Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Nhịp Tim Song Hành!

chap1 : Ca trực đầu tiên

Buổi sáng ở bệnh viện bắt đầu bằng mùi thuốc sát trùng quen thuộc và những bước chân vội vã trên hành lang.
Đức Duy, đứng trước khoa nội, tay vẫn cầm ly cà phê chưa uống hết. Cậu khẽ thở ra một hơi, chỉnh lại áo blouse
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//lẩm bẩm, cười nhẹ// Ngày đầu thôi mà...bình tĩnh nào
cạch
cửa phòng mở ra
Thành An từ bên trong bước ra, trên tay cầm một túi bánh mì, vừa đi vừa ăn
THÀNH AN
THÀNH AN
//ngạc nhiên// ủa? người mới hả?
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//gật đầu, hơi ngại//ừm...mình là Đức Duy, bác sĩ nội khoa mới chuyển đến
THÀNH AN
THÀNH AN
//cười tươi, chìa tay//Thành An, điều dưỡng.À...khoa này vui lắm nha, chuẩn bị tinh thần đi
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//bắt tay, cười//mong là vậy
.
bên trong phòng trực
Quang Anh đang đứng xem hồ sơ bệnh án, ánh mắt tập trung. nghe tiếng nói chuyện, anh ngẩng lên nhìn
THÀNH AN
THÀNH AN
//chỉ vào Duy//ê, bác sĩ mới đó
QUANG ANH
QUANG ANH
//gật nhẹ, giọng trầm//chào
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//hơi bất ngờ vì đối phương ít nói,nhưng vẫn cười// chào anh
không khí có chút im lặng thoáng qua
THÀNH AN
THÀNH AN
//nhai bánh mì, phá tan sự ngượng ngùng //anh này là Quang Anh, bác sĩ ngoại khoa. khó gần xíu thôi chứ không có dữ đâu
QUANG ANH
QUANG ANH
//liếc nhẹ// ăn đi rồi nói tiếp
THÀNH AN
THÀNH AN
//cười//thấy chưa, hiền mà
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//phì cười//ừ...mình thấy rồi
bỗng nhiên
"bác sĩ! có ca cấp cứu!"
một điều dưỡng khác chạy vào, giọng gấp gáp
Điều Dưỡng
Điều Dưỡng
tại nạn giao thông, đang đưa vào phòng cấp cứu!
Quang Anh lập tức đặt hồ sơ xuống
QUANG ANH
QUANG ANH
//dứt khoát// tôi xuống liền
Anh quay sang nhìn Đức Duy một giây
QUANG ANH
QUANG ANH
đi cùng không?
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//khựng lại một chút, rồi gật mạnh//có
.
phòng cấp cứu vài phút sau
không khí căng nhưng không hỗn loạn. mọi người làm việc nhanh và gọn
Thành Pháo đứng ở đầu giường bệnh, tay đeo găng, giọng hơi gắt
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
chậm chút nữa là khỏi cứu rồi đó!
Đăng Dương đứng bên cạnh, đưa kết hợp xét nghiệm, giọng đều đều
ĐĂNG DƯƠNG
ĐĂNG DƯƠNG
có rồi...mà...hơi lâu xíu
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
//nhăn mặt//biết lâu rồi
ĐĂNG DƯƠNG
ĐĂNG DƯƠNG
//bình thản//ừ
Quang Anh bước vào, nhanh chống tiếp nhận tình hình
QUANG ANH
QUANG ANH
tình trạng?
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
chấn thương bụng, nghi xuất huyết trong
QUANG ANH
QUANG ANH
//gật//chuẩn bị phòng mổ
Đức Duy đứng bên cạnh, quan sát bệnh nhân, ánh mắt lo lắng nhưng bình tĩnh
cậu nhẹ nhàng đặt tay lên vai bệnh nhân
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//nhỏ giọng//anh cố gắng nhé...tụi tôi ở đây
bệnh nhân khẽ gật, dù rất yếu
Quang Anh nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt thoáng dừng lại một chút
rồi anh quay đi, giọng vẫn bình tĩnh
QUANG ANH
QUANG ANH
đi thôi
.
.
hành lang trước phòng mổ
hai người đi song song
không ai nói gì vài giây
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//nhìn sang, cười nhẹ//anh lúc nào cũng ít nói vậy hả?
QUANG ANH
QUANG ANH
//không nhìn lại//...không hẵn
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
vậy chắc là tùy người?
QUANG ANH
QUANG ANH
//khẽ nhếch môi rất nhẹ//có thể
.
đèn phòng mổ bật sáng
một ca trực đầu tiên...và cũng là lần đầu hai nhịp tim bắt đầu đi cùng một hướng
.
hết
.
KhanhBang
KhanhBang
nhin nhàooo
KhanhBang
KhanhBang
ungho khanhbang nhe moinguoii
KhanhBang
KhanhBang
có gì góp ý cho emm

chap2 : Sau ca trực đêm

đèn phòng mổ tắt
cánh cửa mở ra
Quang Anh bước ra trước, tháo khẩu trang, trán lấm tấm mồ hôi. Phía sau là Đức Duy, vẫn còn hơi căng thẳng nhưng ánh mắt đã giãn ra.
THÀNH AN
THÀNH AN
//chạy lại, lo lắng//sao rồi?
QUANG ANH
QUANG ANH
//ngắn gọn//ổn
THÀNH AN
THÀNH AN
//thở phào//may quá trời...
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//cười nhẹ//ca đầu mà vậy là...cũng hồi hộp thật
.
ở góc hành lang
Thành Pháp dựa tường, khoanh tay
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
lần đầu mà không run là hơi lạ đó
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//cười//run chứ...nhưng không cho phép mình đứng yên
ĐĂNG DƯƠNG
ĐĂNG DƯƠNG
//đứng cạnh, chậm rãi//ừ...đứng yên...là không ổn
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
//liếc//biết rồi, khỏi nhắc lại
không khí dần dịu xuống sau ca cấp cứu
mọi người tản ra làm việc của mình
.
.
phòng trực khuya
chỉ còn ánh đèn vàng dịu
Đức Duy ngồi xuống ghế, tay xoay xoay cây bút, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ
Cạch
cửa mở
Quang Anh bước vào, trên tay cầm hai lon cà phê
anh đặt một lon xuống trước mặt Duy
QUANG ANH
QUANG ANH
uống không?
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//ngẩng lên, hơi bất ngờ//cho tui hả?
QUANG ANH
QUANG ANH
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//cười, nhận lấy//cảm ơn anh
im lặng một lúc
chỉ còn tiếng mở lon "tách"
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//nhìn lon cà phê, nói nhẹ//hồi nãy ...cảm ơn anh
QUANG ANH
QUANG ANH
//liếc qua//vì?
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
đã cho tui theo cùng
QUANG ANH
QUANG ANH
//trầm giọng //cậu làm được mà
Đức Duy khựng lại một chút
rồi cậu cười
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
nghe anh nói vậy...tự nhiên thấy tự tin hơn chút
Quang Anh không nói gì ngay
anh uống một ngụm cà phê, rồi nói
QUANG ANH
QUANG ANH
cậu...hợp với ở đây
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//chớp mắt//thiệt hả?
QUANG ANH
QUANG ANH
không khí lại im lặng...nhưng không còn ngượng như lúc sáng
.
bên ngoài hành lang
Thành An đang đứng với Quang Hùng, tay vẫn cầm bịch snack
THÀNH AN
THÀNH AN
//nhìn vào phòng trực, thì thầm//thấy không...mới ngày đầu mà có mùi rồi đó
QUANG HÙNG
QUANG HÙNG
//nhẹ giọng//đừng nói lớn
THÀNH AN
THÀNH AN
//cười//tui nói nhỏ mà
Quang Hùng nhìn vào trong phòng, ánh mắt dịu lại
.
.
quay lại phòng trực
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//chống cằm//anh hay trực đêm không?
QUANG ANH
QUANG ANH
nhiều
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
vậy chắc mình sẽ gặp nhau hoài
QUANG ANH
QUANG ANH
//nhìn sang//...không phiền?
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//cười tươi//sao phiền được, có người quen còn đỡ hơn
một khoảng lặng ngắn
QUANG ANH
QUANG ANH
//nói nhỏ, gần như tự nhiên//vậy...sau này trực chung
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//khẽ cười //ừ, trực chung
ánh đèn phòng trực vẫn sáng
ngoài kia, bệnh nhân vẫn nằm ngủ nhưng bên trong căn phòng nhỏ ấy...
có hai người bắt đầu quen với sự hiện diện của nhau
.
hết
.
KhanhBang
KhanhBang
hí hí

chap3 : Một bữa ăn khuya

gần nửa đêm
hành lang bệnh nhân yên tĩnh hơn hẵn. chỉ còn tiếng bước chân thưa thớt và ánh đèn trắng kéo dài
.
phòng trực
Đức Duy đang cúi đầu ghi hồ sơ, thỉnh thoảng lại ngáp một cái
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//lẩm bẩm//trực đêm đúng là...không dễ chút nào...
cạch
cửa mở mạnh
Thành An bước vào, tay xách một túi đồ ăn lớn
THÀNH AN
THÀNH AN
//hớn hở// ai ăn khuya khôngg?
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//ngẩng lên, mắt sáng//có!
phía sau, Quang Hùng đi vào chậm rãi
QUANG HÙNG
QUANG HÙNG
//nhẹ giọng//ăn ít thôi...đêm rồi
THÀNH AN
THÀNH AN
//quay sang// ăn đêm mới ngon chứ!
cửa mở lần nữa
Thành Pháp bước vào, tay đút túi áo blouse
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
ồn vậy, tưởng có ca mới
Đăng Dương lững thững theo sau
ĐĂNG DƯƠNG
ĐĂNG DƯƠNG
...có ăn hả?
THÀNH AN
THÀNH AN
//giơ túi lên//có chứ! không ăn là phí cuộc đời
không khí phòng lập tức trở nên rộn ràng
Quang Anh bước vào sau cùng, ánh mắt dừng lại một khi thấy mọi người tụ lại
THÀNH AN
THÀNH AN
//vẫy tay//anh Quang Anh! lại ăn chung nè!
QUANG ANH
QUANG ANH
//nhìn một vòng//...ừ
anh kéo ghế ngồi xuống, ngay đối diện Đức Duy
.
bàn ăn "dã chiến" được bày ra
mì, bánh tráng trộn, nước ngọt,...
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//cười, đưa hộp đồ ăn// anh ăn cái này không?
QUANG ANH
QUANG ANH
//nhận// cảm ơn
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
//nhai, nói//bác sĩ mà ăn kiểu này hoài chắc bệnh nhân lo ngược lại
THÀNH AN
THÀNH AN
ăn xong mới có sức cứu người chứ!
ĐĂNG DƯƠNG
ĐĂNG DƯƠNG
//gật gù//...đúng...ăn là quan trọng
THANH PHÁP(KIỀU)
THANH PHÁP(KIỀU)
//liếc//cậu cái gì cũng từ từ mà vẫn sống được, hay thật
ĐĂNG DƯƠNG
ĐĂNG DƯƠNG
...ừ
tiếng cười khẽ vang lên
Đức Duy nhìn quanh, ánh mắt dịu lại
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//nhẹ giọng//ở đây...vui hơn mình nghĩ
Quang Hùng nhìn cậu, mỉm cười nhẹ
QUANG HÙNG
QUANG HÙNG
rồi cậu sẽ quen thôi
ở phía đối diện
Quang Anh không nói gì, chỉ im lặng ăn
nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại dừng trên người Đức Duy
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//bất chợt quay sang//anh không nói gì hết vậy?
QUANG ANH
QUANG ANH
//bình thản//nghe
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
nghe tụi này nói chuyện có vui không?
QUANG ANH
QUANG ANH
//nhìn thẳng cậu//...có
Đức Duy khựng lại một chút, rồi bật cười
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
anh trả lời ngắn gọn ghê
QUANG ANH
QUANG ANH
//nhàn nhạt//quen rồi
THÀNH AN
THÀNH AN
//chen vào//anh này vậy đó! nhưng mà quan tâm dữ lắm nha!
QUANG ANH
QUANG ANH
ăn đi
THÀNH AN
THÀNH AN
//cười//rồi rồi
không khí tiếp tục rộn rã
.
.
vài phút sau
Đức Duy vô tình làm rơi muỗng xuống đất
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
ơ
cạch
chưa kịp cuối xuống thì một bàn tay đã nhặt lên trước
Quang Anh đặt lại cái muỗng mới lên bàn
QUANG ANH
QUANG ANH
dùng cái này
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//nhìn anh, hơi bất ngờ//...cảm ơn
một khoảnh khắc rất nhỏ
nhưng đủ khiến tim ai đó lệch một nhịp
bên bàn kia
THÀNH AN
THÀNH AN
//thì thầm với Quang Hùng//thấy chưa...
QUANG HÙNG
QUANG HÙNG
//nhỏ giọng //ừ
đêm dần trôi
đồ ăn vơi dần, câu chuyện cũng nhẹ lại
ĐỨC DUY
ĐỨC DUY
//dựa lưng ghế, thở nhẹ//tự nhiên thấy ca trực đêm...cũng không tệ
QUANG ANH
QUANG ANH
//nhìn cậu//...không tệ
hai ánh mắt chạm nhau một giây...rồi lại lặng lẽ dời đi
bệnh viện vẫn sáng đèn nhưng đâu đó, giữa những ca trực dài...
có những khoảnh khắc nhỏ đủ để khiến người ta muốn ở lại lâu hơn một chút
.
hết
.
KhanhBang
KhanhBang
hú hú
KhanhBang
KhanhBang
thi xong khỏe ghê
KhanhBang
KhanhBang
mà còn cuối kỳ....
KhanhBang
KhanhBang
ungho khanhbanq ạ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play