Những Kí Ức Bị Đánh Cắp [ DuongHung]
CHƯƠNG 1
nhớ nyc
có lỗi sai thì ae bỏ qua cho ạ
Đăng Dương: Hắn
Quang Hùng : Em
còn các emoji khác chắc ae biết r nên tôi kh cần phải gthich nữa ae nhé
Em chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ sợ một câu hỏi đơn giản đến vậy...
Nhưng nếu được quay lại—
cậu ước mình đã chuẩn bị trước cho khoảnh khắc đó.
Buổi chiều hôm ấy, nắng đổ dài trên hành lang tầng ba.
Tiếng cười nói, tiếng bước chân, tiếng gọi nhau í ới — tất cả hoà vào nhau thành thứ âm thanh quen thuộc của một ngày tan học.
Hùng-em đứng dựa vào lan can.
Ánh mắt vô thức tìm kiếm một người.
Đăng Dương-hắn
hắn luôn đến trễ hơn em vài phút.
Luôn vừa chạy vừa thở, tóc rối, cười ngốc.
Và luôn nói một câu giống hệt nhau:
“Đ𝐨̛̣𝐢 𝐥𝐚̂𝐮 𝐜𝐡𝐮̛𝐚?”
em chưa bao giờ thấy phiền.
Nhưng hôm nay hắn không chạy.
Không cười.
Không gọi tên cậu.
hắn chỉ… đi ngang qua.
Ban đầu, em nghĩ hắn không nhìn thấy mình.
em bước lại gần.
Hắn dừng lại.
Quay đầu.
Ánh mắt chạm nhau.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Không có nụ cười.
Không có sự quen thuộc.
Chỉ có sự xa lạ… lạnh đến mức khiến em khựng lại.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
có chuyện gì à?
Dương hỏi.
Giọng nói bình thường.
Nhưng không phải giọng nói dành cho cậu.
Hùng cười nhẹ
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
cậu là ai thế ?
câu hỏi đó rơi xuống giữa hành lang đông ng nhẹ tênh.. nhưng lại đủ nặng để bóp nghẹt lòng ngực cậu
e nhìn hắn nhìn hắn
Không phải đùa.
Không phải kiểu trêu chọc quen thuộc... Ánh mắt đó - hoàn toàn xa lạ
e cười nhưng giọng hơi run
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
xin lỗi
hắn ngắt lời, cau mày nhẹ
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
tôi thực sự kh hề nhớ cậu là ai cả
khoảnh khắc đó,e biết..có gì đó sai r
Họ từng thân, đâu nó không chỉ là thân mà là kiểu mỗi sáng đều chờ nhau ở cổng trường, là kiểu nhắn tin đến tận 2-3h sáng chỉ để nói mấy chuyện vô nghĩa.
Là kiểu Hắn từng nói:
“𝐍𝐞̂́𝐮 𝐦𝐨̣̂𝐭 𝐧𝐚̀𝐲 𝐭𝐚𝐨 𝐪𝐮𝐞̂𝐧 𝐦𝐚̀𝐲… c𝐡𝐚̆́𝐜 𝐭𝐚𝐨 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐥𝐚̀ 𝐭𝐚𝐨 𝐧𝐮̛̃𝐚.” em lúc đó chỉ cười và kh nghĩ câu nói đó lại trở thành thật..
tối hôm đó , e ngồi 1 mình trog phòng, dth sáng lên giữa bóng tối E lướt lại toàn bộ tn giữa 2ng.Từng dòng 1 kh sót chữ nào
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱:ê mai đợi t ở cổng nhaa
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
📱:ừ nhớ đem áo khoác, mai lạnh đấy
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱: t nhớ m vl😭
e lướt xuống dừng ở dòng cuối cùng
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
📱: mai gặp.
không có dòng tn "𝐭𝐚𝐨 𝐜𝐮̃𝐧𝐠 𝐧𝐡𝐨̛́ 𝐦𝐚̀𝐲" nữa..như thể mọi thứ dừng lại ở đó
điện thoại rung.
một tnhan mới. từ...Hắn.E khựng lại vì e biết hắn đã ngủ, e biết rất rõ..
nv
📱:đừng cố bắt cậu ấy nhớ lại.
Rồi lại hiển thi thêm 1 tin nữa
nv
📱: nếu m tiếp tục mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn
e nhìn chằm chằm vào màn hình. Tim đập nhanh đến đay nhói.. e gõ lại
tn trả lời đến gần như ngay lập tức
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: Đăng dương đến từ tương lai.
nhớ nyc
cã nhà cho e xin yk ạa
CHƯƠNG 2
nhớ nyc
h sao hã cả nhà ơi 😭
Một khoảng dừng.
Rồi—
“Đăng Dương của tương lai.”
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
cái đéo gì thế?
Cậu gọi ngay cho Dương.
Không bắt máy.
Gọi lần hai.
Vẫn không.
Một tin nhắn khác xuất hiện.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:Đừng gọi nữa. Cậu ấy không biết mày là ai đâu
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
Mày đang nói cái gì vậy?
em siết chặt điện thoại, tay run bần bật..vì e biết đây kh phải là trò đùa nữa rồi
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:T đang cố xoá m khỏi ký ức của cậu ấy
Không khí trong phòng như đông cứng
em nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Rồi cậu cười.
Một nụ cười không thành tiếng.
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
Trò đùa gì vậy…
Nhưng sâu trong lòng, có thứ gì đó… đang vỡ nứt toác ra
Sáng hôm sau, e đến trường sớm hơn bình thường.
Cậu đứng ở cổng.
Chờ.
Giống như mọi ngày.
Đăng Dương đến.
Vẫn là dáng vẻ đó.
Vẫn là gương mặt đó.
Chỉ là… ánh mắt không còn như trước.
hắn đi ngang qua em.
Không dừng lại.
Không nhìn.
Như thể họ chưa từng quen nhau.
em nắm chặt tay.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
Có chuyện gì không?
Giọng nói lịch sự.
Xa lạ đến đáng sợ.
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
Cậu… thật sự không nhớ tôi?
em hỏi.
hắn im lặng vài giây.
Rồi lắc đầu.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐡𝐢𝐞̣̂𝐧 𝐭𝐚̣𝐢
xin lỗi
Chỉ một từ.
Nhẹ như không.
Nhưng lại khiến tim em
đau đến mức không thở nổi em không nói thêm gì.
Chỉ gật đầu.
Rồi quay đi.
em không muốn để hắn thấy—
ánh mắt mình lúc đó.
Giờ ra chơi.
Hùng đứng một mình ở hành lang.
Cậu nhìn xuống sân trường.
Nhìn dòng người qua lại.
Và nhận ra—
trong tất cả những người đó,
không còn ai là “Đăng Dương của em” nữa.
Điện thoại rung.
Hùng mở ra.
Một tin nhắn mới.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: m vẫn ch chịu dừng lại à
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱: m thực sự là ai?
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱t đã nói r
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:Đừng lại gần cậu ấy nữa.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
“Vì mỗi lần cậu ấy nhìn thấy mày—”
Tin nhắn dừng lại.
Rồi tiếp tục.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: Ký ức của cậu ấy sẽ bị xoá nhanh hơn.
em chết lặng.
Ngón tay cậu khựng lại trên màn hình.
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱:Mày đang nói cái gì vậy?
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: Tao đang cứu cậu ấy..
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:khỏi m đấy.
Màn hình tối lại.
Gió thổi qua hành lang.
em đứng đó rất lâu.
Không nhúc nhích.
Và lần đầu tiên—
em không biết mình nên tin vào điều gì nữa.
CHƯƠNG 3
nhớ nyc
cảm ơn mn đã góp ý ạ
nhớ nyc
nên t kh biết viết có hay kh
em không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào.
Chỉ nhớ rõ một điều — “𝐓𝐚𝐨 đ𝐚𝐧𝐠 𝐜𝐮̛́𝐮 𝐜𝐚̣̂𝐮 𝐚̂́𝐲 … 𝐤𝐡𝐨̉𝐢 𝐦𝐚̀𝐲.”
Câu nói đó cứ lặp lại trong đầu em.
Đêm xuống.
Căn phòng tối om.
Chỉ có ánh sáng từ điện thoại.
em mở lại đoạn chat với hắn
Ngón tay dừng lại ở một file ghi âm.
Một đoạn thoại dài 12 giây.
Cậu đã nghe nó rất nhiều lần.
em bấm phát.
“𝐓𝐚𝐨 𝐧𝐡𝐨̛́ 𝐦𝐚̀𝐲 𝐫 ”
Giọng hấn vang lên.
Nhẹ.
Trầm.
Rất thật.
"𝐌𝐚𝐢 𝐠𝐚̣̆𝐩, đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐭𝐫𝐨̂́𝐧 𝐭𝐚𝐨.”
Âm thanh dừng lại.
em nhắm mắt.
Ngực đau nhói.
Nhưng— có gì đó không đúng.
em mở lại đoạn ghi âm.
Lần này—chỉ còn 8 giây.
em khựng lại.
“…𝐓𝐚𝐨 𝐧𝐡𝐨̛́ 𝐦𝐚̀𝐲.”
Giọng nói vẫn đó.
Nhưng câu phía sau— biến mất.
Tim cậu đập mạnh.
“Không thể nào…”
em bật lại lần nữa.
5 giây.
Giọng nói bị cắt ngắn hơn.
Như thể— có ai đó đang xoá dần từng phần.
Điện thoại rung.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:Đừng nghe lại.
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱: Mày đang làm cái gì quái vậy?
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: 👁(seen)
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:Tao đang xoá những thứ không nên tồn tại.
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱: Nhưng đó là ký ức của tao.
Tin nhắn hiện lên gần như ngay lập tức.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:không
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: Đó là thứ sẽ giết cậu ấy
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱: Chỉ là một đoạn ghi âm thôi mà!
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: mày không hiểu
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:Càng giữ lại..cậu ấy sẽ càng mất nhiều hơn
𝐐𝐮𝐚𝐧𝐠 𝐇𝐮̀𝐧𝐠
📱: mày nói mất là mất cái gì ?
Lần này, rất lâu không có trả lời.
em chỉ biết nhìn chằm chằm vào đoạn ghi âm.
3 giây.
2 giây.
1 giây.
Rồi— file biến mất.
Như chưa từng tồn tại.
Không thông báo.
Không dấu vết.
Chỉ còn lại một khoảng trống.
em chết lặng.
Điện thoại rung lần nữa.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱: Bắt đầu rồi.
Đ𝐚̆𝐧𝐠 𝐃𝐮𝐨̛𝐧𝐠-𝐭𝐮𝐨̛𝐧𝐠 𝐥𝐚𝐢
📱:Nếu mày còn tiếp tục..cậu ấy sẽ bắt đầu quên chính mình.
em đứng đó.
Trong căn phòng tối.Lần đầu tiên—em thực sự cảm thấy sợ hãi
nhớ nyc
mai trả điểm văn mong là trên 5 trên 5
nhớ nyc
e xin phép thay avatar của hùng ạ
Download MangaToon APP on App Store and Google Play