[HằngHàm] Lời Hứa Vội Vã
CHAP 1: TIN NHẮN ĐẾN MUỘN
Sân ga đêm cuối đông vắng lặng đến tê người. Những đợt gió rít qua khe cửa đá, thổi thốc vào bóng dáng gầy gò của Tả Kỳ Hàm đang ngồi bất động trên hàng ghế gỗ. Cậu nhìn trân trân vào đường ray hun hút, nơi ánh đèn vàng vọt từ phía xa chỉ đủ làm hiện rõ những hạt bụi lờ lững trong không trung.
Chiếc đồng hồ treo tường lớn vang lên những tiếng tích tắc khô khốc. 11 giờ 45 phút đêm.
Chuyến tàu cuối cùng đã rời đi từ hai tiếng trước, mang theo hy vọng cuối cùng của cậu vào hư vô. Kỳ Hàm khẽ cử động những ngón tay đã sớm tê dại vì cái lạnh, lấy điện thoại từ trong túi áo khoác ra. Màn hình hiện lên hàng dài những tin nhắn gửi đi mà không có hồi đáp.
Tả Kỳ Hàm
💬Cậu đi thật rồi sao?
Tả Kỳ Hàm
💬Tôi vẫn đang ở sân ga. 8 giờ rồi.
Tả Kỳ Hàm
💬Dịch Hằng, đừng đến muộn nữa có được không?
Tả Kỳ Hàm
Chỉ một lần này thôi...
Cậu khẽ cười khổ, nụ cười tan nhanh trong làn hơi trắng mờ của hơi thở. Trần Dịch Hằng – người luôn xuất hiện muộn trong mọi cuộc hẹn, người luôn có hàng ngàn lý do để khiến cậu phải chờ đợi. Và lần này, trong buổi chia ly để đi đến một thành phố khác, anh vẫn giữ đúng cái "thói quen" tàn nhẫn đó.
Kỳ Hàm đứng dậy, tiếng bánh xe vali kéo trên nền gạch vắng lặng vang lên nghe thật chói tai. Cậu quyết định không đợi nữa. Sự kiên nhẫn của một con người, dù có bao dung đến đâu, cũng có lúc cạn kiệt.
Vừa bước chân ra khỏi cổng ga, điện thoại trong túi bỗng rung lên liên hồi.
Kỳ Hàm khựng lại, tim đập chệch một nhịp. Cậu run rẩy nhấn nghe, đầu dây bên kia không phải là giọng nói trầm ấm quen thuộc, mà là tiếng ồn ào của còi xe cấp cứu và tiếng gió rít gào.
Trần Dịch Hằng
📲Alo... Kỳ Hàm...
Trần Dịch Hằng
(Giọng thều thào, đứt quãng như thể hơi thở đang bị rút cạn)
Tả Kỳ Hàm
📲Dịch Hằng? Cậu đang ở đâu? Tại sao lại dùng số này?
Tả Kỳ Hàm
(ét lên vào điện thoại, nỗi giận dữ lúc nãy bỗng chốc biến thành một sự sợ hãi tột cùng)
Trần Dịch Hằng
📲Xin lỗi... tớ gặp tai nạn trên đường ra ga... Điện thoại hỏng rồi... tớ phải mượn của người đi đường...
Tai Kỳ Hàm như ù đi. Cậu đứng chết trân giữa đường phố vắng người, cảm giác như cả thế giới vừa đổ sụp dưới chân.
Tả Kỳ Hàm
📲Cậu đang ở đâu? Bệnh viện nào? Tôi đến ngay, Dịch Hằng, cậu nghe tôi nói không?!
Trần Dịch Hằng
📲Đừng đến...
Đầu dây bên kia vang lên tiếng ho khan nặng nề.
Trần Dịch Hằng
📲Tớ phải vào phòng cấp cứu ngay bây giờ... Kỳ Hàm, nghe tớ nói này... Đợi tớ ổn định, tớ nhất định sẽ quay lại tìm cậu.
Trần Dịch Hằng
📲Lần tới... tớ hứa sẽ không để cậu phải chờ nữa.
Cuộc gọi bị ngắt. Kỳ Hàm nhìn vào màn hình điện thoại đã tối đen. Lời hứa ấy vừa thốt ra nghe thật chân thành, nhưng cũng thật mong manh. Cậu đứng đó, giữa bóng tối và cái lạnh, tự hỏi liệu mình có nên tin vào một lời hứa của kẻ luôn đến muộn, hay đây chính là khởi đầu cho một sự chờ đợi dài đằng đẵng không có ngày gặp lại.
CHAP 2: LỜI HỨA Ở SÂN GA (KÝ ỨC VỤN VỠ)
Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc không gian tĩnh lặng của đêm muộn. Tả Kỳ Hàm chạy như điên dại qua những dãy hành lang nồng nặc mùi thuốc sát trùng. Trái tim cậu đập loạn nhịp, lồng ngực đau thắt lại không phải vì mệt, mà vì nỗi sợ hãi đang gặm nhấm từng dây thần kinh.
Tại sao lại là lúc này? Tại sao lại là hôm nay?
Cậu dừng lại trước cửa phòng phẫu thuật, ánh đèn đỏ rực như một dấu chấm hết nghiệt ngã. Trên băng ghế chờ lạnh lẽo, một người y tá đưa cho cậu chiếc túi nilon nhỏ. Bên trong là chiếc điện thoại vỡ nát màn hình và một tấm vé tàu ướt đẫm... vết máu.
Tả Kỳ Hàm
Anh ấy... anh ấy sao rồi?
Tả Kỳ Hàm
(Run rẩy hỏi, giọng cậu lạc đi)
"Bệnh nhân bị va chạm mạnh ở vùng đầu. Hiện tại chúng tôi đang nỗ lực hết sức. Cậu là người nhà sao?"
Kỳ Hàm không trả lời được. Người nhà? Cậu và Dịch Hằng là gì của nhau? Một tình bạn mập mờ, hay là thứ tình cảm chưa kịp gọi tên đã bị định mệnh ngăn cách? Cậu chỉ biết mình là người duy nhất đứng đây, chờ đợi một kẻ luôn đến muộn.
Ba tiếng đồng hồ trôi qua dài như cả một thế kỷ. Khi ánh đèn phòng phẫu thuật tắt đi, Dịch Hằng được đẩy ra, gương mặt anh trắng bệch, đầu quấn băng trắng xóa, nằm im lìm giữa những sợi dây truyền dịch chằng chịt.
Kỳ Hàm ngồi bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh. Cậu chợt nhớ về buổi chiều ở sân ga năm ấy, khi cả hai còn là những cậu thiếu niên đầy hoài bão.
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của sân ga cũ, Dịch Hằng đã nắm chặt vai Kỳ Hàm, ánh mắt kiên định:
Trần Dịch Hằng
Đợi anh ổn định rồi, anh sẽ quay lại tìm em. Lần đó... anh sẽ không để em phải chờ nữa.
Lúc đó Kỳ Hàm đã cười, nụ cười hồn nhiên tin vào mọi điều đối phương nói:
Tả Kỳ Hàm
Nếu anh đến muộn một phút thôi, em sẽ không bao giờ nhìn mặt anh đâu.
Kỳ Hàm gục đầu xuống cạnh giường bệnh, những giọt nước mắt nóng hổi thấm vào lớp chăn trắng.
Tả Kỳ Hàm
Dịch Hằng... anh lại quá đáng rồi.
Tả Kỳ Hàm
Lần này không phải là một phút, mà có lẽ là cả đời này em cũng không đợi được anh tỉnh lại sao?
Cậu cầm lấy chiếc điện thoại vỡ nát của mình, mở khung chat cũ ra. Ngón tay run rẩy gõ thêm một dòng tin nhắn, dù biết người nằm kia chẳng thể nào đọc được.
Tả Kỳ Hàm
💬Em vẫn đang chờ đây.
Tả Kỳ Hàm
💬Chỉ cần anh mở mắt ra, em sẽ tha thứ cho tất cả những lần anh đến muộn.
Đúng lúc đó, máy đo nhịp tim vang lên một tiếng bíp dài chói tai. Các bác sĩ ùa vào phòng. Kỳ Hàm bị đẩy ra ngoài hành lang. Qua khe cửa khép hờ, cậu thấy bóng dáng Dịch Hằng mờ ảo dần trong những thiết bị y tế.
Lời hứa ở sân ga năm nào, giờ đây chỉ còn là một mảnh ký ức vụn vỡ, trôi dạt giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.
CHAP 3: SEEN
Cánh cửa phòng hồi sức tích cực đóng sầm lại trước mặt Tả Kỳ Hàm. Ánh đèn hành lang bệnh viện trắng đến nhức mắt, soi rọi bóng hình đơn độc của cậu đổ dài trên nền gạch lạnh lẽo.
Dịch Hằng đã qua cơn nguy kịch, nhưng anh vẫn chưa tỉnh lại.
Bác sĩ nói cú va chạm mạnh đã ảnh hưởng đến hệ thần kinh. "Có thể là vài ngày, vài tuần, hoặc..." – câu nói bỏ lửng của bác sĩ như một bản án treo lơ lửng trên đầu Kỳ Hàm. Cậu không sợ chờ đợi, cậu chỉ sợ lần này Dịch Hằng sẽ "đến muộn" mãi mãi.
Ngày thứ ba tại bệnh viện.
Kỳ Hàm ngồi bên giường bệnh, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cậu cầm chiếc điện thoại của Dịch Hằng – thứ may mắn đã được sửa lại màn hình sau tai nạn. Cậu muốn tìm một chút gì đó, một tin nhắn chưa gửi, một bản nháp, hay đơn giản là nhìn lại những gì anh đã làm trước khi thảm kịch xảy ra.
Bỗng nhiên, màn hình điện thoại của Dịch Hằng sáng lên. Một dòng thông báo nhảy ra từ ứng dụng chat.
[Tài khoản của bạn đã được đăng nhập trên một thiết bị khác.]
Kỳ Hàm sững sờ. Ai có thể đăng nhập vào tài khoản của Dịch Hằng lúc này? Anh đang nằm đây kia mà?
Cậu vội vàng mở điện thoại của mình ra, vào khung chat riêng của hai người. Những dòng tin nhắn tuyệt vọng cậu gửi đi đêm hôm đó vẫn nằm im lìm với trạng thái "Đã gửi".
Nhưng rồi, ngay trước mắt cậu, dòng chữ nhỏ xíu dưới góc tin nhắn bỗng chốc thay đổi:
Tim Kỳ Hàm thắt lại. Một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Tả Kỳ Hàm
💬Dịch Hằng? Có phải anh không?
Tả Kỳ Hàm
💬Anh tỉnh rồi đúng không?
Tả Kỳ Hàm
💬Trả lời em đi! Đừng im lặng như thế!
Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trạng thái "Đang soạn tin nhắn..." hiện lên rồi biến mất. Cứ lặp đi lặp lại như một trò đùa dai của số phận. Nhưng tuyệt nhiên không có một chữ nào được gửi đến.
Tả Kỳ Hàm
💬Tại sao lại xem mà không trả lời?
Tả Kỳ Hàm
💬Anh ghét em đến mức đó sao?
Tả Kỳ Hàm
💬Ngay cả một lời giải thích cũng không thể cho em sao?
Kỳ Hàm ngước nhìn người đàn ông đang nằm bất động trên giường, ống thở vẫn đều đặn phập phồng. Rõ ràng anh không hề cử động. Vậy thì ai là người đã "Seen" tin nhắn đó?
Cảm giác bị bỏ rơi ngay cả khi người đó đang ở ngay trước mặt khiến Kỳ Hàm nghẹt thở. Cậu nhận ra, đôi khi sự im lặng còn đáng sợ hơn cả cái chết. Nó giống như một lời khước từ tàn nhẫn, một cánh cửa đóng sầm vào hy vọng cuối cùng của cậu.
Tả Kỳ Hàm
Dịch Hằng... nếu anh định rời bỏ em, thì xin anh đừng để lại hy vọng.
Cậu ném chiếc điện thoại xuống ghế, gục đầu vào lòng bàn tay. Ngoài kia, trời bắt đầu đổ cơn mưa đầu mùa, xóa sạch những dấu vết cuối cùng của buổi đêm ở sân ga ấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play