[RhyCap] Cậu Chủ Nhỏ Và Người Bảo Vệ Bí Mật
Chương 1
Ánh nắng buổi sớm len lỏi qua lớp rèm lụa màu xám bạc, hắt lên sàn gỗ bóng loáng của căn phòng rộng hàng trăm mét vuông.
Không gian thảng hoặc mùi tinh dầu dâu tây ngọt lịm – một mùi hương dịu dàng, tinh khiết, hoàn toàn lạc lõng giữa sự bề thế và lạnh lẽo của dinh thự nhà họ Hoàng.
Giữa chiếc giường King-size mềm mại, một cậu thiếu niên với mái tóc rối bời màu hạt dẻ khẽ cựa mình.
Hoàng Đức Duy vươn tay tắt chiếc đồng hồ báo thức, đôi mắt vẫn còn vương chút ngái ngủ.
Em khoác lên mình chiếc áo len dệt kim màu hồng phấn rộng thùng thình, đôi chân trần bước xuống thảm lông cừu, trông chẳng khác nào một chú thỏ nhỏ lạc lối.
Thế nhưng, ngay khi em đẩy cánh cửa phòng ngủ ra, sự đối lập tàn khốc của thực tại lập tức ập đến.
Dọc hành lang dài hun hút, cứ cách ba mét lại có một người đàn ông mặc vest đen đứng nghiêm nghị.
Gương mặt họ lạnh lùng, đeo tai nghe bộ đàm, tay luôn đặt ở vị trí thắt lưng – nơi cất giữ những họng súng sẵn sàng khai hỏa.
Dàn vệ sĩ đồng loạt cúi đầu 90 độ, giọng nói trầm đục vang vọng hành lang.
Đàn Vệ Sĩ
Chào buổi sáng, cậu chủ nhỏ!
Hoàng Đức Duy
// khẽ giật mình, bờ vai gầy run nhẹ vì tiếng hô quá lớn //
Hoàng Đức Duy
Đã bảo là không cần làm thế này rồi mà...
Hoàng Đức Duy
...Các anh làm tôi đau đầu quá.
Em lướt nhanh qua họ, tiếng dép bông chạm khẽ lên mặt sàn đá cẩm thạch.
Đối với thế giới bên ngoài, gia tộc Hoàng Gia là bóng ma cai trị toàn bộ thế giới ngầm, là cái tên gắn liền với những vụ thanh trừng đẫm máu và quyền lực tuyệt đối.
Nhưng đối với Đức Duy, gia tộc này chỉ đơn giản là một chiếc lồng kính khổng lồ.
Em là "bạch nguyệt quang", là báu vật duy nhất của ông trùm Hoàng Đức Phát, được bao bọc kỹ lưỡng đến mức nghẹt thở.
Bước vào phòng giải trí cá nhân, Đức Duy nhìn lướt qua những món đồ xa xỉ mà bất cứ thiếu niên nào cũng mơ ước: những mô hình giới hạn trị giá hàng ngàn đô, những dàn máy tính cấu hình khủng nhất thế giới.
Em tiến tới kệ tủ, lấy ra một hũ thủy tinh chứa đầy kẹo viên vị dâu tây.
Đức Duy mở nắp hũ, lấy một viên kẹo bỏ vào miệng, vị ngọt chua thanh dịu lan tỏa đầu lưỡi.
Hoàng Đức Duy
Ước gì cuộc đời cũng chỉ ngọt như viên kẹo này thôi nhỉ?
Em ngồi sụp xuống ghế chơi game, đôi tay thon dài thuần thục điều khiển nhân vật trong thế giới ảo.
Chỉ ở đây, em mới được tự do nhào lộn, chiến đấu và... chết đi một cách dễ dàng.
Ở ngoài kia, nếu em trầy da một chút, sẽ có kẻ phải đổ máu.
Sự bảo bọc thái quá này khiến Duy cảm thấy mình không phải là một con người, mà là một món cổ vật dễ vỡ cần được trưng bày.
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên.
Một người đàn ông trung niên, quản gia thân cận của cha em, bước vào với vẻ cung kính.
Quản Gia
// đứng cách em đúng hai mét, hơi cúi người //
Quản Gia
Thưa cậu chủ, xe đã chuẩn bị xong.
Quản Gia
Ông chủ dặn hôm nay cậu phải đến trường sớm để nhận lớp mới.
Hoàng Đức Duy
// mắt không rời màn hình, ngón tay nhấn nút kịch liệt //
Hoàng Đức Duy
Tôi biết rồi.
Hoàng Đức Duy
Mà cha tôi có về không?
Quản Gia
// ngập ngừng một chút rồi trầm giọng // Ông chủ đang bận xử lý một vài... rắc rối ở biên giới phía Nam.
Quản Gia
Ông nói sẽ bù đắp cho cậu vào cuối tuần.
Hoàng Đức Duy
// bật cười nhạt, tắt phụt màn hình máy tính //
Hoàng Đức Duy
Lại là một món đồ chơi đắt tiền hay là thêm mười vệ sĩ đứng trước cửa phòng tôi?
Hoàng Đức Duy
Ông ấy bận giết người hay bận đàm phán, tôi không quan tâm nữa.
Em đứng dậy, thay bộ đồng phục của trường Quốc tế St. Light.
Chiếc cà vạt sọc xanh đen được thắt ngay ngắn, tôn lên làn da trắng ngần và vẻ thanh tú của em.
Duy nhìn mình trong gương, khẽ chỉnh lại gọng kính không độ – món đồ em đeo chỉ để trông có vẻ "bình thường" và "mọt sách" hơn, nhằm che giấu đi thân phận con trai ông trùm.
Bước xuống sảnh chính, em đi qua phòng làm việc của cha mình.
Cánh cửa khép hờ, thoang thoảng mùi thuốc lá nồng nặc và tiếng quát tháo của ai đó đang cầu xin tha mạng.
Duy khựng lại một nhịp, trái mắt thoáng qua nỗi cô đơn đến cùng cực, nhưng rồi em nhanh chóng bước tiếp như không nghe thấy gì.
Phía trước cổng dinh thự, ba chiếc SUV chống đạn màu đen tuyền đang nổ máy chờ sẵn.
Vệ Sĩ Trưởng
// mở cửa chiếc xe ở giữa, tay che chắn phía trên đầu em //
Vệ Sĩ Trưởng
Mời cậu chủ lên xe.
Vệ Sĩ Trưởng
Chúng tôi sẽ đi sát phía sau.
Hoàng Đức Duy
// thở dài, bước chân nặng nề như đeo chì // Đi thôi.
Hoàng Đức Duy
Đừng có bật còi hú, tôi muốn yên tĩnh.
Chiếc xe lăn bánh ra khỏi cánh cổng sắt nặng nề đầy gai nhọn.
Qua lớp kính tối màu, Duy nhìn thấy thành phố đang thức giấc, thấy những học sinh đạp xe đến trường, thấy những đôi bạn trẻ nắm tay nhau đi bộ trên vỉa hè.
Mọi thứ thật gần ngay trước mắt, nhưng lại xa vời vợi đối với em.
St. Light – ngôi trường danh giá nhất thành phố, nơi em sẽ bắt đầu một năm học mới với một danh tính giả tạo.
Một ngày học "bình thường" sắp bắt đầu, dưới sự giám sát của hàng chục ống kính camera và những bóng đen ẩn hiện.
Duy bóc thêm một viên kẹo dâu, nhìn về phía cổng trường xa xa.
Em không hề biết rằng, sau cánh cổng ấy, một người sẽ xuất hiện và đập tan chiếc lồng kính mà em đang trú ngụ bấy lâu nay.
Chương 2
Trường Quốc tế St. Light hiện ra dưới ánh nắng ban mai như một tòa lâu đài cổ kính được phục dựng bằng những tấm kính cường lực đắt đỏ.
Đây không chỉ là nơi giáo dục, mà còn là một "vùng đệm" chính trị, nơi con cái của những gia tộc tài phiệt, quan chức và cả những thế lực ngầm học cách thiết lập liên minh.
Đoàn xe của Hoàng Đức Duy dừng lại ngay sát sảnh chính.
Vừa bước xuống, em đã cảm nhận được hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Có sự ngưỡng mộ, có sự thèm khát, nhưng nhiều nhất vẫn là nỗi sợ hãi nguyên thủy.
Những học sinh đang cười đùa lập tức dạt sang hai bên, nhường ra một lối đi thẳng tắp.
Duy cúi đầu, mái tóc hạt dẻ rũ xuống che đi đôi mắt mệt mỏi, em bước đi thật nhanh để thoát khỏi sự hộ tống gắt gao của những gã đàn ông mặc vest đen đang đứng án ngữ tại cổng trường.
Hoàng Đức Duy
// thở hắt ra một hơi, bóp nhẹ quai cặp //
Hoàng Đức Duy
Đến đây là được rồi, các anh đừng đi theo vào tận lớp.
Vệ Sĩ Trưởng
// cúi người, giọng nói cứng nhắc // Tuân lệnh cậu chủ.
Vệ Sĩ Trưởng
Chúng tôi sẽ túc trực ở phòng giám sát 24/7.
Duy không đáp, em bước vào lớp 12A1 – lớp chọn của những kẻ "ngậm thìa vàng".
Không gian bên trong sang trọng như một khách sạn năm sao, nhưng đối với Duy, nó lạnh lẽo đến mức gai người.
Em ngồi xuống vị trí quen thuộc ở cuối lớp, cạnh cửa sổ.
Chiếc ghế bên cạnh luôn trống không suốt hai năm qua.
Không ai dám ngồi đó, vì họ biết rằng bất cứ hành động nào làm "phật lòng" thiếu gia nhà họ Hoàng đều có thể dẫn đến việc gia đình họ phá sản vào sáng hôm sau.
Tiếng chuông vào tiết vang lên, thầy chủ nhiệm bước vào lớp với vẻ mặt hớn hở khác thường.
Theo sau thầy là một bóng hình cao lớn, khiến cả lớp học đang xì xào bỗng chốc rơi vào im lặng tuyệt đối.
Thầy Chủ Nhiệm
// vỗ tay thu hút sự chú ý // Các em tập trung lên đây nào.
Thầy Chủ Nhiệm
Hôm nay lớp chúng ta đón nhận một học sinh mới chuyển cấp từ một trường chuyên danh giá.
Thầy Chủ Nhiệm
Thành tích của em ấy là thủ khoa đầu vào kỳ thi sát hạch của trường ta.
Thầy Chủ Nhiệm
Nguyễn Quang Anh, em giới thiệu chút đi.
Nguyễn Quang Anh
// bước lên bục giảng //
Hắn mặc bộ đồng phục St. Light một cách chỉn chu nhưng lại mang đến cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Không đồng hồ kim cương, không giày hiệu Christian Louboutin bóng lộn, hắn chỉ đeo một chiếc cặp chéo đơn giản bằng vải dù đen.
Gương mặt hắn góc cạnh, đôi mắt sắc sảo như chim ưng nhưng lại bị che phủ bởi một lớp sương mờ của sự điềm tĩnh đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh quét mắt nhìn một lượt quanh lớp, giọng nói trầm thấp và lạnh lùng.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh.
Nguyễn Quang Anh
Mong được giúp đỡ.
Lời giới thiệu ngắn gọn đến mức cộc lốc khiến những tiểu thư, công tử phía dưới ngơ ngác.
Thầy chủ nhiệm đảo mắt nhìn quanh lớp, rồi dừng lại ở vị trí trống duy nhất – cạnh Đức Duy.
Thầy Chủ Nhiệm
// cười gượng gạo, chỉ tay về phía cuối lớp // Quang Anh, em xuống ngồi cạnh Đức Duy nhé.
Thầy Chủ Nhiệm
Hai đứa đều học tốt, mong là sẽ giúp đỡ nhau.
Cả lớp ồ lên một tiếng nhỏ – Những ánh mắt kinh ngạc, thương hại và cả tò mò đổ dồn về phía nam sinh mới.
Duy cũng sững người, em ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn sau gọng kính không độ chạm phải ánh nhìn của Quang Anh.
Hắn không hề do dự, cũng không hề có vẻ gì là sợ hãi hay khép nép như những kẻ khác khi đối mặt với em.
Quang Anh sải bước xuống cuối lớp – tiếng đế giày của hắn chạm xuống sàn gỗ nghe đều đặn, nhịp nhàng như một chiếc đồng hồ đếm ngược.
Hắn kéo ghế, ngồi xuống và đặt cặp sách lên bàn một cách gọn gàng.
Đức Duy khẽ nuốt nước bọt, thu cánh tay đang đặt trên bàn về một chút.
Hoàng Đức Duy
Chào... cậu.
Hắn không quay đầu lại, tay bắt đầu mở sách vở.
Duy hơi khựng lại trước thái độ lạnh nhạt của người bạn mới.
Nhưng ngay lúc này, một mùi hương lạ lùng xộc vào cánh mũi em.
Nó không phải mùi nước hoa đắt tiền nồng nặc hay mùi thuốc lá ám ảnh từ cha em, mà là một mùi hương thanh sạch, lạnh lẽo giống như mùi rừng thông sau cơn mưa, xen lẫn chút mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt nếu ngửi kỹ.
Mùi hương ấy khiến tâm trí vốn luôn căng thẳng của Duy bỗng chốc dịu lại một cách kỳ lạ.
Giờ học bắt đầu, nhưng Duy không thể tập trung vào những con số trên bảng.
Em lén quan sát người ngồi cạnh qua khóe mắt.
Quang Anh ngồi thẳng lưng, tư thế của hắn vững chãi như một người đã qua huấn luyện nghiêm khắc.
Đôi bàn tay của hắn to, các khớp xương rõ ràng, trên mu bàn tay có một vết sẹo nhỏ đã mờ.
Hắn ghi chép bài rất nhanh, nhưng đôi tai dường như vẫn luôn nhạy bén hướng về phía hành lang – nơi những vệ sĩ của Duy đang đứng.
Đến giữa tiết, Duy cảm thấy cổ họng khô khốc.
Em cúi đầu, len lén bóc một viên kẹo dâu từ trong túi áo len – tiếng giấy gói sột soạt vang lên giữa không gian im lặng của lớp học.
Nguyễn Quang Anh vẫn nhìn lên bảng, nhưng giọng nói vang lên ngay sát tai Duy.
Nguyễn Quang Anh
Trong giờ học không nên ăn quà vặt.
Hoàng Đức Duy
// giật mình suýt đánh rơi viên kẹo, má đỏ ửng lên vì ngượng //
Hoàng Đức Duy
Tớ... tớ chỉ hơi buồn ngủ chút thôi.
Duy quay sang, định phân trần thêm vài câu thì bắt gặp ánh mắt của Quang Anh đang nhìn mình.
Đó không phải là ánh mắt của một học sinh nhìn bạn cùng bàn, mà là một ánh nhìn sâu thẳm, dò xét và mang tính chiếm hữu rất cao, dù chỉ diễn ra trong tích tắc.
Hắn nhìn xuống viên kẹo màu hồng trong tay Duy, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thấy.
Nguyễn Quang Anh
Màu hồng à?
Nguyễn Quang Anh
Hợp với cậu đấy.
Hoàng Đức Duy
// lúng túng nhét viên kẹo vào miệng, giọng nói lí nhí // Cảm ơn... cậu có muốn ăn không?
Nguyễn Quang Anh
// quay đi, tiếp tục ghi chép // Không cần.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không thích đồ ngọt.
Duy ngậm viên kẹo dâu, vị ngọt chua lan tỏa nhưng tâm trí em lại đầy rẫy những thắc mắc.
Tại sao một người bình thường lại có thể điềm nhiên ngồi cạnh em mà không hề run sợ?
Tại sao hắn lại mang đến cho em cảm giác an toàn kỳ lạ giữa một ngôi trường đầy rẫy những âm mưu?
Ngoài hành lang, một vệ sĩ đi ngang qua cửa lớp, ném một ánh mắt sắc lạnh vào bên trong để kiểm tra tình hình của cậu chủ nhỏ.
Quang Anh không ngẩng đầu, nhưng bàn tay đang cầm bút của hắn hơi siết chặt lại, gân xanh nổi lên dưới lớp da trắng.
Hắn giống như một tảng băng trôi, yên lặng và lạnh lẽo, nhưng ẩn sâu bên dưới là một sức mạnh đủ sức nhấn chìm bất cứ thứ gì chạm vào.
Tiết học đầu tiên kết thúc trong sự yên lặng kỳ lạ của cả hai.
Duy cảm nhận được rằng, sự xuất hiện của "Anh Bột" này chính là biến số lớn nhất trong cuộc đời bị giam cầm của em.
Chương 3
Mưa phùn giăng lối bên ngoài cửa sổ lớp học, làm nhòe đi những rặng cây bằng lăng tím ngắt của sân trường St. Light.
Trong không gian điều hòa mát lạnh, tiếng lật giấy và tiếng bút sột soạt nghe đều đặn như một bản nhạc tẻ nhạt.
Nguyễn Quang Anh ngồi bất động như một bức tượng tạc từ đá hoa cương.
Đôi mắt hắn dán chặt vào bảng đen, nhưng tâm trí lại đang lùi về một đêm mưa tầm tã của ba ngày trước.
Trong căn phòng làm việc nồng nặc mùi xì gà và thuốc súng của dinh thự Hoàng Gia, Quang Anh quỳ một gối trên sàn đá lạnh lẽo.
Đối diện hắn là một người đàn ông trung niên với đôi mắt sâu hoắm, đầy sát khí – Hoàng Đức Phát, ông trùm của tổ chức Mafia lớn nhất vùng.
Ông gạt tàn thuốc, giọng nói trầm đục như tiếng sấm từ xa.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Ngươi là đứa trẻ tốt nhất mà ta từng huấn luyện.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Bây giờ, ta có một nhiệm vụ khác cho ngươi.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Không phải giết người, mà là giữ mạng.
Nguyễn Quang Anh cúi đầu thấp hơn, giọng nói không chút gợn sóng.
Nguyễn Quang Anh
Thưa ngài, mục tiêu là ai?
Hoàng Đức Phát đẩy một tấm ảnh về phía hắn, ánh mắt thoáng chút dịu dàng hiếm hoi.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Con trai duy nhất của ta...
Hoàng Đức Phát - ông trùm
...Hoàng Đức Duy.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Có kẻ đang muốn dùng nó để uy hiếp ta.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Ngươi sẽ vào St. Light với tư cách học sinh.
Hoàng Đức Phát - ông trùm
Nếu nó mất một sợi tóc, ngươi biết hậu quả rồi đấy.
Nguyễn Quang Anh
// nhìn vào tấm ảnh //
Một cậu bé có đôi mắt trong veo, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ.
Đó là một thế giới hoàn toàn khác với thế giới đẫm máu mà hắn đang sống.
Hắn thu tấm ảnh vào lòng bàn tay, siết chặt.
Hắn không phải là một nam sinh ưu tú chuyển cấp.
Hắn là một "vũ khí" sống được cài cắm vào chiếc lồng kính này.
Tiếng phấn gõ vào bảng kéo Quang Anh trở về thực tại, hắn khẽ liếc mắt sang bên cạnh.
Cậu chủ nhỏ của hắn đang chống cằm, đôi mắt lờ đờ vì cơn buồn ngủ giữa tiết Văn học.
Nguyễn Quang Anh
// mở cuốn sổ tay lò xo đặt trên bàn //
Trong khi cả lớp đang ghi chép về các tác phẩm văn học cổ điển, thì trang giấy của hắn lại đầy rẫy những dòng ghi chú khô khốc bằng mật mã:
10:15 sáng: Đối tượng bắt đầu mất tập trung.
Thói quen 1: Thích vẽ những hình tròn nguệch ngoạc vào góc vở khi chán.
Thói quen 2: Khi buồn ngủ, môi dưới sẽ vô thức cắn nhẹ, để lại vết hằn nhỏ.
Thói quen 3: Luôn mang theo kẹo dâu trong túi áo len trái.
Hắn quan sát tỉ mỉ từng cử động nhỏ nhất của Duy.
Đối với Quang Anh, đây không phải là tình bạn, đây là một cuộc trinh sát.
Hắn cần nắm lòng mọi phản ứng của "mục tiêu" để có thể ứng phó trong mọi tình huống khẩn cấp.
Hoàng Đức Duy lén lút thò tay vào túi áo, bóc vỏ một viên kẹo dâu rồi đẩy nhẹ về phía Quang Anh.
Hoàng Đức Duy
Này... ăn không?
Hoàng Đức Duy
Tớ thấy cậu ngồi im thin thít suốt từ nãy đến giờ, chắc cũng mệt lắm nhỉ?
Đây là lần đầu tiên "mục tiêu" chủ động tấn công vào không gian riêng tư của hắn bằng một thứ vũ khí ngọt ngào đến mức phi lý.
Hắn nhìn viên kẹo màu hồng nhạt đang nằm trơ trọi trên bàn, rồi ngước lên nhìn Duy.
Ánh mắt Duy lấp lánh sự mong đợi, đôi môi hơi cong lên như muốn tìm kiếm một sự đồng điệu nào đó trong ngôi trường cô độc này.
Hắn đẩy viên kẹo trả về phía Duy, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng.
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn, nhưng tôi không có thói quen nhận đồ của người lạ.
Nguyễn Quang Anh
Cậu nên tập trung vào bài học đi.
Nụ cười trên môi em hơi cứng lại, đôi mắt thoáng qua một tia hụt hẫng rõ rệt.
Hoàng Đức Duy
Người lạ sao? Chúng ta ngồi cùng bàn mà...
Hoàng Đức Duy
// thu viên kẹo lại, nắm chặt trong lòng bàn tay //
Em quay mặt đi hướng khác, cố gắng che giấu sự bối rối của mình.
Cảm giác hụt hẫng nhanh chóng bị thay thế bởi một sự tò mò mãnh liệt.
Trong thế giới của Duy, ai cũng cố gắng lấy lòng em, ai cũng dâng cho em những thứ tốt nhất để mong đổi lấy một cái nhìn thiện cảm từ gia tộc Hoàng.
Vậy mà kẻ này, một nam sinh không có gì ngoài vẻ điển trai lạnh lùng, lại dám từ chối em thẳng thừng đến thế.
Hoàng Đức Duy
// quay lại, giọng nói nhỏ nhưng đầy thách thức // Này, cậu có biết tôi là ai không?
Hắn vẫn không rời mắt khỏi cuốn sổ, ngòi bút máy lướt đi sắc sảo.
Nguyễn Quang Anh
Tôi không quan tâm cậu là ai.
Nguyễn Quang Anh
Ở đây, cậu chỉ là bạn cùng bàn của tôi.
Nguyễn Quang Anh
Và tôi nhắc lại, tôi không thích đồ ngọt.
Duy khẽ bật cười, một điệu cười thanh tao nhưng mang chút chua chát.
Em bóc viên kẹo, bỏ vào miệng, vị dâu tây ngọt lịm bao trùm lấy vị giác, làm dịu đi sự bực bội vừa nhen nhóm.
Em tựa đầu vào tường, nhìn nghiêng bóng lưng vững chãi của người bên cạnh.
Hoàng Đức Duy
Cậu thú vị thật đấy, Quang Anh...
Hoàng Đức Duy
...để xem cậu cứng đầu được bao lâu.
Quang Anh không đáp, nhưng bàn tay đang cầm bút của hắn hơi run nhẹ.
Hắn cảm nhận được sức nóng từ ánh mắt của Duy đang thiêu đốt bên sườn mặt mình.
Trong bản hợp đồng bảo vệ này, ông trùm chưa từng dạy hắn cách đối phó với sự bướng bỉnh đáng yêu này.
Hắn liếc xuống cuốn sổ tay, dòng chữ cuối cùng được thêm vào:
“Đối tượng có xu hướng thích chinh phục những thứ không thuộc về mình”
Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, cắt đứt bầu không khí đặc quánh giữa hai người.
Duy đứng dậy, cố ý bước lướt qua vai Quang Anh, để lại một mùi hương dâu tây thoang thoảng.
Quang Anh vẫn ngồi đó, ánh mắt dõi theo bóng lưng nhỏ của em khuất dần sau cánh cửa lớp, nơi những bóng đen vệ sĩ đang âm thầm xuất hiện.
Hắn khẽ chạm vào vị trí viên kẹo dâu từng nằm trên bàn, mặt bàn vẫn còn hơi ấm từ tay Duy truyền sang.
Quang Anh trầm giọng nói với chính mình, đôi mắt hiện lên sự cảnh giác cao độ.
Nguyễn Quang Anh
Sẽ không lâu đâu.
Nguyễn Quang Anh
Cừu nhỏ, thế giới này vốn dĩ không ngọt ngào như viên kẹo của cậu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play