Hôn Ước Ngày Thứ Bảy
:#1Gặp Em
Trong một gia tộc tồn tại hàng trăm năm,có một hôn ước không thể chối bỏ.Quang Anh người thừa kế duy nhất bị ép cưới một“người”mà anh chưa từng gặp.Đêm tân hôn,không có ai xuất hiện.Cho đến khi thứ bảy đầu tiên đến.Đức Duy xuất hiện trong căn phòng cưới như thể cậu luôn ở đó.Nhưng Duy không thuộc về thế giới này.Cậu bị ràng buộc bởi một lời nguyền cổ xưa chỉ có thể tồn tại vào một ngày duy nhất trong tuần.Người ta gọi cậu là“Chàng dâu thứ bảy.”Một người chỉ sống,khi tình yêu vừa kịp bắt đầu.
Đêm thứ bảy,mưa rơi lặng lẽ ngoài khung cửa sổ.Ánh đèn vàng trong phòng hắt xuống,phủ lên mọi thứ một lớp ấm áp giả tạo.Quang Anh đứng đó,nhìn người trước mặt như thể vẫn chưa quen với sự tồn tại này.
Nguyễn Quang Anh
Em đến rồi..
Em khẽ cười,nụ cười nhẹ nhưng buồn.
Hoàng Đức Duy
Ừ,hôm nay là thứ bảy mà
Khoảng cách giữa hai người chỉ vài bước chân,nhưng lại giống như cách nhau cả một thế giới.
Nguyễn Quang Anh
//siết chặt tay//vậy...mai em lại biến mất
Duy không trả lời ngay,chỉ khẽ gật đầu.Em không có lựa chọn
Không khí chợt nặng xuống.Quang Anh bước tới,một bước,rồi thêm một bước.Đến khi đứng sát trước mặt Duy.
Nguyễn Quang Anh
Khó chịu thật đấy..//giọng trùng xuống//
Nguyễn Quang Anh
Người thì ở đây,mà cứ như sẽ biến mất bất cứ lúc nào
Em nhìn anh,ánh mắt mềm lại.
Hoàng Đức Duy
Anh không cần quan tâm đâu,rồi cũng sẽ quen thôi
Câu nói nhẹ như không,nhưng lại khiến Quang Anh khó chịu đến nghẹt thở.
Nguyễn Quang Anh
Không quen nổi!
Anh nói,gần như ngay lập tức làm em khựng lại.
Chưa kịp phản ứng anh đã đưa tay giữ lấy cổ tay em kéo lại gần.Khoảng cách biến mất.Hơi thở chạm nhau.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ có một ngày,mà em nói anh phải quen..
Giọng anh thấp gấp gáp hơn bao giờ hết
Chưa nói hết câu,anh đã cúi xuống.Nụ hôn đến bất ngờ.Không nhẹ nhàng,cũng không dịu dàng.Nó mang theo sự bực bội,kìm nén,và cả nỗi sợ không gọi thành tên.Duy mở to mắt trong một giây.Rồi…từ từ khép lại.Tay cậu khẽ nắm lấy áo Quang Anh,như muốn giữ lại một thứ gì đó đang trôi tuột khỏi mình.Nụ hôn dần chậm lại.Không còn vội vã…mà trở nên mềm mại hơn.
Nhưng càng nhẹ…lại càng đau.Anh dừng lại trước khi mọi thứ đi quá xa.Trán anh tựa vào trán em,hơi thở còn vương lại.
Nguyễn Quang Anh
Đừng biến mất..
Hoàng Đức Duy
Em đâu có lựa chọn..
Bên ngoài, mưa vẫn rơi.Còn trong phòng là hai con người,chỉ có thể yêu nhau trong một ngày duy nhất mỗi tuần.
:2#Nụ Hôn Tạm Biệt
Không gian xung quanh bỗng im lặng đến đáng sợ.Quang Anh siết chặt tay hơn,như thể chỉ cần buông ra một chút thôi,người trước mặt sẽ biến mất ngay lập tức.
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì đừng lựa chọn nữa..
Hoàng Đức Duy
//lắc đầu//không được
Quang Anh cắt ngang.Ánh mắt anh lần đầu tiên lộ rõ sự cố chấp.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần em muốn
Duy nhìn anh rất lâu.Lâu đến mức chính em cũng không biết mình đang nhìn cái gì là người trước mặt,hay là thứ tình cảm đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.
Nguyễn Quang Anh
Chỉ cần em chịu ở lại
Hoàng Đức Duy
Nếu em ở lại..
Hoàng Đức Duy
Có thể em sẽ không còn là em nữa
Anh không đáp.Chỉ kéo em lại gần hơn.Lần này,nụ hôn không còn vội vã.chậm rãi,cẩn thận.Như thể anh đang học cách ghi nhớ từng chút một.Môi chạm môi nhẹ đến mức gần như không thật.Nhưng lại khiến tim em lệch đi một nhịp.
Tay Quang Anh đặt sau gáy cậu,giữ lại,không cho cậu lùi.Còn Duy…lần này không chống cự.Chỉ khẽ nhắm mắt.Như đang mặc kệ tất cả.Nụ hôn kéo dài hơn trước.Không còn sự bực bội.Chỉ còn lại…cảm giác muốn giữ người kia lại thật lâu.Bên ngoài,mưa dần ngớt.
Nhưng trong căn phòng,thời gian lại như đang chạy nhanh hơn.Một cơn gió lạnh bất chợt lướt qua.Duy khẽ run lên.Anh lập tức nhận ra.Anh dừng lại,trán chạm trán em
Nguyễn Quang Anh
Đến giờ rồi?
Em không nói.Nhưng cơ thể em đang dần nhạt đi.Như một làn khói.Tay em siết nhẹ áo Quang Anh.Lần đầu tiên…là em chủ động.
Hoàng Đức Duy
Nếu tuần sau em không nhớ anh nữa..
Quang Anh lập tức giữ chặt em hơn
Nguyễn Quang Anh
Thì anh sẽ khiến em nhớ lại
Em cười,nụ cười buồn đến mức đau lòng.
Hoàng Đức Duy
Đừng yêu em..
Câu nói rơi xuống rất khẽ.Nhưng như cứa thẳng vào tim.Cơ thể Duy bắt đầu tan ra rõ rệt hơn.Từ bàn tay đến bờ vai,anh hoảng hốt kéo em lại,như thể muốn giữ bằng mọi giá.
Nhưng lần này,Duy là người tiến lại gần trước.Một nụ hôn thoáng qua,nhẹ,ngắn.Nhưng đủ để khắc sâu.
Hoàng Đức Duy
Chỉ cần..nhớ em là đủ
Và ngay sau đó em biến mất.Căn phòng trở lại yên tĩnh,chỉ còn lại Anh đứng đó.Và dư vị của một nụ hôn,không bao giờ ở lại
:#3Anh Phát Điên Vì Nhớ Em
Cánh cửa sổ vẫn mở.Mưa đã tạnh từ lâu nhưng Quang Anh vẫn đứng đó.Không nhúc nhích.Như thể chỉ cần cử động,thì những gì vừa xảy ra sẽ biến mất hoàn toàn.
Anh gọi rất khẽ,không có ai trả lời.Chỉ có căn phòng trống,và khoảng không lạnh đến mức khó thở.Quang Anh bật cười,một tiếng cười ngắn,khô khốc.
Nguyễn Quang Anh
Đúng là..biến mất thật rồi
Căn nhà trở lại bình thường.Mọi người sinh hoạt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.Không ai nhắc đến “chàng dâu”.Không ai hỏi về đêm tân hôn.Như thể,Đức Duy chưa từng tồn tại.Chỉ có Quang Anh là nhớ.Nhớ rõ đến từng chi tiết,ánh mắt,giọng nói.Và cả nụ hôn cuối cùng.
Anh bắt đầu mất ngủ,anh nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Nguyễn Quang Anh
Còn bao lâu nữa..
Không ai trả lời,anh tự đếm.
Nguyễn Quang Anh
Một..hai..ba
Anh bước vào căn phòng cưới,mở cửa,trống,vẫn trống.Anh đứng đó rất lâu.Rồi bất ngờ nói
Nguyễn Quang Anh
Em trốn ở đâu..?
Không có tiếng trả lời,chỉ có tiếng gió.
Anh bắt đầu nói chuyện một mình,ngồi trên giường.Nhìn về phía khoảng không bên cạnh.
Nguyễn Quang Anh
Em hay ngồi ở đây mà..
Anh đưa tay ra,chạm vào khoảng trống
Nguyễn Quang Anh
Sao lạnh vậy..
Gia nhân bắt đầu nhận ra điều bất thường.
???
Thiếu gia,ngày nên ăn chút gì đi
Anh không nhìn họ,chỉ hỏi một câu.
Nguyễn Quang Anh
Thứ bảy..còn bao lâu nữa?
Anh không ngủ,không ăn.Chỉ ngồi trước cửa phòng,chờ,như một kẻ sắp chết khát,chờ một giọt nước.Đồng hồ tích tắc.Mỗi giây trôi qua đều dài như một cực hình.
Kim đồng hồ chạm vào con số 12,bước sang thứ bảy.Cánh cửa phía sau lưng khẽ mở,một luồng khí lạnh tràn vào.Anh đứng bật dậy,tim đập loạn.Anh quay lại và thấy emVẫn là gương mặt đó,vẫn là ánh mắt đó.Nhưng lạnh lẽo,xa lạ.Em nhìn anh,hơi nghiêng đầu.
Hoàng Đức Duy
Anh là ai..?
Anh chết lặng,tất cả những ngày chờ đợi.Tất cả những đêm mất ngủ,tất cả những cảm xúc anh cố giữ vỡ vụn trong một câu nói.Anh bước tới,chậm,rất chậm.Như thể chỉ cần nhanh hơn một chút mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Nguyễn Quang Anh
//giọng khàn đi//không nhớ anh sao
Duy im lặng,một giây,hai giây.Rồi khẽ lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Tôi không biết anh..
Không gian như đông cứng.Anh cười,nhưng lần này không còn giống cười nữa.
Nguyễn Quang Anh
Không sao
Nguyễn Quang Anh
Không nhớ cũng không sao
Anh bước thêm một bước,đứng sát trước mặt em,Ánh mắt tối lại.
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ khiến em..
Tay anh siết chặt cổ tay em,đến mức em cảm thấy đau.
Nguyễn Quang Anh
Nhớ lại từ đầu
Ngoài kia, gió bắt đầu nổi lên,còn trong phòng một thứ gì đó,đã thật sự vỡ vụn.
Cổ tay bị siết chặt,em khẽ nhíu mày.
Một từ rất nhỏ,cũng đủ khiến anh khựng lại trong một giây.Chỉ một giây thôi,nhưng là lần đầu tiên từ lúc gặp lại,ánh mắt anh dao động
Anh buôn tay,chậm rãi như thể sợ mất em lần nữa.
Nguyễn Quang Anh
Xin lỗi..
Download MangaToon APP on App Store and Google Play