[RhyCap] Chập Chờn
Chapter 1: Chập chờn
Fic ngắn thứ 2 của Din tầm 10 chap
Do truyện ít chap nên mỗi chap sẽ dài hơn 1 chút, NGƯỢC
Có những nỗi đau không phải từ vết thương, mà từ việc nhận ra mình từng được yêu thương
Dù chỉ là do bản thân tự suy diễn
Nó giống như pin đã cạn, vẫn cố nhấp nháy đỏ một lần cuối
Chẳng phải cầu cứu chỉ là để nói lời tạm biệt với mình
Vì tình yêu, dù là của con người hay của máy móc, cuối cùng cũng chỉ là một chuỗi chập chờn, rồi tắt ngấm trong mưa
Quán cà phê đường Nguyễn Thị Minh Khai
Quang Anh ngồi ở góc bàn, tay cầm ly đá tan gần hết
Nguyễn Quang Anh
Bài mới đặt tên là gì giờ ta?
Trần Minh Hiếu
Nghe buồn man mác, hợp với giọng mày
Trần Minh Hiếu
Nhưng đoạn bridge hơi dài, cắt bớt hai câu đi, không khán giả buồn ngủ
Trần Đăng Dương
Ô hay nó đang hỏi tên bài hát mà
Trần Minh Hiếu
Ủa mà bài nộp tốt nghiệp hay bài phát hành chơi chơi thôi?
Nguyễn Quang Anh
Hay Sau Cơn Mưa?
Trần Đăng Dương
Ừ được đấy đang mưa luôn này
Nguyễn Quang Anh
Tao định phát hành lên SoundCloud trước, xem phản hồi rồi tính
Trần Minh Hiếu
Nghe thử bản mix mới đi
Trần Minh Hiếu
Tao thêm layer piano nhẹ ở đầu, nghe sâu hơn
Quang Anh đeo tai nghe, mắt khép hờ
🎶 Đừng để ai khiến em khóc thật nhiều như anh đã từng thế
🎶 Đằng sau cơn mưa sẽ có cầu vồng cùng em trên lối về
Trần Đăng Dương
Bài nào cũng mưa với gió
Quang Anh tháo tai nghe cười nhạt
Nguyễn Quang Anh
Tao thích ballad hơn
Nguyễn Quang Anh
Thêm đoạn rap đầy tiếc nuối nữa
Trần Đăng Dương
Thôi về đi bây, tạnh mưa rồi
Nguyễn Quang Anh
Ủa đm, đang nói mà
Trần Minh Hiếu
Mưa tạnh rồi, mai còn thu lại đoạn chorus
Quang Anh đứng dậy, khoác balo, chào tạm biệt
Nguyễn Quang Anh
Thôi biến đi
Ra khỏi quán, trời vẫn còn lất phất mưa phùn
Quang Anh không mang áo mưa, nhưng cũng chẳng buồn quay lại lấy
Gió lạnh tạt vào mặt, áo thun đen dính chặt vào người, tóc ướt nhỏ giọt xuống cổ
Anh chạy chậm hơn thường lệ, không vội
Đầu óc vẫn còn vương vấn giai điệu vừa thu
Nguyễn Quang Anh
Còn 1 tháng nữa lận...
Nguyễn Quang Anh
Chill thôi
Rồi anh rẽ vào hẻm nhỏ dẫn về nhà
Căn nhà cấp bốn nằm lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng
Phía sau là bãi rác phế liệu nơi người ta hay vứt đồ điện tử hỏng, sắt vụn, vỏ xe cũ
Quang Anh giảm tốc độ vì thấy thứ gì đó lấp lánh giữa đống túi ni lông ướt sũng
Nguyễn Quang Anh
Gì vậy ta...
Nằm sấp, nửa người chìm trong rác
Da trắng bóng như sứ, tóc đen dính bùn, bộ jumpsuit bạc màu kim loại rách vài chỗ
Cổ áo có đèn LED nhỏ nhấp nháy đỏ yếu ớt
Quang Anh dừng hẳn xe đi xuống
Nguyễn Quang Anh
Má tưởng xác chết
Nguyễn Quang Anh
Suýt thì đái ra quần
Nhưng khi cúi xuống, thứ đó… quay đầu
Nguyễn Quang Anh
Đụ mẹ cái đéo gì thế này?
Đôi mắt màu xám khói mở ra, không đồng tử
Giọng nói vang lên, khàn khàn, đứt quãng như radio bị nhiễu
Hoàng Đức Duy
Hệ thống… hư hỏng… pin…yếu… Yêu cầu… hỗ trợ… sạc…
Quang Anh lùi lại một bước, xe máy suýt đổ
Nguyễn Quang Anh
Cái quái gì vậy?
Nguyễn Quang Anh
Mày...mày là thứ gì??
Nguyễn Quang Anh
Hay người ngoài hành tinh
Hoàng Đức Duy
...mã sản phẩm CT22… robot gia dụng thế hệ 7…
Hoàng Đức Duy
Từ năm...2178
Mỗi chữ em nói ra đều kèm tiếng “tít tít” nhỏ
Hoàng Đức Duy
Tôi… bị lỗi… đường vận chuyển… rơi nhầm… thời gian…
Em cố ngồi dậy, cánh tay trái giật giật rồi tắt ngúm
Đèn LED trên ngực nhấp nháy đỏ liên hồi
Nguyễn Quang Anh
Má người ta đi ngang tưởng mình giết người không vậy trời
Anh nhìn quanh hẻm vắng, mưa lất phất, không ai thấy
Anh chửi thề lần nữa, rồi cúi xuống bế em lên
Thân hình nhẹ hơn tưởng tượng, da lạnh nhưng mềm mại
Nguyễn Quang Anh
Ê đừng có chết nha
Quang Anh đẩy cửa nhà tiếng bản lề kêu kẽo kẹt trong đêm khuya
Anh bế Đức Duy vào thẳng, đặt nhẹ nhàng xuống chiếc giường
Thân hình robot nằm đó bất động, mắt khép chặt, chỉ còn tiếng “tít… tít…”
Anh đứng nhìn một lúc, tay vẫn ướt mưa, nước nhỏ giọt xuống sàn
Nguyễn Quang Anh
Mình vừa lụm cái gì về vậy trời?
Nguyễn Quang Anh
Người thì không phải không thở, không có hơi ấm, da lạnh ngắt như đá
Nguyễn Quang Anh
Nhưng robot thì… quá hoàn hảo
Nguyễn Quang Anh
Không phải kiểu robot đồ chơi rẻ tiền ở Shopee nữa
Nguyễn Quang Anh
Giống hệt mấy con trong phim khoa học viễn tưởng
Da mịn màng không tì vết, đường nét khuôn mặt cân đối đến mức bất thường, lông mi dài đen nhánh, môi hồng nhạt hơi hé như đang chờ ai đó hôn
Tóc đen dính bùn, nhưng khi anh vuốt nhẹ, tóc mềm mại như thật, không phải sợi giả thô ráp
Nguyễn Quang Anh
Al thống trị thế giới à?
Nguyễn Quang Anh
Hay robot thay thế con người...
Anh tự dọa mình, cười khẩy một cái, nhưng tim vẫn đập nhanh
Anh tưởng tượng cảnh nó bật dậy, mắt đỏ rực, rồi bắn laser hay gì đó như trong phim
Nhưng rồi nhìn lại, em nằm im thin thít, đèn LED trên cổ nhấp nháy đỏ yếu ớt
Nguyễn Quang Anh
Xàm ghê chưa?
Nguyễn Quang Anh
Trông đáng thương hơn đáng sợ nữa
Nguyễn Quang Anh
Xem phim riết bị khùng rồi
Quang Anh thở dài, lấy khăn khô trên giá treo
Cái khăn còn sạch duy nhất trong nhà
Lau mặt trước, lau tóc, lau cổ, rồi xuống cánh tay
Da em mềm, ấm dần lên một chút khi anh chạm lâu hơn
Anh lau kỹ từng ngón tay, những ngón tay thon dài, móng tay nhân tạo hồng nhạt
Nguyễn Quang Anh
Mày xinh trai thật đấy
Nguyễn Quang Anh
Xinh hơn cả mấy thằng idol tao từng gặp nữa
Nguyễn Quang Anh
Đồ nhân tạo mà hoàn hảo thế này… chắc ở tương lai người ta giàu lắm mới mua được
Anh tìm cổng sạc mà Đức Duy đã chỉ trước khi tắt nguồn
Một khe nhỏ ẩn dưới xương quai xanh trái, hình chữ nhật lạ lẫm
Quang Anh cắm sợi dây dự phòng dài nhất nhà mình vào đó
Hoàng Đức Duy
Thời gian sạc đầy… 7 giờ 14 phút…
Trong lúc chờ sạc, Quang Anh không ngủ được
Nguyễn Quang Anh
Thôi viết nhạc tiếp vậy
Anh ngồi dựa lưng vào thành giường sắt, laptop đặt trên đùi, tai nghe một bên
Nguyễn Quang Anh
Đoạn này mạnh hơn chút
Viết được hai dòng, anh dừng lại
Mắt vô thức liếc sang chiếc giường
Đức Duy vẫn nằm im thin thít, mắt nhắm nghiền
Quang Anh cắn môi, tay vô thức ngừng gõ. Đầu óc anh không còn ở đoạn rap nữa
Nguyễn Quang Anh
Trông có ngứa mắt không chứ
Tò mò dâng lên không kìm lại được
Anh cầm điện thoại, bật flash, chụp vài tấm ảnh Đức Duy từ nhiều góc
Khuôn mặt nghiêng, đường nét quai xanh, cổng sạc đang cắm, cả thân hình
Nguyễn Quang Anh
Robot sinh học
Nguyễn Quang Anh
Robot CT22
Nguyễn Quang Anh
Robot đẹp trai
Chỉ toàn phim khoa học viễn tưởng và mấy bài troll
Anh kiếm nát cả Google, cả mấy diễn đàn công nghệ Việt Nam
Không có bất cứ thông tin chính thức nào về một con robot trông giống hệt Đức Duy
Cuối cùng, sau gần 20 phút lướt, anh mới tìm được một bài báo cũ của một nhóm sinh viên Đại học Bách Khoa Hà Nội, đăng cách đây 3 năm
Nguyễn Quang Anh
Ý tưởng mô hình robot đồng hành cho người độc thân trong tương lai?
Nguyễn Quang Anh
Giải pháp thay thế tình cảm con người?
Bài viết chỉ là ý tưởng nghiên cứu sơ bộ: nói về việc phát triển chip cảm xúc, da nano, pin năng lượng cảm xúc…
Nguyễn Quang Anh
Ủa nó bảo đến từ năm 2178??
Nguyễn Quang Anh
Vãi cách cả 152 năm
Nguyễn Quang Anh
Xuyên thời gian á?
Nguyễn Quang Anh
Robot từ thế kỷ 22 rơi nhầm về đây?
Nguyễn Quang Anh
Giống Doraemon vậy ta
Chapter 2: Chủ nhân
Nửa đêm, khi Quang Anh đã chìm sâu vào giấc ngủ với tiếng ngáy khò khò đều đều
Đèn LED trên ngực chuyển từ vàng nhạt sang xanh dương nhè nhẹ
Hệ thống khởi động lại êm ru
Em ngồi bật dậy trên giường sắt, động tác cứng nhắc nhưng chính xác
Đôi mắt xám khói quét một vòng quanh căn phòng nhỏ tối om
Đầu nghiêng sang một bên ngơ ngác
Phòng thì chật, có mỗi cái giường là anh đã nhường cho em rồi
Sàn nhà bê tông lạnh, chỉ có một tấm chăn mỏng che cho người đang ngủ
Đức Duy nghiêng đầu nhìn Quang Anh lần nữa
Tiếng ngáy to, nhịp thở không đều, miệng hơi hé, tóc ướt vẫn còn dính trên trán
Hoàng Đức Duy
Nhiệt độ cơ thể 36,8
Hoàng Đức Duy
Nhịp tim 68 bpm
Hoàng Đức Duy
Mức độ mệt mỏi cao
Hoàng Đức Duy
Tình trang đang ngủ sâu
Tư thế đi thẳng, từng bước chân đều đặn, khớp chuyển động nhẹ nhàng
Không uyển chuyển như người thật, mà chính xác và tiết kiệm năng lượng
Đức Duy đi quanh phòng, ánh mắt xám khói lướt qua mọi thứ một cách hệ thống
Em dừng trước cây guitar, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào dây đàn, tạo ra một nốt âm thanh rất nhỏ
Em phân tích khuôn mặt anh dưới ánh sáng yếu
Hoàng Đức Duy
Chủ nhân...đẹp trai
Đường nét sắc góc, đẹp trai theo tiêu chuẩn
Đức Duy dừng lại chỗ anh nằm
Em cúi xuống thấp, khuôn mặt cách mặt Quang Anh chỉ chừng 30cm
Hoàng Đức Duy
Nguy cơ cảm lạnh: 34%
Hoàng Đức Duy
Khuyến nghị đắp thêm chăn
Tay phải đưa ra, kéo nhẹ tấm chăn mỏng che kín hơn cho Quang Anh
Động tác nhẹ nhàng nhưng cứng nhắc ở vai và khuỷu tay
Đức Duy ngồi im thin thít nhìn anh ngủ
Em nghiêng đầu, quan sát thêm một lúc
Ngón tay phải của em chậm rãi đưa lên, chạm nhẹ vào má Quang Anh
Da nóng ấm, hơi sần vì cạo râu chưa sạch, khác hoàn toàn với da nano hoàn hảo của em
Đức Duy dừng lại ở đó, ngón tay lướt rất khẽ dọc đường viền hàm
Quang Anh ngủ trương thây, bụng hơi phồng lên vì tư thế nằm ngửa
Tiếng ngáy càng lúc càng to, khò khò như máy cày cũ
Nguyễn Quang Anh
Ừm...ừm gà ngon quá đi
Nguyễn Quang Anh
Chẹp chẹp...
Bỗng nhiên anh giật bắn mình, mở mắt tỉnh hẳn khi cảm giác có thứ gì đó lạnh lạnh chạm vào mặt
Quang Anh hoảng hốt ngồi bật dậy, lùi sát vào tường, tay quơ quào tìm công tắc đèn
Quang Anh thở hổn hển, mắt trợn tròn nhìn Đức Duy đang ngồi ngay ngắn trên mép giường
Con robot vẫn giữ nguyên tư thế, hai tay đặt trên đùi
Khuôn mặt đẹp hoàn hảo không một chút biểu cảm
Một gương mặt vô tri, vô giác, như một bức tượng sứ sống
Nguyễn Quang Anh
Mày… mày tỉnh rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Sao mày ngồi nhìn tao như muốn ăn thịt vậy?
Nguyễn Quang Anh
Đừng có chạm vào mặt tao nữa, nghe chưa?
Nguyễn Quang Anh
Dễ nứng lắm
Đức Duy nghiêng đầu sang một bên
Hoàng Đức Duy
Chủ nhân ngáy to
Hoàng Đức Duy
Nhiệt độ phòng thấp
Hoàng Đức Duy
Tôi kiểm tra xem chủ nhân có bị cảm lạnh không
Hoàng Đức Duy
Xin lỗi nếu làm chủ nhân giật mình
Quang Anh cắn răng, tay vẫn nắm chặt mép chăn như vũ khí
Nguyễn Quang Anh
Đừng có gọi tao là chủ nhân
Nguyễn Quang Anh
Tao tên Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và mày… đừng có ngồi nhìn tao ngủ kiểu đó
Đức Duy nhìn anh không chớp mắt
Em nghiêng đầu lần nữa như nhận mệnh lệnh mới
Hoàng Đức Duy
Không ngồi nhìn khi ngủ
Hoàng Đức Duy
Pin hiện tại 68%
Hoàng Đức Duy
Hệ thống ổn định
Hoàng Đức Duy
Tôi có thể giúp Quang Anh lau nhà, nấu ăn, hoặc… hát theo nếu cần
Quang Anh ngồi đó, thở dốc, mắt vẫn dán chặt vào con robot trước mặt
Nguyễn Quang Anh
Thôi… ngồi yên đó đi
Nguyễn Quang Anh
Tao hỏi mày vài chuyện
Nguyễn Quang Anh
Mày là robot thật hả?
Nguyễn Quang Anh
Đến từ tương lai?
Hoàng Đức Duy
Tôi là sản phẩm CT22, robot đồng hành thế hệ 7, xuất xưởng năm 2178
Nguyễn Quang Anh
2178… nghĩa là hơn 150 năm sau?
Nguyễn Quang Anh
Rồi sao mày ở đây
Hoàng Đức Duy
Tôi bị lỗi trong quá trình vận chuyển thời gian
Hoàng Đức Duy
Pin và hệ thống định vị bị hỏng
Hoàng Đức Duy
Tôi bị rơi nhầm về 2026
Hoàng Đức Duy
Hiện tại tôi không thể quay về
Anh chỉ gật gù cho qua, rồi chuyển sang những thứ gần gũi hơn
Nguyễn Quang Anh
Thân thể mày làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Da này mềm thật, trông như người luôn
Hoàng Đức Duy
Da là lớp sinh học nano thế hệ 4
Hoàng Đức Duy
Có khả năng mô phỏng nhiệt độ, độ đàn hồi, cảm giác chạm và tiết mồ hôi nhân tạo
Hoàng Đức Duy
Bên trong là khung hợp kim titanium nhẹ và hệ thống mạch lượng tử
Nguyễn Quang Anh
Chả hiểu gì...
Nguyễn Quang Anh
Còn cái này?
Anh chỉ vào cổng sạc dưới quai xanh
Nguyễn Quang Anh
Sạc bằng điện bình thường à?
Hoàng Đức Duy
Cổng sạc tương thích USB-C nâng cấp
Hoàng Đức Duy
Pin chính sử dụng phản ứng hóa học nano, có thể duy trì hoạt động lâu dài
Hoàng Đức Duy
Tuy nhiên...
Hoàng Đức Duy
Pin của tôi hiện đang ở trạng thái không ổn định
Nguyễn Quang Anh
Không ổn định là sao?
Hoàng Đức Duy
Không quan trọng
Hoàng Đức Duy
Chủ nhân không cần lo lắng
Quang Anh im lặng một lúc, mắt vẫn dán vào khuôn mặt hoàn hảo của Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Mà mày có giống người bình thường không?
Nguyễn Quang Anh
Kiểu ấy ấy á?
Đức Duy không hề ngượng ngùng
Hoàng Đức Duy
Tôi được trang bị hoàn chỉnh
Hoàng Đức Duy
Có cảm giác xúc giác 99,7% giống con người
Hoàng Đức Duy
Được thiết kế để phục vụ nhu cầu tình dục của chủ nhân
Quang Anh đỏ mặt, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh
Nguyễn Quang Anh
Vậy… mày có cảm giác khi bị chạm không?
Hoàng Đức Duy
Tôi cảm nhận được
Hoàng Đức Duy
Tuy nhiên, tôi không có cảm xúc cá nhân
Hoàng Đức Duy
Tất cả chỉ là dữ liệu và phản hồi lập trình
Nguyễn Quang Anh
Thế… nếu tao muốn thử, mày làm được không?
Hoàng Đức Duy
Tôi được thiết kế để đồng hành toàn diện, bao gồm cả quan hệ
Hoàng Đức Duy
Chủ nhân muốn tôi thực hiện ngay bây giờ không?
Nguyễn Quang Anh
Ê thôi thôi giỡn
Nguyễn Quang Anh
Giờ mày đi ra kia sạc tiếp cho tao ngủ đi
Nguyễn Quang Anh
Ngồi đây tao khó chịu quá
Chapter 3: Bách khoa toàn thư
Sáng hôm sau, Quang Anh tỉnh dậy vì một mùi thơm nức mũi lan tỏa khắp căn nhà
Mùi trứng chiên, bánh mì nướng và cà phê sữa đá thứ mà anh rất lâu rồi mới được ăn ở nhà
Thường ngày anh hoặc nhịn bữa sáng, hoặc lông bông ra quán ven đường ăn qua loa
Nguyễn Quang Anh
Nay không có tiết à...khoẻ
Anh nằm phịch xuống giường vứt điện thoại qua 1 bên
Nhà cửa sạch sẽ gọn gàng lạ thường
Sàn nhà đã được lau sạch bóng, đống giấy nhạc vương vãi được xếp ngay ngắn trên bàn
Cây guitar được lau bụi, thậm chí cái chăn anh nằm đêm qua cũng được gấp gọn gàng đặt đầu giường
Đức Duy bước ra từ góc bếp nhỏ, tay bưng một khay đồ ăn sáng đơn giản nhưng nhìn rất bắt mắt
Hoàng Đức Duy
Chủ nhân tỉnh giấc
Hoàng Đức Duy
Bữa sáng đã chuẩn bị xong
Hoàng Đức Duy
Xin mời chủ nhân dùng
Nguyễn Quang Anh
Mày… làm hết mấy cái này hồi nào vậy?
Hoàng Đức Duy
Tôi dọn dẹp và nấu ăn từ 5 giờ 47 phút sáng
Hoàng Đức Duy
Nhà cửa hiện tại sạch sẽ 94%
Hoàng Đức Duy
Chủ nhân có muốn tôi chỉnh lại nhiệt độ phòng không?
Quang Anh nhăn mặt ngồi dậy
Nguyễn Quang Anh
Đã bảo đừng kêu tao là chủ nhân cơ mà
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Là Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hiểu không?
Hoàng Đức Duy
Từ bây giờ tôi sẽ gọi là Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Quang Anh có muốn dùng bữa sáng ngay không?
Anh kéo ghế ra, rồi bất giác kéo thêm một chiếc ghế bên cạnh
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống ăn cùng tao đi
Hoàng Đức Duy
Tôi không cần ăn
Hoàng Đức Duy
Năng lượng của tôi đến từ pin
Hoàng Đức Duy
Việc ngồi cùng chỉ chiếm không gian và thời gian của Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống
Nguyễn Quang Anh
Đừng có lì
Nguyễn Quang Anh
Robot mà bày đặt lì
Nguyễn Quang Anh
Tao ăn một mình chán lắm
Đức Duy im lặng hai giây, rồi chậm rãi ngồi xuống ghế đối diện
Tư thế vẫn thẳng tắp, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi
Quang Anh đẩy đĩa trứng và bánh mì về phía em
Nguyễn Quang Anh
Ăn thử đi
Nguyễn Quang Anh
Mày biết nấu ngon thế, chắc cũng biết ăn chứ?
Đức Duy nhìn đĩa thức ăn, rồi nhìn Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Thức ăn của con người đối với tôi khá nhạt nhẽo
Hoàng Đức Duy
Nhưng nếu Quang Anh yêu cầu, tôi sẽ thử
Em cầm đũa, gắp một miếng trứng nhỏ bỏ vào miệng, nhai chậm rãi
Khuôn mặt vẫn không có biểu cảm gì rõ ràng
Quang Anh vừa ăn vừa quan sát em, tò mò hỏi dồn dập
Nguyễn Quang Anh
Mày biết nấu ăn từ đâu ra vậy?
Nguyễn Quang Anh
Tao chưa dạy mày cái gì hết
Hoàng Đức Duy
Tôi được lập trình sẵn kiến thức cơ bản về ẩm thực toàn cầu, bao gồm cả món Việt Nam
Hoàng Đức Duy
Ngoài ra tôi có thể phân tích nguyên liệu và điều chỉnh theo khẩu vị
Nguyễn Quang Anh
Thế mày biết bao nhiêu thứ trên đời
Hoàng Đức Duy
Kiến thức của tôi bao quát 98,7% dữ liệu công khai của nhân loại đến năm 2178
Hoàng Đức Duy
Lịch sử, khoa học, nghệ thuật, âm nhạc, y học… tôi đều có thể giải thích chi tiết
Quang Anh cười khẩy, nhưng mắt vẫn sáng lên vì tò mò
Nguyễn Quang Anh
Vậy mày biết cả cách sáng tác nhạc không?
Hoàng Đức Duy
Tôi có thể phân tích cấu trúc bài hát, gợi ý giai điệu, thậm chí soạn lời rap nếu Quang Anh cần
Nguyễn Quang Anh
Mà thôi mày khô khan lắm
Nguyễn Quang Anh
Kêu mày viết nhạc chắc người ta tẩy chay tao
Nguyễn Quang Anh
Dùng Al viết nhạc như sĩ nhục nghề vậy á
Hoàng Đức Duy
Tuỳ chủ nhân
Hoàng Đức Duy
...à Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
May mà mày sửa kịp đấy
Nguyễn Quang Anh
Đồ robot lì lợm
Quang Anh gật gù, vừa nhai bánh mì vừa hỏi tiếp đủ thứ linh tinh
Từ thời tiết hôm nay, cách giặt quần áo không phai màu, đến chuyện robot tương lai có thay thế con người không
Đức Duy trả lời hết, giọng khô khan, rõ ràng, cặn kẽ như một cuốn bách khoa toàn thư đang nói chuyện
Nhưng càng nghe, Quang Anh càng nhận ra
Nguyễn Quang Anh
Nói chuyện gì cứng ngắc, hỏi gì trả lời đó
Nguyễn Quang Anh
Quá khô khan
Nguyễn Quang Anh
Không cười khi kể chuyện hài, không ngạc nhiên khi hỏi những câu ngớ ngẩn, chỉ toàn dữ liệu và phân tích logic
Nguyễn Quang Anh
Chắc phải cho học khoá làm người quá
Hoàng Đức Duy
Tôi được thiết kế để không có cảm xúc cá nhân
Hoàng Đức Duy
Tất cả chỉ là phản hồi và phục vụ chủ nhân
Nguyễn Quang Anh
Biết rồi khổ quá
Sau khi Quang Anh ăn xong anh nằm dài trên ghế sofa, tay cầm điện thoại
Lướt vài vòng rồi quay sang Đức Duy đang đứng thẳng tắp ở góc phòng
Nguyễn Quang Anh
Ê đứng đó chi vậy
Nguyễn Quang Anh
Lại chơi game với tao coi
Hoàng Đức Duy
Tôi hiểu rồi
Hoàng Đức Duy
Tôi có thể chơi bất kỳ tựa game nào Quang Anh muốn
Quang Anh cười khẩy, mở máy tính
Nguyễn Quang Anh
Chơi liên minh đi
Nguyễn Quang Anh
Tao solo mày một trận coi
Quang Anh chọn vị tướng quen thuộc, còn Đức Duy chỉ mất 3 giây để chọn và vào game
Trận thứ hai, anh đổi sang game bắn súng
Trận thứ ba chuyển sang game đua xe
Quang Anh ném chuột xuống bàn, giọng cáu kỉnh
Nguyễn Quang Anh
Đéo mẹ hack à?
Nguyễn Quang Anh
Trò nào cũng thắng vậy?
Hoàng Đức Duy
Tôi phân tích được 0,03 giây mỗi frame hình ảnh
Hoàng Đức Duy
Tính toán đường đạn, quỹ đạo di chuyển và phản ứng của đối thủ chính xác 99,94%
Nguyễn Quang Anh
Dẹp mẹ đi chơi giải trí mà suốt ngày phân tích tính toán
Quang Anh nhìn cái mặt vô cảm của em, vừa cáu vừa… buồn cười
Nguyễn Quang Anh
Thắng không vui à?
Nguyễn Quang Anh
Ngồi nhìn mày chơi game khó chịu vl
Đức Duy nghiêng đầu, đôi mắt xám khói nhìn chằm chằm vào anh, như đang đợi lệnh tiếp theo
Em không cười cũng không nhăn mặt
Chỉ là một gương mặt đẹp hoàn hảo nhưng cứng đờ
Nguyễn Quang Anh
Thôi thôi được rồi
Nguyễn Quang Anh
Tao tha cho mày vì mày dễ thương
Nguyễn Quang Anh
Nhưng từ giờ đừng nhìn tao chằm chằm kiểu đó nữa, nhìn phát ngứa cả người
Hoàng Đức Duy
Tôi sẽ điều chỉnh
Nói vậy chứ vẫn nhìn anh chằm chằm
Quang Anh bực mình gõ bàn
Nguyễn Quang Anh
Mày cười thử coi
Đức Duy khẽ cong môi lên, tạo thành một nụ cười sượng trân
Giống như ai đó kéo hai góc miệng bằng lực
Nguyễn Quang Anh
Gì vậy trời
Nguyễn Quang Anh
Nhìn như ma ấy
Nguyễn Quang Anh
Để tao dạy cho
Anh quay hẳn lại, cười hề hề làm mẫu, hai má phồng lên, mắt hơi nheo lại
Nguyễn Quang Anh
Nhìn này, cười phải vui một chút
Nguyễn Quang Anh
Hề hề hề...hi hi hi...hahaha..há há há...hí hí hí... hú hú...đấy thấy chưa
Nguyễn Quang Anh
Mắt cũng phải cười theo
Đức Duy quan sát chăm chú, rồi thử lại
Lần này em cong môi mạnh hơn, nhưng vẫn cứng ngắc, chỉ là hai đường cong nhân tạo
Nguyễn Quang Anh
Vẫn chưa được
Quang Anh lắc đầu, rồi bất ngờ đưa tay ra kéo hai bên má Đức Duy lên
Nguyễn Quang Anh
Giữ nguyên kiểu này
Nguyễn Quang Anh
Mày giữ cơ mặt lại đi
Nguyễn Quang Anh
Cười phải tự nhiên hơn
Ngón tay anh ấn nhẹ vào má em, kéo lên thành nụ cười toe toét
Da Đức Duy mềm mại, ấm dần vì tiếp xúc lâu
Nguyễn Quang Anh
Giữ nguyên như vậy đi
Quang Anh nói giọng hơi lúng túng vì đang chạm vào mặt một con robot đẹp trai
Nguyễn Quang Anh
Đúng rồi, cười thế này mới nhìn được
Nguyễn Quang Anh
Cười lại thử coi
Đức Duy giữ nguyên tư thế cơ mặt mà anh kéo
Hoàng Đức Duy
Như này ạ, Quang Anh?
Hoàng Đức Duy
Tôi đang mô phỏng biểu cảm vui mừng theo chỉ dẫn
Nguyễn Quang Anh
Ừ đúng rồi đấy
Nguyễn Quang Anh
Nhưng mắt mày vẫn chết dí
Nguyễn Quang Anh
Cười phải mắt cũng tham gia chứ
Nguyễn Quang Anh
Nhìn tao này
Anh lại cười hề hề, lần này còn nháy mắt một cái
Nguyễn Quang Anh
Thấy chưa
Nguyễn Quang Anh
Phải có hồn chứ
Đức Duy nhìn anh rất chăm chú, rồi thử nháy mắt theo
Nhưng nháy một bên mắt, bên kia vẫn mở to, trông càng kỳ quặc
Quang Anh không nhịn được, phá lên cười
Nguyễn Quang Anh
Thôi bỏ đi
Nguyễn Quang Anh
Hôm nay tao dạy mày mấy cái cảm xúc cơ bản
Nguyễn Quang Anh
Đầu tiên là cười
Nguyễn Quang Anh
Rồi sau này tao dạy buồn, giận, ngại… đủ thứ
Nguyễn Quang Anh
Mày biết không, con người cười khi vui, khóc khi buồn, đỏ mặt khi ngại
Nguyễn Quang Anh
Mày có 1 kiểu trông phát chán
Nguyễn Quang Anh
Học làm người đê rồi thống trị thế giới
Hoàng Đức Duy
Học làm người...tôi hiểu rồi
Hoàng Đức Duy
Quang Anh muốn dạy tôi biểu cảm cảm xúc
Hoàng Đức Duy
Tôi sẵn sàng tiếp nhận chỉ dẫn
Quang Anh gật đầu, tay vô thức lại chạm vào má em lần nữa, kéo lên một nụ cười khác
Nguyễn Quang Anh
Đúng rồi cười tự nhiên lên
Nguyễn Quang Anh
Mày xinh mà
Đức Duy cố gắng cong môi theo, giọng vẫn máy móc
Nguyễn Quang Anh
Còn lâu mới giống
Nguyễn Quang Anh
Thôi từ rồi dạy
Quang Anh không biết rằng, dưới lớp da nano hoàn hảo kia
Một dòng code rất nhỏ đang chạy loạn nhịp mỗi khi anh chạm vào má nó
Download MangaToon APP on App Store and Google Play