Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[VănHằng] Giai Điệu Dưới Sao Trời

CHAP 1: PHÍA SAU BẢN GIAO HƯỞNG

Dinh thự Trần gia rực rỡ ánh đèn chùm pha lê, mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi rượu vang thượng hạng tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự giả tạo. Hôm nay là tiệc trưởng thành của Trần Dịch Hằng – "vị hoàng tử lạc lõng" của tập đoàn.
Dịch Hằng đứng đó, bộ vest thủ công ôm sát bờ vai gầy, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại trống rỗng. Cậu vừa hoàn thành bản Sonata của Mozart theo yêu cầu của cha mình. Tiếng vỗ tay vang lên râm ran, nhưng Dịch Hằng biết, họ không vỗ tay cho âm nhạc của cậu, họ vỗ tay cho cái danh xưng "người thừa kế tương lai".
Trần lão gia
Trần lão gia
Đánh tốt lắm, con trai.
Trần lão gia
Trần lão gia
Giờ thì đi chào hỏi bác Vương đi, đừng làm ta mất mặt.
Giọng nói của người cha lạnh lẽo như băng, găm vào tim cậu một vết cắt quen thuộc.
Dịch Hằng khẽ cúi đầu, bàn tay run rẩy giấu sau vạt áo. Cậu cần oxy. Cậu cần biến mất.
Dịch Hằng lách qua đám đông, hướng về phía ban công tầng hai – nơi duy nhất bóng tối còn sót lại. Nhưng cậu không cô đơn.
Một bóng dáng cao lớn, vững chãi như một ngọn núi đá đứng sừng sững ở góc khuất. Đó là Dương Bác Văn.
Anh mặc bộ suit đen tuyền, tai nghe bộ đàm lấp lánh ánh đèn, đôi mắt sắc lẹm không ngừng quét qua khu vườn phía dưới. Bác Văn không nhìn cậu, nhưng khi bước chân Dịch Hằng vừa chạm đến ngưỡng cửa ban công, anh đã lên tiếng, giọng trầm thấp và khô khốc:
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu chủ, bên ngoài gió lạnh. Cậu nên ở trong sảnh.
Dịch Hằng không dừng lại, cậu tựa người vào lan can đá, ngửa mặt nhìn lên bầu trời đêm không một gợn mây. Những ngôi sao xa xôi kia là thứ duy nhất không thuộc về Trần gia.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Anh có bao giờ thấy mệt khi phải đứng thẳng như vậy suốt 12 tiếng không, Bác Văn?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
(Im lặng một nhịp, rồi đáp gọn lỏn)
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Đó là nhiệm vụ.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Nhiệm vụ...
Dịch Hằng cười nhạt, lấy từ túi áo ra một chiếc máy nghe nhạc cũ kỹ, đeo một bên tai lên.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Còn nhiệm vụ của tôi là làm một con búp bê biết đánh đàn.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Chúng ta đều có gông cùm nhỉ?
Dịch Hằng chìa chiếc tai nghe còn lại về phía Bác Văn. Một hành động vượt ranh giới.
Bác Văn nhìn chiếc tai nghe, rồi nhìn vào đôi mắt chứa đầy sự khẩn cầu của cậu thiếu niên trước mặt. Trong thế giới của một sát thủ ẩn mình như anh, việc mất cảnh giác với môi trường xung quanh là điều cấm kỵ. Nhưng đôi tay gầy gò kia đang run lên vì lạnh – hay vì sự cô độc quá mức?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
(Tiến lại gần, nhận lấy tai nghe)
Một bản nhạc không tên vang lên. Không phải Mozart hàn lâm, không phải Beethoven rực lửa. Đó là một giai điệu u buồn, chậm rãi, như tiếng khóc thầm của một người bị nhốt trong lồng kính.
Dịch Hằng nhắm mắt, ngón tay gõ nhẹ lên lan can theo nhịp điệu. Dưới ánh sao, làn da cậu trắng sứ, mỏng manh đến mức tưởng chừng chỉ cần chạm nhẹ sẽ tan vỡ.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Bài này tên gì?
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
(Hỏi, thanh âm vô thức dịu đi)
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Chưa có tên.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Tôi viết nó cho những ngôi sao.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Vì chúng ở rất xa, nên chúng không cần phải nghe lời ai cả.
Bác Văn siết chặt nắm tay sau lưng. Anh nhìn thấy vết bầm tím nhỏ nơi cổ tay Dịch Hằng – dấu vết của sự ép buộc tập luyện quá độ. Anh là người bảo vệ cậu khỏi những họng súng, những âm mưu bên ngoài, nhưng anh lại bất lực trước những đòn roi vô hình trong chính ngôi nhà này.
Bỗng nhiên, từ trong sảnh truyền ra tiếng gọi gắt gỏng của quản gia. Dịch Hằng giật mình, sự sợ hãi thoáng qua đáy mắt. Cậu vội vàng thu lại tai nghe, định bước đi thì suýt vấp phải chân ghế đá.
Một bàn tay to lớn, thô ráp kịp thời đỡ lấy khuỷu tay cậu. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay Bác Văn truyền qua lớp vải mỏng, khiến Dịch Hằng đứng sững lại.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cẩn thận.
Bác Văn nhanh chóng buông tay, lùi lại một bước, trở về tư thế của một người vệ sĩ mẫu mực. Khoảng cách một mét lại hiện hữu, lạnh lẽo và xa xăm.
Dịch Hằng nhìn anh lần cuối trước khi bước vào ánh sáng rực rỡ của buổi tiệc. Cậu nói nhỏ, chỉ đủ để gió mang đến tai anh:
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Cảm ơn anh vì đã nghe, Bác Văn.
Bóng lưng Dịch Hằng khuất dần. Dương Bác Văn đứng lại trong bóng tối, bàn tay vừa chạm vào cậu vẫn còn hơi ấm. Anh đưa mắt nhìn lên bầu trời sao, trong đầu vẫn vương vấn giai điệu dang dở kia.
Nhiệm vụ của anh là bảo vệ thân thể cậu. Nhưng có lẽ, anh vừa nhận ra, linh hồn của cậu mới là thứ đang hấp hối.

CHAP 2: NHỮNG KẺ ĐI TRONG BÓNG TỐI

Sau khi buổi tiệc kết thúc, dinh thự Trần gia chìm vào sự im lặng đáng sợ. Dương Bác Văn đứng ở hành lang tối, ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua cửa sổ. Điện thoại trong túi quần rung lên một nhịp ngắn – mã hóa đặc trưng của những kẻ đứng ngoài vòng pháp luật.
Anh bước nhanh vào phòng vệ sinh vắng người, mở tin nhắn. Chỉ vỏn vẹn một tọa độ và một dòng chữ: "Con sói không thể đóng vai chó nhà mãi được. Gặp nhau ở cảng."
Người gửi: Dương Hàm Bác.
Bác Văn siết chặt điện thoại, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay thô ráp. Quá khứ sát thủ là một vũng lầy mà anh tưởng đã thoát ra khi chấp nhận bản hợp đồng bảo vệ "thiếu gia nhà họ Trần". Nhưng bóng tối luôn biết cách tìm về với chủ nhân của nó.
...
Sáng hôm sau, Dịch Hằng được đưa đến học viện âm nhạc thành phố. Đây là nơi duy nhất cậu cảm thấy hơi thở của mình không bị bóp nghẹt. Đứng đợi sẵn ở sảnh là Tả Kỳ Hàm – một thiếu gia có khí chất thanh tao, người duy nhất Dịch Hằng coi là bạn.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Dịch Hằng, sắc mặt cậu tệ quá. Lại thức trắng đêm viết nhạc à?
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
(Mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhưng sắc sảo)
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Chỉ là không ngủ được thôi.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
(Đáp khẽ, mắt vô thức liếc về phía Bác Văn đang đứng cách đó năm mét)
Đi bên cạnh Kỳ Hàm là Nhiếp Vĩ Thần – vị luật sư trẻ tuổi với cặp kính gọng vàng lạnh lùng. Vĩ Thần không nhìn Dịch Hằng, anh ta đang bận quan sát Dương Bác Văn. Với bản năng của một người chuyên xử lý những vụ việc "bẩn" cho giới thượng lưu, Vĩ Thần ngửi thấy mùi máu và thuốc súng tỏa ra từ người vệ sĩ kia.
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Kỳ Hàm, đi thôi. Chúng ta còn buổi họp với hội đồng quản trị.
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
(Lên tiếng, giọng nói khô khốc, không chút cảm xúc)
Trước khi đi, Kỳ Hàm ghé sát tai Dịch Hằng, đưa cho cậu một tấm vé mời màu xanh thẫm:
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Cuối tuần này, tại nhà hát cũ ngoại ô.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Sẽ không có camera, không có quản gia.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Chỉ có âm nhạc và sao trời. Cậu nhất định phải đến.
...
Trên đường về, chiếc xe đen sang trọng của Trần gia đột ngột phanh gấp. Một chiếc mô tô phân khối lớn lao ngang qua đầu xe rồi mất hút vào con hẻm nhỏ.
Bác Văn lập tức rút súng, thân hình cao lớn che chắn hoàn toàn cho Dịch Hằng ở ghế sau. Cảm giác căng thẳng bao trùm không gian chật hẹp.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Cậu chủ, cúi thấp người xuống!
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
(Quát khẽ)
Dịch Hằng không sợ hãi. Cậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Bác Văn. Lần đầu tiên, cậu thấy anh không còn là một cỗ máy vô hồn. Anh đang run lên – không phải vì sợ, mà vì sự hưng phấn của một kẻ săn mồi vừa ngửi thấy mùi nguy hiểm.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Bác Văn... anh là ai?
Câu hỏi của Dịch Hằng lạc lõng giữa tiếng còi xe inh ỏi.
Bác Văn khựng lại. Anh thu súng vào bao, hơi thở dần ổn định nhưng ánh mắt vẫn đầy sát khí. Anh quay đầu lại, nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Dịch Hằng qua gương chiếu hậu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tôi là người bảo vệ cậu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Chỉ vậy thôi.
...
Đêm đó, Dịch Hằng không chơi Piano. Cậu ngồi trên bậu cửa sổ, nhìn xuống sân vườn nơi Bác Văn đang đi tuần tra. Cậu lấy tờ vé mời của Kỳ Hàm ra, rồi lại nhìn xuống bóng dáng cô độc phía dưới.
Dịch Hằng biết, nếu cậu đi, Bác Văn sẽ phải đi cùng. Và nếu họ đi đến nơi đó – nơi chỉ có âm nhạc và sự tự do – ranh giới giữa "Chủ và Tớ" sẽ bắt đầu sụp đổ.
Ở phía dưới sân, Bác Văn dừng bước dưới gốc cây tùng già. Anh lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ bị vò nát – là bản ký âm dang dở mà Dịch Hằng đã đánh rơi ở ban công đêm qua.
Anh không biết đọc nhạc pháp, nhưng anh nhớ giai điệu đó. Nó giống như anh – một kẻ sinh ra trong vũng bùn, lại khao khát một lần được chạm vào ánh sao xa nhất.

CHAP 3: BẢN GIAO HƯỞNG ĐẪM MÁU

Nhà hát cũ nằm tách biệt trên một ngọn đồi, cỏ dại mọc lút đầu gối. Bên trong, Tả Kỳ Hàm đã chuẩn bị sẵn một không gian tối giản: một chiếc đàn Grand Piano đặt giữa sân khấu, mái vòm nhà hát bị thủng một khoảng lớn, để lộ bầu trời đêm đầy sao rực rỡ.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Hôm nay, cậu không phải là người thừa kế của Trần gia. Cậu chỉ là Dịch Hằng thôi.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
(Vỗ vai bạn mình rồi lùi vào bóng tối cùng Nhiếp Vĩ Thần)
Vĩ Thần đứng tựa lưng vào cánh gà, tay khoanh trước ngực, ánh mắt không rời khỏi Dương Bác Văn đang đứng gác ở lối vào duy nhất. Anh thì thầm với Kỳ Hàm:
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Cậu đang chơi với lửa đấy.
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Người vệ sĩ kia... tay hắn nặc mùi thuốc súng của dòng chảy ngầm.
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
(Chỉ mỉm cười)
Tả Kỳ Hàm
Tả Kỳ Hàm
Nhưng đó là người duy nhất khiến Dịch Hằng dám đánh bản nhạc của chính mình.
Dịch Hằng ngồi xuống trước phím đàn. Cậu không nhìn bản nhạc, cậu nhìn về phía Bác Văn.
Tiếng đàn vang lên. Nó không còn là những nốt nhạc khô khốc của Mozart. Đó là một cơn bão cảm xúc – u uất, khao khát và cả sự phẫn nộ. Giai điệu như một sợi dây vô hình quấn lấy trái tim Bác Văn, kéo anh ra khỏi sự lạnh lẽo của một kẻ sát nhân.
Lần đầu tiên trong đời, Bác Văn thấy mình không phải là một "công cụ". Anh thấy mình đang sống qua từng phím đàn của cậu thiếu niên kia.
Giữa lúc cao trào của bản nhạc, một tia laser đỏ rực bất chợt quét qua ngực áo trắng của Dịch Hằng.
Bản năng của một sát thủ hạng nhất trỗi dậy nhanh hơn cả suy nghĩ. Bác Văn lao vút đi như một tia chớp đen.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
DỊCH HẰNG, NẰM XUỐNG!
ĐOÀNG!
Tiếng súng nổ chát chúa xé toạc không gian âm nhạc. Viên đạn găm vào thân đàn Piano, tạo ra một âm thanh hỗn loạn kinh hoàng. Dịch Hằng ngã nhào xuống sàn, tai ù đi.
Từ trên mái vòm, một kẻ bịt mặt lao xuống. Đó không phải là một vụ ám sát bình thường, đó là lời cảnh cáo dành cho Bác Văn. Kẻ đó là người của Dương Hàm Bác gửi đến.
"Mày đã quên luật chơi rồi sao, Bác Văn? Sát thủ không được phép có điểm yếu!" – Tên sát thủ rít qua kẽ răng khi bị Bác Văn bóp nghẹt cổ bằng tay không.
Trận chiến diễn ra chóng vánh nhưng tàn khốc. Bác Văn hạ gục kẻ tấn công bằng những chiêu thức giết người điêu luyện, lạnh lùng đến mức khiến Kỳ Hàm và Vĩ Thần đứng chôn chân tại chỗ.
Dịch Hằng lồm cồm bò dậy, nhìn thấy bàn tay của Bác Văn đang rướm máu – không phải máu của anh, mà là máu của kẻ thù. Đôi mắt anh lúc này không còn sự trầm mặc thường ngày, mà chỉ còn sự tàn nhẫn của một con thú dữ.
Trần Dịch Hằng
Trần Dịch Hằng
Anh... anh thực sự là ai?
Giọng Dịch Hằng run rẩy. Cậu nhìn thấy khẩu súng đen ngòm dắt sau lưng anh, nhìn thấy cách anh bẻ gãy khớp xương đối phương không ghê tay.
Bác Văn đứng lặng dưới ánh sao lọt qua mái vòm. Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang chiếc đàn Piano đã bị hỏng một góc.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Tôi đã nói rồi, tôi không thuộc về ánh sao của cậu.
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
(Giọng khản đặc)
Dương Bác Văn
Dương Bác Văn
Sự hiện diện của tôi sẽ chỉ kéo cậu xuống địa ngục.
Nhiếp Vĩ Thần bước ra, chắn trước mặt Kỳ Hàm, nhìn Bác Văn đầy cảnh giác:
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Cảnh sát sẽ đến đây trong 5 phút.
Nhiếp Vĩ Thần
Nhiếp Vĩ Thần
Nếu anh không muốn cậu chủ của mình bị liên lụy vào một vụ thanh trừng thế giới ngầm, biến đi ngay lập tức.
Bác Văn không nói một lời, anh tiến lại gần, cởi chiếc áo khoác đen đẫm mùi khói súng và máu, khoác lên bờ vai đang run rẩy của Dịch Hằng.
Cái chạm tay lần này không còn ấm áp như đêm ở ban công. Nó lạnh lẽo, mang theo mùi vị của cái chết.
Dịch Hằng bàng hoàng nhận ra: Âm nhạc có thể cứu rỗi tâm hồn cậu, nhưng nó không thể bảo vệ cậu khỏi thế giới tàn khốc ngoài kia. Và người bảo vệ cậu, trớ trêu thay, lại chính là hiện thân của sự tàn khốc đó.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play