anh cúi thấp người, bàn tay thon dài chạm vào vai Duy, lực bóp đột ngột tăng mạnh khiến cậu khẽ nhíu mày
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy, ở đây không cần người giỏi nhất, chỉ cần người thành thật nhất// Hắn thì thầm, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự cảnh báo sắc lẹm//Cậu có gì để tôi tin không?
Duy xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt hắn, nỗ lực diễn tròn vai một kẻ cần sự trọng dụng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Niềm tin phải xây dựng bằng thời gian, thưa sếp. Anh cứ giữ tôi lại, anh sẽ thấy giá trị của tôi
Quang Anh nhìn cậu hồi lâu, rồi đột ngột buông tay. Hắn cảm nhận được sự cứng cỏi dưới lớp da thịt mềm mại kia. Một quân cờ quá hoàn hảo thường là một quân cờ nguy hiểm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được. Ra ngoài đi. Đừng để tôi thất vọng
Cánh cửa khép lại, Duy bước ra ngoài với sống lưng lạnh toát. Cậu biết, cuộc đi săn này chỉ mới bắt đầu, và con sói đầu đàn mang tên Nguyễn Quang Anh đã bắt đầu đánh hơi thấy mùi lạ trên người cậu.

Chương 2: Khuy Áo Bạc Và Những Lời Nói Dối

Ánh đèn trong văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng rực dù kim đồng hồ đã điểm 9 giờ tối. Hoàng Đức Duy vẫn ngồi miệt mài bên đống tài liệu, nhưng thực chất, tai cậu đang dỏng lên nghe ngóng mọi tiếng động từ phòng làm việc riêng của Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Duy, vào đây//Giọng Quang Anh vang lên qua hệ thống nội bộ//
Duy đứng dậy, chỉnh đốn trang phục rồi bước vào. Quang Anh đang đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ như những sợi chỉ sáng trôi đi trong lòng thành phố. Hắn không quay lại, chỉ khẽ vẫy tay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai có buổi tiệc rượu với bên đối tác cảng biển. Tôi đã chuẩn bị bộ vest này cho cậu, mặc thử xem
Trên ghế sofa là một bộ suit màu xanh navy được cắt may thủ công tinh xảo. Duy hơi ngỡ ngàng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ là thư ký, mặc thế này có quá phô trương không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thư ký của Nguyễn Quang Anh không được phép trông tầm thường
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Lại đây, tôi cài cho
Duy nín thở khi Quang Anh cúi xuống, những ngón tay thon dài, lạnh lẽo chạm vào cổ tay cậu. Khoảng cách gần đến mức Duy ngửi thấy mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với chút vị khói thuốc vương trên áo hắn. Cậu không hề hay biết, bên trong chiếc khuy bạc ấy là một thiết bị định vị và thu âm siêu nhỏ – công nghệ mới nhất mà Quang Anh vừa nhập về từ nước ngoài
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Xong rồi
Quang Anh ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm khóa chặt lấy ánh nhìn của Duy.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trông rất hợp. Cậu có vẻ giấu giếm nhiều thứ sau vẻ ngoài thư sinh này nhỉ?
Duy nở một nụ cười xã giao, tim đập thình thịch nhưng mặt vẫn bình thản
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ai cũng có những bí mật nhỏ mà anh, ngay cả anh cũng vậy thôi.
Đêm đó, về đến căn hộ thuê tạm, Duy lập tức dùng thiết bị quét sóng. Tiếng tít tít dồn dập phát ra từ chiếc khuy áo trên tay áo vest. Cậu khựng lại, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Muốn chơi trò mèo vờn chuột sao, Nguyễn Quang Anh?
Duy không tháo thiết bị ra. Cậu đặt bộ vest lên giá, rồi thản nhiên mở điện thoại, gọi cho một số máy lạ – thực chất là đồng nghiệp ở cục cảnh sát – nhưng nội dung cuộc gọi đã được thay đổi hoàn toàn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mẹ à? Con vẫn khỏe. Công việc ở tập đoàn Quang Thị rất tốt, sếp Quang Anh đối xử với con rất tử tế... Vâng, con sẽ cố gắng làm việc để gửi tiền về chữa bệnh cho bố. Mẹ đừng lo nhé.
Ở một đầu dây khác, trong căn biệt thự xa hoa, Quang Anh đang ngồi trong bóng tối, tai đeo headphone. Hắn nghe rõ mồn một giọng nói ấm áp, đầy hiếu thảo của Duy. Hắn khẽ nhíu mày, xoay ly rượu vang trong tay.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gia cảnh khó khăn, hiếu tử sao?//Quang Anh tự lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hoàng Đức Duy, nếu cậu thực sự chỉ là một thư ký nghèo, tôi sẽ đối xử tốt với cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu đây là một vở kịch... thì cái giá phải trả sẽ là mạng sống của cậu đấy.
Hắn nhấp một ngụm rượu đắng chát. Màn đêm bao phủ lấy gương mặt sắc sảo, che giấu đi sự dao động thoáng qua trong đáy mắt. Cuộc chơi này, kẻ nào rung động trước, kẻ đó thua.

Chương 3: Lưỡi Dao Dưới Ánh Đèn Màu

Ánh đèn neon đỏ rực và tím ngắt của quán bar "The Abyss" nhảy múa trên những ly rượu pha lê. Tiếng nhạc techno dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực. Hoàng Đức Duy đi sát sau lưng Nguyễn Quang Anh, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản của một thư ký tận tụy, nhưng bàn tay trong túi quần đã đổ mồ hôi lạnh, ngón tay khẽ chạm vào thiết bị phát tín hiệu siêu nhỏ.
Đêm nay là một buổi giao dịch quan trọng. Đối tác là gã sừng sỏ trong giới vận tải biển, kẻ đứng sau những chuyến tàu không số.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Rượu của cậu, Duy//Quang Anh đẩy về phía cậu một ly cocktail xanh thẫm, đôi mắt hắn lấp loáng dưới ánh đèn mờ ảo//Uống đi, đừng căng thẳng thế
Duy nhấp một ngụm nhỏ, mắt vẫn quan sát gã đối tác đang bước vào phòng VIP. Trong lúc cả hai bên đang trao đổi va li chứa tài liệu, Duy lợi dụng lúc đi vệ sinh để lắp đặt một máy nghe lén dưới gầm bàn trà
Cậu Long
Cậu Long
Mọi thứ ổn chứ, thư ký Hoàng?// Một giọng nói khàn đặc vang lên ngay sau lưng Duy.//
Cậu giật mình xoay lại. Đó là tên vệ sĩ thân tín của gã đối tác. Hắn nhìn chằm chằm vào tay Duy, nơi chiếc máy nghe lén chưa kịp giấu kỹ.
Cậu Long
Cậu Long
Cậu đang cầm cái gì đó?//Hắn rút súng, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào trán Duy//Mày là cớm?
Tim Duy đập loạn xạ. Chỉ cần một tích tắc nữa, cả chiến dịch sẽ đổ bể, và mạng sống của cậu sẽ chấm dứt tại đây.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi... tôi chỉ đang chỉnh lại tất thôi...
Xoảng!
Một ly rượu bay thẳng vào tay gã vệ sĩ, khiến phát súng bắn chệch lên trần nhà. Tiếng hét thất thanh vang lên, cả quán bar hỗn loạn. Trước khi Duy kịp định thần, một cánh tay rắn chắc đã lôi mạnh cậu vào góc tối của hành lang thoát hiểm
Quang Anh ép sát Duy vào bức tường lạnh lẽo. Một tay hắn khóa chặt hai tay cậu trên đầu, tay kia rút ra một con dao bấm sắc lẹm, lưỡi dao lạnh ngắt áp sát vào cuống họng của Duy. Ánh mắt Quang Anh lúc này không còn chút ý cười nào, nó đỏ ngầu và đầy sát khí.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cứu cậu một mạng, không có nghĩa là tôi tin cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
// Quang Anh gằn giọng, lưỡi dao khẽ cứa vào da cổ Duy, để lại một vệt đỏ rỉ máu//Họng súng của chúng nó nhắm vào cậu ngay khi cậu định làm gì đó dưới gầm bàn. Nói! Cậu là ai?
Duy nhìn thẳng vào đôi mắt điên cuồng của hắn, hơi thở dồn dập
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là người của anh...
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nói dối!
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Quang Anh ấn mạnh lưỡi dao hơn, giọng nói run lên vì sự phản bội nhen nhóm//Cậu là cảnh sát? Hay là kẻ của phe đối đầu? Một thư ký bình thường không có đôi mắt liều chết như thế này
Trong khoảng không gian chật hẹp, mùi hương bạc hà hòa lẫn với mùi máu tanh và vị rượu cay nồng. Duy cảm nhận được nhịp tim của Quang Anh đang đập dữ dội chống lại lồng ngực mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ muốn sống sót trong cái vũng bùn này thôi, Quang Anh// Duy thều thào, giọt nước mắt sinh lý vì đau đớn đọng lại ở khóe mi// Nếu tôi là cảnh sát, tôi đã không để anh cứu.
Quang Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái mét của Duy. Hắn hận không thể rạch nát lớp mặt nạ này, nhưng sâu trong lòng, một thứ cảm xúc kỳ lạ lại ngăn hắn xuống tay.
Hắn thu dao lại, nhưng vẫn ghé sát tai Duy, hơi thở nóng rực đầy đe dọa
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đêm nay tôi bỏ qua. Nhưng nhớ cho kỹ, nếu tôi tìm thấy một thiết bị nào nữa... tôi sẽ chính tay kết liễu em, trước khi cảnh sát kịp ập đến
Hắn gọi cậu là "em", một danh xưng thân mật đến gai người trong một tình cảnh đẫm máu. Quang Anh quay lưng bước đi, để lại Duy đứng lặng trong bóng tối, cổ họng đau rát và trái tim run rẩy vì nhận ra: Con sói này đã bắt đầu tò mò về con mồi của nó rồi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play