Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

ジャスミン

.....

:)
:)
Chào mừng đến với truyện của tao lần đầu viết nên có j thông cảm
:)
:)
Truyện ngược nên Ko có ngọt đâu
:)
:)
Ai Ko thích thì bỏ qua
Mùa đông phủ xuống khu rừng nhỏ như một tấm khăn trắng lạnh lẽo. Tuyết rơi dày, từng bông bay chậm rãi trong không khí tĩnh lặng, bám lên những cành cây khô gầy guộc. Gió thổi qua rừng, mang theo cái lạnh buốt cắt da, khiến mọi thứ như đông cứng lại. Ở giữa khu rừng ấy, cậu đứng một mình. Quần áo mỏng manh, rách rưới, không đủ để chống lại cái lạnh. Khuôn mặt cậu tái nhợt, đôi mắt mệt mỏi và đầy sợ hãi. Những vết thương cũ còn chưa lành, dấu tích của những ngày bị đánh đập, khiến cậu càng trở nên yếu ớt. Emkhông biết mình đã đi bao lâu, chỉ biết rằng nếu dừng lại, có lẽ cậu sẽ gục xuống giữa màn tuyết trắng này. Đúng lúc đó, tiếng bước chân vang lên trên nền tuyết. Prime xuất hiện. Giữa khung cảnh lạnh lẽo, hắn nổi bật với dáng vẻ hoàn toàn trái ngược—áo khoác dày sang trọng, ánh mắt lạnh lùng và bình tĩnh như thể không gì có thể lay chuyển. Khi nhìn thấy em, ánh mắt hắn dừng lại, không phải vì thương hại, mà là một sự chú ý khó hiểu. Cậu lùi lại theo bản năng, nhưng đã quá muộn. Hắn tiến đến gần, cúi xuống nhìn em một lúc lâu. Không hỏi han, không biểu lộ cảm xúc, chỉ đơn giản là… quyết định. “Đưa cậu ta về.” Giọng nói trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh mịch. Người của hắn lập tức tiến tới. Cậu muốn chống cự, nhưng cơ thể kiệt sức không cho phép. Cậu bị đưa đi, rời khỏi khu rừng lạnh giá đó. Chiếc xe đen lao đi trong màn tuyết, mang theo một số phận không rõ ràng. Biệt thự ngoại ô hiện ra giữa khoảng không rộng lớn, cô lập và yên tĩnh. Từ bên ngoài, nó trông như một nơi xa hoa, nhưng cánh cổng sắt khép lại phía sau em lại giống như một nhà tù. Cậu được đưa vào bên trong, nơi ấm áp hơn nhưng cũng ngột ngạt hơn. Những cánh cửa đóng kín, hành lang dài im lặng. Khi em quay lại, chỉ thấy hắn đứng ở đó, ánh mắt vẫn lạnh như lúc ở trong rừng. Từ giây phút ấy, cuộc sống của em bước sang một hướng hoàn toàn khác—không còn là lang thang trong giá lạnh, mà là bị giữ lại trong một nơi xa hoa nhưng đầy ràng buộc và bí ẩn
Cánh cửa phòng khép lại sau lưng em bằng một tiếng “cạch” khô khốc. Căn phòng rộng, ấm áp đến mức ngột ngạt. Trái ngược hoàn toàn với khu rừng lạnh buốt vừa rồi. Chăn đệm mềm mại, ánh đèn vàng dịu nhẹ, mọi thứ đều hoàn hảo… ngoại trừ việc cửa bị khóa từ bên ngoài. Cậu đứng lặng giữa phòng, đôi tay run lên không chỉ vì lạnh còn sót lại, mà vì nỗi sợ đang dần lan rộng trong lồng ngực. Cậu tiến lại gần cửa, thử vặn tay nắm. Không mở được. Hiha cắn môi, lùi lại. Ánh mắt cậu rơi vào khung cửa sổ lớn—nhưng bên ngoài là hàng rào sắt cao và khoảng sân phủ đầy tuyết. Không có lối thoát. Một lúc sau, cửa mở ra. Prime bước vào. Không vội vàng, không biểu cảm. Vẫn là dáng vẻ lạnh lùng ấy. Ánh mắt hắn lướt qua em từ đầu đến chân, như đang đánh giá một món đồ vừa mang về. “Ở đây.” – giọng hắn trầm thấp – “cậu sẽ không chết cóng.” Em siết chặt tay. Câu nói đó không mang theo sự quan tâm, chỉ là một sự thật lạnh lẽo. “Thả tôi ra…” giọng em khàn đi, yếu ớt nhưng vẫn cố gắng. Hắn không trả lời ngay. Hắn bước lại gần, khoảng cách giữa hai người bị rút ngắn đến mức em theo bản năng lùi lại cho đến khi lưng chạm tường. “Ra ngoài, cậu có gì?” – Prime hỏi. A im lặng. “Không nhà, không ai bảo vệ.” – giọng hắn đều đều – “Ở đây, cậu có tất cả. Đổi lại…” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sâu và lạnh hơn. “…cậu thuộc về tôi.” Không phải câu hỏi. Là mệnh lệnh. Em sững người. Một cảm giác lạnh buốt khác lan ra—không phải từ mùa đông, mà từ chính lời nói đó. “Không…” cậu lắc đầu, giọng run lên. “Tôi không phải đồ vật—” Chưa kịp nói hết, cổ tay cậu đã bị giữ lại. Không quá mạnh, nhưng đủ để không thể thoát. Primecúi xuống, ánh mắt ngang tầm, giọng thấp hơn: “Cậu có thể chống cự.” “Nhưng ở đây, mọi thứ đều do tôi quyết định.” Hiha cắn chặt môi, không nói thêm. Ánh mắt cậu vẫn còn sợ hãi… nhưng đã xuất hiện một thứ khác—sự phản kháng yếu ớt, chưa bị dập tắt. Hắn buông tay. “Chuẩn bị đồ ăn cho cậu ta.” – hắn nói với người đứng ngoài cửa. Rồi quay lưng rời đi. Cánh cửa lại đóng. Cậu đứng đó, nhìn theo, lòng ngổn ngang. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, cậu không còn bị cái lạnh hành hạ… nhưng cảm giác tự do cũng biến mất. Đêm đó, emkhông ngủ. Ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi. Nhưng trong căn biệt thự ấy, một thứ còn lạnh hơn đang dần hình thành. Sáng hôm sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Cậu được đưa quần áo mới, đồ ăn nóng, thậm chí là thuốc cho những vết thương. Nhưng càng được chăm sóc, cậu càng nhận ra— Mình không phải khách. Mà là “thứ” bị giữ lại. Hắn không xuất hiện thường xuyên, nhưng mỗi lần xuất hiện, không khí đều trở nên nặng nề.
Hiha
Hiha
Chán quá/đang ngồi trên ghế /
*cạch *
Tiếng mở cửa vang lên hắn bước vào nhìn em một cái rồi bỏ về phòng làm việc, em ngơ ngác nhìn theo bóng lưng hắn
Trong phòng làm việc
Hiha
Hiha
/bước vào /
Prime
Prime
Vào đây làm j /nhìn sang /

..

Hiha
Hiha
Ờ tôi mang cho anh cốc nước thôi /ấp úng + đưa cốc nước ra /
Prime
Prime
Không cần, mang đổ đi/gạt cốc nước /
Hiha
Hiha
…/cầm cốc nước ra ngoài đổ/
Trong phòng
Hiha
Hiha
Hm…../suy nghĩ kế hoạch trốn thoát /
Hiha
Hiha
A nghĩ ra rồi /đi chuẩn bị /
Prime
Prime
Nó lại đi đâu rồi nhỉ /đi tìm /
Prime
Prime
/Bước vào phòng nhìn nó đang chuẩn bị trốn thoát /
Hiha
Hiha
Ai thế nhỉ /quay ra đằng sau /
Prime
Prime
…/tiến lại gần +ôm em /
Hiha
Hiha
? *chết rồi *
Prime
Prime
Mày giỏi lắm /sờ mó cơ thể em /
Hiha
Hiha
Bỏ tay ra được không /cố gắng đẩy ra /
Prime
Prime
Đéo , tao đã bỏ qua chuyện mày bỏ trốn nên biết điều đi /kéo nó lên giường /
Hiha
Hiha
Được rồi /lắp bắp /
Prime
Prime
Ôm tao ngủ /kéo em vào lòng /
Hiha
Hiha
/ôm hắn /
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Hiha
Hiha
/tỉnh giấc /
Prime
Prime
Ngủ tiếp đi /kéo nó xuống /
Hiha
Hiha
Nhưng tôi không buồn ngủ /muốn ngồi dậy /
Prime
Prime
Tao muốn ngủ được chưa /ôm chặt nó /
Hiha
Hiha
/ôm hắn /
20:39
Hiha
Hiha
Nhanh tối vậy /ngồi dậy /
Hiha
Hiha
Ủa đi đâu rồi /nhìn xem prime ở đâu /
Cạch
Prime
Prime
Dậy rồi à
Hiha
Hiha
Tôi dậy rồi /leo xuống giường /
Prime
Prime
Vậy đi tắm xong xuống ăn cơm
Hiha
Hiha
Dạ
Prime
Prime
/đi ra ngoài /
Hiha
Hiha
Mình đi tắm thôi hihi /bước vào nhà tắm /
.
.
.
.
.
Hiha
Hiha
/đi xuống lầu /
Prime
Prime
Ăn đi /kéo nó ngồi xuống /
Hiha
Hiha
Vâng /ăn /
Hiha
Hiha
*công nhận món này ngon ghê *
Prime
Prime
*đồ ngốc *
Ăn xong
.
.
.
.
21:45
Hiha
Hiha
/nằm ngủ trên giường /
Hiha
Hiha
//Khò khò //
Prime
Prime
/đang say rượu /
Prime
Prime
/mở cửa vào phòng /
Hắn nhìn nó giấc say trên giường trèo lên , ngắm nhìn cơ thể nó rồi lột hết đồ của nó . Hắn giang chân nó ra rồi cho dương vật vào thúc mạnh , nó đau đớn tỉnh giấc hoảng loạn đẩy hắn ra nhưng không đủ sức đẩy hắn ra
Hiha
Hiha
Anh làm j vậy..ah ~ /cố đẩy ra /
Prime
Prime
Tao chịch mày chứ còn j nữa chịu khó đi/thúc mạnh/
Hiha
Hiha
Không ah ~ bỏ ra đau ~~/hoảng loạn/
Prime
Prime
Im để tao làm/ cho dương vật sâu hơn /
Hiha
Hiha
Ah ~ sâu… quá rồi /nắm chặt ga giường /

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play